#10: Tất cả chớ động!


Ngải Văn gào thét, để trong phòng tất cả mọi người hít một hơi lãnh khí.

Nguyên lai, hai người sớm có cừu oán!

Lưu Tấn, Chu Thiên Tỉnh sắc mặt hoàn toàn khó nhìn, bọn họ vốn nghĩ rằng là quen biết cũ, vậy mà là thù hận! Đắc tội, còn là con trai Ngải Sĩ Lễ.

Ngải Sĩ Lễ là người ngạo mạn, không coi ai ra gì tiếp đó, làm cho người khác khắc sâu ấn tượng nhất là ——

Người này bao che cho con!

Ngải Sĩ Lễ con duy nhất, cũng vảy ngược lớn nhất của hắn. Trên phố nghe đồn, Tiểu Ngải Văn đã từng tại 4S cửa hàng làm hỏng một chiếc xe sang trọng, bị nhân viên cửa hàng giữ lại, Ngải Sĩ Lễ trước tiên chạy tới, không phải xin lỗi, bồi thường, mà là mua xuống toàn bộ xe sang trọng làm cái giá, bức bách cửa tiệm kia khai trừ tất cả nhân viên liên quan đến vụ việc, về sau tại hiện trường đem tất cả xe sang trọng đập cho nát bét.

Việc này tại lúc ấy là tin tức chấn động một thời.

Có thể nói, ngoại trừ bản thân Ngải Sĩ Lễ, bất luận kẻ nào cũng không thể khi dễ Ngải Văn, dù là một chút xíu!

Lưu Tấn rõ ràng việc này, sắc mặt của hắn trong nháy mắt trắng bệch.

Chuyện này cũng không phải là cá nhân Bạch Tiểu Thăng vấn đề, nếu như Ngải Sĩ Lễ giận chó đánh mèo truyền thông Thiên Hải. . . Không thể tưởng tượng!

- A, chuyện gì xảy ra?

Ngải Sĩ Lễ sắc mặt âm trầm xuống, như là bao phủ một tầng mây đen, chén trà trong tay của hắn đặt nặng trên mặt bàn, hơn phân nửa chén nước trà vẫy ra ngoài.

Phó tổng Phan còn có vị nữ cấp dưới kia của nàng sắc mặt, biến thành trắng bệch, thân thể thậm chí hơi có chút run

- Tên tiểu vương bát đản*, hôm qua thông đồng lừa bịp tiền của con, với lại, hắn đem nữ nhân của con lừa chạy mất.Ngải Văn phẫn nộ gào thét.

*ý chửi là ngay cả trứng rùa nhỏ cũng hơn ngươi (Vương bát=đồ con rùa, đản=trứng)

Ngụy Tuyết Liên trong mắt hắn, là con mồi để săn bắn, con mồi chạy, khoản này cũng tự nhiên rơi xuống bên trên đầu Bạch Tiểu Thăng.

Không tốt! Lưu Tấn vô cùng lo sợ.

Chu Thiên Tỉnh cũng nghe qua một chút Ngải Sĩ Lễ tin đồn, thần sắc sợ hãi.

- Ha ha ha, Tốt a, đều khi dễ đến trên đầu con trai tôi.

Quả nhiên, Ngải Sĩ Lễ một trận cười lạnh, nhìn về phía Lưu Tấn,

- Lão Lưu, cậu cho tôi cái giải thích!

Lưu Tấn thân thể chấn động.

Nên tới cuối cùng cũng tới, Ngải Sĩ Lễ chẳng lẽ đổ mối hận này lên trên truyền thông Thiên Hải, có vô số đếm không hết thủ đoạn, để bọn họ muốn sống không được muốn chết không xong.

- Bạch Tiểu Thăng, đến cùng là chuyện gì xảy ra!

Lưu Tấn vỗ bàn đùng một cái nghiêm nghị nói.

- Tốt, cậu nhục nhã Tiểu Ngả tổng, còn còn dám động đến nữ nhân của cậu ta.

Chu Thiên Tỉnh hận không được nhảy dựng lên,

- Cậu còn không cho Tiểu Ngả tổng, xin lỗi!

- Xin lỗi?

Ngải Văn ha ha cười lên.

Tôi cần sao.

- Để anh ta, quỳ xuống cho tôi!

Ngải Văn chỉ chỉ mặt đất.

- Quỳ xuống.


Hứa Phương ở một bên, trong mắt hưng phấn nở rộ, để Bạch Tiểu Thăng quỳ xuống nhận lầm, quá sung sướng.

Ngải Văn, quá khí phách.

]

Quỳ xuống? Lưu Tấn, Chu Thiên Tỉnh hơi sững sờ, nhưng mà bọn hắn sau đó nhìn thấy Ngải Sĩ Lễ khuôn mặt âm trầm kia,bên trên mặt còn mang theo một vòng ung dung cười lạnh.

- Không sai, cậu cho Tiểu Ngả tổng quỳ một cái, Tiểu Ngả tổng liền rộng lượng bỏ qua cho cậu, sự hợp tác của chúng ta mới có thể tiếp tục!

Lưu Tấn tranh thủ thời gian nói, dùng ánh mắt ra hiệu Chu Thiên Tỉnh.

- Bạch Tiểu Thăng, cái này có thể là công ty cho anh ra lệnh, cho Tiểu Ngả tổng quỳ xuống chịu nhận lỗi!

Chu Thiên Tỉnh cũng nói, thậm chí dùng ánh mắt là ám chỉ Bạch Tiểu Thăng. Hắn nghĩ là Bạch Tiểu Thăng sẽ hiểu, cũng sẽ hoàn toàn như trước đây phối hợp, coi như nhiều không tình nguyện.

Người ở dưới mái hiên, nào có không cúi đầu.

Chỉ là vừa quỳ, là có hợp đồng một triệu.

Có tiền, mặt mũi, mặt mũi đáng giá bao nhiêu tiền? Làm nghề này, tôn nghiêm lại đáng giá mấy đồng tiền.

Bạch Tiểu Thăng mặt không biểu tình nhìn trước mắt đám người này, lãnh đạo của hắn, ông chủ của hắn, khách hàng

Cái này là một đám người nào!

Bạch Tiểu Thăng bỗng nhiên cười.

- Nếu như, tôi không làm.

Bạch Tiểu Thăng nhẹ giọng hỏi .

Không quỳ? Ngải Văn trong mắt đã hiện lên tia màu đỏ hưng phấn , tinh thần hắn phấn khởi, nếu như Bạch Tiểu Thăng dễ dàng như vậy cúi đầu, hắn ngược lại không cao hứng.

- Vậy tôi liền để anh ở Thiên Nam sống không được nữa!

Ngải Văn nhe răng cười nói.

- Ha ha,Nói hay lắm, có gan lớn.

Ngải Sĩ Lễ không che giấu chút nào nhếch miệng cười nói,

- Tôi nhìn, liền ngay cả Thiên Hải truyền thông cũng nhanh chấm dứt, có phải không, Lưu Tổng?

Một câu, Lưu Tấn quanh thân run lên, ông ta cười lớn lấy nhìn về phía Ngải Sĩ Lễ, Ngải Sĩ Lễ lại không nhìn ông ta. Người này là ông chủ lớn có được nhân mạch cùng tài lực khổng lồ, từ trước tới giờ không nói một chút được rồi.

Hai người nói dễ nghe là bạn bè, trở mặt liền là cừu nhân.

- Quỳ xuống a!

Lưu Tấn hận không được thay Bạch Tiểu Thăng, ngữ khí của hắn như là cầu khẩn,

- Bạch Tiểu Thăng, cậu coi như là vì công ty. Hi sinh một cái, giá trị!

Giá trị?

Bạch Tiểu Thăng mặt không biểu tình nhìn xem Lưu Tấn, rốt cục chậm rãi đứng người lên.

Lưu Tấn, Chu Thiên Tỉnh ánh mắt lom lóm nhìn theo dõi hắn, trong ánh mắt có chờ đợi, có cầu khẩn.

Ngải Văn, Hứa Phương đầy mắt hưng phấn mà nhìn xem Bạch Tiểu Thăng, tựa hồ sau một khắc Bạch Tiểu Thăng liền sẽ quỳ xuống.

Nhưng mà, làm bọn hắn tất cả mọi người thất vọng là, Bạch Tiểu Thăng động tác không có chút nào quỳ xuống ý tứ, ngược lại đưa tay trong túi lấy ra một tấm thẻ, lộ ra đến.

- Nhận biết sao?

Bạch Tiểu Thăng nhẹ giọng nói, ánh mắt của hắn bỏ qua tất cả mọi người, cùng Ngải Sĩ Lễ đối mặt.

Tập Đoàn Chấn Bắc, Thẻ CMND.

Bạch Tiểu Thăng hắn, trước khi tới cũng đã làm một phen điều tra!

Hồng Liên giải thích qua, tại Chấn Bắc Tập Đoàn nội bộ, lưu truyền một quy củ, tất cả chấn bắc công ty, bao quát công ty con, bao quát chấn bắc đầu tư công ty, mục đích đầu tư công ty, bọn họ đại lão đều sẽ ngay đầu tiên bị truyền đọc một phần tư liệu, tư liệu thiết yếu nhất một tờ, liền là nhận ra một cái đồ án:

Long Đằng sư hống, tiêu chí của chấn bắc ở chính giữa.

Cái đồ án này liền là tượng trưng cho thân phận, tượng trưng tại thương nghiệp đế quốc chấn bắc này, tôn nghiêm cùng quyền lực không thể xâm phạm!

Có can đảm chà đạp, liền là vi phạm chấn bắc xí nghiệp văn hóa, cùng chấn bắc là địch!

Mà hiện tại, cái đồ án này, liền trên tay Bạch Tiểu Thăng, xác thực nói là bên trên tấm thẻ trên tay Bạch Tiểu Thăng .

Ngải Sĩ Lễ vẻ mặt cười lạnh bỗng nhiên ngưng kết, sau đó trong mắt của hắn hiển hiện kinh hãi, toàn bộ khuôn mặt đều chậm rãi vặn vẹo.

Chí tôn thẻ vàng, người cấp bậc không đủ, thấy cũng chưa từng thấy qua đồ vật, vậy mà trên tay cậu ta.

Cậu ta là ai!

Tập Đoàn Chấn Bắc trước mặt, Ngải Sĩ Lễ ngay cả làm bò sát cũng không tính, không thu mua là việc nhỏ, chậm trễ chấn bắc quyền uy, hậu quả kia có thể nghiêm trọng gấp trăm lần nghìn lần!

Ngải Sĩ Lễ sợ hãi không hề che giấu.

Đáng tiếc là trừ Bạch Tiểu Thăng, không ai nhìn thấy nhất quán ngang ngược càn rỡ Ngả tổng, vậy mà sắc mặt trắng bệch.

Bạch Tiểu Thăng trong lòng cũng âm thầm kinh dị, Ngải Sĩ Lễ biến hóa hắn cũng không nghĩ tới.

- Mày cầm là vật gì?

Ngải Văn phóng sinh nhe răng cười,

- Nghĩ bồi thường tiền, nói cho mày, cha tao không thiếu tiền, chỉ thiếu một cái quỳ xuống con trai!

- Tiểu Ngả tổng, hắn muốn cho, cậu liền nhận lấy!

Chu Thiên Tỉnh bỗng nhiên tinh thần tỉnh táo, vừa sải bước đi qua, đưa tay liền đi bắt Bạch Tiểu Thăng trong tay tấm thẻ.

Đùng!

Một tiếng tiếng vang thanh thúy, mảnh sứ tuyết trắng vỡ ra bay lên không trung, còn kèm theo một vệt máu.

Chu Thiên Tỉnh nhe răng cười còn tại trên mặt, tròng trắng mắt đảo một cái, liền mặt hướng xuống, thẳng tắp ngã trên mặt đất.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người, hoảng sợ quay đầu.

- Tất cả chớ động!

Ngải Sĩ Lễ vẫn duy trì động tác ném cái ly, khàn giọng thét lên.

Bất quá đây còn là tiếp theo, quan trọng là ánh mắt Ngải Sĩ Lễ nhìn vào Bạch Tiểu Thăng.

Cực độ sợ hãi!

Cực độ. . . Nịnh nọt!

---------

Dịch: Nguyễn Bình

Beta: Lý Gia Minh

Team: MBMH Translate

Bản dịch được cập nhật độc quyền tại .com ngày 01/04/18