#27: Chương 27: Ba ba bị mắng


“Tư Hàn, sao đứng ở chỗ này không đi vào?” Giọng nói của Cảnh mẹ ở ngoài cửa vang lên.

Lạc Kim Vũ giật mình, quay đầu thì nhìn thấy Cảnh Tư Hàn nắm then cửa nữa muốn vào nữa muốn không, cũng không biết anh ta nghe được bao nhiêu.

Cảnh Tư Hàn buông tay xuống, ngược lại quay mặt nhìn Cảnh mẹ, nói: “Thức dậy không thấy Gia Dịch, nên tới đây nhìn xem.”

Cảnh mẹ ngó vào trong xem, cười nói: “Quả nhiên là vừa tỉnh đã tới đây gặp mommy rồi.”

“Bà nội! Ba ba!” Cảnh Gia Dịch quay đầu lại, giương giọng kêu hai tiếng.

Lạc Kim Vũ cũng ngồi dậy, giơ tay vuốt gọn lại đầ tóc, cũng nhẹ giọng gọi một câu “Mẹ”.

“Ừm” Cảnh mẹ một bên đáp lời, một bên đẩy đẩy Cảnh Tư Hàn: “Mày đứng ở đây làm gì? Đi vào”

Cảnh Tư Hàn không biết làm gì, chỉ đành phải cùng mẹ cùng nhau đi vào phòng.

Cảnh mẹ xoa đầu Cảnh Gia Dịch, sau đó nhìn Lạc Kim Vũ, quan tâm hỏi: “Tỉnh lại cảm giác thế nào? Có đỡ hơn không?”

Lạc Kim Vũ đối với việc bản thân ngồi nhờ Cảnh Tư Hàn xe trở về còn có ấn tượng, cô đè đè thái dương, rũ mắt có chút ngượng ngùng mà nói: “Ngày hôm qua con uống say phải không? Có gây thêm phiền phức cho mẹ hay không?”

Cảnh mẹ cười khẽ ra tiếng, nói: “Con còn biết bản thân uống say sao? Chuyện sau đó còn nhớ rõ hay không?”

Lạc Kim Vũ sờ sờ cái mũi, thẹn thùng nói: “Chỉ nhớ rõ mẹ gọi điện thoại cho con, nói Dương Dương xảy ra chuyện, sau đó con ngồi nhờ xe Cảnh Tư Hàn trở về, chuyện sau đó con đều nhớ không rõ.”

“Con nha!” Cảnh mẹ vươn ngón tay chọc chọc ở giữa trán Lạc Kim Vũ, nói: “Rõ ràng không biết uống, tại sao còn đi ra ngoài uống?”

Lạc Kim Vũ che lại bị chỗ bị chọc, nghĩ thầm ‘Tửu lượng của con rất tốt! Ai biết thân thể này một ly là gục đâu”

Cảnh mẹ cho rằng cô có tâm sự hoặc là có chuyện khác, cũng không hỏi nhiều, chỉ nắm lấy Cảnh Gia Dịch tay nhỏ, nhìn cô nói:

“Mẹ mang Dương Dương đi rửa mặt, mẹ kêu má Trương nấu canh giải rượu cho con, con sửa sang xong thì xuống dưới uống.”

Lạc Kim Vũ trong lòng ấm áp, ngửa đầu nhìn Cảnh mẹ, thành tâm thực lòng nói: “Cảm ơn mẹ.”

Cảnh mẹ giận liếc cô một cái, trêu chọc nói:

“Thật sự muốn cảm ơn mẹ, vậy sau này đừng uống rượu nữa, con không biết bản thân mình uống say quậy phá ầm ĩ lắm không, mẹ cùng với má Trương chỉ thay đồ cho con mà cũng không yên, đổi xong mệt giống chạy mấy cây số.”

Lạc Kim Vũ cũng là lần đầu biết mùi ‘say rượu’, nghe Cảnh mẹ nói xong xấu hổ đỏ mặt.

“Ok, lần sau con sẽ chú ý”

Cảnh mẹ nhìn cô nói qua loa cho có lệ, cười lắc đầu, cúi đầu nhìn bé, nói: “Dương Dương, bà nội dẫn con đi đánh răng rửa mặt được không nha?”

Cảnh Gia Dịch nhìn mommy, thấy mommy cười gật gật đầu, trả lời: “Dạ được”

Chỉ là khi bé đang nói chuyện nửa người dưới có chút kỳ quái, xoắn đến xoắn đi, Lạc Kim Vũ cảm thấy buồn bực, vỗ nhẹ trên lưng bé, nói: “Đứng ngay ngắn rồi nói chuyện.”

Cảnh Gia Dịch thẳng lưng, tay nhỏ ở háng gãi gãi, nhìn có điểm khó chịu, bé ủy khuất nhìn mommy, nói: “Mommy, con không thoải mái.”

Lạc Kim Vũ vừa nghe có chút khẩn trương, vươn tay ra sờ sờ đầu bé, hỏi: “Làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?”

Cảnh Gia Dịch kéo kéo quần của mình, nói: “Quần ….. khó chịu.”

Lạc Kim Vũ quan sát bé, là quần áo lụa cao cấp, chất liệu vải mềm mại, hẳn là thực thoải mái mới đứng, lập tức ôm bé đến trên giường, kéo xuống quần cua bé, phát hiện bụng nhỏ của bé bị hằng đỏ một vòng bụng.


“Là tã giấy ….. không thoải mái.” Cảnh Gia Dịch duỗi tay chỉ chỉ, Lạc Kim Vũ nhanh tay xé tã giấy cởi ra, cẩn thận xem xét, mới phát hiện vệt đỏ không chỉ có ở trên eo, mà ngay cả hai bên háng cũng bị cọ đỏ.

Cô nhíu mày, hỏi: “Tối hôm qua là ai mặc tã giấy cho con?”

Cảnh Gia Dịch mới vừa mở miệng muốn trả lời, phút cuối cùng lại khép lại, không nói.

Chỉ tự cho là ‘bản thân sẽ không mách lẻo việc ba ba làm’, nhưng ánh mắt của bé đã bán đứng bản thân. Vì bé luôn khi có khi không nhìn Cảnh Tư Hàn đang đứng ở phía sau Cảnh mẹ.

Lạc Kim Vũ nhìn theo tầm mắt của bé, biết Cảnh mẹ không có khả năng phạm phải loại sai lầm này, vậy chỉ có Cảnh Tư Hàn.

Cảnh Tư Hàn nhìn thấy ánh mắt oán trách của Lạc Kim Vũ, còn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe Cảnh mẹ “Ai nha” một tiếng, tát thật mạnh ở trên lưng anh một cái, trách cứ:

“Mày mặc tã cho cháu tao chặt như vậy làm gì? Nhìn xem, ngủ cả đêm khó chịu biết bao nhiêu?”

Cảnh Tư Hàn giật mình, mới biết là tã giấy gây họa: “Con cho rằng mặc chật sẽ không tụt, hơn nữa tối hôm qua Gia Dịch cũng không có nói không thoải mái……”

“Mày còn không biết xấu hổ mà đi so đo với con mày? Thằng bé còn chưa đến ba tuổi, còn mày đã ba mươi tuổi! Còn không biết mặc chật không thoải mái?”

Cảnh mẹ oán trách cắt ngang lời nói của anh, đau lòng khom lưng nhẹ nhàng chạm nhẹ vào vòng eo trắng nõn non mịn của bé, dịu dàng hỏi:

“Làm đau con rồi phải không?”

Làn da trẻ con rất mỏng, tã giấy tuy rằng mềm mại, nhưng vì phòng ngừa thấm ra ngoài, xung quanh vành dày đến mấy lớp, mặc vào cũng rất cợm, trước khi giúp trẻ mặc vào, đều phải dùng tay xoa mềm mép.

Hơn nữa, vì giúp trẻ thoải mái, nên phần giấy dán dính ngang eo mới to như vậy, nhầm giúp bảo trì khoảng cách 1 lóng tay với phần dưới đáy.

Cảnh Tư Hàn nào biết mấy chuyện đó, trực tiếp kéo sát lên, dán chặt, làm cho mép cọ bị thương bé.

Cảnh Gia Dịch biết ba ba là bởi vì bé mới bị bà nội đánh chửi, bé thật cẩn thận mà nhìn Cảnh Tư Hàn, phủ nhận: “Không đau.”

Cảnh mẹ nhìn eo bé cùng bắp đùi bị cọ đỏ au, lại tức mà trừng mắt nhìn Cảnh Tư Hàn, mắng: “Một chút việc nhỏ đều làm không được! Mày không biết mở miệng kêu người?”

Cảnh Tư Hàn: ……

Tối hôm qua là ai nói không đủ người, kêu anh chăm sóc Cảnh Gia Dịch?

Cảnh Tư Hàn cảm thấy bản thân là ‘khổ mà không nói nên lời’. Nhưng khi anh nhìn đến vết thương trên người bé, cũng cảm thấy có chút đau lòng. Nếu anh cẩn thận, đọc kỹ hướng dẫn, cho dù Gia Dịch không nói, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

Cảnh mẹ thấy anh đơ mặt không hé răng, tức điên người, đẩy anh sang một bên, nói: “Trở về phòng mày rửa mặt xong rồi đi xuống ăn sáng, đừng đứng ở đây, nhìn chướng mắt!”

Cảnh Tư Hàn bị ghét bỏ, thở dài, đi vào cũng không phải là ý của anh, kết quả lại bị mắng chửi đuổi ra ngoài……

Tuy rằng mấy năm nay Cảnh Tư Hàn hiếm khi về nhà, nhưng đồ vật trong phòng đều đầy đủ. Anh rửa mặt xong, cạo râu lại thay đồ, mở cửa đi ra ngoài. Vô tình chạm mặt Lạc Kim Vũ cũng vừa mở cửa phòng đi ra.

Anh không biết vì sao thấy có chút xấu hổ, có loại cảm giác rất kỳ quái. Mà Lạc Kim Vũ lại không có loại cảm giác này, chỉ là dùng một ánh mắt khó hiểu liếc nhìn anh.

Cảnh Tư Hàn lập tức nhớ tới cuộc đối thoại hồi sáng đứng ở ngoài của nghe được hai mẹ con tâm sự, anh cảm thấy cần thiết vì chính mình làm sáng tỏ một chút.

“Tôi không có kêu Gia Dịch kể chuyện, chỉ là chưa từng nghe qua truyện cổ tích về người máy có tên Wall.E, cho nên hỏi nhiều mấy câu.”

Lạc Kim Vũ thầm nghĩ: Anh đương nhiên chưa từng nghe qua, đây là một bộ phim hoạt hình nổi tiếng trong thế giới cũ của tôi, ở đây làm gì có.

“Ờ.” Lạc Kim Vũ không nói gì, lạnh nhạt đáp lại một câu.

Cảnh Tư Hàn mím môi, do dự không biết có nên xin lỗi vụ tã giấy, anh chần chờ trong giây lát, ngước mắt lên thì thấy Lạc Kim Vũ đã cất bước đi trước.

Chỉ là đi không đến hai bước, Lạc Kim Vũ đột nhiên khom lưng sờ sờ đầu gối, vừa đi vừa kỳ quái thấp giọng lẩm bẩm: “Ai —— Rốt cuộc tối hôm qua mình bị ngã ở đâu mà bây giờ còn đau quá ……”

Cảnh Tư Hàn đứng ở sau lưng, ngượng ngùng sờ soạng chóp mũi.

Bởi vì là thứ hai, ăn xong bữa sáng, Cảnh Tư Hàn cùng cha mẹ chào hỏi qua, chuẩn bị đi công ty.

Lạc Kim Vũ nhớ tới kịch bản của Vương Đỉnh Đỉnh, vừa rồi cô về phòng rửa mặt thay quần áo cũng không có nhìn thấy cái túi hôm qua, xoay người hỏi Cảnh Tư Hàn:

“Ngày hôm qua tôi có để quên túi xách trên xe anh hay không? Tôi cần đang cần gấp”

Cảnh Tư Hàn chỉ chỉ phòng khách, nói: “Tối hôm qua tôi đã lấy dùm cô rồi, để ở trên bàn.”

Lạc Kim Vũ tầm mắt lướt qua người anh, xa xa nhìn thấy một cái túi xách trơ trội nằm trên bàn sô pha, cô nhìn Cảnh Tư Hàn gật gật đầu, khách khí nói: “Cảm ơn.”

Cô đi xuống lầu, ngồi vào bàn ăn, tay chống ở trên đùi, mày nhíu lại.

Cảnh Tư Hàn thấy bộ dáng này của cô, biết ngồi xuống làm đầu gối đau, khớp xương lâu khỏi hơn mấy chổ khác, trong lòng không tránh khỏi cảm thấy có chút áy náy.

Tối hôm qua nếu không phải anh buông tay, Lạc Kim Vũ cũng sẽ không bị thương nghiêm trọng đến như vậy.

Nghĩ như vậy, Cảnh Tư Hàn quyết định có lòng tốt mà nhắc nhở cô.

“Ngày hôm qua tôi không cẩn thận nhìn tập tài liệu bên trong túi xách của cô, nhìn khá giống kịch bản phim?” Anh hỏi.

Lạc Kim Vũ nghe xong, lập tức hơi bất mãn, giương mi nhìn anh.

Cảnh Tư Hàn nhìn thấy ánh mắt của cô, giải thích nói: “Túi rớt, đồ vật bên trong đều rơi ra, lúc tôi nhặt lên nhìn thấy.”

Lạc Kim Vũ quan sát vẻ mặt của anh, thấy hai mắt nhìn thẳng vào cô, giọng nói đường hoàng, không giống nói dối, cũng tiếp nhận lời giải thích này: “Là kịch bản.”

Cảnh Tư Hàn tiếp tục hỏi: “Cô tính toán diễn?”

Lạc Kim Vũ nghi hoặc nhìn anh, không biết tại sao anh lại cảm thấy hứng thú với chuyện này, nhưng thấy Cảnh mẹ cùng Cảnh ba cũng ngẩng đầu, ánh mắt quan tâm nhìn cô, chỉ phải đúng sự thật trả lời:

“Nếu đạo diễn chấp nhận, đương nhiên sẽ diễn.”

Cảnh Tư Hàn nghe thấy câu trả lời này của cô, càng thêm khẳng định suy đoán trước đó của mình, anh ngồi thẳng dựa lưng vào ghế, nói:

“Tối hôm qua ở Lang Thần là đạo diễn kéo cô đi gặp nhà đầu tư? Người đàn ông ra sau kia là đạo diễn? Tên là Vương Đỉnh Đỉnh?”

Lạc Kim Vũ nghe, cũng đã biết anh hẳn đã đoán ra tám chín phần mười, cũng không dấu diếm: “Đúng vậy.”

Cảnh Tư Hàn đôi tay giao nhau ở trên mặt bàn, bộ dáng dạy đời, nói: “Cô còn chưa xác định bắt được có diễn hay không, đã lo đi theo đạo diễn nơi nơi tìm nhà đầu tư? Lỡ như đến cuối cùng anh ta lại không cần cô thì sao?”

“Thứ nhất, tôi không có ‘ nơi nơi ’ tìm người đầu tư, ngày hôm qua chỉ là trùng hợp thôi. Thứ hai, nếu đạo diễn không cần tôi, chỉ có thể chứng minh kỹ thuật diễn của tôi còn chưa đủ giỏi, nhưng tôi cũng không cho rằng sẽ có ‘Lỡ như’”

Lạc Kim Vũ nói tới đây, trong ánh mắt tràn ngập thần thái tự tin, một loại làm người không cách nào bỏ qua, cả khuôn mặt đều thắp sáng.

Cảnh Tư Hàn ngẩn người ra, hoảng hốt, cảm thấy hình như trước kia anh chưa từng quen biết cô.