#7: Quyển 1 - Chương 6


Trái phải hai bên đều là đường cụt.

Sau khi Thẩm Như Như xem xét xong thì hết sức thất vọng, quay lại nói với Chiêu Hoa đang ở phía xa xa: "Trước kia lúc ta cùng sư phụ đến rừng Thải Độc, cũng từng lâm vào mê trận, chẳng qua chưa lần nào khó đối phó như lần này. Nơi này có khí độc ngưng tụ thành tà ma, còn khiến cho pháp lực toàn thân chúng ta từ từ tiêu hao đi, cũng không tìm được tâm trận, nói không chừng..." Thẩm Như Như có chút ưu sầu, "Nói không chừng nơi này là một tử trận."

Tử trận, truyền thuyết có một trận pháp không có tâm trận, chỉ có thể vào không thể ra, người vào trận đều bị hút hết pháp lực, khô héo mà chết.

Chiêu Hoa thái tử nghe vậy, mi mắt trầm xuống một khoảnh khắc, không hốt không hoảng mở miệng: "Tử trận là trận chết, bên trong sẽ không có vật sống, ban nãy kẻ ta gặp tuy là tà ma, nhưng cũng là vật sống, có thể thấy nơi này tuy khô cằn, nhưng ắt sẽ có vật sống khác, chẳng qua là chúng ta chưa phát hiện ra."

Ánh mắt Chiêu Hoa bình tĩnh nhìn khắp nơi một cái: "Lúc ta chưa tỉnh, ngươi đã cõng ta qua những nơi nào?"

Thẩm Như Như suy nghĩ một chút: "Theo đường này đi, hai bên đều là cây khô, trên đường đi ngang qua một cây cầu nhỏ."

Ánh mắt Chiêu Hoa sáng lên: "Cầu?"

"Đúng rồi, con đường đó có một con sông chảy ngang..." Nói tới đây, Thẩm Như Như chợt mở to mắt. Cùng Chiêu Hoa bốn mắt giao nhau.

Có sông có nước, tự nhiên phải có nguồn, nước là chủ sinh, có sông tất nhiên sẽ có sinh cơ! Tâm trận có lẽ ở ngay giữa sông!

Hai người lập tức chạy trở về, Chiêu Hoa nhịn không được liền chê bai Thẩm Như Như: "Nếu đi qua cầu, tại sao không nhìn dòng nước kỹ một chút, sư phụ ngươi chưa từng dạy ở trong trận pháp phải lưu ý tất cả những thứ không bình thường sao?"

Thẩm Như Như nhịn không được muốn thanh minh.

Suy luận theo lẽ thường, sư phụ làm y sư nào lại dạy cho đồ đệ mình trận pháp hành quân đánh giặc chứ!

Tuy rằng sư phụ đó của nàng... thật sự vẫn có dạy qua.

Trở lại bên cây cầu nhỏ, Chiêu Hoa liền trầm mặc một lát, mắt hắn chăm chú nhìn nước sông, đột nhiên nhìn chằm chằm vào nơi nào đó ở giữa sông, kim quang dưới chân hắn chợt lóe lên, thân hình động một cái, lập tức bay đến giữa lòng sông, lòng bàn tay nắm chặt, một luồng kim quang tỏa sáng tứ phía, một thanh trường kiếm lập tức xuất hiện trong tay hắn.

Lúc ở Tam Trọng Thiên, Thẩm Như Như đã nghe qua vô số truyền thuyết về thanh Thái Hi kiếm này, nhưng rốt cuộc trăm nghe không bằng một thấy, ánh sáng của Thái Hi kiếm quá mức lóa mắt, xoẹt qua làm Thẩm Như Như không dám nhìn thẳng.

Chỉ thấy trường kiếm ba thước vung lên theo Chiêu Hoa, mang theo khí thế lay động đất trời, chém mạnh vào lòng sông.

Chỉ một thoáng, trên trời dưới đất, cảnh tượng tứ phía rung chuyển kịch liệt.

Thẩm Như Như biết một đòn này đã đánh vào tâm trận.


Nhưng kế tiếp khiến Thẩm Như Như không thể ngờ tới, ở giữa lòng sông đột nhiên phóng ra một Ma Xà to lớn thân hình thô ráp!

Trận này cư nhiên còn có yêu ma bảo vệ! Vậy thì trận pháp này tuyệt đối không phải là do trời giăng sẵn! Đây là do có người tận lực bày ra! Muốn đem nàng và Chiêu Hoa nhốt lại nơi này!

Rốt cuộc là ai chứ!

Vấn đề này Thẩm Như Như không kịp nghĩ rõ ràng, liền thấy Ma Xà vẫy đuôi tấn công về hướng Chiêu Hoa, Chiêu Hoa căn bản không trông cậy Thẩm Như Như có thể giúp đỡ, nhìn cũng không thèm nhìn nàng một cái, rút kiếm quay người lại đỡ đòn. Hắn quát khẽ một tiếng, trực tiếp chặt đứt lìa cái đuôi của Ma Xà đang giãy giụa.

Chiêu Hoa bám theo thân thể của Ma Xà đi lên, nhắm ngay đầu Ma Xà, trực tiếp chém xuống, đem đầu xà đang sống sờ sờ chém thành hai nửa. Động tác như nước chảy mây trôi, vô cùng lưu loát.

Ma Xà gào thét thảm thiết vang trời, thân thể to lớn rơi vào lòng sông, nước bắn lên nhiều vô kể.

Trên không trung Chiêu Hoa khẽ vuốt trường kiếm, dùng pháp thuật lau sạch vết máu trên thân kiếm.

Thẩm Như Như nhìn mà há hốc miệng.

Chiêu Hoa khép tay áo, cúi đầu nhìn Thẩm Như Như một cái: "Ngưỡng mộ không, Bổn vương cho ngươi cơ hội nịnh nọt đấy."

"Thái... thái tử điện hạ..."

"Nói."

"Sau lưng ngươi... vẫn còn yêu quái."

Chiêu Hoa ngẩn ra, chợt quay đầu, chỉ thấy đuôi rắn bị hắn chặt lúc nãy đang mọc ra một cái đầu, biến thành một con rắn nhỏ hướng phía sau lưng hắn nhào tới. Chiêu Hoa xoay người lại, chặt đứt đuôi rắn thêm lần nữa.

Còn không chờ hắn quay đầu, thân thể Ma Xà chìm trong nước bỗng động một cái, lần nữa ngẩng đầu lên, lần này cái đầu bị Chiêu Hoa bổ làm đôi biến thành hai cái đầu!

Thành một con rắn hai đầu.

Yêu ma này... căn bản là chém không chết!

Rắn hai đầu khè lưỡi hướng về Chiêu Hoa đánh tới, bên này Chiêu Hoa vừa chém đuôi rắn, trường kiếm trong tay đỡ đòn tấn công của một đầu rắn, một cái đầu khác đánh từ sau lưng tới, cắn một cái trên vai Chiêu Hoa.

Sắc mặt Chiêu Hoa biến đổi.

Thẩm Như Như thấy vậy, trong lòng lại càng rõ nếu còn đấu tiếp trong trận pháp biết hút pháp lực này thêm nữa, càng lâu sẽ càng bất lợi cho bọn họ.

Nàng cắn răng, đang lúc trong lòng do dự.

Lúc này Chiêu Hoa lại đem Thái Hi kiếm ném trên mặt đất, Thái Hi kiếm rơi xuống trước mặt Thẩm Như Như, chỉ nghe trên không trung Chiêu Hoa vừa chiến đấu với rắn hai đầu vừa hướng về Thẩm Như Như hô to: "Thông minh một chút! Cầm kiếm đâm vào tâm trận! Đi ra ngoài!"

Hắn là muốn... để nàng đi.

Chiêu Hoa thái tử trời sinh kiêu căng này, lúc nào cũng uy hiếp đòi giết nàng, ở giây phút tính mạng nguy cấp, vậy mà lại đem Thái Hi kiếm của hắn ném cho nàng, muốn để nàng chém vào mắt trận, chạy thoát thân...

Thẩm Như Như cầm Thái Hi kiếm, trong lòng rối loạn tơi bời, nàng có thể đi, nàng có thể nhân lúc này cầm Thái Hi kiếm đâm vào tâm trận, nhấc chân chạy đi, vốn là Chiêu Hoa để nàng làm như thế, nàng không nên có bất kỳ gánh vác nào!

Nhưng mà!

Nàng ngẩng đầu nhìn Chiêu Hoa - cái tên đang cho nàng cơ hội tranh thủ thoát thân kia, nội tâm có chỗ nào đó không thích hợp, ranh giới đạo đức lúc này không cho nàng một cái gật đầu.

Thẩm Nghị trước kia thường nói nàng đời này không làm nên việc lớn, bây giờ nhìn lại, nàng không những là người không làm được việc lớn, nàng còn là người vào lúc nguy cấp lại không giấu được bí mật trên người nữa...

Thẩm Như Như ngẩng đầu lần nữa, trong con ngươi màu đen phản chiếu hình ảnh Chiêu Hoa đang chiến đấu cùng Ma Xà, sâu trong đáy mắt từng tia sáng đỏ chợt lóe lên, Thái Hi kiếm trong tay Thẩm Như Như cũng lóa lên một đường sáng, khắp thân kiếm bắt đầu run rẩy, dường như đang bài xích sự tiếp xúc của Thẩm Như Như.

Thẩm Như Như thấy vậy, dứt khoát ném Thái Hi kiếm tại chỗ, mũi kiếm Thái Hi cắm vào đất không sâu.

Trên không trung Chiêu Hoa đang ứng phó với xà yêu hơi phân tâm nhìn xuống một cái, thấy Thẩm Như Như ném bảo kiếm của hắn như vậy, còn hướng đến chỗ hắn mà chạy tới, nhất thời giận đến huyết dịch sôi sục: "Ngu xuẩn, đến bỏ chạy cũng không biết?"

Thẩm Như Như không để ý tới hắn, trong nháy mắt tiếp theo, Chiêu Hoa liền cảm thấy một cổ khí tức cuồng đại cuốn tới.

Nhiều năm theo phu phụ chiến thần chinh chiến tứ hải, đi qua bát hoang, Chiêu Hoa quá rõ ràng cỗ khí tức này là gì, đây là...

Khí tức của Ma giới vương tộc...

Chiêu Hoa kinh ngạc đến mức tròng mắt co rúc mãnh liệt, Thẩm Như Như này vậy mà... lại là Ma giới vương tộc?