#8: Linh điền cốc trung dẫn linh chủng


Dịch: Sói

Biên: Hắc Ám.

Bị rất nhiều người nhìn chằm chặp, nhất thời khuôn mặt của Tần Hạo Hiên đỏ lên, cho dù hắn lão luyện thành thục đến thế nào đi chăng nữa, cuối cùng vẫn chỉ là nam thiếu niên, rất dễ xấu hổ.

Đồng dạng, bị lật tẩy, Từ Vũ cũng sắc mặt hồng rực, cúi đầu đi thẳng xuống đài.

Thân phận khi chưa lộ ra còn tốt, một khi bị lộ ra, nghĩ đến chuyện cả một đêm bị người nam tử xa lạ ôm ngủ, hơn nữa còn rất nhiều người chứng kiến, sau này thật khó nhìn mặt người khác.

Vừa bước xuống đài khảo thí, Từ Vũ bị rất nhiều đệ tử ân cần vây quanh, tức thì bị tình cảnh này làm cho giật cả mình, chân tay luống cuống, ném cho người quen duy nhất là Tần Hạo Hiên cái nhìn xin trông mong.

Tần Hạo Hiên mang gương mặt vẫn còn đỏ bừng đi đến, dùng tay gạt đi đám người vây quanh, đem Từ Vũ bảo vệ ở sau lưng, ngắm nhìn bóng lưng cao lớn dày rộng của Tần Hạo Hiên, Từ Vũ trong lòng dần dần bình tĩnh, cùng tư chất và thực lực không liên quan, nhưng Tần Hạo Hiên thủy chung cho người khác một cảm giác an toàn.

Tránh ở sau lưng Tần Hạo Hiên, Từ Vũ thành công khiến cho Tần Hạo Hiên thu hút đến rất nhiều cừu hận, kể cả những người đó không có lý do gì để hận Tần Hạo Hiên. Nhận đến những ánh mắt cừu thù địch ý, Tần Hạo Hiên lại chẳng để trong lòng, coi như đây đều là lý do để hắn chạy càng nhanh trên con đường cường giả.

Lúc này, Lý Tĩnh cũng đi đến, đem đám người đang vây quanh Từ Vũ xua đi, cười nói chắp tay: “Từ sư muội, ngày hôm qua đúng là có mắt không thấy núi Thái Sơn rồi, không ngờ được Từ huynh ốm tong ốm teo lại hóa ra là cô nương thiên kiều bách mị, nếu lỡ có đắc tội mong sư muội đừng để bụng”.

“Chúc mừng Từ sư muội, cũng không cần sợ người khác bắt nạt rồi, lúc ngủ cũng không sợ bị người giật mất chăn”. Trương Cuồng âm thanh lạnh lùng truyền ra từ sau lưng Lý Tĩnh: “Nhưng mà Từ sư muội nên tránh xa Tần Hạo Hiên mới tốt, ngươi tư chất thế mà vô thượng tử chủng, mà vị đồng hương này của ta chỉ là loại yếu ớt vô sắc, cách biệt như trời và đất, nếu như ngươi thân thiết với hắn quá, người khác còn cho rằng hắn là kẻ bám váy đàn bà đây, hắn thế nhưng mà rất xem trọng thể diện.”

Lý Tĩnh sắc mặt tức thì khó xem, Trương Cuồng này tên và người thật hợp, cư nhiên công nhiên gây sự, càng nôn nóng đâm chọc Tần Hạo Hiên, nhưng mà hắn trong sự kiêu ngạo phách lối còn có ý xảo trá trong đó, trông thấy mình lôi kéo Từ Vũ, lập tức chạy tới phá đám.

Đúng lúc, đứng ở trên đài, Hoàng Long chân nhân tuyên bố: “Năm nay, cuộc khảo thí cuối cùng với đệ tử mới kết thúc, bất luận tiên chủng mạnh yếu, hy vọng các ngươi không kiêu không ngạo, cần cù học tập, nếu không tư chất tốt cũng bị hủy hoại. Các ngươi bây giờ bắt đầu sơ huấn ba tháng, thời gian này có thể quyết định vận mệnh cả đời các ngươi!”

Nói xong, do mấy tên trưởng lão mang hơn hai trăm đệ tử mới, cưỡi lên một cái Tiên Vân xa (1) khổng lồ mà kín mít, đi về nơi gọi là Linh điền cốc.

Chú: Tiên Vân xa: chiếc xe kiểu cổ đại (xa), có mây bao bọc.

……………………………………….

Hoàng Đế phong, Chưởng Giáo đường.

Toàn bộ cao tầng của Thái Sơ giáo đang tụ tập lại đây.

Hoàng Long chân nhân gác tay lên tay ghế thái sư (2), sắc mặt ngưng trọng: “Các vị, chuyện hôm về tử chủng, mời tất cả các đường phong tỏa mọi tin tức. Nếu mà tin tức này theo con đường nào lọt ra ngoài, Thái Sơ giáo chúng ta tất bị diệt, khi ấy chẳng còn ai còn mặt mũi đến gặp các đời tổ sư.”

Chú: ghế thái sư là loại ghế gỗ thời cổ, to lớn, có lưng dựa, có tay ghế, là loại ghế hay đặt trong phòng tiếp khách trong phim cổ trang.

Mọi người đều gật gật đầu, khí thế lúc tranh đoạt đệ tử chẳng còn chút nào, từng gương mặt đều cực kỳ ngưng trọng, mọi người đều biết rõ tử chủng là chuyện rất nguy hiểm, nếu mà để những đại giáo vạn năm kia biết được… chỉ sợ trong nháy mắt họ sẽ đánh lên núi, tuy Thái Sơ giáo có khả năng phản kích để họ rơi mất mấy cái răng, nhưng khẳng định là sẽ bị hủy diệt không còn chút gì! Dù sao thì…. họ cũng là tông môn trải qua vạn năm, là tồn tại khủng bố.


Tiên Vân xa đằng không bay lên, xuyên qua tầng mây.

“Lần này vì xuất hiện ba tiên đệ tử tư chất thiên tài tử chủng, chưởng giáo đặc biệt cho phép bọn ngươi xem toàn cảnh Hoàng Đế phong, cảnh sắc này ám hợp với thiên đạo, là cơ hội khó cầu, các ngươi cẩn thận cảm ngộ!”

Sau khi trưởng lão nói xong, cánh cửa vốn đóng chặt của Tiên Vân xa thong thả mở ra, mấy tên trưởng lão bắt ấn, từng đạo tiên linh chi khí bay ra, hộ sơn đại trận thủ hộ Hoàng Đế phong ầm ầm triển khai, xua tán mây mù lảng bảng.

Cho dù thận phận tôn quý, kiến thức rộng rãi như Tam hoàng tử Lý Tĩnh cũng lộ ra vẻ kích động, bố cục và cảnh trí ở trên Hoàng Đế phong là dựa theo các đời tổ sư đối với thiên đạo cảm ngộ, ám hợp với đại đạo, dù chỉ cần nhìn một cái cũng khiến tâm cảnh tẩy rửa lắng đọng, đây vốn là tông môn tưởng thưởng cho đệ tử có cực đại cống hiến.

Nhân vì ba tên đệ tử tử chủng, hơn một trăm tên đệ tử lẽ ra không bao giờ có cơ hội nhìn ngắm Hoàng Đế phong được hưởng ké, nếu mà ngộ được một hai, đối với tu hành trong tương lai là cực kỳ có trợ giúp, cho dù chẳng ngộ được điều gì, cũng là vốn liếng để sau này khoác lác với người ta.

Tiên Vân xa ở trên không cực tốc phi hành vừa nhanh vừa ổn, toàn bộ cảnh sắc trên Hoàng Đế phong thu vào đáy mắt, các loại kiến trúc, từng ngọn cỏ cái cây đều sinh trưởng tự nhiên đẹp đẽ, làm cho lòng người tâm tình thoải mái, các loại tạp niệm tự nhiên tan biến, sinh lòng bao la rộng rãi.

Người thường xem náo nhiệt, cao thủ xem kỹ thuật, mấy tên trưởng lão ngưng thần trầm tư, ngồi xuống khoanh chân cảm ngộ đại đạo, mặc dù bọn hắn là trưởng lão cao quý, cơ hội được xem toàn bộ cảnh sắc Hoàng Đế phong cũng rất hiếm. Đám đệ tử mới ngoại trừ số ít ngộ tính cực cao, đại đa số lại chìm đắm trong cảnh sắc mỹ lệ như tiên giới, lầu đài đình các đã đủ làm cho bọn hắn cảm thấy đẹp không sao tả xiết, đừng nói là tiên khí quẩn quanh Hoàng Đế phong.

Thiên không rộng rãi sáng sủa như tấm gương, xanh lam không một gợn mây, thỉnh thoảng có tiên hạc thong thả bay ngang Tiên Vân xa, làm các đệ tử hưng phấn kêu to gọi nhỏ, nó ngược lại vẫn ưu nhã thong dong.

Hoàng Đế phong đỉnh núi phảng phất bị người ta dùng búa phạt ngang, làm lộ ra khối đất bằng cực lớn, đứng sừng sững Thái Sơ bảo điện, chiếm hơn ngàn mẫu đất, nguy nga to lớn, khí phái vô bỉ, tiên chuông quẩn quanh không dứt bên tai, là nơi nhân tâm cả Tường Long quốc hướng về.

Dưới bên dưới Thái Sơ bảo điện, rất nhiều lâu phòng viện lạc tinh xảo xinh đẹp dựa vào núi mà xây dựng lên, trùng trùng điệp điệp, ở xung quanh cổ thụ che trời, ẩn ẩn hiện hiện. Có thể cư trú ở đây, không phải cao nhân tiền bối Thái Sơ giáo cũng là phải là đệ tử hạch tâm.

Tiên Vân xa tốc độ cực nhanh, vòng quanh Hoàng Đế phong một vòng, đáp xuống một sơn cốc phía sau Hoàng Đế phong.

Linh Điền cốc, tên như ý nghĩa, đây là một sơn cốc linh khí cực kỳ nồng đậm, tựa như một miếng đất màu mỡ, một đời lại một đời, đám tân tấn đệ tử lại ở đây bước đầu tu tiên, trồng xuống tiên căn, mọc mầm thành tài.

Thế hệ Tần Hạo Hiên này cũng không ngoại lệ, ở bên trong một cái học đường tinh xảo, hai trăm tên đệ tử mới nhìn thấy một tên trung niên nam tử, ăn mặc theo kiểu thư sinh xuất hiện.

“Bổn tọa là tiên sư dạy vỡ lòng cho các ngươi, Linh Điền cốc trưởng lão Sở Tài, tiếp theo ba tháng sau, các ngươi sẽ ngụ tại Linh Điền cốc học tập linh pháp, trồng xuống tiên căn, mỗi tên trong vòng ba tháng thành công phá vỏ mọc mầm, đạt đến Tiên Miêu cảnh, sẽ được tông môn trọng điểm bồi dưỡng, thậm chí được thu nạp vào nội môn, bái vào làm môn hạ của đường chủ tứ đại đường, mà tiền cấp cho các ngươi nuôi gia đình cũng tăng từ 200 lượng lên 400 lượng một năm, nếu trong vòng ba tháng không có nảy mầm, vậy thì sẽ sắp xếp cho công việc, trở thành đệ tử tạp dịch.”

Sở trưởng lão nói thẳng vấn đề xong, mỗi người được phát cho một viên đan dược màu xám, ẩn chứa nồng đậm linh khí, to bằng quả nhãn.

“Hiện tại các ngươi thân thể còn là phàm tục, cảm nhận không đến linh khí thuần chính trong thiên địa, nếu làm từng bước, cho dù là ngộ tính thật tốt cũng phải cần một tháng mới cảm nhận được linh khí, vì để cho các ngươi nhanh chóng tu hành, trong vòng ba tháng tới, các ngươi mỗi ngày đều có thể nhận được một viên Dẫn Linh đan, có thể làm cho các ngươi tức thì cảm nhận được linh khí, còn muốn bao lâu mới dẫn linh khí vào trong người, thì phải xem vận mệnh của các ngươi. Nhớ lấy, sau khi nuốt Dẫn Linh đan, dược hiệu tác dụng là nửa giờ, nếu thất bại, cũng phải chờ ngày hôm sau mới được uống tiếp.”

“Dẫn linh khí vào người xem trọng là tư chất và tâm tính, phải giữ cho tâm bình khí hòa, không kiêu không vội, nếu không thì vô pháp thành công! Nhớ lấy nhớ lấy! ”

Ở sau khi nói xong các dẫn linh khí vào người, Sở trưởng lão nhiều lần căn dặn, cuối cùng mới thắp lên một nén hương.

Cây hương này có thể ngưng thần tĩnh khí, lại có thể dùng để xem thời gian, đúng là nhất cử lưỡng đắc.

Cuối cùng cũng có thể tu tiên rồi, hai tên đệ tử mang tâm trạng kích động không thôi tìm chỗ ngồi xuống, bình phục tâm tình, uống xuống Dẫn Linh đan, cho dù là muốn 400 lượng bạc hay muốn bái vào tứ đại nội đường, thì cũng đều phải mang lòng tự tin thành công, tu luyện càng nhanh càng tốt.

Dẫn Linh đan vừa vào miệng lập tức tan, biến thành một dòng nước chảy vào trong bụng, lát sau Tần Hạo Hiên cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, nguyên bản không khí vốn không không, nay bỗng quẩn quanh lấy thiên địa linh khí thuần chánh, vô hình vô sắc, làm cho lòng người thư sướng.

Tuy Tần Hạo Hiên lần đầu tiên cảm nhận được linh khí, nhưng hắn cũng không lạ lẫm gì, những lúc phụ thân linh hồn lên tiểu xà, hắn đã cảm nhận qua vô số lần.

Cho dù là địa phương hoang vu cằn cỗi cũng có thiên địa linh khí, chẳng qua là hơi mỏng manh mà thôi. Mà rất nhiều linh dược dị thảo cũng tản ra linh khí, tiểu xà chính là dựa vào sự cảm nhận mạnh mẽ với các chủng loại linh khí, mà tìm ra các loại linh dược dị thảo.

Ở trong lúc Tần Hạo Hiên còn chìm đắm trong cảm giác mỹ diệu của lần đầu tiên cảm nhận được linh khí thì trong số đám đệ tử đã có người dẫn linh khí nhập vào thân thể.

“Phanh!”, ở góc Tây Bắc bay lên một đạo khí thế thông thiên, Lý Tĩnh đã đem linh khí nhập vào người thành công, hắn xuất thân từ hoàng tộc, từ bé đã được học tập qua, ăn thì linh dược, tắm thì nước thuốc. Vậy nên sức sống của tiên chủng trong hàng đệ tử mới năm nay xứng đáng thứ nhất, ở sau khi nuốt xuống linh đan, khí thế trên người xông lên, tức thì đem linh khí dẫn vào người, tưới vào tiên chủng, tiên chủng hơi run nhẹ, khe khẽ thò ra một sợi rễ nho nhỏ.

Dẫn linh khí vào người xong, Lý Tĩnh sắc mặt hồng nhuận, trên người phát ra từng tia linh khí, ánh mắt cũng linh động hơn nhiều. Nguyên bổn hắn vốn phong thần tuấn lãng, nay lại thêm một phần ngọc thụ lâm phong, cả người lộ ra một cỗ khí thế cao cao tại thượng, làm cho người khác muốn thân cận mà lại sinh lòng tự ti.

Lý Tĩnh đã đem mọi người vứt ra phía sau, trong ba tháng tới hắn chỉ cần tập trung toàn lực dẫn linh khí nhập thể, đổ xuống tiên chủng, làm tiên chủng nhanh chóng sinh trưởng. Tốc độ này làm chấn kinh thầy giáo vỡ lòng là Sở trưởng lão, lúc này đang trợn mắt há mồm, một gương mặt già kích động đến nỗi đỏ bừng.

Nghe đồn chưởng giáo hiện nay, Hoàng Long chân nhân bỏ ra thời gian uống cạn chén trà, mới có thể dẫn linh khí vào người thành công, không hổ là xuất thân từ hoàng gia mà lại còn có tử chủng, cơ hồ là Dẫn Linh đan vừa nuốt xuống, lập tức thành công dẫn linh khí vào người, phá vỡ vỏ tiên chủng, vượt qua cửa khẩu đầu tiên trên con đường tu tiên.

Sở trưởng lão len lén thở dài, không trách những vô thượng đại giáo kia vì tranh được một tên đệ tử tử chủng mà đánh nhau toạc đầu, tư chất ngộ tính mạnh mẽ đến như vậy, chỉ cần nhìn tốc độ dẫn linh khí vào người cũng biết ngày sau thành tựu không thể tưởng tượng được!

Dẫn khí nhập thể là bước đầu tiên trên con đường tu tiên, phá vỡ vỏ tiên chủng, mọc ra tiên căn, đối với người tư chất tuyệt hảo dễ dàng như trở bàn tay, nhưng đối với đa số đệ tử tư chất yếu kém, có thể bị vây khốn ở chỗ dẫn linh khí nhập thể này thật lâu.

Bị Lý Tĩnh làm cho chấn kinh, đại đa số đệ tử mở to mắt, không ít người phát ra tiếng sách sách cảm thán. Sở trưởng lão cẩn thận đếm, chỉ có không đến mười người không bị ảnh hưởng đến, vẫn như cũ nhắm mắt cảm ngộ, mà Tần Hạo Hiên là một cái trong đó.

Ánh mắt của hắn dừng lại trên người Tần Hạo Hiên một lát, trên người thiếu niên này tản mát một cỗ linh khí khác lạ, phi thường yếu ớt lại dị thường thuần chánh, ít nhất so với với linh khí của Đại Tự sơn còn tinh thuần hơn nhiều.

Làm một vị tiên sư chuyên môn vỡ lòng, hắn đây là lần đầu tiên trông thấy chưa có dẫn linh khí nhập thể, trên người lại tản mát ra linh khí tinh thuần bình hòa đến thế, thật tiếc là tư chất của thiếu niên này lại quá tệ.

Sở trưởng lão còn đang vì vấn đề của Tần Hạo Hiên mà rối rắm, bỗng nhiên bên cạnh Tần Hạo Hiên tuôn ra khí thế chỉ khi dẫn linh khí nhập thể mới có, làm hắn chú ý sang.

Lần này dẫn linh khí nhập thể là Từ Vũ, sau khi dẫn linh khí nhập thể, sắc mặt nàng hồng nhuận, trên người tản mát ra phong tư nữ nhân, ánh mắt sáng ngời của nàng đảo qua Tần Hạo Hiên bên cạnh, thấy hắn còn đang nhắm mắt tiềm tu, thì cũng chẳng thèm để ý đến ánh mắt hâm mộ và nịnh nọt của người khác, liền nhắm mắt lại hít thở hô hấp, hấp thụ linh khí tưới vào tiên chủng, tranh thủ sớm ngày đột phá vào Tiên Miêu cảnh.

Cho dù sự việc phát sinh ngay bên cạnh mình, khí tràng cường đại và khí thế đó cũng không ảnh hưởng đến Tần Hạo Hiên, theo sắc mắt và hô hấp mà xem, hắn không hề vì thành công của người khác mà sinh lòng vội vã, cũng không hề tự ti, loại tâm cảnh bất động như núi thế này cũng khiến Sở Tài cũng thầm khen không dứt, chỉ tiếc cho tư chất của hắn.

Sở trưởng lão còn chưa kịp thổn thức cho xong, Trương Cuồng ở cách đó không xa cũng tuôn ra một cỗ khí thế đặc hữu của dẫn linh khí nhập thể, còn tản ra một cỗ cuồng ngạo, xứng đáng với tâm tính của Trương Cuồng.

Chỉ trong vòng có ba mươi hơi thở, ba tên đệ tử tử chủng lần lượt dẫn linh khí nhập thể, phá vỡ vỏ tiên chủng.