Thực ra lúc biết mình mang thai chị Liên sướng phát điên ấy chứ, chỉ muốn gọi cho anh Hậu luôn thôi. Cố gắng lắm chị mới kiềm được, chị muốn nhắn đi một cái tin thông báo trước, rồi anh sẽ lao tới ôm hôn chị, kiểu gì anh cũng cảm động rớt nước mắt cho mà xem.

Rồi giống như trên phim truyền hình ấy, anh sẽ bế chị quay vòng vòng quanh nhà, hít hà áp mặt lên bụng chị.

Nghĩ tới thôi mà chị đã lâng lâng muốn xỉu rồi.

Từ tuần trước sức ăn của chị bắt đầu tăng đáng kể, rồi suốt ngày ngủ li bì như lợn ấy, kiểu nghi lắm luôn. Mua que thử thì đúng hai vạch thật mới hoành tráng chứ, tuyệt vời.

Quá tuyệt vời.

Ông trời quả không bao giờ phụ người tốt.

Đợt này xem ba Hải tính sao đây? Có chối chị cũng chẳng chối được cháu, mà cháu này á, cho đi xét nghiệm ADN thoải mái nhé. Mẹ Mây mà biết chị sinh thêm một thằng cu nữa chắc bà mừng rớt nước mắt mất.

Chắc là thằng cu đó.

Một trăm phần trăm luôn, dạo này chị thèm của chua y như đợt bầu bí Bi mà. Mẹ Bi tưởng tượng trăm thứ bà dần, tiếc rằng đợi hoài, đợi mãi chẳng thấy ba Hến đâu, chỉ có mỗi cái tin nhắn ngắn tũn.

"Anh mới được lên Phó Tổng, giờ phải vào Nam gấp, bao giờ về tính chuyện với em sau."

Kiểu cảm xúc nó cứ đan xen ý, hờn hờn giận giận nhưng khoé môi lại tủm tỉm cười. Ôi chao ôi, ngày cuối tháng mà toàn chuyện vui thế này.

Phó Tổng Giám Đốc? Bên dưới là bao nhiêu nhân viên không biết? Đẹp trai phong độ có thừa, chức cao quyền rộng, trái tim lại chỉ có hình bóng của một mình chị chứ, đời kiếm đâu được người thứ hai?

Đấy, trước kia không yêu chị thì lấy đâu ra mà phấn đấu, mà cố gắng để có sự nghiệp thành công lẫy lừng như ngày hôm nay. Người ta bảo đằng sau sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ, quả không sai mà.

Biết bao gian nan trong quá khứ đánh đổi những tháng năm yên bình hạnh phúc ngày hôm nay, kể ra cũng đáng.

-"Con ơi có nhà không con?"

Chị Liên nghe giọng mẹ giật bắn cả mình, vội vã chạy ra đỡ u, ngó nghiêng ngó dọc rồi khoá cửa đánh cạch một cái.

-"Ôi dồi ôi, u lên sao không báo trước? Chơi quả bất ngờ thế này chết con mất thôi."

-"Được cậu Thuấn cho mấy con cá to quá, thầy sốt ruột bảo u kho sẵn rồi mang cho tụi bay. Mà hôm nào con bảo thằng Hậu thầy u chuyển ra Bắc rồi đi con, đàn ông nó thương thật lòng thì nó vẫn thương vẫn quan tâm thôi, con việc gì phải tranh thủ lòng thương hại, dối trá kiểu đấy không tốt đâu."

Bà Khúc vừa cầm cái nón quạt quạt vừa phân tích, chị Liên xị mặt cất hộp cá kho với mấy mớ rau vào tủ lạnh. Bà chơi với Bi một hồi liền quay ra hỏi chuyện.

-"Môn ơi Môn, thế chuyện của con và thằng Hậu đến đâu rồi?"

Chị Liên chau mày, càu nhàu bảo mẹ đừng gọi cái tên đó nữa, quê chết đi được. Bà Khúc bĩu môi, lớp trẻ bây giờ cũng kiểu cách thật, thời bọn bà biết cái gì đâu, xưa mẹ bà sinh bà ở đồng rau khúc, thế nên các cụ kêu con Khúc.

Bà cũng noi gương thế hệ đi trước thôi, đẻ bé Liên đúng cái hôm đi thu hoạch khoai, chuyện cũng buồn cười lắm, có cần bệnh viện trạm xá quái gì đâu, có đám dì Bưởi với chú Sắn hỗ trợ, cứ thế rặn là ra à.

Xong về đặt liền Bùi Như Khoai Môn, nghe tên rõ là kêu thế mà lên lớp chín nó cứ nằng nặc đòi đổi giấy khai sinh, mè nheo nhiều quá thôi thì thầy u đành chiều, đổi theo đúng ý con bé, Bùi Ái Mộng Liên.

Đợt ra nước ngoài nó lại đổi tên họ theo phía nhà chồng một lần nữa hay sao ấy, mà nghe người ta đồn thế thôi, bà cũng không rõ nữa, dù sao cũng chẳng quan trọng, nó thế nào thì nó vẫn là con Môn của bà thôi.

Môn và Hậu, hai đứa thương nhau thật lòng, chỉ mong chúng được hạnh phúc. Bà từng gặp thằng bé mấy năm trước rồi, cao ráo thư sinh, phong độ đĩnh đạc, biết ý biết tứ lắm, tới chơi mà còn sửa giúp mấy cái bóng đèn hỏng cơ mà, đúng là dân Bách Khoa.

Con Môn nhà bà thì xinh bình thường, lúc mới tiếp xúc bà còn tưởng bọn này là bạn thân cơ.Tại ngày xưa ông Đậu lúc về nhà bà dù mải tiếp chuyện với thầy u họ hàng nhưng ông ấy vẫn hay lén lút liếc trộm bà lắm, còn thằng Hậu dường như không có chuyện đó.

Hỏi sao con thương cái Liên nhà cô thì nó bảo vì có nhiều sở thích chung, nói chuyện cực kỳ hợp và Liên là cô gái chất phác tốt bụng nhất mà con từng biết.

Bà nghe cứ thấy sai sai kiểu gì ấy, nhưng thấy Liên kể thằng nhỏ cưng chiều nó từng li từng tý một thì cũng yên lòng, trộm nghĩ chắc thời đại này tình yêu nó khác xưa rồi, chắc bà lạc hậu rồi.

-"Nói u nghe nhé, u lại sắp được bế cháu nữa rồi."

Chị Liên hí ha hí hửng, bà Khúc nghe cũng mừng mừng cho con.

-"Ừ, mà thằng Hậu đã li dị chưa con?"

-"Ôi dào u không phải lo, để xem lần này con yêu nghiệt đó mặt dày được tới bao giờ? Cái con ác ôn lăng nhăng đem đến đau khổ cho biết bao nhiêu người, loại phụ nữ độc địa, u không tưởng tượng được đâu."

-"Ừ chẳng hiểu ba mẹ con bé kiểu gì mà không uốn nắn nhỉ? Mà thôi con ạ, cùng là phận đàn bà với nhau, người ta xấu thì kệ người ta, con đừng miệt thị họ, vừa tránh bẩn miệng vừa giữ cái đức cho con cái sau này."

-"Vâng, thì con quân tử có thèm chấp đâu."

-"Đang mang thai phải cẩn thận đó con, yên phận một chút, kẻo bên kia người ta tính kế hãm hại."

Mẹ Bi đang định bĩu môi chê u già lắm chuyện, mà một phút bình tĩnh ngẫm lại, thấy bà nói khá có lý. Cũng may chị còn mải vui chưa nhắn tin khiêu khích đối phương, chứ ba nó sở hữu hẳn cả hai cái trường dân lập, thế lực ai mà không biết?

Chỉ sợ lúc lơ là bị chơi đểu thì toi.

Không được, đứa nhỏ này đến với chị là cái duyên, chị nhất định bảo vệ nó đến cùng. Chồng sắp cưới của chị giờ là Phó Tổng Giám Đốc, hô mưa gọi gió, lộc lá một năm để đâu cho hết. Đấy là còn chưa kể đến tài sản chung với nhà bác Đăng nhé.

Hai con trai của chị sau này hô mưa gọi gió, chính là soái ca ngôn tình đích thực rồi ấy chứ, tưởng tượng thôi mà mặt mẹ Bi ửng hồng hết cả lên.

Phúc phận để đâu cho hết đây?

Về phía ba Hến tâm trạng lại hoàn toàn trái ngược, trước giờ anh luôn tự tin mình là ông bố tốt lắm cơ.

Thì ra không phải.

Thì ra cũng có những khoảnh khắc, anh ích kỷ đến vậy.

Suốt từ mồng một thấp thỏm mong tới ba mươi, vậy mà ba mươi đến, quả thật trớ trêu. Anh như người mất hồn, rệu rã bước vào phòng khách, chị cúi xuống nhặt giúp chồng bó hoa, đoạn băn khoăn mở lời.


-"Mình...hoa của mình này..."

-"Ừ...anh...anh...hoa ở công ty ấy mà..."

Giọng anh ấp úng lạ thường, chị lo cho chồng nên hỏi có chuyện gì à mình? Anh bối rối chẳng biết đáp sao cả, chỉ lắc đầu nói tránh.

-"Anh mới lên chức Phó Tổng...giờ phải đi công tác ngay...vào Nam...mà anh...anh..."

Mẹ Sò mừng cho chồng, nhưng nói thật xót nhiều hơn. Mới làm giám đốc thôi ba Hến đã bận bịu như vậy, suốt ngày tăng ca rồi tiếp khách rượu chè, giờ leo tới vị trí cao hơn, không hiểu còn stress tới mức nào nữa?

Người anh dạo gần đây cũng không được khoẻ lắm, ăn ít, tinh thần bất ổn, hay gặp ác mộng. Chị lo lắm mà biết anh tâm huyết với công việc này nên không dám ý kiến, chỉ thở dài rồi lặng lẽ vào tủ lấy vali giúp chồng sắp xếp áo quần.

Anh cũng ngồi đối diện vợ, khẽ bảo mình khéo ghê, nhỏ xíu vậy mà ấn được bao nhiêu đồ. Chị gấp thêm hai cái khăn mặt bỏ vào, đoạn ngẩng lên hỏi ông xã.

-"Sắc mặt mình xanh lắm, có xin hoãn được không mình? Ở nhà vài hôm bồi bổ lấy lại sức đã."

-"Không mình ạ, có chút sự cố trong đó, việc gấp."

-"Vậy mình giữ gìn sức khoẻ, thuốc an thần đừng dùng nhiều, ban ngày nhớ tranh thủ uống nhiều nước ép trái cây, mình bảo nhân viên khách sạn họ pha cho, mình trả thêm tiền, đừng mua nước ngoài siêu thị, cái đó không được một trăm phần trăm nguyên chất đâu."

Chị tỉ mỉ dặn dò, lòng anh nẫu nề kinh khủng, đưa tay trộm siết tay chị một cái, đoạn buồn buồn bảo mình đừng lo, anh lớn rồi chứ có phải Hến Sò đâu.

Vâng.

Vâng để đấy vậy thôi, chứ vẫn cứ đứng ngồi chẳng yên.

Tầm sáu rưỡi chị nhận được điện thoại của chú Thắng, chú ấy bảo sếp họp xong em thấy người đỏ ửng, hình như bị cảm, em bảo em mua thuốc thì sếp kêu không cần rồi cứ thế bỏ về phòng.

Chú nói làm chị càng thêm sốt ruột. Nhắn tin cho anh mình ổn không thì cả tiếng sau ông xã mới hồi âm.

"Không ổn, có mình ở đây thì tốt."

Có vài từ của ba Hến thôi mà làm mẹ Sò đi ra đi vào, bồn chồn như ngồi trên đống lửa ấy. Rốt cuộc chẳng chịu nổi, chị gửi hai cục bông nhỏ cho dì Hợi, đánh liều vào thăm chồng.

Vì không có chuyến bay sớm nên phải tới một rưỡi sáng chị mới đến khách sạn anh ở. Ba Hến nằm bẹp trên ghế sô pha, bên dưới vỏ rượu vỏ bia lăn lóc loảng choảng.

Mẹ Sò kiểm tra một lượt, người anh cũng không nóng lắm, chị thở phào nhẹ nhõm. Chị lặng lẽ ngồi cạnh chồng, tay anh giữ khư khư chiếc hộp nho nhỏ màu tím, sống mũi hơi hơi đỏ, mặt cũng nhợt nhạt thiếu sức sống, thực sự trông chẳng giống một người đang ăn mừng lên chức gì cả.

-"Chuyện gì khiến mình phiền muộn đến vậy?"

Chị hỏi nhỏ, cũng không ngờ anh còn thức, anh mở mắt, cất chiếc hộp vào túi áo rồi kéo bà xã xuống nằm cùng, hai vợ chồng chen chúc trên chiếc ghế chặt chội.

-"Anh vừa ước có mình ở đây, ai ngờ mình ở đây thật, cứ như là mơ ấy."

Gò má anh áp sát gò má chị, não nề tâm sự. Chị bảo không phải mơ đâu mình ạ, anh cười, thế rồi anh nhích sát vào chị hơn. Mới đầu chị cảm giác hơi ngột ngạt, nhưng sau dần quen rồi thì lại thấy ấm áp lắm.

Mệt quá nên chị ngủ một mạch, đến lúc tỉnh giấc đã thấy mình ở trên giường rồi, chồng bên cạnh chị, nhưng anh không ngủ mà chỉ nằm nắm tay vợ thôi, ánh mắt anh dịu dàng quá, tim chị dường như lạc một nhịp.

-"Mình...mình không đi làm à?"

-"Anh đi họp về rồi."

Mẹ Sò giật mình xem đồng hồ, là sáu giờ chiều. Trời đất ạ, đàn bà phụ nữ ngủ xuyên ngày thế này có chết không cơ chứ, chị xấu hổ đỏ bừng cả hai má, may mà chồng không trách gì cả, chỉ nhẹ nhàng bảo vợ.

-"Hết nhọc chưa mình? Hết rồi thì dậy anh đưa đi ăn tối, không có đói."

Chị ngại nên chỉ khẽ gật đầu. Anh bế phốc vợ dậy, trêu trêu có cần anh đánh răng cho không, giống Hến Sò ý? Mặt chị như cà chua cuối vụ luôn, năn nỉ mãi chồng mới thả xuống.

Hôm đó, chị mặc bộ váy tím anh chuẩn bị sẵn từ trước, cùng người ta đi dạo loanh quanh. Anh không lặng lẽ đi đằng sau như trước nữa, tay anh vòng qua ôm eo chị, vì ba Hến rất to cao nên bà xã anh lọt thỏm trong lòng chồng như người tý hon vậy ấy.

Không khí ở đây náo nhiệt hơn ngoài Bắc nhiều, xung quanh cũng chẳng có người quen nên mẹ Sò mặc kệ luôn. Chị với anh, cứ như những đôi mới yêu nhau quấn quít không rời, thỉnh thoảng chị ngẩng lên tủm tỉm cười. Anh cũng cười, anh cúi xuống thơm nhẹ lên chóp mũi vợ.

Gặp mấy hàng rong đi qua anh đều mua cho chị một thứ đồ nho nhỏ nào đó, chị trộm nghĩ mình có phải Hến Sò đâu cơ chứ, nhưng chị vẫn vui vẻ nhận, chị cũng thích thật mà, thấy lãng mạn lắm ấy.

Họ dùng bữa tối ở một nhà hàng cực kỳ sang trọng, tầng cao nhất nên nhìn được toàn bộ khung cảnh của thành phố. Sài Gòn về đêm, quả thật rất đẹp.

Trên bàn bày một lọ hoa oải hương nhỏ và hai ngọn nến màu tím sáng lung linh, anh gọi năm món, toàn bộ đều là đồ chị thích.

Ngay cả bản nhạc đang phát cũng là bài hát hồi đại học chị nghe đến xước cả đĩa.

Chẳng biết là vô tình hay cố ý, chỉ biết, sống mũi chị cay cay.

Ngày hôm ấy, sẽ hoàn hảo biết bao nếu như khi về nhà anh không thông báo cái tin sốc nào đó. Họ ngồi đối diện nhau, anh rót cho chị cốc nước, nói chị chuẩn bị tinh thần, rồi mãi sau anh ngập ngừng.

-"Liên có bầu mình ạ, là con của anh..."

Là nước lọc, cớ sao lại đắng đến thế?

Thì ra đây là chuyện anh ấp ủ sao? Để tới cuối tháng có kết quả chắc chắn mới dám nói. Thái độ của anh dạo này là gì đây? Muốn an ủi chị những giây phút cuối cùng trước khi chia xa?

-"Anh xin lỗi bây giờ mới bảo mình...anh...anh muốn được ở với mình nhiều hơn một chút..."

-"..."

-"Anh...có thể mình không tin...có thể nói ra thì mình nghĩ anh hèn...làm mà không có trách nhiệm...nhưng anh...hôm đó anh say quá...anh..."

-"..."

-"Mình...mình đừng yên lặng như vậy...mình nói gì đi được không mình..."

-"..."

Chị ngồi bất động, ánh mắt vô hồn. Anh gọi mãi mà chị chẳng có phản ứng gì cả đâm ra hơi lo. Ba Hến vội qua với vợ, ra sức xoa xoa hai bàn tay lạnh toát ấy.

Một lúc lâu sau, anh mới nghe giọng chị nho nhỏ.

-"Chúc mừng mình...chúc mình hạnh phúc..."

Hạnh phúc?

Sẽ hạnh phúc được sao?

Anh cố trấn tĩnh để khỏi xúc động, sự việc ra nông nỗi này anh cũng chẳng còn mặt mũi nào mà van xin chị nữa rồi. Anh cứ ích kỷ với cảm xúc của mình thì chỉ làm khổ hai người đàn bà vô tội.

Có lẽ, anh và chị, đến cuối cùng, vẫn là không có duyên.

Ba Hến chậm rãi bảo, anh trả mình tờ giấy nhé, mình xé nó đi, coi như không có chuyện gì cả.

Mình không phải đợi anh nữa.

Anh cũng chúc mình và người ấy, mãi mãi hạnh phúc.

Chị cười khổ, chị đáp không cần đâu, thề độc rồi mà, trả sao được, anh cứ giữ lấy. Họ ngồi nhìn nhau hồi lâu, rồi tự dưng nước mắt chị rơi, đã kiềm nén rồi, mà không hiểu sao vẫn cứ rơi.

Anh xót, anh đưa tay nhấc chị lên, để vợ ngồi trong lòng mình. Chị tránh ánh mắt anh, nghẹn ngào bảo.

-"Đâu có gì đâu, là em đau thôi...em...em đau quá...mình ạ..."

Mắt anh cũng đỏ hoe, bất giác chị thấy tức ngực, chị cố gắng lấy hơi để thở đều đặn. Anh khẽ hôn lên gò má vợ, vị của giọt nước mắt ấy, mặn chát.

Tim anh đập mỗi lúc một dồn dập, anh ghé sát chị hơn, thủ thỉ anh hiểu. Đau như nào, nhất định anh thấu, anh thương mình lắm. Cánh môi anh ngậm lấy vành tai chị, giây phút ấy, anh bảo, anh không thể kiểm soát được nữa rồi, nếu mình muốn, chỉ cần đẩy anh ra.

Rồi động tác của anh mãnh liệt hơn, bàn tay nóng rực chạm tới nơi thanh xuân đầy đặn nào đó, ban đầu chỉ là miên man nhẹ nhàng, nhưng càng về sau lại càng táo bạo, những chiếc hôn cuồng dại khiến làn da mịn màng trở nên đỏ rực.

Chị phân vân, chị đắn đo. Nhưng rồi trong giây phút hỗn loạn ấy, chị quyết định buông xuôi. Chị vòng qua ôm lấy chồng, cắn nhẹ lên bờ vai người ta. Anh không thấy đau, chỉ là có cái gì đó tê dại như dòng điện chạy dọc sống lưng, anh mắng yêu chị rồi khẽ nhá nụ hoa nhỏ nhắn ấy.

Trống ngực chị thổn thức từng hồi, có những giây phút, dịu dàng đến đắm say.

Lại có những phút giây, mạnh mẽ như sóng biển cuồn cuộn, anh yêu chị , rất nhiều, rất lâu, dường như đối với anh chẳng bao giờ là đủ.

Chị biết chị đang trong thời kỳ không an toàn.

Chị cũng biết đêm nay là một sai lầm, nhưng có những khoảnh khắc, lý trí không thắng nổi trái tim, biết rõ mười mươi rồi mà người ta vẫn bất chấp, điên cuồng nông nổi như con thiêu thân lao vào lửa.

Chị với người đàn ông chị yêu nhất, những khoảnh khắc ngọt ngào cuối cùng, sai, sẽ chỉ sai một lần duy nhất này thôi.

Bình minh hôm sau rực rỡ lắm, nhưng lúc anh tỉnh giấc thì chị đã đi rồi. Quần áo của anh chị gấp gọn gàng, kem đánh răng với khăn mặt cũng chuẩn bị sẵn, chỉ có điều, chẳng để lại lời nhắn nào cả.

Anh nghĩ chị về Bắc với con, tuy nhiên mãi không liên lạc được với vợ thành ra có chút sốt ruột. Tầm chiều muộn anh bàn giao công việc cho cậu Thắng rồi bay về chuyến gần nhất, đến trường không thấy vợ, ba Hến qua chỗ dì Hợi ôm hai cục bông nhỏ một lúc, thấy dì bảo chị vào Nam nên anh lại tất tưởi sang nhà bác Vân.

Bác Đăng cũng thật, lâu lâu lại gây chuyện rồi.

-"Đăng trả vali cho Vân mau, sắp muộn giờ rồi."

-"Đíu trả đấy, làm gì nhau nào? Có một tháng mà Vân đi Mỹ tới ba lần vậy?"

-"Kệ Vân, Vân sang với con trai Vân, Đăng ở nhà có gái rồi mà, Đăng làm gì mà nhiều chuyện?"

-"Đăng cứ thích nhiều chuyện đấy, thì nàm thao? Đi éo gì mà đi lắm thế? Đi ăn cờ à?"

Hai bác giằng giằng co co cuối cùng chiếc vali vỡ toang, áo quần của bác Vân rơi tung toé. Bác điên lắm, đang định đập cho chồng một trận thì chú Hậu nhảy vào can.

-"Bác...bác bình tĩnh...bác này...nhà em có qua đây chơi không? Em gọi mãi không được..."

-"Không thấy chú ạ, hay thím dạy thêm? Chú đến trường chưa?"

-"Em qua rồi, nhưng cậu Hợp bảo nhà em hôm nay không về trường."

Bác Vân hỏi có chuyện gì gấp à chú? Ba Hến bảo không nhưng lần gần nhất vợ em liên lạc với bác là lúc nào? Bác còn đang bị ảnh hưởng bởi trận chiến với bác Đăng, ngẩn ngơ suy ngẫm một lúc mới sực nhớ ra, liền quay sang mừng rỡ bảo.

-"A đúng rồi, có khi thím đi du lịch cũng nên. Đêm qua tầm mười một rưỡi thím gọi mà, thím kêu em mệt quá, nhờ bác chăm Hến Sò thay em, thời gian sắp tới có lẽ em phải đi đến một nơi rất xa."

Ba Hến sững cả người, mẹ Cún ngại quá đành chữa thẹn.

-"Ừ thì tôi đồng ý với thím rồi, nhưng chú đừng vội trách tôi xách đồ đi Mỹ nhé, tại tôi đâu có biết thím đi luôn đâu. Thôi chú cứ gửi Hến Sò ở nhà dì Hợi hay ông bà ngoại một thời gian, mấy hôm nữa tôi về chú bận thì cho hai bé sang nhà tôi nhé."

-"Không đâu, hứa là phải thực hiện, không Mỹ mẽo gì hết, Vân cất đồ đi rồi Đăng đèo Vân qua đón Hến Sò."

Bác Đăng hồ hởi chen vào, anh Hậu hỏi bác Vân có biết bà xã tính đi đâu không?

Bác đoán xa thì chắc sang Thái hay Sing gì đó, mà anh, không hiểu sao lại cảm giác những lời chị nói nó không hề đơn giản như vậy. Sống lưng anh bất giác lạnh toát, toàn thân căng cứng như muốn nổ tung.