Lạc Kim Vũ hôn lên trán Cảnh Gia Dịch, buông bé xuống, nói: “Ok, tự đi chơi đi!”

Cảnh Gia Dịch lại luyến tiếc đi, nhão nhão dính dính đi theo bên người cô, nhấp nháy con mắt nói: “Con muốn ở chỗ cạnh mommy cơ”

Lạc Kim Vũ vô cùng thích viên kẹo mạch nha tí hon này, lại nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh kia càng không có năng lực chống cự, cô chỉ chỉ đầu mũi của bé, nói:

“Ok, chỉ là bây giờ mommy muốn xem kịch bản, con ngoan ngoãn ngồi ở cạnh mommy, vẽ tranh hay xếp hình đều được”

“Ok”

Cảnh Gia Dịch hoan hô một tiếng, giương giọng kêu lên: “Dì Hoa! Quyển tập vẽ của con đâu?”

Má Trương mụ nghe được âm thanh vội từ bên trong đi ra, nhìn Cảnh Gia Dịch cười, nói: “Dì Hoa không ở đây nữa, Dương Dương muốn lấy quyển nào, để má Trương đi lấy cho con”

Cảnh Gia Dịch nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu, hỏi: “Dì Hoa đi đâu vậy ạ?”

Bé không biết sau vụ việc tối hôm qua, Chu Hiểu Hoa đã bị sa thải.

Má Trương nhìn Lạc Kim Vũ, nhất thời không biết trả lời bé như thế nào.

Lạc Kim Vũ ôm Cảnh Gia Dịch vào lòng, dịu dàng nói: “Dì Hoa trong nhà có việc, đã về quê rồi, trong khoảng thời gian này má Trương sẽ chăm sóc cho con, ok không?”

Tuy rằng Chu Hiểu Hoa nhiều chuyện, nhưng rất tận tình với công việc, chăm sóc bé rất tốt, ở chung nhiều cũng nảy sinh ra cảm tình. Lạc Kim Vũ không muốn ở trong lòng bé lưu lại một vết thương không đáng giá như vậy, nên nói dối.

“Ok”

Cảnh Gia Dịch đầu tiên là gật gật đầu, tiếp theo lại có chút cảm giác mơ hồ, bé ngửa đầu hỏi: “Dì Hoa có phải hay không sẽ không trở lại?”

Lạc Kim Vũ sờ sờ đầu bé, nói: “Không biết, chờ xử lý xong việc nhà có khả năng sẽ trở về đi”

Rốt cuộc chỉ là một đứa trẻ không đến ba tuổi, được đến câu trả lời từ mommy, Cảnh Gia Dịch cũng không hề rối rắm vấn đề này nữa, theo má Trương đi lấy tập vẽ.

Lạc Kim Vũ cầm túi xách lên, đột nhiên nhớ tới tối hôm qua vội vã về nhà cũng không có chào hỏi một tiếng với Vương Đỉnh Đỉnh, lấy ra di động, quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ từ Vương Đỉnh Đỉnh.

Cô lập tức gọi lại, vừa chuyển được cuộc gọi, giọng nói có chút mỏi mệt từ Vương Đỉnh Đỉnh truyền tới:

“Sao bây giờ cô mới trả lời điện thoại, tôi ở Lang Thần đợi cả đêm, nếu không phải nhân viên bảo đảm với tôi người mang cô đi không phải người xấu, tôi đã báo cảnh sát!”

Lạc Kim Vũ nghe anh nói như vậy, không tránh khỏi áy náy, cô lập tức xin lỗi:

“Thật sự xin lỗi đạo diễn Vương, tối hôm qua nhà tôi xảy ra chút việc, vội vàng gấp gáp trở về, quên nói với ngài. Sau vì say rượu đến lúc này mới tỉnh.”

“Không sao, không sao, cô không có việc gì thì tốt rồi, tôi cũng yên tâm về nhà.”

Giọng điệu của Vương Đỉnh Đỉnh nghe xác thật không chút nào để ý, thiệt tình thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Chậm trễ ngài cả đêm, thật sự là ngượng ngùng, ngài xem khi nào có thời gian, tôi mời ngài ăn cơm bồi tội.”

Vương Đỉnh Đỉnh ‘ai da’ một tiếng, cười nói:

“Cô cũng đừng ngài này ngài nọ, tôi chỉ lớn hơn cô có vài tuổi, nếu không ghét bỏ kêu tôi một tiếng anh đi. Tuy rằng ngày hôm qua đầu tư không thành, nhưng tâm ý của cô tôi vẫn luôn ghi tạc trong lòng”

Lạc Kim Vũ tự nhiên không ngượng ngùng, thoải mái hào phóng kêu một tiếng ‘anh Đỉnh’,Vương Đỉnh Đỉnh cười vang lên:

“Không biết vì sao, tôi cảm thấy rất thân thiết với cô, tiếng anh này tôi nhân. Em gái à! Em hãy chờ, chờ kịch bản này của anh có nhà đầu tư, anh mang theo em cùng nhau đoạt giải thưởng”

Lạc Kim Vũ cũng cười: “Khẳng định không thành vấn đề! Em sẽ chờ!”

Hai người lại nói vài câu mới cắt đứt điện thoại, Lạc Kim Vũ bỏ di động xuống, Vương Đỉnh Đỉnh xác thật tính cách sảng khoái, nhưng những lời này cô cũng không thể hoàn toàn tin là sự thật.

Cùng nhau đoạt thưởng? Nữ chính cùng vai phụ là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Tương lai Vương Đỉnh Đỉnh có thể trở thành đạo diễn nổi danh quốc tế, là bằng chính năng lực cùng tác phẩm xuất sắc, người như vậy tuyệt đối sẽ không bởi vì một chút ân tình mà miễn cưỡng lựa chọn diễn viên không có năng lực.

Cô muốn chân chính chinh phục Vương Đỉnh Đỉnh bằng kỹ thuận diễn, chỉ có bằng vào thực lực của chính mình mới thành công. Làm Vương Đỉnh Đỉnh nhận ra, nhân vật này, sẽ không có ai có thể diễn tốt hơn so với cô.


Nghĩ xong, Lạc Kim Vũ lấy kịch bản ra cẩn thận nghiên cứu nhân vật cùng cốt truyện.

《 Về nhà 》 tuyệt đối được xem là một bộ nữ tần, chủ tuyến toàn bộ kịch bản đều nói về nữ chính. Vương Đỉnh Đỉnh tuy là học sinh của Trương Triệt, nhưng phong cách của hai người đều không giống nhau.

Nhưng có một vài điều tương tự, là bọn họ đều thích thông qua sự vui buồn, tan hợp của các nhân vật trong kịch bản biểu đạt tâm tình của bản thân.

Nữ chính Mạc Đoan Mẫn, vốn dĩ có một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, chồng ôn nhu tri kỷ, con gái xinh đẹp đáng yêu. Nhưng mà này mọi thứ đều tan biến trong một lần chồng cô mang theo con gái ra ngoài chơi vô tình đánh mất bé, cô hoàn toàn sụp đổ.

Chồng cô bởi vì sống không nổi với sự áy náy của bản thân cùng sự chỉ trích của cô mà rời khỏi cô đi, lần thứ N không được tin gì từ phía cảnh sát, Mạc Đoan Mẫn từ chức mang theo toàn bộ tiền tiết kiệm, lang thang không mục tiêu lên đường tìm kiếm con gái.

Ở trên đường, cô gặp phải rất nhiều ngườ giống cô, nguy hiểm cùng ấm áp cùng tồn tại.

Mạc Đoan Mẫn thông qua phương pháp của bản thân xậm nhập vào tổ chức buôn người ở phía nam, ý đồ tự bản thân tìm manh mối mất tích của con gái ……

Lạc Kim Vũ lật xem tiếp, phát hiện kịch bản đã không còn nữa, Vương Đỉnh Đỉnh chỉ cho cô một bộ phần ba nội dung.

Kỳ thật không tính là một đề tài mới mẻ độc đáo, nhưng Vương Đỉnh Đỉnh lại dùng bình cũ rượu mới, thông qua cái nhìn của một người mẹ tìm con, đao to búa lớn mà đem hiện thực máu tươi đầm đìa thể hiện ra tới.

Đây là một kịch bản xuất sắc, hài kịch kịch liệt xung đột cùng nhiều tình tiết hấp dẫn, đều nắm chặt tâm người xem, khiến người xem hứng thú.

Nếu nói Trương Triệt am hiểu dùng hành động cùng thủ pháp miêu tả tác động đến xem, như vậy Vương Đỉnh Đỉnh càng thêm trắng ra, anh chỉ là đem mọi việc thiện ác trên đời trần trụi hiện ra cho người xem.

Lấy điện ảnh làm tâm sự, nêu lên cái ác, biểu hiện cái thiện. Không thể nói phương thức biểu đạt của ai cao siêu hơn ai, sự thành công của một bộ phim điện ảnh phần lớn là dựa vào sự quyết định của người xem.

Ở cái nhìn của Lạc Kim Vũ, hai người same same như nhau, bất quá là vì cô xem qua quyển sách này nên biết trước Vương Đỉnh Đỉnh sẽ thành công trong tương lai.

Cho nên cô biết việc bản thân hiện tại phải làm, chính là ôm đùi vị đạo diễn sẽ nổi tiếng trong ngoài nước này.

Cảnh Tư Hàn mới vừa dừng xe ở vị trí đậu của riêng anh tại tầng hầm để xe tại tập đoàn, thì nhận được điện thoại của Quân Trì.

“Sao mày lại đột nhiên hỏi tới cái ngành giải trí này? Như thế nào, tính toán chơi chung với tao sao?”

“Mày tự chơi một mình đi, tao cắm một chân vào làm cái gì? Tao kêu mày tra giúp tao một đạo diễn tên Vương Đỉnh Đỉnh, mày tra ra cái gì chưa?” Cảnh Tư Hàn khóa lại cửa xe, đi đến thang máy.

Quân Trì ở bên kia hú lên quái dị, nói:

“Tiểu hàn ca ca của em ơi! Móa, tao mới tỉnh ngủ, sao có thể nhanh như vậy tra ra cho mày? Mày tưởng tao là Jack Sue tổng giám đốc trong tiểu thuyết một tay che trời à?”

“ Mới kêu người điều tra rồi, tối nay tao sẽ share tài liệu cho mày”

“Câm miệng mày đi, ghê tởm chết người.”

Cảnh Tư Hàn bị Quân Trì kêu một câu nổi da gà toàn thân, lại hỏi: “Mày có từng nghe nói qua tên đạo diễn này không?”

Quân Trì bởi vì thành công ghê tởm đến thằng anh em mặt lạnh, cười to vài tiếng, khôi phục đứng đắn nói:

“Trước hai năm hình như từng nghe qua, tao nhớ rõ, người năm đó đoạt giải đạo diễn mới xuất sắc nhất của liên hoan phim quốc tế hình như kêu là Vương Đỉnh Đỉnh thì phải, nhưng sau đó lại lặn mất tăm không nghe nhắc đến nữa”

Cảnh Tư Hàn: “Ok, khi nào có tin thì share cho tao, cúp.”

“Ê! Đừng vội cúp mậy”

Quân Trì vội vàng kêu, giọng điệu vô cùng nhiều chuyện hỏi: “Ê! Hàn, cô nàng xinh đẹp hôm qua không giống như mày tả nha. Hiện tại rốt cuộc tại sao thế này, hả? Nói nghe cái coi”

“Sao đó mày không mở tòa soạn cho rồi, đàn ông gì mà nhiều chuyện” Cảnh Tư Hàn không chính diện trả lời.

Quân Trì nhất thời không hiểu tại sao anh lại nói như thế, buồn bực: “Mày nói cái gì?”

“Tao cảm thấy mày nhiều chuyện như vậy không mở tòa soạn thật là đáng tiếc” Cảnh Tư Hàn chèn ép xong, trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Thang máy đi được tới lầu một, có hai nhân viên nữ ăn mặt trang phục công sở đi vào, hai người một đường nói chuyện không để ý xung quanh.

“Vốn dĩ lão công của tôi tính toán mua nhãn hiệu kia, sau lại nghe nói hàng nước Đức dùng tốt hơn, phút cuối cùng lại thay đổi thành Gluck, ngày hôm qua lúc gắn vào xe tôi có kiểm tra qua, xác thật không tồi! Bảo bảo ngồi lên cũng không gây chuyện ầm ĩ……”

“Phải không? Sớm biết rằng lúc ấy tôi cũng tuyển nhãn hiệu này thì tốt rồi ~ ai~ đều nói *** là ghế dựa an toàn nhất thoải mái nhất, nhưng Nữu Nữu nhà của chúng tôi ngồi không quen, tôi đang phát sầu vì chuyện này đây”

“Hay là cô đổi sang Gluck đi, tính an toàn không cần lo lắng, hàng của nước Đức được kiểm duyệt rất nghiêm khắc, rất nổi tiếng trong lĩnh vực ghế dựa ô tô dành cho trẻ em”

……

Cảnh Tư Hàn đứng nghe, nghĩ đến lúc đưa Cảnh Gia Dịch đi bệnh viện, Lạc Kim Vũ có nói qua ghế dựa dành cho trẻ em, bất ngờ hỏi ra thành tiếng.

“Xin hỏi trẻ em khoảng ba tuổi thích hợp ghế dựa hãng nào nhất?”

Hai người phụ nữ phía trước nói đến vui vẻ thì phía sau đột nhiên vang lên giọng nam trầm thấp khiến cả hai hoảng sợ, quay người lại thì phát hiện là một anh chàng cao lớn đẹp trai, theo bản năng sờ sờ tóc, giật nhẹ quần áo.

“Đều giống nhau, tuyển hàng chất lượng tốt là được, có thể áp dụng cho trẻ từ 0 đến 7 tuổi!” Một người tóc dài hơi quăn nhẹ dịu dàng trả lời anh.

Cảnh Tư Hàn nghe xong, hiểu rõ gật gật đầu: “Tốt, cảm ơn.”

Vừa lúc thang máy tới tầng lầu của bọn họ, hai người nhìn Cảnh Tư Hàn nhấp miệng cười cười, dẫm lên giày cao gót đi ra ngoài, chờ đợi cửa thang máy đóng lại, mơ hồ còn có thể nghe được âm thanh trêu đùa.

“Oa, có một anh chàng vô cùng đẹp trai cao ráo trong thang máy sao? Trời ơi! Sao không cho con gặp được! Cho nên nói, từ sau khi có con, radar phát hiện soái ca đều trục trặc.”

“Ai, tại sao chồng cha của người ta tốt như vậy? Nhà của chúng ta từ sáu khối cơ bụng biến thành một khối”

“Nhà ai con ba tuổi mới nhớ tới việc mua ghế dựa an toàn? Cũng quá không phụ trách nhiệm, chắc là tặng người khác ……”

Cảnh Tư Hàn vô tình bị dán nhãn ‘Không phụ trách nhiệm’, cảm thấy đầu gối có chút đau ……

Tuy rằng nhìn Quân Trì cà lơ phất phơ, nhưng hiệu suất làm việc lại rất cao, Cảnh Tư Hàn ở văn phòng ngồi không bao lâu, đã nhận được email tư liệu.

Cảnh Tư Hàn rê con chuột click vào, bên trong là lý lịch cuộc đời cùng tác phẩm của Vương Đỉnh Đỉnh, mặt sau là giới thiệu kịch bản《 Về nhà 》 đang tìm nhà đầu tư.

Anh nghĩ nghĩ, gọi điện thoại cho Quân Trì: “Vương Đỉnh Đỉnh từng cầm kịch bản tìm mày?”

Quân Trì không thể hiểu được: “Kịch bản? Cái gì kịch bản?”

Cảnh Tư Hàn gõ gõ ngón tay thon dài ở trên bàn làm việc, nói: “Kịch bản《 Về nhà 》trong tư liệu mày share tao”

“Còn có kịch bản nữa sao? Trợ lý chuyển cho tao, tao trực tiếp chuyển cho mày nên chưa xem.”

Một loạt âm thanh lạch cạch xột xoạt vang lên, một lát sau, Quân Trì bừng tỉnh nói:

“Ờ, thấy được. Có thể là Vương Đỉnh Đỉnh từng cầm kịch bản đi tìm công ty tao đầu tư, chắc trong lúc tiểu Tần tìm hiểu nên thêm vào. Kịch bản này không tồi nha”

“Mày chưa từng xem qua?” Cảnh Tư Hàn hỏi.

“Trời ơi! Mày có biết mỗi ngày có bao nhiêu người cầm kịch bản tới công ty sao? Tao đâu có nhiều thời gian xem mấy cái này. Công ty có bộ phòng xét duyệt, bất quá kịch bản này còn chưa thẩm định qua”

“Mấy phòng ban công ty tao thật đúng là to gan, giờ dám ăn không ngồi rồi báo cáo láo, cần phải chỉnh đốn một phen mới được”

Cảnh Tư Hàn nghe ra ý tứ trong lời nói của anh, hỏi: “Sao? Mày cũng cảm thấy hứng thú đối với loại kịch bản này?”

Quân Trì “hừ” một tiếng, bất mãn nói: “Mày có ý gì? Tao đầu tư điện ảnh vì kiếm tiền, tao còn có con mắt chuyên môn thẩm định …..”

Cảnh Tư Hàn không tỏ ý kiến “ờ” một tiếng, Quân Trì cười nói:

“Đậu má, mày đừng giở trò âm dương quái khí ra với tao, gần nhất tao đang định đi con đường cao cấp, nếu có thể đầu tư ra hai ba bộ đoạt giải thưởng, danh lợi song thu là điều tất nhiên”

“Sao mày lại có hứng thú với ngành này? Có phải hay không tính toán cho anh em chút chút tiền đầu tư? Vừa lúc, gần đây tao hơi kẹt ……”

“Ok.” Cảnh Tư Hàn trực tiếp đáp ứng.

Vốn dĩ Quân Trì chỉ là thep thói quen than khóc cùng thằng bạn, kết quả nghe được Cảnh Tư Hàn dùng thái độ dứt khoát đáp ứng rồi, ngược lại bản thân còn chưa phản ứng kịp:

“Hả? Mày ….. Mày vừa mới nói cái gì? Nói lại cho tao nghe cái? …..”

Cảnh Tư Hàn giải quyết dứt khoát nói: “Dù sao mày cũng có hứng thú với kịch bản này, bàn bạc ổn thỏa thì share bản kế hoạch lại đây cho tao.”