#20: Chương 20: Bị Lệ Quân Ngự hoài nghi


Chương 20: Bị Lệ Quân Ngự hoài nghi

Hít...

Nghe được tin tức Lệ Quân Đình đã sớm rời khỏi, Nguyễn Manh Manh không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.

Kỳ thực cô rất hồi hộp, ngoài mặt không nhìn ra, kỳ thực trong đầu vẫn có chút căng thẳng.

Dù sao tối hôm qua, cũng là lần đầu tiên của cô.

Làm cho cô và một người đàn ông vừa mới lăn lộn trên giường tối qua mặt đối mặt.

Nguyễn Manh Manh không chắc chắn, có thể làm cho mình hoàn toàn không rụt rè.

Tảng đá lơ lửng trong lòng rơi xuống, ngay cả hai vai cũng thả lỏng theo.

Động tác của Nguyễn Manh Manh cũng không lớn, nhưng Lệ Quân Ngự đang ngồi ở đối diện cô, lại không bỏ qua biến hóa nhỏ bé của bộ mặt và cơ thể cô.

Liếc về biểu hiện của Nguyễn Manh Manh rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt thâm thúy lạnh lẽo của người đàn ông, lóe qua ánh sáng mịt mờ.

...

Một bữa cơm sau đó, vẫn còn xem như là bình an vô sự.

Ngoại trừ thiếu niên đẹp trai vơ vét đồ ngọt của cô, bị cậu bé ác miệng công kích ra, tất cả chuyện khác đều bình thường.

Chỉ có điều, người đầy bàn, ngoại trừ Lệ Diệu Dương bày vẻ mặt ôn hòa với cô ra.

Còn lại ba người...

Một lạnh lùng lạnh nhạt, một kiêu ngạo căm thù, còn có một thì lại vẫn dùng một loại ánh mắt xem đồ ăn, nhìn chằm chằm cô.

Nguyễn Manh Manh mặt ngoài làm như không có chuyện gì xảy ra, nội tâm lại điên cuồng nhổ nước bọt, càng ngày càng hối hận mình lựa chọn quyết định ở lại.

*


Thật vất vả ăn xong một bữa cơm, cô trở lại phòng, bất ngờ phát hiện quần áo mình mặc trước đó và túi xách nhỏ cô mang bên người, đều đặt lên bàn.

Nguyễn Manh Manh đi tới bên cạnh bàn, lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra.

Màn hình điện thoại di động xuất hiện vết nứt từ lâu, nằm ở trạng thái tắt máy.

Có lẽ là lúc cô từ trên cầu thang lăn xuống, bị rớt hỏng đi.

Cũng không biết có thể khởi động máy hay không?

Lỡ như sau này ba ba phát hiện trách oan cô, tìm cô không gọi được điện thoại thì làm sao?

Mặc dù trước đó Nguyễn Manh Manh có oán giận đối với Nguyễn Triệu Thiên không tín nhiệm cô, nhưng trong lòng đến cùng vẫn là ôm hi vọng đối với ba cô.

Ấn nút mở máy, sau khi dừng lại ngắn ngủi, màn hình một lần nữa sáng lên.

Điện thoại di động không bị hư?

Mới vừa khởi động máy, mấy chục tin nhắn hiện lên.

Tất cả đều là tin nhắc nhở trong lúc cô tắt máy, có người gọi vào.

Hai mắt Nguyễn Manh Manh sáng ngời, nhanh chóng mở tin nhắn ra.

Ai biết liên tục xem xuống, ngoại trừ điện thoại của Mộ Cảnh Hành ra, không có bất kỳ một cú điện thoại nào là của Nguyễn Triệu Thiên hoặc là từ nhà họ Nguyễn gọi tới.

Mắt hạnh ánh nước, không khỏi ảm đạm.

Ba của cô, vậy mà thật sự mặc kệ cô... ?

Nguyễn Manh Manh tự nói với mình trước tiên không thể suy nghĩ lung tung, bên cạnh ba ba cô đều là người chán ghét cô, có lẽ chỉ là không tiện.

Đúng, đứa bé kia vừa ra đời, còn là sinh non, có thể ba cô đang bận rộn, không có thời gian gọi điện thoại cho cô.

Nghĩ tới đây, tâm trạng Nguyễn Manh Manh hơi tốt lên một chút, gọi điện thoại về cho Mộ Cảnh Hành.

"Manh Manh, sao bây giờ cậu mới nghe điện thoại?"

Điện thoại mới vừa được bắt, giọng Mộ Cảnh Hành mang theo thân thiết liền truyền tới.

"Mình nghe nói cậu và 'Tỳ nữ rửa chân' nhà cậu kia cùng nhau lăn xuống lầu, có phải là thật hay không? Cậu có bị thương chỗ nào không? Bây giờ trên mạng đều đang truyền tin, nói là cậu đẩy bà ta xuống... Nguyễn Manh Manh, lúc này cậu chịu hiềm nghi lớn rồi!"

'Tỳ nữ rửa chân' trong miệng Mộ Cảnh Hành chính là Tần Phương, bởi vì năm đó Tần Phương là bảo mẫu của bà nội cô, chăm sóc bà nội cô tỉ mỉ chu đáo đến mức có thể quỳ trên mặt đất rửa chân cho bà nội cô.

Vì vậy Mộ Cảnh Hành liền quanh năm dùng tên gọi 'Tỳ nữ rửa chân' này, trào phúng Tần Phương.

Mà Mộ Cảnh Hành cũng không hổ là bạn gay tốt của cô, điện thoại vừa bắt lên, ngay lập tức chỉ lo quan tâm tình huống của cô.

Không chút nào hoài nghi, Nguyễn Manh Manh đẩy Tần Phương xuống lầu.

Bởi vì là bạn bè, vì vậy không cần giải thích.

Bạn tốt thật sự, rõ rõ ràng ràng biết bạn là hạng người gì.

Nguyễn Manh Manh ngoài miệng không nói gì, trong lòng lại có chút chua.

Cô sửa lại tâm tư một chút, nói ra lời thật tình: "Là bà ta muốn đẩy mình xuống, kết quả không đẩy được, trái lại tự trọng tâm bà ta bất ổn, trượt chân. Mình nhìn thấy bà ấy là phụ nữ có thai, muốn đưa tay kéo bà ta một cái, ai biết trái lại cùng bà ta lăn xuống."

"Sau đó ở bệnh viện, bà nội và các cô của mình đều đến... Nguyễn Kiều Kiều làm chứng, nói nhìn thấy mình đưa tay..."

"Vậy ba cậu đâu? Không phải ba cậu rất thương cậu sao, ông ấy cũng tin?"

Hô hấp của Nguyễn Manh Manh hơi dừng lại... "Ừ" một tiếng.

Cô mang đầy đầu máu me rời khỏi, mà ba ba cô, đến bây giờ cũng không gọi cho cô một cú điện thoại.

Mộ Cảnh Hành dường như rất tức giận, ở bên kia mắng vài câu, "Mình đã nói rồi, sao ông ấy còn không đăng lên mạng, mình cho rằng cậu không có chuyện gì, hóa ra là thật sự mặc kệ cậu chết sống? Hoá ra mẹ mình nói đúng, có mẹ kế thì có ba dượng, chú Nguyễn cũng quá đáng, trước đây ông ấy không hồ đồ như thế!"

"đăng lên mạng, đăng lên mạng cái gì?"