#6: Chương 6 - Chương 6


Bánh bao hấp rất ngon.

Mễ Hi học cách Trần Ưng dùng cơm, ăn hết hai cái bánh bao hấp rồi, cả mặt cũng sáng bừng lên. Điệu bộ kia khiến Trần Ưng thiếu chút nữa cho rằng người trước mắt và người lạnh như băng lúc trước là hai ngươi.

Mễ Hi ăn một hơi gần hết cái bánh bao, nuốt nốt miếng cuối cùng, khuôn mặt cũng hồng hào hơn. Cô vô thức liếc nhìn cái bánh bao trên tay Trần Ưng. Ánh mắt đau buồn thúc đẩy tốc độ ăn uống theo bản năng của Trần Ưng. Nuốt hết bánh bao của mình rồi, Trần Ưng nghi hoặc nhìn Mễ Hi, không phải cô bé muốn ăn thêm cái nữa đó chứ?

Mễ Hi nhã nhặn cúi đầu húp cháo, cũng chẳng có bất cứ yêu cầu gì. Trần Ưng nhìn cái đầu nhỏ của cô, tóc đuôi ngựa được Tô Tiểu Bồi buộc lên từ hôm qua, bím tóc bán rẻ cô bé rằng tối qua cô bé không ngủ chút nào. Nhưng may mắn thay, tinh thần cô bé bây giờ cũng không tệ lắm, anh cũng không muốn đối diện với một cô bé khóc sướt mướt làm gì. Đến giờ Mễ Hi vẫn khiến anh khá thỏa mãn, nhu thuận không làm loạn.

“Ăn thêm một cái nhé?” Đã thế, anh quyết định sẽ khen thưởng cô bé. Thuận miệng hỏi một câu như vậy khiến cô bé ngẩng đầu lên nhìn, hai mắt tỏa sáng, không gật đầu cũng không nói gì nhưng lại khiến Trần Ưng cảm thấy nếu không mua thì thật có lỗi với cô bé.

Mễ Hi ăn cái bánh bao thứ hai, lúc này cô bé đã ăn chậm một chút. Vừa ăn vừa thư giãn, còn nói chuyện phiếm với Trần Ưng nữa.

“Vú em của cháu làm bánh bao rất ngon.”

Còn có vú em nữa. Cũng đúng, người ta là thiên kim phủ tướng quân đấy, là đại tiểu thư đấy.

“Cháu còn muốn làm nữ tướng quân nữa, nhưng cha cháu thấy cháu mảnh mai quá, không làm được gì, không cho cháu tòng quân.”

Trần Ưng suýt nuốt không trôi miếng cháo. Cô bé mà mảnh mai ấy hả? Cha cô bé yêu cầu cũng cao quá.

“Cha cháu có dẫn cháu tới chiến trường một lần, cháu… Cháu rất vô dụng, bị dọa khóc.” Lúc Mễ Hi nói đến đây, trên mặt còn lộ vẻ hổ thẹn. “Phụ thân rất tức giận.”

Trần Ưng nuốt miếng cháo cuối cùng, anh ăn xong lấy khăn lau miệng, nhìn Mễ Hi ăn. Mễ Hi đang nhớ lại chuyện cũ, vừa nhớ vừa ăn bánh bao. Trần Ưng cảm giác như cái bánh bao này như rượu với cô bé này vậy.

“Cháu rất buồn, rất đau lòng, cứ khóc thôi. Vú em làm bánh bao cháu thích ăn, bà ấy nói cháu ăn nhiều chút sẽ cường tráng hơn, gan cũng to hơn.” Mễ Hi lại đút một miếng bánh bao vào miệng, nuốt vào rồi còn nói: “Nhưng cháu vẫn vô dụng, cuối cùng vẫn không bảo vệ được họ, chẳng bảo vệ nổi lấy một người.”

Trần Ưng im lặng, một cô nhóc lên chiến trường bị dọa khóc, một cô nhóc vì bảo vệ người nhà mà độc chiến với mười tám người, một cô nhóc vừa ăn bánh bao vừa trách mình vô dụng, nếu anh là Nguyệt lão, anh cũng muốn giúp cô bé.

Mũi Mễ Hi hồng hồng, hốc mắt cũng hơi đỏ, nhưng lại không khóc. Trần Ưng làm bộ không nhìn thấy, dùng giọng nhẹ nhàng nói: “Cô ăn không ít, gan cũng mập mạp lắm. May mà tôi nuôi giỏi, trái tim cũng sẽ nhanh lành thôi.” Vừa nói xong, trong lòng đột nhiên vang lên tiếng chuông báo động, đợi chút, không phải anh muốn chuyển nhượng cho người khác nuôi sao?

Mễ Hi nhìn anh, mấp máy mở miệng rồi nở nụ cười với anh, trong nụ cười không có chút ngại ngùng nào, lại thêm chút thân cận và tin cậy.

Trẻ con vẫn là trẻ con, hai cái bánh bao đã tốt hơn hẳn. Trần Ưng tiếp tục cười, trong lòng tạm thời tắt còi báo động, cô bé dùng ánh mắt này nhìn anh, anh còn tính chuyển nhượng cô bé thì thật không có nhân tính.

Ăn xong bữa sáng, Trần Ưng mang theo Mễ Hi đi bộ về nhà. Mễ Hi thoải mái hơn không ít, không nghiêm túc lạnh băng như trước nữa, đi một đường cũng khoan khoái hơn nhiều, chạy đông chạy tây nhảy nhót khắp nơi, nhìn bãi xe bus, còn nhìn hình quảng cáo rất lớn đằng sau, còn đứng nơi đường giao nhau nhìn xe cộ người đi đường qua lại một lúc lâu nữa.

Trần Ưng vừa chú ý tới cô, vừa nhìn lịch làm việc trong điện thoại, sau đó gọi điện cho thư ký Lữ Nhã: “Hôm nay tôi tới muộn, cô thông báo mọi người cuộc họp chín giờ chuyển đến mười giờ, trước giờ cơm trưa sẽ tan họp. Ừ, ừ, vậy đi.”

Mễ Hi nhìn quanh đường chừng hai mươi phút, quay đầu lại thấy Trần Ưng đang nói điện thoại, cũng không đi đâu, cô bé liền cảm thấy vẫn có thể tiếp tục ở lại. Trần Ưng nói chuyện điện thoại xong thấy cô bé vẫn nhìn, nghĩ cô vẫn tiếp tục muốn nhìn, vì vậy lại gọi mấy cuộc điện thoại. Gọi mấy cuộc điện thoại công việc xong, anh đột nhiên nghĩ tới có lẽ nên gọi cho ông anh trai thân ái của mình một chút mới phải.

Trần Phi mãi không bắt máy, Trần Ưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi, đợi điện thoại ngừng đổ chuông lại gọi lại lần nữa. Lần này vang mãi rồi Trần Phi cũng bắt điện thoại.

“Em còn nghĩ từ giờ anh không dám bắt điện thoại của em nữa chứ.”

“Quả thật cũng có ý định, chẳng qua nếu không nghe em sẽ chạy đến cửa, càng đáng ghét hơn, tiếp điện thoại là tốt nhất.”

“Tình cảm anh em chúng ta thật thâm sâu làm sao.”

“Đúng vậy.”


Còn không biết xấu hổ mà “đúng vậy” nữa chứ.

“Chuyện Nguyệt lão kia là sao?”

“Không phải tối qua em gặp rồi sao?”

“Trình Giang Dực nói cho anh rồi?”

“Anh nghĩ tối qua em đã gọi mắng rồi, ai dè kéo đến tận giờ, hại anh cả đêm qua ngủ không ngon.”

“Cả từ đáng đời em cũng lười nói với anh.” Trần Ưng hậm hực, nhưng nghĩ đến chuyện anh trai đợi mắng cả đêm cũng thấy hả hê hơn nhiều.

“”Nguyệt Lão kia giúp đám Trình Giang Dực giật dây, còn anh thì đồng ý tin anh ta.” Trần Phi nói chút rồi dừng, hỏi: “Cô bé kia sao rồi?”

“Khóc lóc om sòm, miệng toàn cổ ngữ, em nghĩ nên tống qua chỗ anh là hơn!” Trần Ưng cố ý nói, nghe thấy Trần Phi trầm mặc ở đầu dây bên kia, anh liền nở nụ cười, tưởng tượng tới biểu lộ cau mày rất ư là chân thành của anh trai mình.

“Ờ, phí sinh hoạt của cô bé anh lo.” Trần Phi nhanh chóng tuôn điều kiện.

“Thôi nghe ba, em nuôi không nổi chắc?”

“Vậy em cứ nuôi tiếp đi.” Trần Phi vội tiếp lời, nói sang chuyện khác: “Anh phải ra ngoài đây, hôm nay nhiều việc, Trình Giang Dực xin nghỉ, anh bận lắm.”

“Tối qua em mới gặp anh ta, tình thần tốt đến mức còn đi bắt quỷ được ấy, giả bệnh cái gì.”

“Cậu ta nói vợ cậu ta bnị ốm, cậu ta muốn chăm bệnh.”

Vô sỉ, sao lại có người vô sỉ vậy chứ. “Vậy anh lái xe đi làm thì qua đây, đưa cô bé đi luôn đi.”

“Ấy, gần đây sức khỏe ba mẹ có tốt không?”

“Tốt lắm, nhưng em trai của anh không tốt. Mau tới đón cô ta đi.”

“A, nếu không em mời thầy giáo dạy kèm tới dạy cô bé đi, có người chăm sóc cô bé cũng tốt. Anh không nói nữa, anh cúp đây.” Trần Y nhanh chóng cúp điện thoại, Trần Ưng còn chưa kịp nói khoan đã nghe cạch một tiếng, trong lòng thầm khinh bỉ gã đàn ông hãm hại em trai không đền mạng này.

Vừa quay đầu đã nhìn thấy Mễ Hi đứng cách anh không xa, chỉ là đang đưa lưng nhìn vườn hoa. Trần Ưng hoảng hốt, khoảng cách này hình như vẫn nghe được anh nói, vừa rồi anh nói cô bé có nghe không?

“Về thôi.” Trần Ưng dẫn Mễ Hi đi về phía nhà, càng nhìn càng cảm thấy cô bé đã nghe thấy. Cô bé rất rầu rĩ, chút tinh thần nhờ hai cái bánh bao lúc nãy cũng chẳng thấy đâu nữa.

Trần Ưng đưa cô bé về nhà, dạy cô bé nhận biết cổng chung cư, nhận số phòng, vào cổng có bảo vệ gác cổng, anh dạy cô mở thế nào, lúc vào thang máy thì dạy cô bé đi thang máy thế nào, sau đó là dạy mở cửa phòng. Mễ Hi vẫn không nói chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc, nhưng vẫn biểu thị cô bé đang nghe.

Vào nhà, cô bé cúi đầu đi vào gian phòng. Trần Ưng gọi cô bé lại. Có lẽ nên giải thích một chút, nhưng anh lại không biết phải nói từ đâu nên đành thôi. Hơn nữa trong lòng anh nghĩ, quả thật anh cũng có ý định tiễn cô bé đi.

Mễ Hi nghe lời dừng chân, xoay đầu lại, Trần Ưng há to miệng, anh từng có ý nghĩ tiễn cô bé đi, nhưng bây giờ còn có sao? Anh nhìn khuôn mặt nhỏ đoan đoan chính chính của cô, thầm thở dài trong phòng, sau đó đưa cô bé đến phòng bếp, “Đây là vòi nước, nhìn này, làm như vậy, như vậy là mở được. Nếu cô muốn uống nước thì lấy đây uống. Đây là tủ lạnh, mở ra như vậy, trong này có đồ uống. Mấy cái bình này là rượu, coo đừng uống, còn lại thì có thể uống. Kéo ra chỗ này, đây là hoa quả, cô muốn ăn gì cứ lấy, rửa ở chỗ vòi nước kia.”

Mễ Hi gật đầu, vẻ mặt lại có phần giống tối qua.

Trần Ưng thầm thở dài, lại đưa cô bé đến sô pha, tìm bộ điều khiển dạy cô bé mở TV thế nào.



Anh dạy cô bé đổi kênh, lại dạy cô bé tăng giảm âm lượng. Cô bé chơi một lúc, hình như tâm trạng cũng tốt hơn nhiều. Trần Ưng vừa thả lòng, Mễ Hi đã quay đầu nhỏ lại hỏi: “Sao trong này lại có người.”

Trần Ưng đen mặt: “Đã nói không hỏi cái này.”

“Giọng kia sao lại ra được đây?”

“Cái này cũng đừng hỏi.”

“Bọn họ ở trong đó có đói không?”

“Không biết.”

“Có chịu khổ không?”

“Không biết.” Nghĩ lại lại thấy không đúng, lỡ cô bé thấy nhân vật chịu ngược đãi gì thì sao? “Trong đó đều là diễn thôi, giả hết đấy, diễn cho cô xem cho vui thôi, như kiểu tuồng hát chỗ các cô đó, chỉ có điều bọn họ không hát.”

Vẻ mặt của Mễ Hi ra chiều không hiểu lắm.

“Dù sao cô cứ xem vậy là được rồi. Đúng rồi, vừa hay để cô học nói chuyện một chút, xem người trong đó nói chuyện, cô nghe nhiều vào, bình thường mọi người đều nói chuyện như thế.”

Mễ Hi đang bị Tv hấp dẫn, trên tv đang chiếu bình luận kinh tế, Mễ Hi vẫn nghe rất chân thành, vẻ mặt lại chẳng hiểu gì.

Trần Ưng thở dài một hơi. “Xem không hiểu thì cứ đổi kênh khác, cô tự thao tác thử xem, đây là điều khiển từ xa, vừa rồi tôi dạy cô rồi đó, tự đổi một chút xem.”

Mễ Hi nhìn hồi lâu rồi cắn môi, cần thận anh dũng ấn xuống một nút bấm, đổi đài rồi, cô bé lại khẩn trương hơn chút, lại nhìn một hồi lâu, sau đó quay người nhìn Trần Ưng, Trần Ưng gật đầu với cô, cô bé lại cầm điều khiển đổi đài.

Trần Ưng xem tv với cô bé môt chút, xác định cô bé không có phản ứng gì qá đặc biệt, dặn dò cô mấy chuyện khác một chút, sau đó nói với cô bé mình phải ra ngoài đi làm. Mễ Hi nghe thấy anh nói muốn đi làm liền gật nhẹ đầu một cái, biểu lộ có phần đáng thương. Trong lòng Trần Ưng mềm đi, rốt cục cũng không nhịn được nói: “Tôi đã nhận nuôi cô thì sẽ không vứt bỏ không màng cô.”

Mễ Hi trừng lớn hai mắt. Trần Ưng nói xong liền cảm thấy kỳ thật cũng không có gì, chẳng phải là nuôi một cô bé thôi sao, anh nuôi tốt! Vì vậy lại nói tiếp: “Có phải em nghe tôi nói điên thoại không? Đó là anh trai tôi, tôi nói anh ta tới đón em là nói giỡn với anh ta thôi, anh ta sẽ không tới đâu.”

Mễ Hi không nói gì, khóe miệng mấp máy.

“Tôi cam đoan sẽ không vứt bỏ mặc kệ em.” Trần Ưng lại nói lại lần nữa, sau đó anh nhìn thấy Mễ Hi mím môi vẻ vui vẻ, khóe miệng cũng cong cong, nhìn rất đáng yêu.

Anh cũng cười theo, vô ý đưa tay muốn vò đầu cô bé một chút, tay vừa thò qua, còn chưa kịp đụng vào đã nhìn thấy mặt cô bé nghiêm túc, nhìn theo tay anh. Trần Ưng liền phản ứng kịp thời, thu tay lại. “Tóm lại, em ở nhà chơi ngoan nhé, đói thì ăn, mệt thì ngủ, tôi đi làm, lúc vể sẽ mang cơm về cho em.”

Mễ Hi gật đầu. Trần Ưng cầm âu phục, cầm túi máy tính đi ra khỏi cửa. Mễ Hi còn biết điều tiễn anh tới cửa, anh lại nhắn nhủ: “Tôi có chìa khóa mở cửa, có ai gọi cửa em cứ mặc kệ, đừng mở cửa.” Tuy trị an ở khu này rất tốt, bảo vệ rất nghiêm, người không phận sự không đi vào được, nhưng anh vẫn lo lắng.

Mễ Hi lại gật đầu. Trần Ưng khóa cửa lại, rốt cục mới yên tâm.

Xuống tới gara, giao chìa khóa chiếc xe hôm qua bị Mễ Hi nhảy hư cho bảo vệ, sau đó gọi điện thoại cho thợ sửa để họ tới mang xe đi sửa. Thợ sửa nói sắp xếp tốt sẽ gọi cho anh.

Trần Ưng mở cửa xe cũ, ngồi trong xe mà tim cũng đau nhức! Đau lòng quá đi! Làm chú phải trả giá lớn quá mà.

Trong nhà Trần Ưng, Mễ Hi đoan chính ngồi trên sa lon xem tivi, trong đó diễn một bộ phim hài cổ trang, Mễ Hi vừa nhìn, nước mắt vừa yên lặng rơi xuống. Quê hương của cô bé không mặc như thế, người cũng không nói chuyện như thế. Cô nhớ quê, cô nhớ người nhà.