Lời nói trào phúng tới bên miệng lập tức đều bị đổ trở về, Cảnh Tư Hàn mím môi, che dấu ho nhẹ một tiếng, cuối cùng chỉ hỏi một câu: “Cô có sao không?”

Lạc Kim Vũ nghe giọng nói của anh, cả người run lên, có chút tĩnh táo. Nhưng không có trả lời, tầm mắt di chuyển dừng ở điếu thuốc bị anh dập tắc kia, nhìn một hồi lâu.

Cảnh Tư Hàn chờ đến không kiên nhẫn, Lạc Kim Vũ rốt cuộc giương mắt nhìn anh, nước mắt trong đôi mắt đã tiêu tan hầu như không còn, nhưng ánh mắt kia lại vô cùng trống trãi, không có tiêu cự.

Cô há miệng thở dốc, âm thanh có chút run, cô hỏi: “Có thể cho tôi một điếu không?”

Cảnh Tư Hàn cảm thấy bản thân sẽ cự tuyệt, anh sống nhiều năm như vậy, phụ nữ hỏi anh mượn thuốc đếm không hết, anh khi nào để ý đến? Huống chi, anh cũng không thích phụ nữ hút thuốc.

Mà cho dù Lạc Kim Vũ có hút thuốc hay không anh trước nay cũng có thích cô đâu.

Cũng không biết như thế nào, tay lại động còn nhanh hơn đầu óc, chờ anh đi dạo một vòng trong đầu, thì đã đưa điếu thuốc đến tay cô.

“Cảm ơn.” Lạc Kim Vũ rũ mắt tiếp nhận hộp thuốc cùng bật lửa.

Hộp thuốc của Cảnh Tư Hàn cũng là hàng thủ công, hình dạng ngăn nắp, cổ màu bạc kim loại hình thái cực, Lạc Kim Vũ mò mẫm một chút mới mở ra được, cô dựa vào cửa kính, run rẩy rút ra một điếu khẽ ngậm, cúi đầu bật lửa.

Lạch cạch, lạch cạch, lạch cạch.

Bật liên tiếp ba lần, lửa mới cháy.

Cảnh Tư Hàn nhíu mày nhìn, phát hiện động tác của cô rất vụn về, vừa nhìn đã biết không phải dân hút thuốc.

Quả nhiên, Lạc Kim Vũ vừa hút phát đầu tiên, đã kịch liệt sặc đỏ mặt, cô ho đến độ cong cả eo, hộp thuốc cùng bật lửa cũng rơi xuống đất.

Cảnh Tư Hàn nhìn không được, đi lên một bước, duỗi tay chuẩn bị lấy điếu thuốc trong tay cô xuống, lại đột nhiên nghe được một tiếng nói nhẹ tênh: “Giống nhau ……”

“Cái gì?” Lời nói không đầu không đuôi, Cảnh Tư Hàn không nghe rõ ràng.

Lạc Kim Vũ đứng dậy, rũ mắt nhìn điếu thuốc, lại nói lần nữa: “Hương vị ….., thật là giống nhau.”

Trong giọng nói thậm chí mang lên một chút ý cười.

Cảnh Tư Hàn nhíu mày nhìn, mới phát hiện cô đang cười, chỉ là đôi mắt còn mang theo nước mắt.

Cũng không biết là vừa rồi bị sặc, hay là vì điều gì khác.

Cảnh Tư Hàn đáy mắt thần sắc đen tối không rõ, nhìn cô đột nhiên trở nên không giống như lúc trước, cứ như hai người khác nhau. Nhất thời đã quên lấy điếu thuốc trong tay Lạc Kim Vũ, thế cho nên để cô lại hút thêm lần nữa.

“Khụ khụ khụ ……”

Lần này ho khan còn dữ dội hơn lần trước, toàn bộ vòng eo đều cong xuống. Vì cô hút một hơi khá lâu, đầu thuốc thuốc nhanh chóng thiêu đốt, ánh lửa màu đỏ tươi.

Nhìn hành vi gần như tự ngược này của cô, Cảnh Tư Hàn mày nhăn càng chặt, anh duỗi tay chế trụ cánh tay của cô, tay còn lại giật điếu thuốc xuống.

“Khụ khụ…… Ha hả khụ……”

Lạc Kim Vũ cũng không phản kháng, vừa ho khan vừa cười, nghe có chút rợn người.

Cô cười đến hoàn toàn không dừng được, dùng cánh tay bị giật điếu thuốc kia chống ở bên hông, giống như vừa nghe được câu chuyện cười hay nhất trên thế giới, cười đến cong cả người.

Cảnh Tư Hàn không thể hiểu được trong đầu cô đang nghĩ cái gì, anh bắt lấy cổ tay cô nhắc lên cao, giọng nói vô cùng không tốt: “Cô điên rồi sao?”

Lạc Kim Vũ bị động tác thô lỗ của anh kéo đi về phía trước, lảo đảo vài bước, Cảnh Tư Hàn vội vàng dùng thêm chút sức lực kéo cô, đi lên phía trước vượt nửa bước che ở trước mặt cô, theo quán tính mà va vào nhau, theo cách nói nhân gian là nhào vào lòng ngực.

Cảnh Tư Hàn giật mình duỗi tay chuẩn bị đẩy người ở trước ngực mình ra, nhưng vừa nhìn xuống, lại thấy được một gương mặt đầy nước mắt.

Lạc Kim Vũ rõ ràng đang cười, nhưng tuyến nước mắt lại giống như bị cắt đứt, rào rạt chảy xuống. Cảnh Tư Hàn nhìn giật mình, tay cũng cương ở giữa không trung.

Cứ giữ nguyên tư thế như vậy mà ngây người trong chốc lát, Lạc Kim Vũ cúi đầu dùi mặt vào vai anh, như là bị điểm huyệt cười, tuy nỗ lực muốn dừng lại, nhưng lại không chịu khống chế.

Từ tiếng cười chuyển thành nức nở.

Lần này, Cảnh Tư Hàn không chỉ có tay, mà toàn thân đều cứng lại rồi.Người con gái vùi đầu ở trước ngực anh, làm cả người anh run rẩy.

Cô khóc không giống như lúc cười, ngược lại giống loài động vật nhỏ yếu, vùi ở trong hang tối, liều mạng chịu đựng nổi đau, ngẫu nhiên mới phun một vài tiếng qua khẽ răng, làm người nghe được cảm thấy bi thương.

Cảnh Tư Hàn tay chần chờ giữ không trung dần hạ xuống, chỉ là không phải đem người đẩy ra, mà là vỗ nhẹ hai cái trên lưng Lạc Kim Vũ, sau đó rũ tay xuống, thẳng sống lưng, trầm mặc tùy ý người trong ngực khóc thút thít.

Anh thật sự không am hiểu an ủi người khác, đây đã là điểm cực hạn mà anh có thể làm được.

Nói thật, người trong lòng anh là Lạc Kim Vũ, anh cảm thấy không đẩy cô ra trực tiếp chạy lấy người cũng đã rất thần kỳ.

Anh có chút xuất thần, nghĩ đến trước đây không lâu, có một một lần, cô cũng từng ôm Cảnh Gia Dịch khóc đến thảm thiết, nhưng lần đó khóc gần như là phát tiết, không giống hôm nay, ẩn nhẫn khiến người khác cũng cảm thấy có chút khó chịu.

Trước kia cô cũng từng khóc giống như vậy sao?

Cảnh Tư Hàn nhịn không được nhớ lại, lại phát hiện không hề có bóng hình của cô trong trí nhớ, nó gần như mơ hồ không thấy rõ.


Lạc Kim Vũ kỳ thật rất ít khóc, cô cảm thấy nước mắt của cô đã cạn khi chứng kiến người thân từng người một rời xa cô. Cho nên cô chỉ dành nước mắt cho việc đóng phim.

Ở trong sinh hoạt, ở trong mắt người ngoài, cô đều giữ hình tượng hoạt bạt, tích cực hướng về phía trước, dũng cảm tiến tới, nhưng cô thật sự không có nổi sợ hãi sao?

Cô thật vất vả đi từng bước một đi đến đỉnh cao, lại ngủ một giấc xuyên vào tiểu thuyết, cái gì cũng đều thay đổi.

Dù sao cô chỉ có một mình, ở nơi nào sinh hoạt cũng không gì khác biệt, nhưng nếu muốn xuyên, vì cái gì không thể xuyên vào một người có ba, có mẹ, có ông có bà?

Xuyên vào nguyên chủ cái gì cũng đều không có, cô sợ nhất chính là thật sự hoàn toàn biến thành một người khác, sợ trong tương lai toàn bộ ký ức về thế giới cũ đều sẽ biến mất không nhớ ……

Có đôi khi, kiên cường cũng sẽ biến thành một loại thói quen, thói quen cười, thói quen tích cực, thói quen dũng cảm …… Nhưng yếu đuối kỳ thật vẫn luôn ẩn giấu ở nơi sâu thẫm trong tâm hồn.

Vào lúc cô không bố trí phòng vệ sẽ lén chuồn ra tới, nói cho cô, thật ra cô cũng sẽ sợ hãi, cũng muốn có một bờ vai để dựa vào.

Không biết qua bao lâu, Cảnh Tư Hàn rốt cuộc nghe được âm thanh nức nở dần dần ngừng lại, không bao lâu, tiết tấu hô hấp cũng vững vàng.

Anh nhướng mày, đột nhiên có một loại dự cảm không tốt lắm.

“Ê” Cảnh Tư Hàn dùng biên độ rất nhỏ mà nhún vai, không có nghe được hồi âm. Anh nâng lên đôi tay đỡ lấy Lạc Kim Vũ bả vai thoáng đem người đẩy ra, tức khắc hết chỗ nói rồi.

Cô ta cứ đứng như vậy dựa vào anh mà ngủ!!!

Có lẽ là bởi vì vừa mới khóc, nên xoang mũi có nghẹt, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy cực nhẹ.

Ngủ còn rất ngon giấc!

Cảnh Tư Hàn rất là buồn bực, anh muốn lắc cho cô tỉnh, nhưng tầm mắt dừng ở giọt nước mắt còn vương ở trên lông mi, lập tức dừng lại động tác.

Ok, tốt xấu gì cô cũng kêu anh một tiếng “Ba ba”.

Cảnh Tư Hàn hít sâu một hơi, đem người một lần nữa dựa trở về bả vai, tiếp tục làm một cái cây.

Mà anh không có phát hiện chính là, người đáng lẽ đang ngủ say trong lòng anh trước, mí mắt giật giật, tròng mắt lại nhanh như chớp mà dạo qua một vòng.

Lạc Kim Vũ cũng là khổ mà không nói nên lời!

Tất cả bởi vì món cua hấp rượu, ban đầu cô xác thật là có chút mơ hồ, cảm xúc mất khống chế ôm Cảnh Tư Hàn khóc lớn một trận. Nhưng khóc lóc xong men say đã theo nước mắt tan hơn phân nửa, thật ra cô khóc đến một nửa đã tỉnh.

Mất mặt quá! Lạc Kim Vũ ở trong lòng thở dài một hơi.

Cô nghĩ ra kế giả bộ ngủ, suy đoán lấy tính cách của Cảnh Tư Hàn, tất nhiên sẽ đem đánh thức cô dậy, cô lại làm bộ không nhớ, như vậy chuyện xấu hổ này cứ vậy mà trôi qua.

Ai ngờ Cảnh biến thái lại bổng chốc biến thành thánh nam, còn đứng im cho cô dựa nữa chứ? Biết làm sao đây? Hiện tại tỉnh dậy có giả quá không?

Lạc Kim Vũ vô cùng đau đầu, cô dựa vào trong lòng Cảnh Tư Hàn, cảm thấy cứng ngắc, hơi không thoải mái, muốn đổi tư thế, lại lo lắng lộ tẩy cho nên không dám động.

Vì thế, hai người mang tâm tư khác nhau, vừa suy nghĩ như thế nào hất đối phương ra mà không xấu hổ, lại cứ đứng thẳng tắp mà tại chỗ vài phút.

Thời tiết giữa tháng mười độ ấm đã hàng xuống âm, hơn nữa lại là ban đêm, gió đêm lặng lẽ mang theo cảm lạnh thổi vào hai người.

Lạc Kim Vũ mặc quần short áo thun oversize, cộng thêm mới vừa khóc một trận, toàn thân ra một lớp mồ hôi mỏng, lúc này nổi da gà đều đông lạnh cả người.

Anh muốn ga lăng cũng không thể ga lăng đến cùng sao? Gió đêm lạnh run, không biết khoác cái áo cho con gái người ta ấm áp sao? Lạc Kim Vũ cố nén không run, khóc không ra nước mắt.

Ở trong lòng mắng chửi phỉ nhổ cảnh biến thái sắt thép thẳng nam N lần, Lạc Kim Vũ rốt cuộc nhịn không được, tiếp tục đứng hóng gió như vậy chắc cô bệnh nằm liệt giường quá.

Cảnh Tư Hàn phát hiện cái người đứng dựa trước ngực mình hơi động đậy cái đầu, sau đó nghe được cô nhẹ nhàng “Ưm” một tiếng, bàn tay mềm mại chống đẩy trên ngực anh, hơi hơi loạng choạng đứng thẳng lên.

Lông mày xinh xắn của cô hơi hơi nhíu lại, hình như đau đầu, ngón tay ở huyệt Thái Dương ấn một chút, từ từ mở to mắt.

Đồng tử có chút tan rã, đôi mắt bị nước mắt tẩy quá khiến nó trong suốt ngập nước, chỉ là bên trong tràn ngập mờ mịt, tầm mắt nhìn anh mơ mơ màng màng, trong khoảng thời gian ngắn cũng chưa nhận ra anh là ai.

“Cảnh…… Tư Hàn? Sao anh lại ở đây? Tôi ……”

Anh thấy Lạc Kim Vũ kinh ngạc hỏi, ánh mắt không giống làm bộ, giống như lần trước uống say, tỉnh lại cũng không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ là lúc này cô tỉnh nhanh như vậy, chẳng lẽ cũng không nhớ rõ?

Cảnh Tư Hàn hẹp dài hai mắt híp híp nhìn cô, nói: “Cô say. Tôi ở chỗ này hút thuốc, cô đột nhiên lao tới ôm tôi, còn khóc lóc kêu ba ba, không nhớ rõ?”

“Anh nói giỡn sao?” Lạc Kim Vũ đôi mắt hơi mở, một bộ nghe không hiểu, kỳ thật nội tâm điên cuồng mắng ‘mẹ nó, ai khóc lóc kêu ba ba’

Giây phút này, cô vô cùng may mắn bản thân là một diễn viên chuyên nghiệp.

Cảnh Tư Hàn không nhìn thấy sự sơ hở nào ở trên mặt cô, lông mày hơi hơi nhăn lại.

Ngón tay giật giật, vốn định chỉ vào gương mặt khóc đến chảy cả lớp trang điểm, giống như mèo đốm của cô, nhưng lại cảm thấy hôm nay anh đã tiếp xúc với cô đủ nhiều, vì thế lười nói cho cô biết, xoay người lại nhặt hộp thuốc lá lúc trước rơi trên mặt đất cùng bật lửa.

Bởi vì Lạc Kim Vũ ho khan quá kịch liệt, nên buông tay làm hộp thuốc cùng bật lửa ngã trên mặt đất, thuốc lá rớt ra ngoài không ít.

Lạc Kim Vũ mím môi, nửa ngồi xổm xuống cùng nhau nhặt, cô vừa nhặt, vừa tùy ý hỏi: “Thuốc lá của anh nhìn rất đặc biệt, mua ở đâu vậy?”

Cảnh Tư Hàn nhấc lên mí mắt nhìn cô, Lạc Kim Vũ cho rằng anh sẽ không trả lời, lại nghe anh dùng giọng nói lạnh lùng trả lời cô.

“Tự làm.”

Lạc Kim Vũ ngẩn ra, Cảnh Tư Hàn đã đứng lên, cô lập tức đem mấy điếu thuốc lá trong tay đưa cho anh, anh cúi xuống nhìn nhìn, không nói gì.

Thật ra đây chỉ là động tác theo bản năng của Lạc Kim Vũ.

Trước kia, ba của cô luôn vô tình làm rớt thuốc lá xuống sàn nhà, cô luôn là người đầu tiên cúi xuống nhặt lên, ba ba chỉ phủi phủi cho hết bụi rồi hút tiếp. Cho nên cô cũng hình thành thói quen nhặt lên rồi nhét vào trong lòng bàn tay đối phương

Khi cô phản ứng lại, mới phát hiện bản thân xác thật làm điều thừa, mấy điếu thuốc này đều đã nằm khá lâu trên mặt đất ẩm ướt, đã bẩn không thể hút.

Lạc Kim Vũ muốn rút tay về, ném vào thùng rác bên cạnh, Cảnh Tư Hàn lại đột nhiên duỗi tay nhận lấy thuốc từ tay cô: “Cảm ơn.”

Nhìn Cảnh Tư Hàn cúi đầu đem từng điếu xếp ngay ngắn gọn gàng trong hộp thuốc, Lạc Kim Vũ chớp chớp mắt, trở về một câu: “Không khách khí.”

Cảnh Tư Hàn chôn đầu, cảm thấy cả đêm hôm nay mình thật là ngu ngốc.

Lái xe lại đây ăn cơm thì thôi đi, vậy mà còn đứng im chịu trận cùng Lạc Kim Vũ ở cái nơi lạnh lẽo như vậy, hiện tại lại ngu ngốc nhét thuốc lá bẩn vào hộp, ha, tốt rồi, cả hộp đều đã nhiễm bẩn.

Thật ra anh muốn cự tuyệt, nhưng vừa nhìn vào ánh mắt của Lạc Kim Vũ, làm anh không khỏi nhớ tới chuyện xảy ra lần trước ở nhà, hình ảnh Gia Dịch đứng ở cửa nhìn anh đi, làm anh thấy nhói nhói.

Ánh mắt đầy mong chờ, làm anh không thể mở miệng cự tuyệt.

Tiếng chuông di động đánh gãy sự trầm mặc giữa hai người, Lạc Kim Vũ từ trong túi quần lấy ra di động, phát hiện là Ngụy Tư Lạc gọi, cô đi sang một bên nghe máy, lập tức nghe được bên kia đè thấp tiếng nói.

“Kim Vũ, cô không sao chứ? Cô đi ra ngoài hơn nửa tiếng rồi đó”

Lạc Kim Vũ trả lời: “Không có việc gì, gọi về nhà nhắn tin bình an, sẵn tiện trò chuyện một chút, chắc sắp tàn tiệc đi?”

“Ừ, nhưng vị Quân tổng giám đốc kia hình như còn muốn đi tiếp tăng hai, còn không biết đi làm cái gì nữa, cô đi sao?”

“Tôi không đi đâu, thật vất vả mới có thể nghỉ một ngày, tôi còn phải về nhà nữa. À, tôi phải quay trở lại lấy áo khoác cùng……”

Lạc Kim Vũ vừa nói vừa xoay người, vừa lúc nhìn vào cửa kính, nhìn cái bóng phản chiếu trong kính, nhìn lớp trang điểm nhòe nhoẹt trên mặt, bị dọa xém quăng điện thoại “Má ơi”

Người mang gương mặt mèo đốm này tuyệt đối không phải là cô …..!!!

“Làm sao vậy?” Ngụy Tư Lạc cũng bị âm thanh của cô làm hoảng sợ.

Lạc Kim Vũ nhanh tay che lại hình ảnh phản chiếu của cô trong gương, hít sâu một hơi, nói: “Không có chuyện gì, tôi không trở về phòng đâu, thấy kỳ kỳ, nên cô có thể giúp tôi mang áo khoác cùng túi xách ra ngoài giùm được không?”

Ngụy Tư Lạc hẹn cô ở bên ngoài toilet nam, Lạc Kim Vũ cắt đứt điện thoại xoay người, phát hiện Cảnh Tư Hàn vừa lúc khép lại hộp thuốc bỏ vào túi áo.

Cô đột nhiên giơ tay che mặt, nhanh miệng nói một câu “Tôi đi trước”, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy.

Cảnh Tư Hàn đôi tay cắm ở túi quần, nhìn bóng lưng chạy trốn vào trong toilet, xưa nay bình tĩnh không gợn sóng mà nay trong mắt lại hiện lên ý cười nhạt nhẽo.

“Thật xấu.” Cảnh tổng giám đốc đúng là Cảnh tổng giám đốc, sau khi người đã đi khuất bóng thì độc miệng phỉ nhổ một câu, cất bước đi về phòng.

“Ê, mày đi đâu mà lâu dữ vậy! Còn tưởng mày không trở về nữa chứ”

Quân Trì nhìn Cảnh Tư Hàn trở về vị trí, nói nói, tầm mắt quét đến trên vai anh, cười như không cười nói: “Úi cha! Vai mày dính cái gì vậy? Đi đâu mà nước dính đầy người vậy mậy?”

Đó là do Lạc Kim Vũ khóc ướt, Cảnh Tư Hàn cúi đầu nhìn thoáng qua, cởi áo khoác treo ở lưng ghế, nhàn nhạt nói: “Rửa tay không cẩn thận chút thôi”

“Ngài có bao nhiêu không cẩn thận mới để nước bắn thành bộ dáng này nha” Quân Trì nói pha theo chút ý ngầm.

Cảnh Tư Hàn không để ý đến anh, anh lại nhịn không được tiện hề hề vươn đầu lại gần hỏi: “Lạc tiểu thư đâu? Sao không đi chung với mày trở về?”

“Tại sao tao phải đi chung với cô ta?”

Cảnh Tư Hàn nghiêng người liếc anh: “Mày quan tâm cô ấy đến như vậy, nhìn là biết đi ra ngoài tìm người ta rồi?”

“Thôi, thôi, tao không dám nói động đến Cảnh tổng giám đốc nữa? Quý Phi share có cái video mày đã có mặt tại đây, nếu tao ……”

Quân Trì nói đến một nửa, phát hiện ánh mắt bạn tốt nhìn anh càng thêm sắc bén, lập tức giơ hai tay lên đầu thành tư thế đầu hàng: “Ok ok, tao không nói nữa, Ok?”

Cảnh Tư Hàn thu hồi tầm mắt, Quý Phi từ bên phải Quân Trì lú đầu ra tới, hỏi hai người nói: “Ê, tao ăn no rồi? Kế tiếp làm cái gì đây? Ca hát? Hay là chơi bài?”

Quân Trì nhún nhún vai, không sao cả nói: “Tao ok hết”

Cảnh Tư Hàn nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Tao không đi, ngày mai là chủ nhật, phải về nhà, tụi bây đi đi”