Ông lão đứng ngoài cửa ánh mắt thâm thúy, bàn tay mang bao tay màu trắng. Nữ nhân bên cạnh ông ấy có làn da tuyết trắng, đôi chân được tất đen bao bọc vừa thon vừa dài, lộ ra vẻ gợi cảm dụ hoặc.

Các người tìm tôi sao?

Bạch Tiểu Thăng nói.

Hắn không biết hai người ngoài cửa, nhưng mà thật kỳ quái, ông lão kia làm cho hắn có cảm giác nhìn rất quen thuộc, để hắn kìm lòng không được nhìn thêm vài lần.

-Đúng, chúng tôi tìm cậu.

Ông lão mỉm cười nói.

-Bạch Tiểu Thăng tiên sinh.

-Tôi không biết các người.

Bạch Tiểu Thăng nhíu mày.

Ông lão mỉm cười, cũng không bởi vì Bạch Tiểu Thăng đứng bên trong cánh cửa trả lời mà bất mãn, ngược lại từ tốn giới thiệu mình.

-Tôi là Tư Đồ Dần, là quản gia của chủ tịch tập đoàn Chấn Bắc - Bạch Chấn Bắc tiên sinh. Bạch Tiểu Thăng tiên sinh, nếu ngài có thắc mắc gì có thể tùy tiện hỏi?

Bạch Chấn Bắc của tập đoàn Chấn Bắc?

Lúc đầu Bạch Tiểu Thăng lúc đầu chưa kịp phản ứng, bây giờ lấy lại tinh thần lập tức giật mình. Bạch Chấn Bắc là ai? Là người nằm trong top ba mươi phú hào Toàn Thế Giới! Tập đoàn Chấn Bắc, là tập đoàn siêu cấp thế giới!

Trên người ông lão ở trước mắt cũng mang theo một cỗ khí thế đặc biệt, ung dung nho nhã, không giận mà uy.

Loại khí thế này, muốn giả bộ cũng không được.

Trong lòng Bạch Tiểu Thăng hơi run rẩy, lấy điện thoại di động ra nhanh chóng tìm kiếm. Ông lão mỉm cười nhìn Bạch Tiểu Thăng.

Bạch Tiểu Thăng phóng to những hình ảnh tìm được trên mạng so sánh với ông lão trước mặt.

Ngay cả nếp nhăn nơi khoé mắt đều giống nhau, thật đúng là quản gia của Bạch Chấn Bắc!

Đại nhân vật như vậy đứng ngay ở ngoài cửa, Bạch Tiểu Thăng có cảm giác như nằm mộng, tranh thủ thời gian mở cửa, đóng cửa như thế này rất không lễ phép a.

-Tư Đồ tiên sinh, mời vào.

Bạch Tiểu Thăng trong lòng chấn kinh, nhưng trên mặt lại không có chút kinh sợ đón tiếp hai người.

Hắn chỉ là có chút không hiểu, một người là đại nhân vật, một người là tiểu nhân vật, tìm mình có chuyện gì?

-Không cần, ở chỗ này nói chuyện cũng được.

Tư Đồ Dần gật gật đầu, đối với biểu hiện của Bạch Tiểu Thăng có mấy phần khen ngợi.

Bạch Tiểu Thăng cũng không có nói tiếp, đứng nghiêm bên cạnh như vãn bối.

-Lần này chúng tôi tới, là có chuyện rất trọng yếu muốn nói cùng cậu.

Tư Đồ Dần thu lại nét mặt tươi cười, thần sắc thêm mấy phần nghiêm túc nói.

-Có lẽ, tôi nên gọi ngài là Bạch Tiểu Thăng thiếu gia, bởi vì là…

Tư Đồ Dần đứng thẳng người nói tiếp.

-Bạch Chấn Bắc tiên sinh là chú của ngài.

Lời này vừa nói ra, trong đôi mắt của nữ nhân bên cạnh Tư Đồ Dần xuất hiện một tia dị sắc.

Bạch Tiểu Thăng trợn tròn mắt.

Câu nói này không thua gì sấm sét giữa trời quang.

Bạch Chấn Bắc, là chú hai của mình?! Ông nội qua đời sớm, mình cũng chưa từng nghe bà nội cùng cha nói qua.

-Không có nhầm lẫn chứ?!


Bạch Tiểu Thăng ánh mắt lóe lên vẻ khác lạ.

-Yên tâm, chúng tôi là sẽ không nhầm lẫn đâu.

Tư Đồ Dần nhìn ra nghi hoặc của Bạch Tiểu Thăng, khẳng định nói:

-Không nên xem thường năng lực của chúng tôi.

Cũng đúng, tập đoàn Chấn Bắc nếu ngay cả loại chuyện này đều có thể làm sai được sao? Nói thế nào nó cũng là một tập đoàn đứng sừng sững trên đỉnh thế giới.

Mình thật sự là cháu nội của ông chủ tập đoàn cấp Thế Giới? Bạch Tiểu Thăng tâm nhịn không được nhảy liên hồi.

-Hiện giờ Bạch Chấn Bắc tiên sinh tình trạng cơ thể thật không tốt, theo như lời dặn của ông ấy chúng tôi sẽ đem cậu trở thành người thừa kế của tập đoàn Chấn Bắc, nhưng trước tiên cậu phải tiếp nhận khảo nghiệm.

Tư Đồ Dần nhấn mạnh từng chữ một.

Bạch Tiểu Thăng còn chưa tỉnh lại từ trong khiếp, lại bị tin này gây chấn động.

Muốn hắn, kế thừa tập đoàn Chấn Bắc?!!!

Bạch Tiểu Thăng vô ý thức cảm thấy mình có điều muốn nói.

-Chấn Bắc, có bao nhiêu tiền?

Lời vừa ra khỏi miệng, Bạch Tiểu Thăng liền có cảm giác xấu hổ, quả nhiên là sợ nghèo mà.

Đối với điều này Tư Đồ Dần cười một tiếng.

-Năm ngoái, tập đoàn Chấn Bắc kết toán cuối năm đạt được ước chừng khoảng 2000 tỉ.

Hai ngàn tỷ?!!!

Bạch Tiểu Thăng thật sự bị doạ rồi.

-Nếu như, ngài muốn kế thừa tập đoàn Chấn Bắc, thì cần phải hoàn thành khảo nghiệm.

Tư Đồ Dần có ý nhắc nhở.

-Căn cứ theo yêu cầu của Bạch Chấn Bắc tiên sinh, ngài nhất định phải từ tập đoàn cơ sở làm lên. Trong vòng mười năm kinh lịch mười cương vị, mười năm sau mặc kệ ngài làm đến cương vị nào, khảo nghiệm cũng sẽ kết thúc.

Mười năm khảo nghiệm.

Muốn mình làm đến cấp tổng giám đốc của tập đoàn Thế Giới?!

Bạch Tiểu Thăng rất khó có thể tin nhìn Tư Đồ Dần, so với cái việc không thể xảy ra thì việc này càng không thể xảy ra được.

Tư Đồ Dần đưa tay, mỹ nữ bên cạnh hắn liền nhanh đưa qua một tập văn kiện và một chiếc hộp màu bạc.

-Cái này là Bạch Chấn Bắc tiên sinh nhắn tôi chuyển giao cho ngài. Bên trong có một tấm thẻ căn cước thông hành của tập đoàn trên toàn cầu, một tấm thẻ vàng của ngân hàng thế giới và còn có một vài thứ, tự ngài xem đi.

Bạch Tiểu Thăng đưa tay cầm lấy.

Tư Đồ Dần đem hộp đưa cho Bạch Tiểu Thăng, sau đó trịnh trọng nói.

-Chúc ngài một ngày may mắn, tổng giám đốc tương lai của tôi!

Bạch Tiểu Thăng mờ mịt luống cuống ôm lấy cái hộp, Tư Đồ Dần liếc Bạch Tiểu Thăng một cái thật sâu, quay người rời đi, mỹ nữ giương đôi mắt đẹp nhìn chăm chú Bạch Tiểu Thăng hai giây sau đó cũng cất bước đi theo.

Bạch Tiểu Thăng liền ngây ngốc đưa mắt nhìn theo bọn họ rời đi, hơn nửa ngày cũng chưa lấy lại được tinh thần.

Mình một người suốt ngày làm những công việc nhàm chán, một người bởi vì tiền nhiều lần bị khinh bỉ, lập tức phải thừa kế tập đoàn Thế Giới. . .

Đây nhất định là đang nằm mơ!

Bạch Tiểu Thăng dưới chân như mất đi sức lực, chính mình cũng không biết mình đi như thế nào trở về chỗ ngồi.

Hơn nửa ngày, Bạch Tiểu Thăng mới mở cái hộp ra, thẻ vàng ngân hàng cùng thẻ căn cước được đặt ở phía trên cùng, được chế tạo vô cùng tinh mỹ. Ngoài ra, trong hộp còn có một đồ vật, một khối lập phương màu bạc to bằng đầu nắm tay.

Thứ này, Tư Đồ Dần không có đề cập đến.

Bạch Tiểu Thăng tò mò đưa tay qua, bỗng nhiên, một đạo hồng quang từ khối lập phương màu bạc bắn ra, quét từ trong lòng bàn tay hắn lướt qua. Vật kia bỗng nhiên mở ra từng tầng, giống như hoa sen nở rộ.

Bạch Tiểu Thăng vội vàng rút tay về, lại bị một vệt ánh sáng chiều thẳng vào

mắt, mi tâm của hắn bỗng nhiên chịu một cú va chạm, một cảm giác tê dại bao trùm cả da đầu.

Bạch Tiểu Thăng giật mình, trước là cảm thấy buồn ngủ, sau đó có một loại cảm giác chưa bao giờ có xông lên não. Bạch Tiểu Thăng kinh dị nhìn mọi thứ trước mắt, cảm giác tất cả đều rất rõ ràng.

“Nano Chip tích hợp thành công.”

Bỗng nhiên, một thanh âm như chuông bạc vang lên trong đầu Bạch Tiểu Thăng.

Có người?!

Bạch Tiểu Thăng giật mình, quay người lại nhưng chẳng thấy ai cả.

Âm thanh kia lại tiếp tục vang lên.

Thân phận: Bạch Tiểu Thăng

Chức vụ cấp bậc: Cấp nhân viên

Kích hoạt tài chính: Một triệu nhân dân tệ

Quyền hạn: cấp một

Khởi động phụ trợ công năng: Công cụ tìm kiếm!

Bạch Tiểu Thăng kinh hãi tìm kiếm bốn phía, cuối cùng xác nhận, âm thanh là ở trong đầu của hắn.

-Chào ngài, ta là sinh vật tập đoàn Chấn Bắc. Do công trình sở nghiên cứu phát triển, trí tuệ nhân tạo hệ thống - Hồng Liên. Phía dưới, chính là truyền đạt riêng tư của Bạch Chấn Bắc tiên sinh cho ngài.

Nano Chip, trí tuệ nhân tạo? Bạch Tiểu Thăng nhìn qua tấm gương, tại chỗ mi tâm của hắn có thể thấy lờ mờ được một cái dấu kim cực nhỏ.

Bạch Tiểu Thăng.

Không để Bạch Tiểu Thăng suy nghĩ nhiều, một thanh âm hư nhược già nua vang lên, tuy có suy yếu nhưng lại lộ ra vẻ thân thiết hiền lành.

Bạch Tiểu Thăng chấn động trong lòng, thanh âm này cùng ông nội của mình rất giống nhau.

-Chú là Bạch Chấn Bắc, chú của con. Chúng ta mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng những điều về con chú điều biết hết. Mà những điều liên quan đến chú, tin tưởng con cũng có sự hiểu biết nhất định. Chú đã tuổi già sức yếu, chú hi vọng con có thể kế thừa sản nghiệp của chú… Chú cho con mười năm, hoàn thành nhiệm vụ, từ cơ sở đến tổng giám đốc trải nghiệm cuộc sống trước nay chưa từng có! Còn Hồng Liên, là tồn tại mà ngay cả Tư Đồ Dần cũng không biết, đó là vật chú dùng để trợ giúp con. A, đúng rồi. Chú còn nhận nuôi hai đứa bé cùng tuổi với con, tin tưởng không lâu sau các con sẽ gặp mặt nhau. Cố gắng lên, cháu của chú!

Thanh âm dừng lại, Bạch Tiểu Thăng đứng im ở đó.

Đây đều là sự thật!

Một cuộc sống khác đang vẫy gọi hắn. Nhưng nó như là một ngọn núi đứng thẳng trong mây, chỉ chờ hắn leo lên.

Bạch Tiểu Thăng chậm rãi đi tới trước cửa sổ, quan sát thành phố.

Thành phố ở dưới chân hắn, ngàn vạn đèn đuốc như là bảo thạch, hắn bỗng trở nên hăng hái.

-Mình tiếp nhận khiêu chiến!!!!

Bạch Tiểu Thăng bỗng nhiên dắt cuống họng gào thét.

Hai ngàn tỉ này, mình chắc chắn phải có được!

-------

Dịch: Nguyễn Bình

Beta: Đông Hà

Team: MBMH Translate

Bản dịch được cập nhật độc quyền tại .com ngày 30/03/18