#10: Chương 10: Con rất ngoan


“Mẹ đâu?”

Lạc Kim Vũ thấy Cảnh Tư Hàn lập tức đi đến cửa lớn, thắc mắc hỏi.

“Ba tôi đi thăm bạn già, uống nhiều quá, mẹ đi đón, kêu tôi tới đưa hai người trở về. Không nói cho cô?” Cảnh Tư Hàn nhận chìa khóa xe từ tay bảo vệ, đi nhanh đến nơi đậu xe.

“Không, tôi với mẹ tách ra ……” Lạc Kim Vũ đang nói, giật mình lấy điện thoại từ trong bóp ra, thấy có hai cuộc gọi nhỡ từ Cảnh mẹ “A, tôi không nghe được tiếng chuông điện thoại.”

Trong lúc nói chuyện Cảnh Tư Hàn đã tới bên cạnh xe, anh xoay người đang muốn đem con trai giao cho Lạc Kim Vũ, lại phát hiện cô không theo kịp. Anh mở miệng muốn thúc giục, lại nghe cô gái đứng dưới ánh đèn đường mở miệng nói trước.

“Mẹ, con chuyển di động sang chế độ yên lặng, để ở trong ví không nghe được…… Dạ, tới rồi, nhưng tụi con muốn đến bệnh viện trước, tay Dương Dương bị thương…… Là Tiền gia……”

Lạc Kim Vũ mặc một cái váy màu trắng đuôi cá, cổ cao tay áo ren, giày cao gót màu bạc, phối hợp cùng ví cầm tay màu trắng, tôn lên dáng người, đường cong phập phồng quyến rũ, kẹp tóc cùng màu sắc với giày, đuôi tóc hơi hơi cuốn khúc uốn lượn, làm khuôn mặt nhỏ càng xinh đẹp hơn.

Giọng con gái nhỏ nhẹ dịu dàng êm tai, nói chuyện trật tự rõ ràng, vừa vặn đứng dưới ánh đèn đường, như đang tắm gội dưới ánh đèn màu vàng nhạt, nhìn vô cùng dịu dàng xinh đẹp, Cảnh Tư Hàn hơi hơi nhíu mày, lại nhớ không nổi hình dáng trước kia của cô ra sao?

Gu thẩm mỹ khác người? Nịnh bợ lấy lòng? Sợ hãi rụt rè? Vẫn là..... người hai mặt?

Anh đang suy nghĩ, Lạc Kim Vũ đã dùng từ ngữ đơn giản nói cho Cảnh mẹ biết tình huống hiện tại, cúp máy.

Cảnh Tư Hàn phục hồi tinh thần lại, phát hiện bản thân lại suy nghĩ về cô ta lâu như vậy, trong lòng có chút bực bội, lạnh lùng thúc giục nói: “Cô nhanh lên! Cọ tới cọ lui!”

Lạc Kim Vũ nghe được giọng điệu của anh ta, biết anh ta đã hết kiên nhẫn, âm thầm trợn trắng mắt, rũ đầu cất đi động, lên tiếng: “Tới.”

Ai ngờ vận may không tốt, mới vừa đi ra hai bước không biết dẫm đến thứ gì, dưới chân loạng choạng, gót giày gảy ngang.

“Ây da!!!” Lạc Kim Vũ hút không khí một hơi.

Cảnh Gia Dịch nghe được tiếng vang, lập tức từ đầu vai Cảnh Tư Hàn bật dậy, nôn nóng hô một tiếng: “Mommy!”

Lạc Kim Vũ hoạt động một chút mắt cá chân, phát hiện còn đi được, không đau, ngẩng đầu nhìn Cảnh Gia Dịch cười cười: “Mommy không có việc gì.”

Có lẽ vì chuyện đêm nay làm Cảnh Gia Dịch không có cảm giác an toàn, bé vẫn cố chấp vươn tay nhìn Lạc Kim Vũ, nửa cơ thể nhỏ nhắn uốn éo giữa không trung, làm như muốn nhào lên người cô.

Cảnh Tư Hàn “hừ” một tiếng, thấp giọng nói một câu: “Phiền toái”.

Đang muốn cất bước đi tới chỗ Lạc Kim Vũ, lại nhìn thấy người con gái đang cười dịu dàng kia đột ngột đứng dậy, động tác thô lỗ cởi ra chiếc giày cao gót còn lại, đập thẳng xuống nền đường cho đến khi gót giày cũng gãy ngang.

Trước mặt mọi người, Lạc Kim Vũ cởi giày ra, dùng sức kéo đứt gót giày dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng, lập tức đứng thẳng người, dùng tư thế tiêu chuẩn ném rổ, ném vào thùng rác cách đó không xa.

Cảnh Tư Hàn giật mình nhướng mày, nhìn người con gái đang mang "giày đế bằng" đang bước từng bước vững chắc đi về phía mình: Dịu dàng? Không tồn tại, quả nhiên suy nghĩ nhiều.


Lạc Kim Vũ ô con trai vào lòng, trực tiếp mở ra cửa xe sau ôm Cảnh Gia Dịch vào xe, một lần nữa đứng dậy nhìn thoáng qua Cảnh Tư Hàn, thấy anh ta đã đặt một chân vào trong xe, giải thích một câu: “Xe của anh không có ghế dựa dành cho trẻ em, tôi ôm Dương Dương ngồi phía sau”

Ý chính là: Tôi cũng không phải cố ý muốn coi anh như tài xế, anh đừng mang lòng dạ hẹp hòi trách móc tôi.

Cảnh Tư Hàn liếc ghế ngồi dãy phía sau xe, cánh tay đang mở cửa xe đột nhiên khựng lại, không biết suy nghĩ cái gì, cuối cùng giọng điện không sao cả nói: “Tùy tiện.”

Lạc Kim Vũ nhìn anh ta mang theo guơng mặt lạnh lùng khom lưng ngồi vào trong xe, không khỏi bĩu môi, thầm nghĩ: Không phải tôi kêu anh tới đón, còn nữa, thân làm cha mà ngay cả một cái ghế trẻ em cũng không chuẩn bị sẵn trên xe, xụ mặt cho ai xem?

“Mommy, con đau ……” Cảnh Gia Dịch hơi hơi nâng tay nhỏ bị thương kia, nhích lại gần Lạc Kim Vũ, thanh âm uể oải, mang theo khóc nức nở, nghe vô cùng ủy khuất.

Lạc Kim Vũ vội vàng ôm bé vào trong lòng ngực, nhẹ nhàng cầm lên tay nhỏ, khom lưng thổi thổi, an ủi nói: “Mommy thổi thổi dùm con, chúng ta sẽ đến bệnh viện nhanh thôi, rất nhanh sẽ không đau ha……”

Cảnh Gia Dịch từ trong lòng ngực cô ngẩng đầu, có chút sợ hãi mở miệng hỏi:

“Mommy, hôm nay có phải Dương Dương không ngoan hay không?” Xong rồi không đợi Lạc Kim Vũ trả lời, lại lần nữa dựa vào trên người cô, nhẹ nhàng nói: “Có phải bởi vì con đẩy cái anh to lớn kia, mới làm mommy bị cái dì hung dữ kia mắng hay không?”

Trẻ con không hiểu những từ mắng chửi dơ bẩn kia, nhưng sẽ phân biệt được hành động cảm xúc của người lớn.

“Dương Dương không phải cố ý, là anh trai to con kia đẩy chị Đan Đan trước" giọng nói của Cảnh Gia Dịch càng ngày càng nhỏ, thậm chí có chút nghẹn ngào, bé chôn mặt ở trong lòng ngực của Lạc Kim Vũ, trong xe vang lên tiếng khóc nho nhỏ của bé.

Chóp mũi của Lạc Kim Vũ đau đau, hai mắt dần chuyển đỏ.

Thời điểm đứa nhỏ này bị người ta khi dễ không khóc, khi thấy cô chạy tới nơi còn cố nén nước mắt an ủi cô. Giờ phút này lại bởi vì cảm thấy bản thân không ngoan, làm hại mommy bị người khác mắng trong lòng tự trách đến khóc thút thít.

Rõ ràng bé chỉ là một đứa trẻ còn chưa tới ba tuổi, sao lại hiểu chuyện đến mức làm người đau lòng như vậy?

Lạc Kim Vũ dùng tay nâng lên khuôn mặt nhỏ của bé, dịu dàng lau nước mắt, nhẹ nhàng hôn hai cái trên mặt bé, nói: “Đương nhiên không phải, Dương Dương không có không ngoan, ngược lại vô cùng dũng cảm, biết bảo vệ con gái, đặc biệt đặc biệt đặc biệt ngoan!”

“Thật, thật vậy chăng?” Cảnh Gia Dịch chớp chớp mắt, khụt khịt mũi hỏi.

“Đương nhiên.” Lạc Kim Vũ lại hôn một cái ở trên trán bé, nhìn thẳng vào đôi mắt bé trịnh trọng nói: “Dương Dương có thể vì bảo vệ bạn bè, đánh nhau với những người còn to cao hơn mình, thật sự vô cùng dũng cảm nha!”

“Vậy..... Tại sao cái dì kia lại mắng mommy?” Cảnh Gia Dịch không hiểu, bản thân bé không có làm sai, lại vẫn bị người trách mắng.

Lạc Kim Vũ nghĩ nghĩ, kéo bé vào trong lòng ngực, lắc nhẹ qua lại, giải thích nói:

“Bởi vì trên thế giới này có người tốt, cũng có người không tốt. Có người biết bản thân đã làm sai, lo lắng bị người khác trách mắng, sẽ đem toàn bộ sai lầm đẩy đến trên người những người khác"

"Hoặc là dùng những chuyện khác công kích người khác, lấy chuyện này chuyện kia chạy thoát trách nhiệm của bản thân. Cho nên, chúng ta không thể làm như vậy, làm sai phải thừa nhận, sau đó sửa lại, biết lỗi sửa lỗi để lần sau không phạm phải.”

Cảnh Gia Dịch lắc đầu: “Dương Dương không hiểu”

Lạc Kim Vũ cười chính mình, vì sự hiểu chuyện của bé mà quên mất bé cũng chỉ mới hai tuổi, sao có thể hiểu đạo lý rắc rối như vậy, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của bé, nói:

“Không quan hệ, Dương Dương còn nhỏ, chờ con lớn lên một chút là có thể hiểu rõ. Dương Dương chỉ cần nhớ kỹ, hôm nay con làm rất tuyệt, là bé ngoan của mẹ!”

Cảnh Gia Dịch rốt cuộc nín khóc, mỉm cười, ôm lấy Lạc Kim Vũ cọ cọ vào ngực cô như một chú cún con: “Vậy Dương Dương có được khen thưởng không?”

Lạc Kim Vũ cười hỏi: “Dương Dương nghĩ muốn cái gì khen thưởng? Ô tô nhỏ? Bóng cao su hay là gấu nhồi bông?”

Cảnh Gia Dịch lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Dương Dương muốn nghe mommy hát ……”

Mommy chưa từng hát cho bé nghe, trước kia mommy chỉ dạy bé làm sao để giữ ba ba ở lại. Hôm nay bản thân bé lại ngoan như vậy, chắc có thể nghe mommy ca hát đi? Cảnh Gia Dịch nằm ở trong lòng Lạc Kim Vũ nghĩ.

Lạc Kim Vũ cười: “Đương nhiên có thể nha!”

Nàng ôn nhu mà vỗ vỗ lưng bé, nhẹ nhàng hát:

“if you miss the train I"m on

you will know that I am gone

you can hear the whistle blow

a hundred miles ……”

*Bài 500 miles hoặc Five hundred miles ( s:// .youtube.com/watch?v=HAZJAzCshN4)

Giọng nữ dịu dàng ấm áp vang lên ở trong xe, bởi vì vừa mới khóc, mang theo một chút giọng mũi buồn buồn, lại ngoài ý muốn mà dễ nghe, làm người nghe xong không tự chủ được bình tĩnh trở lại.

Cảnh Tư Hàn xuyên thấu qua kính chiếu hậu nhìn hai mẹ con ôm nhau, ánh mắt thật sâu, đột nhiên cảm thấy ngực có chút khó chịu.

Anh chợt nhớ tới tình huống lúc mình vừa mới tới, Cảnh Gia Dịch dùng ánh mắt chờ mong kêu một tiếng “Ba ba”, tay nhỏ gắt gao nắm chặt áo sơ mi của anh. Cho dù ngày thường anh đối xử lạnh nhạt với thằng bé, thời gian ở chung lại thiếu, nhưng vào thời điểm thằng bé bị thương cùng ủy khuất, lại tín nhiệm anh đến như vậy.

Cảnh Tư Hàn có chút mờ mịt, anh cho rằng bản thân phẫn nộ là vì nhìn thấy Cảnh Gia Dịch bị thương, là bởi vì thanh danh của Cảnh gia, hoặc còn cách nói khác là bênh vực người mình.

Rốt cuộc đó là quan hệ máu mủ, là con trai ruột của anh, đương nhiên không thể chấp nhận bị người ngoài khi dễ.

Như vậy hiện tại thì sao? Vì cái gì nhìn đến cảnh trước mắt này..... nhìn thấy thằng bé cuộn tròn người như một con thú nhỏ bị thương tìm kiếm sự an ủi, lồng ngực của anh cảm thấy nhói nhói, khó chịu như vậy?