#18: Chương 18: Chỉ là diễn kịch, không phải thật


Sau khi Cảnh Tư Hàn rời đi, bé đang chìm trong hạnh phúc ‘ thì ra ba ba không có ghét mình, ba ba cũng thích mình’ hưng phấn chạy vòng vòng trong phòng khách chỉ kém không nhào lộn.

Lạc Kim Vũ nhìn bé vui vẻ, vừa vui vừa buồn.

Vui vì bé cũng có thể cảm nhận được sự quan tâm của cha, buồn vì nghĩ nếu ngày kia cô dẫn bé rời khỏi Cảnh gia chắc bé sẽ rất đau lòng.

Nhưng nếu không rời khỏi Cảnh gia, dựa theo cốt truyện, kết cục của bé sẽ rất thảm thiết, so với việc đau lòng thì ….. Đau dài không bằng đau ngắn.

Vì tương lai tươi sáng của con, cô phải nhanh chóng thúc đẩy kế hoạch kiếm tiền, thừa dịp Cảnh Gia Dịch còn nhỏ tuổi, tình cảm dành cho người nhà họ Cảnh chưa đủ sâu, càng sớm rời khỏi càng tốt.

Lạc Kim Vũ nhìn con trai hạnh phúc chạy nhảy vui đùa, âm thầm hạ quyết tâm.

Cảnh Gia Dịch rốt cuộc chỉ là trẻ con, chơi một tiếng đã mệt rã rời, trong khi Lạc Kim Vũ tắm cho bé thì bé đã ngủ gục.

Mặc dù như vậy, bé còn cố chấp cầm chặt ngón tay Lạc Kim Vũ, yêu cầu buổi tối muốn ngủ cùng với mommy.

Lạc Kim Vũ cười đáp ứng, bé cố gắng mở ra một cái khe nhỏ thấy mommy đồng ý mới cảm thấy mỹ mãn mà nhắm lại, cũng không quên lẩm bẩm: “Không mặc tả giấy ……”

“Phì! Ha ha ha” Lạc Kim Vũ cười ra tiếng: “Ok! Dương Dương của mommy là người lớn, đêm nay không mặc tả giấy”

Nói xong dùng khăn lông bao lấy bé, từ bồn tắm ôm ra tới, cầm máy sấy thổi khô tóc, cuối cùng mặc quần áo rồi ôm bé lên giường, đặt bé nằm trên gối nhỏ của mình.

Cảnh Gia Dịch mặc một bộ đồ ngủ thú liền quần hình gấu trúc con lăn qua lăn lại, từ tư thế nằm thẳng giờ trở thành tư thế nằm nghiêng, khuôn mặt nhỏ bụ bẫm bị áp có chút biến hình, chân còn vô ý thức đung đưa qua lại.

Lạc Kim Vũ duỗi tay sờ sờ giữa lòng bàn chân của bé, cảm thấy có chút lạnh, xuống giường mở tủ lấy một đôi vớ xám mang vào cho bé, cuối cùng đắp chăn, lúc này mới yên tâm.

Cô ngồi ở mép giường nhìn bé Cảnh Gia Dịch ngủ, đột nhiên ý thức được bản thân đã thật sự biến thành một người mẹ.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủn, cô đã từ một người ngay cả lau mặt cho bé cũng làm không xong, bây giờ đã biết tắm rữa, đánh răng, mặc quần áo, thay tả ……

Có lẽ là do bản năng của nguyên chủ còn lưu lại trong cơ thể này, nhưng cô cũng không thể không thừa nhận, trong khoảng thời gian ở chung này, cô là thật lòng thích đứa nhỏ này.

Khả năng trong tâm hồn mỗi người phụ nữ đều tồn tại một loại bản năng gọi là ‘tình mẹ’ đi.

Tắm rửa xong, Lạc Kim Vũ còn phải chuẩn bị cho buổi thử vai ngày mai, cô muốn dùng phương pháp nhanh nhất đạt được thành công, cho nên cô đều không thể bỏ qua mọi cơ hội, cũng không thể thất bại.

Diễn viên cũng là người thường, mặc dù Lạc Kim Vũ đã từng là ảnh hậu trẻ tuổi nhất cũng từng đoạt giải thưởng nữ chính xuất sắc nhất, nhưng bởi vì tuổi đời còn quá trẻ nên kinh nghiệm không phong phú.

Muốn diễn tốt một nhân vật, không thể thiếu sự trả giá cùng vất vả.


Trước kia, khi đóng phim, Lạc Kim Vũ trừ bỏ đạo diễn, lão sư, tiền bối chỉ giáo cho, bản thân cũng nổ lực học tập, hoàn thiện kỹ năng diễn kịch.

Có có thói quen sau khi nhận được một vai diễn, sẽ phân tích kỹ tính cách cùng hoàn cảnh của nhân vật rồi viết một phần kịch bản riêng dành cho nhân vật đó.

Rồi tự xem bản thân là nhân vật, tự thôi miên bản thân, tự hỏi nếu theo tính cách nhân vật thì sẽ làm gì tiếp theo …..

Bởi vì thế mà cô thường thường tạo sự kinh hỉ cho đạo diễn đồng thời truyền đạt thế giới nội tâm của nhân vật cho người xem, thực dễ dàng làm khán giả khắc sâu ấn tượng và họ sẽ nhớ đến cô khi nhắc đến bộ phim.

Hiện tại, cô đang nằm dài ở trên bàn làm chuyện này.

Nếu là trước kia, có khả năng cô còn tìm đọc một chút tư liệu hoặc là những vai tương tự, nghiên cứu tâm lý của một người mẹ trẻ có con ngoài ý muốn. Nhưng hiện tại, cô không cần phải tìm hiểu cho tốn thời gian, vì bản thân cô đã trở thành một người mẹ bắt đắc dĩ.

Lạc Kim Vũ quay đầu nhìn con trai đang ngũ khò khò trên giường, đối với nhân vật ‘Đường Viện’ này càng thêm hiểu rõ, tốc độ đánh chữ nhanh không tưởng.

Vì không ảnh hưởng giấc ngủ của bé, Lạc Kim Vũ luyện tập trong phòng tắm, cô nhìn vào gương, một lần lại một lần điều chỉnh biểu tình của khuôn mặt, cảm thấy đã đặc tả đúng tính cách nhân vật, quyết định làm lại một lần.

“Có ai không? Chỗ này có em bé! Cứu mạng ….. Cứu mạng!”

Giọng của Đường Viện càng ngày càng mỏng manh, đói khát cùng sợ hãi ăn mòn thể xác và tinh thần của cô.

Cô tuyệt vọng rồi lại không dám nghĩ, bởi vì cô không phải chỉ có một người, trong lòng ngực cô là đứa con mới sinh có mấy tháng còn hô hấp, còn có nhịp tim. Cô không thể không ép bản thân tin tưởng vào sự hi vọng.

Vì thế cô suy yếu thở hổn hển mấy hơi, lại tiếp tiệp kêu cứu, nhưng trước sau không có người trả lời, mỏi mệt, đói khác. Rốt cuộc cô cũng đã không còn chịu đựng nổi nữa, cô nhắm hai mắt lại, buông xui, muốn ngủ trong chốc lát.

“Mommy! Mommy!”

Tiếng khóc nức nở ầm ĩ làm Lạc Kim Vũ từ trong vai diễn tỉnh lại, cô giật mình, mở to hai mắt, nhìn thấy bé mở cửa phòng tắm rồi chạy nhào đến!

“Dương Dương, cẩn thận!” Lạc Kim Vũ vội vàng từ trong bồn tắm ngồi dậy, trước khi bé nhào đến cô nhanh chóng ôm lấy bé, để tránh bé trượt ngã.

Thằng bé ôm chặt lấy cánh tay cô, khuôn mặt nhỏ tràn ngập nước mắt, trong mắt còn chứa đựng kinh hãi: “Mommy, mommy làm sao vậy? Dương Dương sợ”

Lạc Kim Vũ nghe tâm đều mềm, cô luống cuống tay chân bò ra khỏi bồn tắm, ôm bé ngồi trên mặt đất, nhẹ nhàng vỗ lưng trấn an bé: “Đừng sợ, đừng sợ, mommy không có việc gì”

Cảnh Gia Dịch ngẩng đầu, thút tha thút thít, nói năng lộn xộn: “Con ….. Con, con nghe được tiếng mommy ….. mommy kêu cứu…… còn…… còn nằm, ….. nằm yên ….. không động……”

“Mommy đánh thức con phải không? Đừng sợ, mommy chỉ là đang diễn kịch thôi” Lạc Kim Vũ dùng ngón tay lau sạch nước mắt trên mặt bé, hôn trấn an bé.

“Diễn, diễn kịch?” Bé ngẩng đầu, lắp bắp hỏi cô, bộ dáng vô cùng đáng thương.

Lạc Kim Vũ chú ý thấy bé không có mang dép, vớ bên chân phải vì chạy vội vàng nên bị tuột ra bên ngoài hết một nửa, lập tức ôm bé lên, ôm đến trên giường dùng chăn gói kỹ lại, ôm cả người và chăn ở trong lòng ngực.

“Đúng vậy, diễn kịch, chính là những thứ chúng ta xem trên TV, diễn cho mọi người xem, không phải thật sự”

“Nhưng, vừa mới nãy nhìn giống như thật nha” Cảnh Gia Dịch nắm chặt ngón tay Lạc Kim Vũ, nói.

Lạc Kim Vũ dùng một cái tay khác vuốt tóc bé, cười nói:

“Giống thật sao? Vậy chứng minh mommy diễn rất giỏi nha! Đây là công việc của mommy, diễn càng giống càng tốt, sau này có thể kiếm tiền mua rất nhiều đồ chơi cho Dương Dương nha”

“Thật sự không phải thật sao?” Cảnh Gia Dịch không yên tâm hỏi cô, trong lòng còn hơi sợ hãi.

“Mommy bảo đảm! Con nhìn thử xem, hiện tại mommy không phải rất khỏe mạnh sao? Lạc Kim Vũ lại cúi đầu hôn vào trán bé.

Được đến sự bảo đảm của mommy, Cảnh Gia Dịch rốt cuộc thả lỏng, buổi tối hưng phấn còn vận động suốt một tiếng, cùng với vừa rồi bị kinh sợ càng làm bé thêm mệt mỏi, chịu đựng không nổi đã ngủ.

Chỉ là, mặc dù ngủ rồi, tay cũng còn nắm chặt lấy ngón tay của Lạc Kim Vũ, làm cách nào cũng quyết không buông.

Lạc Kim Vũ tự trách bản thân vì dọa bé hoảng sợ, nhưng đồng thời trong lòng cũng cảm thấy ấm áp.

Vì không thể lại đánh thức bé nữa, Lạc Kim Vũ quyết định không tập luyện.

Lời kịch cùng hành vi của nhân vật ‘Đường Viên’ cô đều đã thuộc lòng, bao gồm những biểu cảm riêng do chính cô nghĩ ra. Cho dù ngày mai đạo diễn làm cô diễn thử đoạn nào, cô đều có thể diễn tốt.

Lạc Kim Vũ để mặc bé nắm lấy tay của mình, nhẹ nhàng xoay người nằm xuống, ôm lấy thân thể bé, dần chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên, Lạc Kim Vũ lập tức tỉnh lại, cô nhanh chóng bò dậy tắt đi tiếng chuông, lo lắng sẽ đánh thức bé.

Cô cẩn thận quay đầu lại, giật mình thấy bé đã ngồi dậy, bé đang xóa xoa chân ngắn nhỏ, ngáp ngắn ngáp dài mờ mịt nhìn xuống.

Lạc Kim Vũ nhìn theo tầm mắt của bé, nhìn đến chất lỏng màu xám tràn lan một đốm khá to trên khăn trải giường.

Ây da! Cậu bạn nhỏ kiên quyết chống đối việc mặc tả giấy, tối qua đã vinh quan đái dầm.