Anh Hậu chào hai bác, đầu óc trống rỗng chẳng biết đi đâu về đâu cả. Nhà ư? các con ở bên dì Hợi, vợ thì chẳng thấy đâu.

Về cũng có nghĩa lý gì?

Bà xã sẽ không sao chứ?

Chắc không đâu nhỉ, chị lớn rồi mà, ba mươi tuổi chứ có phải mười tám đôi mươi đâu mà nghĩ bậy.

Tới một nơi rất xa...nơi nào...để đủ xa đây?

Càng nghĩ ba Hến càng loạn, anh vội vã phóng xe ra bãi sông Hồng, rồi lại sốt ruột lên cầu Long Biên, cầu Chương Dương. Nơi nào có sông nước hay các toà nhà cao anh đều tới cả.

Vẫn chẳng thấy bóng dáng vợ đâu.

Nhớ một ngày xa xưa, cái ngày mà chị sinh khó, bác sĩ ra hỏi làm cả nhà một phen náo loạn. Anh lo lắng chạy vào với vợ, chị yếu lắm rồi, bằng chút sức lực ít ỏi, chị gắng gượng thủ thỉ với chồng, nhất định phải giữ con.

Ngày đó, chị cũng dặn, thay em chăm con.

Lồng ngực anh quặn thắt, khoảnh khắc ấy, anh đã sợ như thế nào, đến nay, anh cũng chưa từng quên.

Những năm tháng êm đềm trôi qua, anh lại sướng quá hoá hâm.

Giá như anh nhận thức được, anh thực sự rất cần chị. Giá như, anh bớt ngu muội, sớm hơn một chút.

Anh chạy mải miết, anh hỏi người này người kia. Bà con dân cư quanh đấy đều lắc đầu, họ nói từ sáng tới giờ không có vụ tự sát nào cả. Anh gọi cho mấy người bạn làm công an, nhờ họ tìm kiếm quanh quanh các bệnh viện lớn xem sao.

Còn anh, lại rong ruổi khắp các ngang cùng ngõ hẻm, mong sao bắt gặp bóng dáng thân quen nào đó.

Mong sao lúc anh tới, mọi việc còn chưa quá muộn.

Anh thấy nhớ vợ anh quá.

Dạo này vợ còn chủ động hôn anh rồi cơ, cái điệu bộ ngượng ngượng của vợ dễ ghét kinh lên được.

Vợ đẹp.

Cái nhìn đầu tiên đã khiến anh choáng ngợp, tại vợ đẹp quá mà. Lần đầu gặp Liên anh chẳng có cảm xúc gì đâu.

Vợ với Liên, là hai trường phái đối lập.

Liên giống anh, nóng tính, hiếu thắng và thích hơn thua. Vợ thì khác, lúc nào cũng hiền dịu nhu mì như đoá hoa nhỏ. Xưa kia có những lúc anh cảm thấy vợ quá nhạt, nghĩ rằng bọn họ không hợp. Nhưng giờ bình tĩnh ngẫm lại mới thấy, hai quả cầu lửa ở với nhau mới là kinh khủng khiếp.

Trong nhà, một người cương thì phải có một người nhu.

Nhiều việc xảy ra, anh cũng từng được diện kiến tài ăn nói của vợ rồi, sắc bén chẳng kém ai đâu, phải chăng là trước kia vợ nhường anh thôi.

Có chút chạnh lòng, lại có chút ngọt ngào.

Trên xe, những bản nhạc du dương đến não nề. Dạo này các nhà đài cũng hay quảng cáo, hết sản phẩm này đến nhãn hàng kia, mãi mới tới mục tin chính.

"Sau đây chúng tôi xin được chuyển sang những tin tức giao thông mới nhất. Khoảng nửa tiếng trước đã xảy ra một vụ tai nạn nghiêm trọng khiến một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi bị thương nặng. Theo như tài xế xe tải bào chữa thì do nạn nhân bất ngờ xông tới, anh ta phanh không kịp..."

Ba Hến phanh gấp, cả người bàng hoàng choáng váng.

Mãi một lúc sau anh mới lấy lại được bình tĩnh để vặn nhỏ loa, run rẩy gọi đến tổng đài. Tuy xác nhận được không phải bà xã rồi mà tim vẫn cứ đập nhanh lắm, thực sự căng thẳng muốn phát điên.

Điện thoại vẫn không liên lạc được, rốt cuộc mẹ Sò đang ở đâu?

Thỉnh thoảng mấy đồng chí ở cơ quan hay kể chuyện mỗi lần vợ giận bỏ nhà ra đi làm ba Hến cười sằng sặc luôn, đàn ông đàn ang gì mà hèn, các cô các bác cũng đỏng đảnh ghê gớm quá cơ.

May mà Hà nhà anh không thế, gần như ngày nào anh đi làm về vợ cũng có mặt ở nhà rồi. Hiếm lắm mới có hôm chị bận công việc, lại trúng cái hôm anh bị giật mất hợp đồng đâm ra tâm trạng không được thoải mái cho lắm, nằm ườn trên sô pha càu nhàu kêu đói ầm ĩ.

Phải bác Bích bác Đào chắc ba Hến ra đường rồi.

Nhưng vợ anh khác, vợ nhẹ nhàng xin lỗi anh rồi hỏi mình ăn gì em nấu. Anh xị mặt bảo có mấy con vịt ba Hải vừa cho kìa, mình khía nước dừa đi, thực ra biết thừa món đó làm mất công ấy chứ, nhưng bực bực nên thích gây khó dễ tý cho vui thôi.

Chẳng nghĩ vợ lại vâng rồi vào bếp luôn đâu, chồng thấy tội lỗi ghê gớm. Anh hỏi vợ cũng vừa đi làm về mà, vợ không mệt à? Vợ cười cười bảo em không, lát mình ăn thêm nhiều nhiều cơm một chút là em vui.

Đêm đến có người rúc vợ thủ thỉ anh ghét cảm giác về nhà phải đợi mình. Chị lúc ấy đang chuẩn bị thi giáo viên giỏi cấp thành phố, vào đến top 10 rồi mà thương chồng nên bỏ luôn. Cả đợt ba Hào bảo cân nhắc cho lên làm hiệu phó cũng từ chối, tính ra nếu trước đây anh không quá nhỏ nhen thì sự nghiệp của vợ cũng thăng tiến ra phết.

Vợ hiền mà, có mấy khi hờn dỗi linh tinh gì đâu, chỉ mỗi bị cái tính cổ hủ lạc hậu, sống phép tắc lễ nghĩa quá thôi.

Từ đã...con người coi trọng thể diện như mẹ Sò, nào có chuyện cứ thế đâm ra đường hay nhảy cầu. Kể cả khi quá tuyệt vọng chị vẫn sẽ chọn cách làm để lại ít điều tiếng, vậy thì nhất định là ở nhà rồi.

Có người nghĩ thấu liền vội vàng tăng tốc, anh hi vọng là mình về kịp.

Hi vọng vợ và anh...chưa cách nhau...quá xa.

Cổng mở, cửa trong cũng không khoá, ba Hến run rẩy bước vào. Căn nhà im lìm đến đáng sợ, cúc trắng bày đầy bàn, những viên thuốc rơi lả tả dưới đất, tim anh, tưởng như bị ai đó bóp nghẹt.

Nếu biết sự việc ra nông nỗi này, đêm qua anh đã ôm chị chặt thật chặt.


À không, chi bằng thức cùng vợ luôn, như vậy thì chị đâu có bỏ anh đi dễ dàng được.

Đau.

Đau đến mức nghẹt thở.

Đau đến mức không thể bước thêm, dù chỉ là một bước.

Anh cứ đứng đó, thẫn thờ bần thần như một kẻ mất hồn, mãi đến khi vợ anh tay bê đĩa hoa quả tay cầm chổi lật đật bước ra. Vợ lay vợ gọi mãi anh mới bừng tỉnh, bị một phen khiếp đảm đâm ra có người cũng cáu ghê gớm lắm, quát tháo một thôi một hồi.

-"Điện thoại mình để làm cảnh hả mà anh gọi mãi không được? Mình có biết anh phải bay từ Nam ra tìm mình không? Mình có quan tâm tới cảm xúc của anh không thế? Mình bảo bác Vân mình đi tới một nơi rất xa, ừ thì anh không cấm mình đi du lịch, nhưng mình phải nói rõ mình đi đâu chứ? Mình biết cái câu đó nó gây hiểu nhầm tới mức nào không? Thuốc ở đâu mà rơi vãi thế kia? Anh còn tưởng mình...mình...dại dột...với cả nữa...đang yên đang lành mua hoa cúc về làm chó gì vậy?"

Ba Hến lửa giận ngùn ngụt, anh vội gạt nước mắt rồi lao vào nhà tắm đóng cửa đánh sầm. Mẹ Sò bên ngoài ngây ngốc chẳng hiểu chuyện gì cả, đành nhắn tin cho mẹ Cún hỏi chuyện.

"Ơ hình như em có bao giờ bảo bác em đi tới một nơi rất xa đâu bác nhỉ? Hay em nhớ nhầm, em nói khi nào vậy bác?"

"Không, thím không nhớ nhầm đâu. Tôi bịa đấy. :p"

Bác Vân rep lai xong cười khúc kha khúc khích, bác Đăng bên cạnh bĩu môi khinh bỉ.

-"Tự sướng cái nỗi gì? Không có Đăng phối hợp thì thằng Hậu còn lâu mới tin Vân nhé."

-"Gớm, Đăng nói được mỗi cái câu cuối đón Hến Sò chứ gì?"

-"Thì đấy, đấy là câu chốt khiến cho vở kịch trở nên chân thật đấy, nói chung ân tình này Đăng cho Vân nợ, khi nào có cơ hội trả lại cho Đăng."

-"Ôi dào ôi, nhiều lời nhức đầu, Đăng nhảy qua rào an ninh rồi lượn đi cho nước nó trong."

-"Nói dễ nghe thế? Vé Đăng trả tiền mà, Vân chuẩn bị đi nhờ Đăng sang Mỹ đấy, biết điều một chút đi."

-"Ê ê, ăn nói cho đàng hoàng nhé, thằng điên nào làm vỡ vali để Vân trễ chuyến bay trước hả? Đang yên đang lành, mất cả hứng. Ai thèm đi cùng Đăng, là Vân đi thăm con trai Vân học ở Harvard nhé."

-"Gớm có thế mà cũng ba hoa. Quá xoàng, nói Vân nghe Đăng không chỉ có con trai học Harvard đâu, mà con dâu tương lai của Đăng cũng học Harvard cơ, đây chẳng thèm khoe thì thôi."

Bác Vân bị trêu, tức tức bực bực, tính cạch mặt bác Đăng nửa tháng, khổ nỗi lúc lên máy bay được tầm hai tiếng thì đi vào vùng thời tiết xấu, bác nhọc với say quá thành ra quên khuấy nó mất, thấy bóng chồng là lao vào rúc lấy rúc để.

Bác Đăng cười, cấu một cái vào eo cho bõ ghét rồi cũng ôm bà xã ngáy khò khò. Trong khi đó em trai bác ở Royal vẫn ức không ngủ được, thậm chí còn dỗi cả cơm luôn, hại vợ phải ngồi cạnh nịnh mãi.

-"Thôi em sai rồi, em xin mình đấy. Lần sau em mà nhỡ tay làm vỡ lọ thuốc em sẽ dọn ngay, với cả mình không thích thì rằm em không mua hoa cúc nữa."

-"Rằm đâu mà rằm, mình tưởng anh là trẻ con lên ba chắc?"

-"Rằm thật mà, em nói dối mình làm gì. Mình dậy xem lịch âm mà xem, rằm nên em mới về sớm ra mộ ông ngoại, em để điện thoại yên lặng, mãi sau mới biết. Em đang định tối cơm nước xong thì gọi lại cho mình mà."

-"Kinh thật, tối mới thèm gọi lại cho anh cơ đấy."

Chồng trách, vợ thật thà bảo em tưởng tầm ấy mình phải tiếp khách. Hai cục bông nhỏ mải chơi với em Tôm em Cua bên dì Hợi, anh Hậu được dịp tha hồ làm màu mà không sợ mất mặt.

-"Ừ thôi, không phải lo cho anh, nhịn một bữa cũng không chết được đâu."

-"Nhưng mà hại đường ruột, mình chán cơm hay em nấu phở nhé? Hay miến? Bún?"

-"Chẳng muốn ăn gì sất, mình xuống ngủ đi, kệ anh."

Mẹ Sò cười khổ, quay người lật đật trải đệm.

Ba Hến thật là, sắp làm cha của ba đứa nhóc rồi mà trẻ con quá đi mất thôi. Đêm qua nghe tin đó tâm trạng chị nặng nề lắm, nằm nhìn anh ngủ xong khóc ướt cả gối. Sáng nay ra Bắc sớm, tới thăm ông ngoại, vừa nhặt cỏ trồng hoa vừa hàn huyên, chẳng biết ông có nghe được không nhưng lòng chị cũng nhẹ đi nhiều.

Chị với anh, duyên không tình không, cố níu kéo ích gì? Trẻ con vô tội mà, với cả em bé đó đến cũng đúng lúc, mong anh có con với người anh yêu rồi thì đừng tranh chấp Hến Sò với chị.

Giờ hai bé là nguồn sống duy nhất của mẹ Hà. Tụi nhóc cũng cần tình cảm của ba nên chị chẳng muốn xích mích với ông xã làm gì, trẻ con chúng khôn lắm, nhận ra ngay à.

Ba Hến dỗi hờn một lúc thấy ai đó chẳng thèm để tâm đến mình nữa thì hơi tưng tức, trằn trọc qua lại, lăn lóc thế nào mà ngã rầm một cái xuống trúng đệm của vợ mới tài chứ.

Mẹ Sò giật cả mình, vội hỏi chồng có sao không?

Anh bảo có, kêu đau lưng rồi tay chân cư nhiên gác qua người chị.

-"Em dậy lấy dầu xoa cho nhé!"

-"Thôi, mình nằm yên là được...mình này...có chuyện này...là...là...anh ấy...anh...nếu anh chỉ muốn nuôi đứa nhỏ thôi chứ không tiến tới với Liên...đứng trên phương diện phụ nữ...mình thấy anh có đểu không?"

-"Cũng hơi đểu mình ạ."

Vợ thật thà trả lời, đoạn chị hỏi mình với người ta có khúc mắc gì sao? Chồng lắc đầu, chuyện lằng nha lằng nhằng, anh chẳng biết bắt đầu từ đâu cả.

Ngày trước từng có ý định sau này chung sống với Liên, hồi đó anh thấy việc cô ấy làm mẹ kế của Hến Sò là hiển nhiên thôi. Bây giờ, cũng hoàn cảnh tương tự, với chị Hà, anh lại không nỡ.

Nhiều thiệt thòi lắm.

Vợ xứng đáng có cuộc sống tốt đẹp hơn thế.

-"Mình à...sau này có đến với ai cũng phải hạnh phúc nhé...với cả đừng đi đâu quá xa...không tìm thấy mình anh chẳng yên tâm gì cả..."

Anh ôm chị từ phía sau, nẫu nề thủ thỉ. Chị chẳng dám quay lại, chị sợ chị sẽ khóc. Giá như anh vui vẻ, chị sẽ có chút an lòng, đằng này, không rõ giữa anh và mẹ Bi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nữa?

Nhắc đến chị Liên, anh Hậu ra Bắc mà chị không hề hay biết đâu. Số chị cũng may dễ sợ, mang bầu đúng lúc ba Hải vào Nghệ An chơi với bạn nên được mẹ Mây đón về chăm sóc, mẹ mẹ con con ngọt xơn xớt luôn.

Chiều tối hôm đó mẹ còn mời thầy lang giỏi nhất vùng đến xem mạch cho chị. Nghe nói thầy này còn nổi tiếng hơn cả ông chị Hà, máy móc thiết bị tân tiến đều thua thầy hết.

Thầy là thầy có khả năng chuẩn đoán giới tính của thai nhi từ rất sớm. Mẹ mời thầy vào buồng trong xem mạch cho chị, thầy vuốt vuốt bộ râu bạc phơ rồi kết luận chắc như đinh đóng cột.

Là nữ.

Mặt chị Liên bất chợt tái xanh, chị sợ mẹ biết thì toi, chị đút cho thầy mấy triệu lận. Ban đầu thầy cứ một mực không đồng ý, chị năn nỉ ỉ ôi khóc lóc mãi cuối cùng thầy mới gật đầu.

Nhưng thầy bảo thầy ngại nói dối, nên lúc ra ngoài chỉ bảo trường hợp hy hữu, chịu không phân biệt được trai hay gái.

Mẹ Mây có vẻ thất vọng, thầy về rồi, chị Liên ngay lập tức chạy ra nịnh nọt, đến thầy tài như vậy còn không nhìn ra, chứng tỏ đứa trẻ này có phúc khí lớn, mai sau nhất định vô cùng tài giỏi.

-"Mẹ đừng lo, triệu chứng nghén đợt này y như lúc con mang thai Bi mà, chắc chắn cháu trai."

-"Thật vậy à? Ôi chao ôi, hai cháu trai, tốt quá đi thôi."

-"Thật chứ ạ, một trăm phần trăm luôn."

Bà Mây sướng, cười phớ lớ luôn. Thực ra trong lòng chị Liên cũng chắc chắn như vậy, mới đầu chị còn bĩu môi chê thầy dởm cơ. Khổ nỗi càng thời gian về sau chị càng thèm ăn ngọt, nhìn cái bánh gato con Thắm mua về mà chị nhỏ dãi luôn.

Nhưng mà vẫn phải nhịn, phải giả bộ thích của chua. Nhiều lúc cắn miếng khế mà chảy cả nước mắt ấy, chẳng biết mai sau đẻ con gái thì tính sao đây?

Hay làm giống trong phim ý, tráo xừ bé trai của con mẹ nào đấy.

Nhưng năm dài tháng rộng, anh Hậu lại không ngu như mẹ Mây, anh xét nghiệm ADN thì khốn. Với cả cũng tội con bé nhỉ, có khi gửi về cho u Khúc rồi nhận nhóc nào làm con trai là được rồi.

Cảm thấy kế hoạch khá hoàn hảo nên chị Liên thở dài nhẹ nhõm. Tiếc là chưa được bao lâu đã phải ấm ức rồi.

Bà Mây chẳng cho chị ra đường nửa bước, bà đi xem bói người ta bảo tháng này tháng hạn nên cấm tiệt không được rủ bạn bè hay người lạ tới nhà, sợ khí độc hại thai nhi.

Giúp việc của chị không hợp tuổi, bà Mây không cho ở cùng.

Chẳng có người hầu, tất nhiên chị phải nấu cơm rửa bát. Nhưng chị là ai cơ chứ? Chị đâu có ngốc nghếch như mẹ Sò? Miệng thì ngọt nhạt bảo để con làm cho, nhưng cứ chạm tới bát đũa là nôn mửa tới tấp.

Bà Mây xót con dâu ốm nghén, xót cháu trai nhỏ xíu còn chưa chào đời. Bà đành làm tất cả. Mọi khi ở nhà ông Hải nấu cơm, cái Thắm dọn dẹp rửa bát, giờ ông đi rồi, cô Thắm ghét chị Liên nên đếch thèm động, bác Thơm thì lười chảy thây, đâm ra việc lớn việc nhỏ tới tay bà hết.

Nghĩ cái thân già tóc bạc gần hết rồi vẫn phải đi chợ hầu hạ tụi trẻ, kể cũng tủi thân. Già rồi mà phải mổ cá băm thịt, xương cũng tự chặt tự ninh. Rồi xong xuôi lại lụi hụi dọn dẹp.

Có con Hà ở đây thì tốt, trước chê nó điệu, nhưng ít ra nó được cái sức khoẻ ổn định, ngày xưa mang bầu tám tháng rồi mà nhà có giỗ vẫn rửa chục mâm bát ấy, cũng chẳng thấy ốm đau ca thán gì.

Mẹ Bi thực tình cũng yếu quá thể.

Lại còn hay cao giọng mè nheo bà chứ, không vì đang bầu bí bà chả chửi cho vỡ mặt rồi ấy. Mới sống cùng con dâu tương lai một tuần mà bà sụt mất hai cân, chưa bao giờ bà mong ông Hải về như lúc này.

Cầu được ước thấy, chiều tối hôm đó ông về.

Ông nghe chuyện, giận tím tái mặt mày.

Một cuộc điện thoại của ông thôi, vợ chồng Hậu Hà ngay lập tức phải thu xếp công việc để tới thưa gửi đàng hoàng với ba. Anh Hậu biết lỗi, vội vàng quỳ xuống. Chị Hà cũng quỳ cùng chồng, mãi sau ông hỏi chị mới lí nhí.

-"Ba...là tại con...bệnh phụ nữ..."

-"Bệnh cái gì mà bệnh? Chẳng phải chuẩn đoán nhầm rồi hay sao? Con không phải bao che cho nó. Thằng súc sinh! Cút khỏi nhà tao!"

Ông quát, anh Hậu với chị Hà đều sợ tái mặt, không dám hé răng nửa lời. Chỉ có chị Liên là can đảm nhất, xông ra lý sự.

-"Ba, ba cũng quá đáng rồi đó. Anh làm gì nên tội nên tình mà ba mắng anh là đồ súc sinh? Chúng con yêu nhau thật lòng, đến với nhau tự nguyện. Ngay từ đầu người sai là ba, là ba ép anh lấy phải một con vợ nhàm chán tẻ nhạt. Ba có biết cuộc sống của anh khổ sở tội nghiệp đến mức nào không? Ba cứ giả bộ cao thượng thương con thương cháu, nhưng ba thử nghĩ lại xem, sống với nhau mà không có tình yêu thì giải tán đi cho rồi, cứ níu kéo làm gì khổ biết bao nhiêu người."

Mẹ Bi càng giải thích phân bua thì ông Hải càng nổi điên. Chưa bao giờ ông cáu như thế, ức tưởng muốn tăng xông, chén trà nghi ngút trong tay phi thẳng về phía con trai không chút nể nang.

Chị Liên hãi quá, theo phản xạ liền nhanh chóng tránh sang một bên. Ngược lại chị Hà xót chồng nên lao vào cản, anh Hậu thấy vợ xông tới thì hơi hoảng, một tay anh kéo chị vào lòng, tay còn lại toan đưa ra đỡ.

Tiếc rằng sự việc xảy ra nhanh quá, anh chị không tránh được, nước nóng một chút bắn vào mu bàn tay anh, còn lại văng ra thấm vào lưng áo chị, bỏng rát.

Chiếc chén kia rơi xuống đất, vỡ tan.

Vợ hỏi anh có sao không?

Anh lắc đầu, nhưng anh biết chắc vợ đau lắm.

Vợ đau anh cũng đau, hai người nhìn nhau, cùng ứa nước mắt.