#15: Chương 15

00:00
/
00:00


-Con ngoan nằm yên nào!_Aaron đang loay hoay thay tả cho đứa bé

-Phải đó, nghe nói sắp tới có đợt giảm giá…chúng ta đi mua đi.

Gui thì đang ngồi trên sofa nấu cháo với Hebe. Sau 4 tháng cô đã có thể hoạt động bình thường và xem ra còn thảnh thơi hơi hơn những bà mẹ khác…

-“Gui!Hình như mình nghe tiếng đứa bé khóc..”_ Đầu dây bên kia giọng Hebe vang lên..

-Aaron!Bảo bối khóc kìa…anh đang làm gì vậy?_Gui lấy điện thoại ra và nói với vào..

-Con ngoan, đợi xí sắp có sữa rồi..

Ở bên trong phòng Aaron đang luống cuống chạy đi pha sữa sau khi thay tả xong, còn Gui thì ở bên ngoài vẫn tiếp tục tám với Hebe.

-Chúng ta tiếp tục đi, có Aaron rồi.

-“Cậu sướng thật đó, cái gì cũng đùng cho Aaron cả…cậu không thấy tội anh ấy. Đi làm về còn bị cậu hành”_Hebe đang phì cười bên kia.

-Đó là do anh ta tự chuốc lấy_Gui lạnh lùng đáp.

-“Thôi mình cúp máy đây khi khác nói tiếp, mau đi lo cho bảo bối đi”

Đầu dây bên kia Hebe cúp xong thì Gui đứng dậy đi vào bên trong căn phòng, cô đứng bên ngoài thấy Aaron đang thở phào nhẹ trán ướt đẫm mồ hôi vì bị thằng con cưng quầng hết tè lại đến đói bụng cứ khóc ầm lên.

-Anh đi tắm đi, tôi cho nó bú_ Gui bước đến và lên tiếng.

-Không cần đâu, nó sắp ngủ rồi nếu bây giờ chuyển tay anh sợ nó thức…em cứ đi ngủ đi…lát xong anh sẽ đi tắm…

Aaron vẫn chăm chú nhìn đứa con trên tay mà mỉm cười cậu không nỡ buông nó xuống làm nó thức giấc. Còn Gui thì đi về phòng cứ mặc Aaron, tuy là lạnh nhạt với Aaron nhưng Gui chính là đang tìm cho bản thân cái cớ để ở lại ngôi nhà này. Cô tiếp tục ở lại đây là để hành hạ Aaron sau những gì mà anh đã gây ra cho cô..

-Bảo bối!Nhờ con mà mẹ vẫn tiếp tục ở cạnh ba…con hãy giúp ba mẹ mau chóng làm lành có được không?_Aaron khẽ nói nhỏ với đứa con trai đang nhả cái núm bình sữa ra và ngủ khì sau khi đã no bụng.

Đặt nhẹ đứa con cưng xuống cái nôi, Aaron cuối nhẹ hôn lên má của nó sau đó tắt đèn đi ra khỏi phòng. Cậu đi ngang phòng sách, Gui vẫn còn ngồi trong đó đọc sách chưa tắt đèn ngủ…từ khi về nhà cô không hề bước vào căn phòng của họ nửa bước…cũng chẳng muốn ngủ cái giường đó dù Aaron đã đổi giường khác nhưng cô vẫn không muốn ngủ cùng cậu…

-Bà xã, em không ngủ sớm một chút..thức khuya không tốt đâu_Aaron bước vào nói với vẻ lo lắng cho Gui.

-Anh đi tắm rồi đi ngủ đi, lát tôi sẽ ngủ _Gui lãnh đạm đáp vẫn tiếp tục đọc sách.

-Em cứ ngủ đi, tối nay bảo bối có khóc anh sẽ trông nó cho…bên anh cũng có máy tín hiệu mà..

-Không cần đâu, anh ngủ đi. Tôi sẽ trông nó vào tối nay_Gui xếp cuốn sách lại và nằm xuống kéo chăn tắt đèn như muốn đuổi khéo Aaron rời khỏi phòng.

Aaron thở dài rời khỏi phòng về phòng tắm rửa thay quần áo chuẩn bị đi ngủ, nhưng cậu lại không tài nào ngủ được. Bảo bối của họ đã gần 4 tháng nhưng Gui vẫn chưa chịu tha thứ cho cậu…chiếc giường rộng lớn lại quá lạnh lẽo.

Không tiếp tục suy nghĩ Aaron đứng dậy rời khỏi phòng đi qua phòng của Gui, mở cánh cửa cậu nhẹ nhàng bước vào nằm xuống cạnh Gui và kéo cô vào lòng của mình..

-Anh định làm gì?_Gui giật mình đẩy Aaron ra _ Tôi chỉ mới có 4 tháng thôi…anh muốn gì thì ra ngoài mà tìm cô gái khác..

-Gui!Em đừng đai nghiến những lời đó có được không?_Aaron khẽ nói nhỏ nhìn Gui đau đớn _Anh biết em còn giận anh lắm…nhưng hãy tin anh..có được không?Con chúng ta đã 4 tháng…không lẽ em định để bảo bối 4 tuổi mới tha thứ cho anh…Nhà có trẻ con mà ba mẹ nó giận nhau sẽ ảnh hướng đến sự phát triển của trẻ nhỏ..

-Anh đang đem con ra làm cái cớ_Gui nhíu mày với Aaron

-Anh nói thật mà…không lẽ em muốn chúng ta như vậy sống đến suốt đời này sao?_Aaron ôm chặt lấy Gui vào lòng dù cô có đẩy cũng không buông.

-Anh muốn sao đây?_Gui lạnh lùng hỏi

-Muốn em tha lỗi cho anh_Aaron nhanh chóng đáp.

-Không thể_Gui lập tức đáp lại.

-Em đã đồng ý ở lại cùng anh sao lại không thể chứ…em biết anh chỉ yêu em mà…chuyện của Jade là do…

-Tôi hiểu…tôi cũng biết những điều xảy ra_ Giọng Gui khàn đi cứ mỗi lần phải đối diện đến vấn đề này lòng cô lại đau, những hình ảnh đó cứ như mới hiện ra ngay trước mặt của cô _ Nhưng tôi không cách gì để quên cả…tôi chỉ biết cho bản thân một lý do để ở lại bên cạnh anh chính là trả thù anh…trả thù anh đã làm tôi đau…tôi phải ở lại để hành hạ anh…

-Aaron ôm chặt lấy Gui hơn khi nghe thấy những tiếng thút thít bắt đầu vang lên _Vậy em hãy ở lại trả thù anh đến suốt cuộc đời này, em cứ hành hạ anh…hành hạ anh cho đến hết đời…bởi vì những gì anh gây ra cho em có trả cả đời cũng không hết…

-Sao anh cứ thích làm tôi đau…rồi lại làm tôi hạnh phúc…

-Anh xin lỗi, anh xin lỗi…

Gui siết chặt lấy Aaron và khóc trong vòng tay của cậu, tim cô đau lắm nhưng cô biết rõ cô yêu Aaron nhiều đến thế nào nên mới không nỡ bỏ đi. Cô rõ ràng đã tha thứ nhưng lại không biết cách tha thứ thế nào?

.

.

.

-Lát nữa đưa fax tờ giấy này sang cho giám đốc Giang bên công ty vận tải..và cả cái này cho giám đốc Lưu và…

-Chủ tịch tôi nhớ rồi _Jiro mỉm cười nhìn Aaron đang xem các hợp đồng và giấy tờ thật nhanh rồi ký, vừa ký vừa nhìn đồng hồ..

“Cạch”


Đúng 11h giờ trưa thì cánh cửa phòng của Aaron mở ra, Jiro và Aaron đưa mắt nhìn về phía cánh cửa. Không thấy ai bước vào nhưng mà nhìn kỹ lại thì thấy một thằng nhóc độ khoảng hơn 1 tuổi đang đi chập chững bước về phía của Aaron. Nụ cười hạnh phúc lập tức nở trên môi của Aaron, cậu rời nhanh khỏi bàn làm việc dang hai tay ra..

-BuBu lại đây nào?

Đứa bé vừa nhìn thấy ba của nó gọi thì lập tức cười toe toét với vài cái răng sữa lộ ra.

-Ba ba!

Nó bập bẹ gọi Aaron và bước thật nhanh xà vào lòng của Aaron, tất nhiên Aaron ôm chầm lấy nó và hôn nhẹ lên đôi má phúng phính hồng hồng của nó.

-Ba nhớ con quá đi!

-Mệt chết đi được, dạo này nó biết đi rồi mà cứ thích vòi bế_Gui từ cửa bước vào đi nhanh ngồi xuống sofa với vẻ mệt mỏi.

-Con trai sao con lại như vậy chứ?_Aaron đánh nhẹ lên trán nó một cái đánh yêu nhưng lại khiến nó bật cười vì tưởng cậu đùa giỡn với nó.

-Anh trông nó đi, em đi shopping đây._Gui lấy trong cái túi mang theo bình sữa nóng mà cô đã pha sẵn.

-Bà xã!_Aaron kéo tay của Gui lại _ Cả nhà chúng ta đi dùng cơm trưa nha!_Hơn 1 năm qua Aaron luôn tìm mọi cách để tạo không khí ấm áp của một gia đình, cậu luôn nổ lực để bù đắp lại tất cả.

-Được thôi, nhưng anh phải trông nó.._Gui thì giả vờ như miễn cưỡng chấp nhận nhưng trong lòng thì thật sự rất thích _ BuBu! Sang đây mẹ bế nào…để ba con mặc áo khoác_Gui bế đứa bé trong tay Aaron.

-Jiro, cậu giúp tôi_Aaron mỉm cười nhìn Jiro và lấy áo khoác mặc vào

-Tôi hiểu chủ tịch_Jiro mỉm cười

Aaron mặc nhanh áo vào giúp Gui xách túi và đi bên cạnh cô và đứa con trai, dù là thỉnh thoảng Gui hay nói móc Aaron nhưng cô luôn nở nụ cười hạnh phúc.

-BuBu!Há miệng ra nào con_Aaron cắt miếng thịt nhỏ và đưa gần miệng đứa con trai ngồi bên cạnh.

Gui thì vẫn bình thản ngồi ăn ngon lành để mặc cho Aaron đang đút cho BuBu ngồi bên cạnh ăn. Lần nào đi ăn, Aaron cũng phụ trách việc đút cho BuBu ăn và trông nó để tránh nó nghịch lung tung mọi thứ trên bàn ăn.

-BuBu để mẹ lau miệng cho con_Gui lấy khăn giấy và lau nhẹ cái miệng dính tùm lum của nó.

-Bà xã, cuối tháng này anh sẽ nghỉ đưa mẹ con em sang Úc…thăm ông bà nội của BuBu…họ bảo nhớ nó lắm_Aaron mỉm cười nhìn Gui chờ đợi.

-Cũng tốt, kì đầy tháng của BuBu mẹ và ba chỉ được nhìn nó có một lần…sau đó chỉ toàn chụp ảnh gửi thôi…chắc họ nhớ nó lắm.._Gui không hề từ chối mà lập tức đồng ý ngay.

-Vậy anh sẽ tranh thủ sắp xếp công việc thật sớm, lần này xem như đi du lịch nghỉ ngơi cùng em và con_Aaron đưa tay nắm lấy tay của Gui mỉm cười dịu dàng.

-Sao cũng được_Gui rút nhẹ tay lại và tiếp tục ăn phần ăn của mình.

Aaron khẽ mỉm cười vì biết Gui đang ngượng ngùng, tuy miệng thì cứng nhưng lòng của cô thì đã tha thứ cho Aaron từ rất lâu. Họ đã là vợ chồng ngày ngày sống cạnh nhau chuyện gì cần bỏ qua thì Gui cũng đã cố gắng làm…đến bây giờ Gui mới hiểu được cuộc sống vợ chồng quả thật không đơn giản. Đôi khi tha thứ sẽ làm cho cuộc sống trong gia đình bớt căng thẳng và hạnh phúc….

-Lát chúng ta đi mua ít đồ cho BuBu đi, em cũng muốn đi shopping mà…anh sẽ trông BuBu còn em cứ lựa là được_Aaron mỉm cười dịu dàng

-Được thôi.

Ăn xong bữa cơm trưa, như kế hoạch Aaron và Gui cùng nhau đến khu thương mại để mua sắm. Aaron chịu trách nhiệm giữ thằng con trai để Gui lựa quần áo …

-Cô à, chiếc áo này chỉ còn lại một màu thôi…cô có muốn lấy không?_Cô nhân viên đưa cho Gui xem.

-Vậy lấy cái này đi…phiền cô cho tôi xem cái cavat này.._Gui chỉ tay vào cho cô nhân viên.._ Sẵn cô lấy cho tôi xem cái áo sơ mi và áo khoác đó…_Gui chỉ qua dãy đồ nam..

-BuBu, đừng chạy con..té đó_Aaron chụp lấy BuBu và bế nó lên cho chắc ăn vì cứ thả nó ra là nó lại đi lung tung nghịch mọi thứ.

-BuBu, không được phá biết không?Mẹ sẽ đánh con đó.._Gui bước đến nhìn nó nghiêm khắc.

Aaron khẽ mỉm cười nhìn Gui đang cầm cavat và áo đi về phía cậu, rõ ràng là mua cho cậu.

-Em mua cho anh sao?

-Không được sao?Hay là không thích đồ vợ mua_Gui lại bắt đầu muốn gây chiến.

-Tất nhiên anh thích rồi…những gì vợ mua anh điều thích..đúng không BuBu những gì mẹ mua cha con mình điều thích?

Aaron mỉm cười nhìn BuBu nói chuyện nhưng liếc nhẹ nhìn Gui đang mỉm cười và quay đi ra quầy tính tiền.

-Lát ghé siêu thị mua ít thức ăn về để nấu bữa tối nữa…anh muốn ăn gì?_Gui đưa mắt nhìn Aaron đang đùa với thằng con trai.

-Uhm….em tự quyết định đi…những món em nấu điều ngon cả_Aaron mỉm cười dịu dàng nhìn Gui

-Chỉ giỏi nói ngọt_Gui tuy là nói vậy chứ lại tủm tỉm cười.

Aaron mỉm cười đưa tay xuống nắm lấy bàn tay của Gui nhưng ánh mắt lại nhìn đứa con trai. Còn Gui cũng không rút tay lại, cô đưa tay vuốt nhẹ cái má của cậu con trai và mỉm cười hạnh phúc cùng Aaron…

-Lát mua kem cho BuBu nữa..

-Đừng cho nó ăn kem…ăn kem nhiều sẽ không tốt đâu_Gui lập tức phản đối

-Cô ơi…đây là loại son mới của chúng tôi…vừa mới nhập về… Gui đưa mắt nhìn về phía chỗ quầy mỹ phẩm chỗ họ vừa đi thang máy xuống, ở đó có một người đang trùm khăn von đen che nửa mặt và còn đeo cả kính đen đứng mua mỹ phẩm nhưng mặt mày cứ lắm la lắm lét…nhưng dáng vẻ thì rất quen..

-Tại sao cô ta giống Jade vậy?_Gui buột miệng lên tiếng.

Jade dường như cũng nhìn thấy Gui và Aaron thì lập tức bỏ cây son trên tay xuống kéo vội cái khăn che đi nửa gương mặt bị thương chạy khỏi khu thương mại.

-Cô ta như vậy mà cũng vẫn còn muốn mua son phấn sao?Trang điểm cho ma nào xem?_Cô nhân viên kia lên tiếng khi Jade bỏ lại thỏi son

-Cô mới đến làm không biết thôi, cô ta là khách hàng quen đó…trước đây rất đẹp không hiểu tại sao gương mặt lại bị phỏng nặng nửa bên…nghe nói là do bị đánh ghen..

Gui đưa mắt nhìn theo Jade và cũng nghe được câu chuyện của hai cô nhân viên nọ, cô đưa mắt nhìn Aaron nhìn vẻ mặt của Aaron cô thấy cậu chẳng có chút gì ngạc nhiên.

-Anh biết gì sao?

-Cô ấy quen với một đại gia, bị vợ ông ta đánh ghen tạt axit…cũng may chỉ phỏng một bên mặt …đây có phải gọi là quả báo không?

-Nếu như không có những người thích mua vui bằng thể xác phụ nữ…thì sẽ không có loại con gái như cô ấy.._Gui đưa mắt nhìn Aaron.

-Gui!_Aaron nhíu mày nhìn Gui

-Bỏ đi, lãng tử biết quay đầu là tốt_Gui khẽ mỉm cười và bước thật nhanh đi, Aaron lắc nhẹ đầu và đi nhanh theo Gui.

.

.

.

-BuBu!Ngủ rồi sao?

-Uhm, nó ngủ rồi…uống hết bình sữa thì đã lăng ra ngủ hôm nay không quấy _Aaron mỉm cười vươn nhẹ vai và ngồi xuống bàn làm việc ngay.

-Anh không ngủ sớm sao?_Gui đang ngồi xoa kem dưỡng da nhìn Aaron đang cắm đầu làm việc.

-Anh làm cho xong, như vậy sẽ yên tâm đi du lịch cùng mẹ con em sớm hơn.

-Anh mệt cả ngày rồi, từ từ làm đi…cũng không gấp…_Gui nhíu mày có chút lo lắng cho Aaron.

-Em cứ mặc anh đi…em ngủ đi…lát BuBu có giật mình anh sẽ sang xem nó. Cả ngày nay em đã trông nó mệt rồi..

Gui nhíu mày bước nhanh đến bàn làm việc kéo mạnh tay của Aaron bắt cậu đứng dậy.

-Gui!

Aaron giật mình bị Gui kéo mạnh, cô kéo Aaron đến giường rồi đẩy cậu ngã xuống. Không để Aaron kịp phản ứng gì, Gui đưa tay cởi cái áo đầm ngủ ra khỏi người đi nhanh đến giường nằm đè lên người của Aaron.

-Gui…Gui…em ..

-Anh ngoan ngoãn nằm ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm…BuBu uống sữa no sẽ ngủ khì tới sáng thôi..

-Em vì muốn anh nghỉ ngơi nên dùng cách này sao?_Aaron khẽ mỉm cười dịu dàng ôm lấy Gui.

-Anh đừng có ý định gì đó…_Gui ngồi bật dậy

-Muộn rồi!_Aaron kéo mạnh Gui xuống nằm đè lên người cô.

-Anh muốn gì?Em chỉ muốn giúp anh nghỉ ngơi chứ không có….

Nụ hôn của Aaron làm cho Gui tròn mắt, cô lại bị tên quỷ nhỏ đó tấn công, cô chỉ muốn quan tâm đến tên quỷ nhỏ này vậy mà hắn lại tranh thủ lợi dụng cô…

-Aar…on…anh…

Gui đẩy Aaron và nhíu mày nhìn cậu khó chịu…

-Em rõ ràng rất thích mà…._Aaron cười ranh ma

-Anh không cần phải nói rõ vậy chứ?_Gui khẽ mỉm cười..

-Nói xem em có yêu anh không?

Aaron cuối nhẹ xuống nói nhỏ vào tai của Gui và cắn nhẹ lên vành tai của cô đầy kích thích. Gui thì bật cười nhẹ và nhắm nhẹ đôi mắt tận hưởng cái cảm giác lâng lâng sắp đến.

-Không yêu…

-Anh sẽ cho em thấy cơ thể của em trả lời khác đi…

-Vậy sao?Chứng minh cho em biết đi…

Gui cười trêu Aaron nhưng tay thì choàng qua choàng cổ kéo Aaron sát vào người mình hơn.

Ánh đèn vàng mờ ảo lan rộng khắp căn phòng tạo nên một sự ấm áp và lãng mạn. Trên chiếc giường rộng lớn, họ lại cùng nhau ân ái và hưởng thụ cái cảm giác lên thiêng đàng…

Cho dù là đau khổ hằn sâu như vết đinh ghim chặt vào thân gỗ nhưng tình yêu, tha thứ và khoan dung sẽ mang hạnh phúc lần nữa đến cho họ.

HẾT