#28: Chương 28: Nói chuyện


“Gần đây con đi sớm về trễ là vì đóng phim?” Cảnh mẹ hỏi.

Lạc Kim Vũ biết, hiện tại cô diễn vai quần chúng hay vai phụ còn có thời gian dư dả, nhưng một khi nhận được vai chính thì phải 24/24 có mặt tại phim trường, sớm muộn gì cũng bại lộ, muốn giấu cũng giấu không được, gật gật đầu:

“Đúng vậy. Trước kia con học hệ điện ảnh, con cũng thích nghề diễn viên, hiện tại muốn theo đuổi ước mơ.”

Cảnh mẹ thấy Cảnh Tư Hàn ninh mày, bộ dáng biện luận, đàm phán, việc công xử theo phép công, âm thầm lắc đầu.

Có đôi khi người quá lý trí cũng không tốt, giống như con trai của bà, sống hai mươi mấy năm, gia cảnh, học hành, sự nghiệp, mọi chuyện đều như ý, cho nên nó vô cùng gia trưởng, thích không chế mọi việc trong tầm tay, chủ nghĩa hoàn mỹ, tính cách hiếu thắng.

Bởi vì tính cách đó mới liên luỵ Cảnh Gia Dịch, có cha mà cũng như không có.

Cảnh mẹ không thích cái tính chất chủ nghĩa hoàn mỹ của Cảnh Tư Hàn, ngược lại cảm thấy anh quá mức lạnh lùng cùng lý trí, thuộc về phương diện thiếu hụt tình cảm, không thể cảm nhận được sự tốt đẹp đến từ thế giới này.

Cho nên bà lên tiếng trước, ngăn Cảnh Tư Hàn nói: “Vậy cũng tốt, có yêu thích có mục tiêu, con chỉ cần nổ lực phấn đấu, con sẽ đạt được thành công trong tương lai”

Ngay cả Cảnh ba, người bình thường ‘ăn không nói’, lúc này cùng đồng ý, gật đầu, nói: “Nếu thích thì cố gắng mà làm! Chỉ cần nỗ lực thì sẽ thành công”

Lạc Kim Vũ nhìn về phía Cảnh ba, “Dạ” một tiếng: “Con đã hiểu, cảm ơn ba.”

Cảnh Tư Hàn cảm thấy bản thân phảng phất giống người ngoài, Lạc Kim Vũ mới là đại tiểu thư của Cảnh gia, không phải anh ghen tị.

Chỉ cảm thấy mù quáng theo đuổi ước mơ, nhất định sẽ té ngã ở trên đường, đến lúc đó chỉ sợ liên lụy cha mẹ.

Vì thế anh ‘tưới một chậu nước lạnh’:

“Vậy cũng phải nhận rõ thực lực của bản thân cùng mọi điều kiện khách quan, muốn đóng phim, cũng nên suy nghĩ tính toán kỹ lưỡng”

“Ít nhất, cô nên tìm một đoàn phim đáng tin cậy, diễn một nhân vật nhỏ cũng không có việc gì, mơ tưởng thông qua một đạo diễn không tên tuổi cũng không nổi tiếng muốn một bước lên trời, không phải người si nói mộng sao?”

Lạc Kim Vũ chịu không nổi những lời nói đó của anh phản bác nói:

“Đạo diễn Vương là Trương Triệt giới thiệu cho tôi, Trương Triệt, anh có biết Trương Triệt là ai không?”

“Đạo diễn Vương là học sinh của đạo diễn Trương, đã từng đạt giải đạo diễn mới xuất sắc nhất, chỉ là mấy năm nay có chút yên lặng thôi. Anh cũng không thể bởi vì bản thân không hiểu biết, đã nói người khác không đáng tin cậy.”

“Bất luận làm cái gì, kết luận đều phải căn cứ vào điều tra sự thật. Tư Hàn, ba hy vọng lúc con giải quyết công việc sẽ không áp đặt suy nghĩ cá nhân của mình, gây bất công cho người khác” Cảnh ba thuận thế nhắc nhở con trai một tiếng.

Cảnh Tư Hàn suy nghĩ, Cảnh mẹ hơi kích động mà vươn người lại gần Lạc Kim Vũ, hỏi: “Chính là người đã quay bộ 《Chuyện cũ ở Cẩm Thành》sao?”

Lạc Kim Vũ gật đầu: “Đúng vậy, là Trương Triệt đó”

“Trời ơi! Mẹ rất thích bộ điện ảnh này của ông ta, quay rất tinh tế, mỗi lần xem đều sẽ nhớ tới chuyện hồi xưa giữa mẹ với Sùng Sơn” Nói tới đây, Cảnh mẹ khó có được lúc biểu hiện tươi cười đầy ngượng ngùng giống như một cô gái nhỏ.

*Cảnh ba tên là Cảnh Sùng Sơn.

Nét mặt nghiêm túc như Cảnh ba cũng nhịn không được cười rộ lên, ông duỗi tay nắm nhẹ bàn tay vợ mình, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Cảnh mẹ nhìn chồng, hai người cùng nhau cười, lại quay sang hỏi Lạc Kim Vũ: “Đúng rồi, Kim Vũ. Sao con lại có thể quen biết Trương Triệt? Ông ta là đạo diễn nổi tiếng, rất ít khi đi ra ngoài”

“Đạo diễn Trương quay một bộ điện ảnh mới《 Trận động đất ở Ung Thành》, quay ở phim trường Nam Du Thành, ‘cơ duyên xảo hợp’, con nhận được một vai nhỏ trong đoàn phim”

*Cơ duyên xảo hợp: Cơ duyên = Cơ hội – duyên phận; xảo hợp = trùng hợp, đúng lúc.

“A! Đúng rồi, mẹ có đọc qua tin tức, bộ phim này có kinh phí rất lớn. Kim Vũ, đây là lần đầu tiên con đi diễn, vậy mà có thể diễn trong đoàn phim của đạo diễn Trương, là đạo diễn nổi tiếng nha, không tồi không tồi.” Cảnh mẹ khen.

Lạc Kim Vũ nghe bà khen hơi hơi ngượng ngùng, nói: “Chỉ là một vai rất nhỏ, tổng cộng có mấy cảnh thôi, ngày hôm qua cũng đã đóng máy.”

“Vậy cũng rất lợi hại nha! Mẹ từng đọc qua một tin tức, nói Trương Triệt yêu cầu rất cao nha, chỉ có những diễn viên có thực lực mới được tuyển chọn”

Cảnh mẹ không tiếc lời khích lệ cô, còn vui sướng mà nói: “Ai! Mẹ phải tìm xem bộ điện ảnh này khi nào thì ra rạp, đến lúc đó toàn bộ Cảnh gia đi cổ động cho con”


Vẫn luôn dựng lỗ tai nghe người lớn nói chuyện, Cảnh Gia Dịch vỗ vỗ bàn nhỏ của bé, cực lực tìm cảm giác tồn tại, hỏi: “Có phải con sẽ thấy mommy trên TV thượng hay không?”

Cảnh Gia dịch còn rât bé, nên dùng bàn ăn dành cho trẻ em.

Cảnh mẹ cười nhìn bé, nói: “So cái này lợi hại hơn nhiều nha! Sau này chúng ta có thể ở rạp chiếu phim nhìn đến mommy của con, lớn hơn nhiều so với màn hình TV ở nhà. Đến lúc đó cũng dắt Dương Dương theo được không nha?”

“Dạ được! Con muốn nhìn mommy, mommy đặc biệt đẹp nha!” Cảnh Gia Dịch kích động quơ lung tung chân ngắn nhỏ, lớn tiếng trả lời.

Cảnh mẹ bị lời nói của bé chọc cười, che miệng cười không ngừng.

Lạc Kim Vũ cũng bị bé khen ngượng ngùng, mặt đẹp ửng đỏ, duỗi ngón tay chỉ chỉ vào miệng nhỏ của bé, nói: “Sáng nay con lén ăn kẹo đi? Miệng ngọt như vậy, ai chịu cho nổi, hửm!”

Cảnh Gia Dịch nghe xong lập tức che miệng lại, lúc trước bác sĩ đến nhà khám bệnh cho Cảnh ba, thuận tiện giúp bé làm kiểm tra toàn thân, nói răng không được tốt, ít ăn kẹo lại.

Lạc Kim Vũ nghe xong hạn chế số lượng ăn kẹo của bé, tận lực chỉ cho bé ăn trái cây hoặc là uống sữa, bảo đảm cung cấp lượng đường vừa phải cho cơ thể.

Bé dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn bà nội, thấy bà nội căn bản không tính toán giúp bé nói chuyện, chỉ phải buông tay, phình phình khuôn mặt nhỏ, nhỏ giọng nói: “Chỉ ăn một viên, bà nội cho phép.”

Lạc Kim Vũ không nghĩ tới, bé thật sự ăn vụng kẹo, cô nhìn Cảnh mẹ, uyển chuyển nói: “Mẹ, bác sĩ La nói, răng của Dương Dương không tốt lắm ……”

Cảnh mẹ thấy cháu trai đích tôn cứ như vậy bán cái cho bà, chỉ phải giải thích nói:

“Dương Dương đã hai ngày không có ăn kẹo, mẹ chỉ cho bé một viên kẹo trái cây, không có việc gì! Khi còn nhỏ Tư Hàn cũng rất thích ăn kẹo, con xem hiện tại hàm răng của nó không phải cũng rất tốt sao”

Đột nhiên bị lôi ra, Cảnh Tư Hàn tiếp thu tầm mắt của mọi người nhìn vào miệng mình, cảm thấy bọn họ muốn anh nhe răng triển lãm một chút, môi mím càng chặt, sợ bị banh ra.

Đặc biệt là thằng nhóc ngồi ở bên cạnh anh, một đôi mắt giống như puppy, long lanh chờ mong nhìn anh, sắp sáng như ngôi sao trên trời.

“Không được, hàm răng phát triển hoàn toàn mới có thể ăn kẹo.” Cảnh Tư Hàn nhìn bé lắc đầu.

Ký thác bãi bỏ lệnh cấm ăn kẹo vào trên người ba ba đã thất bại, Cảnh Gia Dịch nghe thấy câu trả lời này rất là tiếc nuối, chu chu miệng, nói: “Đành vậy.”

Nói xong, tò mò lại sùng bái mà nhìn Lạc Kim Vũ, hỏi: “Tại sao mommy lại biết con ăn kẹo?”

Lời này vừa thốt ra, toàn bộ người ngồi trên bàn ăn đều nhịn không được cười, ngay cả trong mắt Cảnh Tư Hàn đều mang ý cười.

Chỉ có cậu bạn nhỏ Dương Dương ‘không đánh đã khai’, còn không biết mà nâng cằm, tiếc nuối cảm khái nói: “Cũng quá lợi hại nha ……”

Bởi vì sự kiện ăn vụng của bé, Cảnh Tư Hàn muốn nói lời cuối cùng cũng không có nói xong, ngược lại kéo dài tới lúc mọi người ăn xong bữa sáng mới đứng dậy đi làm.

Cảnh ba lau miệng, cũng đi theo đứng lên: “Từ từ, đi đạo một vòng trong sân với ba một chút.”

Cảnh Tư Hàn đứng chờ ở tại chỗ, nhìn động tác chậm chạp già cả của ba, đột nhiên phát hiện bản thân về nhà quá ít. Trước khi anh dọn ra ở riêng, ba vẫn còn rất linh hoạt, mà giờ đây …..

Anh duỗi tay ý muốn đỡ, lại bị Cảnh ba đẩy ra: “Không cần, cha mày còn không có giá đến nổi đi không được mấy bước”

Cảnh mẹ nghe lời này của ông, oán trách nói: “Ông nếu lại uống say thêm vài lần, đừng nói hai cái chân này, trái tim của ông mới có vấn đề trước!”

Cảnh ba bị vợ vạch trần cũng không dám tức giận, chỉ không có tự tin phản bác một câu: “Lão Lý là đồng đội cũ của anh, đã nhiều năm như vậy không gặp, đương nhiên vui vẻ mới uống say như vậy”

Cảnh mẹ mi nhăn lại, Cảnh ba vừa thấy, lập tức nhỏ nhẹ nói: “Ok ok ok, lần tới ông trời tới, anh cũng không uống! Ok?”

Cảnh mẹ lúc này mới vừa lòng, nhìn ông vẫy vẫy tay, nói: “Muốn đi bộ thì mau đi đi, đừng làm trễ giờ đi làm của con.”

“Đi thôi.” Cảnh ba quay người lại, gương mặt đã khôi phục lại sự nghiêm túc ngày thường, không đợi Cảnh Tư Hàn trả lời, chắp tay sau lưng cất bước đi ra ngoài.

Cảnh Tư Hàn biết ba hẳn là là có chuyện muốn nói với anh, thành thật đuổi theo sau.

Hai cha con ở trong sân đi một vòng, Cảnh ba rốt cuộc mở miệng.

“Kim Vũ đóng phim, con chú ý con bé một chút”

“Tóm lại, con bé dù sao cũng là mẹ ruột của Dương Dương, về tình về lý con đều phải giúp đỡ con bé. Giới giải trí vô cùng phức tạp, một người con gái trẻ tuổi ít kinh nghiệm sống, rất dễ trở thành đối tượng bị khi dễ”

Bắt đầu từ lúc Cảnh Tư Hàn vào tập đoàn, Cảnh ba đã mặc kệ mọi việc trong tập đoàn, thanh thản ổn định nắm tay Cảnh mẹ đi du lịch khắp nơi, đây là lần đầu ra chỉ đạo cho Cảnh Tư Hàn làm việc.

“Thằng nhóc Quân gia kia mấy năm nay không phải đang khởi nghiệp trong ngành này sao? Con kêu nó chú ý con bé một chút”

Cảnh ba ngay cả người nhờ vả đều giúp anh nghĩ đến, cho dù Cảnh Tư Hàn muốn cự tuyệt cũng không có biện pháp. Huống chi bản thân anh cũng có ý này.

Theo như lời nói của ba, bởi vì Cảnh Gia Dịch, anh cũng không thể làm Lạc Kim Vũ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

“Con đã biết.” Cảnh Tư Hàn gật đầu đáp ứng.

Cảnh ba biết tính con trai của mình ‘nói một không hai’, nếu đã đáp ứng rồi, sẽ làm đúng như vậy. Vì thế giơ tay vỗ vỗ cánh tay anh, nói: “Được rồi, con đi làm đi”

Thời gian xác thật không còn sớm, Cảnh Tư Hàn thấy ba không có chuyện gì khác muốn nói, từ biệt, lái xe đi làm.

Cảnh mẹ dẫn theo công cụ làm vườn đi đến bên cạnh Cảnh ba, hỏi: “Nói xong?”

Nhiều năm vợ chồng như vậy, chỉ một ánh mắt đã biết người kia nghĩ cái gì, bà đã sớm đoán được Cảnh ba sẽ nói chuyện kim Vũ với con trai.

Cảnh ba cầm lấy dụng cụ làm vườn trong tay bà, nói:

“Ừ, chi nói mấy hai câu, chuyện tình cảm muốn thành hay không là chuyện của hai đứa nó, chúng ta cũng quản không được”

“Nhưng nếu giống theo lời bà nói, Kim Vũ rốt cuộc đã hiểu rõ, như vậy chúng ta cũng không thể bạc đãi con bé, mấy năm nay con bé quá vất vả rồi.”

Cảnh mẹ cầm bao tay vỗ vỗ, đột nhiên thở dài: “Đúng vậy, cũng không biết đến lúc đó Dương Dương …… Ai……”

Cảnh ba Cảnh mẹ tất nhiên là sẽ không biết Lạc Kim Vũ cùng Cảnh Gia Dịch đã sắp rời khỏi nơi này.

Lạc Kim Vũ đã quên hết mọi chuyện xảy ra tối hôm qua, nhưng từ trong miệng má Trương cũng đã hiểu biết tám chín phần. Giờ phút này đang xụ mặt ngồi ở trên sô pha giáo dục con trai.

Đầu tiên, cô xin lỗi con, vì công việc mà trong mấy ngày này không có thời gian dành cho Cảnh Gia Dịch, sau đó nghiêm mặt nói:

“Mẹ đương nhiên sẽ có lúc làm không tốt, bởi vì mẹ cũng là lần đầu tiên làm mommy, nếu con cảm thấy không vui, không hài lòng, có thể nói cho mommy biết, hai mẹ con mình có thể nói chuyện cùng nhau sửa đổi”

“Nhưng con không thể hành động giống như tối hôm qua, dùng phương thức này làm mọi người lo lắng, khổ sở vì con, con có biết ngày hôm qua bà nội có bao nhiêu sốt ruột sao?”

“Thực xin lỗi …… Mommy”

Cảnh Gia Dịch đứng ở trước mặt Lạc Kim Vũ, nghe có cái hiểu cái không, nhưng biết rõ là mommy đang trách mắng hành vi tối hôm qua của bé, vì thế áy náy gục đầu xuống, giọng nói còn kèm theo một chút ủy khuất.

Lạc Kim Vũ nâng lên mặt nhỏ của bé, ngồi xuống đối diện mặt bé, nghiêm túc hỏi: “Dương Dương, con biết bản thân con còn làm sai điều gì nữa không?”

Cảnh Gia Dịch trong mắt đã có chút ướt át, bé cắn môi, nhẹ nhàng lắc đầu.

Lạc Kim Vũ dịu dàng nói:

“Con không nên dễ dàng tin tưởng lời người khác nói như vậy, cảm thấy mommy sẽ không cần con”

“Con phải nhớ kỹ, trên thế giới này, mommy cũng chỉ có mình con, cho dù xảy ra chuyện gì, mommy đều vĩnh viễn ~ vĩnh viễn sẽ không bao giờ không cần con.”

“Mommy ~ ” Cảnh Gia Dịch lông mi ướt nhẹp, nhào vào trong lòng Lạc Kim Vũ, nói: “Mommy! Con sai rồi.”

Lạc Kim Vũ dịu dàng ôm bé, áy náy nói: “Mommy cũng sai rồi, sau này đi làm về trễ, mommy sẽ gọi điện thoại báo cho con biết, được không?”

“Dạ” Cảnh Gia Dịch chôn đầu nhỏ ở cổ cô, cọ tới cọ lui, ủi xìu trả lời. Nho nhỏ khúc mắc giữa hai mẹ con nháy mắt đã tiêu tán.