#14: Chương 14

00:00
/
00:00


-Là sao đây?_Jade tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Gui không tỏ ra tức giận trái lại rất bình tĩnh…không giống như 7 năm trước khóc lóc đau đớn.

-Không phải ăn bánh thì phải trả tiền sao?_Gui cười nhếch nhẹ _ Nếu cô không đủ thì tôi sẽ cho thêm, những gái bao hạn sang số tiền này cũng đã là quá nhiều…

-GuiGui Wu! Cô xem tôi là gái sao?_Jade quát lớn tiếng với Gui

- Vậy cô còn muốn gì nữa?

Aaron từ trong phòng bước ra đưa mắt nhìn Gui lo lắng nhưng nhanh chóng nhìn Jade với ánh mắt lạnh lùng, thuốc kích thích trong người của cậu đã hết sau khi thỏa mãn được dục vọng.

Gui không nhìn Aaron mà quay mặt chỗ khác, Aaron ngồi xuống lấy viết ghi vào tờ chi phiếu đưa cho Jade.

-Bao nhiêu đây nữa chắc là đủ, những cô gái mà tôi từng ngủ qua một đêm cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy đâu.

-Anh…

Jade chỉ muốn trả thù, chỉ muốn nhìn thấy sự đau khổ của Gui và cũng chỉ muốn phá tan cái hạnh phúc mà Aaron đang có. Nhưng dù có đạt được nhưng cô lại bị hết Gui đến Aaron buông những lời lăng mạ.

-GuiGui Wu!Không ngờ cô lại cao cả như vậy…nhìn thấy chồng mình đang ân ái cùng với cô gái khác mà lại xem như không có gì.._Jade đưa mắt nhìn Gui đang quay lưng với cô.

Gui khẽ mỉm cười quay người lại và choàng tay vào tay của Aaron làm cô giật mình bởi hành động đó.

-Bởi vì …dù cho Aaron có một trăm cô gái bên ngoài thì tôi vẫn là người vợ duy nhất của anh ấy…và vẫn là phu nhân của chủ tịch Yan…chiếc ghế này không ai có thể thay thế..

Gui mỉm cười tiếp tục nói tiếp và đưa tay sờ nhẹ lên cái bụng của mình…

-Anh ấy là chồng của tôi…là cha của con tôi…tôi sẽ không nhường anh ấy cho bất cứ ai. Nếu không cuộc sống sau này của mẹ con tôi làm sao có thể bảo đảm no đủ đây?

-Cô cũng vì tiền của anh ta thôi, đây là tình yêu rẻ mạc mà anh có sao Aaron?

Jade nhíu mày buông lời khinh thường nhìn về phía Aaron rồi xoay lưng bỏ đi. Bởi vì Jade cho rằng Gui không hề yêu Aaron cho nên cô mới có thể bình tĩnh như vậy.

-Gui!

Aaron đưa mắt nhìn Gui ngạc nhiên khi nghe lời tuyên bố khi nãy, cậu khẽ mỉm cười ôm nhẹ lấy Gui..

-Đừng đụng vào tôi_Gui lạnh lùng kéo tay Aaron ra khỏi người cô rồi quay lưng bỏ đi

-Gui!_Aaron vội vã đi theo Gui Gui đi nhanh vào phòng đưa mắt nhìn chiếc giường bề bộn..nuốt nhẹ cơn đau xuống đi về phía tủ đồ nặng nề cố lôi cái vali ra..

-Gui!Em định đi đâu sao?_Aaron lo lắng giữ tay Gui lại _ Nghe anh giải thích có được không?

-Được. Anh nói đi..tôi sẽ nghe_Gui nuốt khan ngẩn mặt nhìn Aaron với sự bình tĩnh còn lại.

-Anh…anh đáng ra đang chờ chủ tịch Dương nhưng anh không hiểu tại sao cô ta lại xuất hiện…rồi trong ly nước đó hình như có gì…sau đó…sau đó thì….cô ta đưa anh về nhà …tiếp sau đó…anh thấy em…anh thấy người ở trước mặt mình là em…cho nên…nhưng khi anh tỉnh táo lại…thì anh biết….là…

Aaron đang luống cuống, lắp bắp giải thích thật rõ để Gui không hiểu lầm. Cậu không muốn chuyện của 7 năm trước lại tái diễn.

-Gui!Em tin anh đi…dù xảy ra điều gì người anh yêu vẫn là em. Anh thật tình không cố ý phản bội em…anh…yêu em và con biết bao nhiêu em hiểu mà..

Aaron quỳ xuống chân Gui nắm chặt tay cô hôn nhẹ lên đó, cậu chỉ mong cô sẽ tha thứ cho tất cả những điều đã xảy ra.

-Dù đó là thật thì sao?_Giọng Gui lạnh lùng vang lên _ Tôi là người phụ nữ bình thường…tôi không thể chấp nhận chồng mình làm điều đó với người phụ nữ khác…

-Gui…

-Tôi muốn về nhà cha ở vài ngày…đợi sau khi tôi bình tĩnh lại hãy tính tiếp.._Gui lãnh đạm quay mặt đi và lấy quần áo bỏ vào vali.

-Gui, đừng đi mà…!Em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được…nhưng xin em…đừng…bỏ mặc anh…em sắp sinh rồi…nếu như không có anh lỡ như tối đến có chuyện gì thì sao?_Aaron lo lắng giữ chặt Gui lại..

-Anh cũng biết tôi sắp sinh sao?_Gui hất mạnh tay của Aaron ra và hét lên đầy kích động _ Vậy mà anh lại đối xử với tôi như vậy?_Gui hét lên sau đó thì gục nhẹ đầu xuống sờ tay lên bụng mình..

-Gui!Em đừng kích động…_Aaron lo lắng đỡ lấy Gui..

-Tôi…_Gui nhíu mày vẻ mặt có vẻ đau đớn và thở khó khăn. Bụng cô đau inh ỏi mỗi lúc nó thắt chặt lại từng cơn…

-Em ..em làm sao rồi?_Aaron sốt ruột hơn…

Gui đưa mắt nhìn xuống chân mình nước ói đã vỡ ra..ướt cả chân cô…đây chính là dấu hiệu cho biết cô sắp sinh. Bàn tay Gui níu chặt lấy cánh tay của Aaron và nhăn mặt vì cơn đau cứ ập tới liên tục.

-Em…em.sắp sinh rồi.._Aaron cuống lên

-Đau…đau…_Một tay bệ lấy cái bụng, tay còn lại Gui bấu chặt cánh tay của Aaron để cho hai chân đừng khuỵu xuống vì cô đứng muốn không nổi bởi cơn đau khó chịu đang ập đến.

-Anh đưa em đến bệnh viện_Aaron bế phốc Gui lên chạy nhanh ra khỏi nhà.

.

.

.

-Chủ tịch!Chủ tịch!


Jiro nghe Aaron gọi điện xong thì lập tức hối hả đến bệnh viện, vừa đến cậu đã thấy Aaron đứng bên ngoài phòng sinh đi tới đi lui. Thấp thỏm nhìn vào bên trong…

-Phu nhân sao rồi chủ tịch?

-Tôi cũng không biết, bác sĩ bảo cô ấy có dấu hiệu sinh sớm do kích động…cũng tại tôi…_Aaron đang từ dằn vặt bản thân vì cậu mà làm Gui phải sinh sớm.

-Chủ tịch, ông đừng lo lắng…phu nhân nhất định không sao đâu?_Jiro nhìn Aaron mà cũng thấy đồng cảm.

-Nhất định mẹ con cô ấy phải bình an.

Aaron chắp tay lại cầu nguyện xưa nay cậu chưa từng tin vào chúa trời hay là phật nhưng đúng vào lúc này nếu bảo cậu làm điều gì đó để cho Gui và đứa bé trong bụng bình an thì cậu cũng làm.

Cánh cửa phòng sinh mở hé nhẹ, bác sĩ và một vài y tá chạy ra bên ngoài..

-Bác..

-Cho..hỏi…

Aaron cố nắm lấy họ để hỏi tình hình của Gui nhưng chưa kịp hỏi thì đã thấy họ vội vã chạy đi với vẻ mặt căng thẳng. Bên trong cậu nghe thấy tiếng Gui đang la lên vì đau đớn..cậu con nghe được tiếng bác sĩ đang dạy Gui cách hít thở để thư giãn..

-Cô ơi cho tôi hỏi vợ tôi thế rồi?

Aaron nắm lấy cánh tay của một vị y tá kéo lại hỏi..

-Anh cứ đứng đợi một lát_ Y tá đẩy tay Aaron ra và nhanh chóng đi vào bên trong đóng cửa lại.

Vài phút sau, một vị bác sĩ bước ra…

-Bác sĩ vợ tôi…

-Ông Yan, mời ông sang đây chúng tôi có chuyện cần bàn…

Vị bác sĩ từ tốn nói với Aaron làm cho tim cậu gần như nín thở, không phải lúc này ông ta nên ở bên trong để giúp Gui sinh sao?Ông ta có điều gì mà cần nói với cậu chứ? Jiro cũng hồi hộp đi theo phía sau Aaron vào căn phòng kế bên..

-Bác sĩ, vợ tôi có phải có vấn đề gì không?

-Ông Yan, vợ ông chắc là do lần đầu sinh em bé cho nên cô ấy không biết cách để rặn…thêm tình trạng do quá đau nên huyết áp của cô ấy bị tuột nghiêm trọng, chúng tôi đã dùng đèn sưởi ấm nhưng cơ thể cô ấy cứ lạnh dần…

-Vậy..phải làm sao?_Aaron bắt đầu cảm thấy sợ..

-Đứa bé đã nhanh chóng trở đầu..đã thấy được đầu…nhưng mà vợ cậu bây giờ đã mất khả năng rặn..cho nên không thể nào đẩy được bé ra…thêm tình trạng nhao tràng quấng cổ em bé…cho nên…nếu không mổ lấy em bé ra nó sẽ bị ngộp…

-Mổ..tức là phải mổ_Aaron run lên lắp bắp…

-Phải, chúng tôi cần cậu ký vào đây để lập tức đẩy cô ấy sang phòng mổ..

-Chủ tịch!

Jiro lo lắng nhìn Aaron đang nhìn tờ cam kết và cây viết, tay cậu đang run lên. Vị chủ tịch Yan lừng lẫy trong giới kinh doanh chưa từng cầm cây viết ký tên vào bản hợp đồng nào mà lại run rẩy như vậy…

-Chủ tịch, ngài mau ký đi…nếu không phu nhân và đứa bé sẽ rất nguy hiểm..

-Được, tôi ký…nhưng ông phải hứa mẹ con cô ấy nhất định phải bình an_Aaron nhìn bác sĩ cứ như tất cả hy vọng và tương lai của cậu điều chờ vào ông.

-Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.

Aaron nhắm mắt lấy bình tĩnh mà ký nhanh vào tờ cam kết rồi đi nhanh ra khỏi phòng. Lúc này, Gui đã nhanh chóng được đẩy vào phòng mổ …Aaron bước ra thì chạy đến ngay bên cạnh cô. Tình trạng của cô lúc này là tay chân điều lạnh ngắt…cô không còn hơi sức để mà nói chuyện..

-Bà xã, em sẽ không sao đâu?Anh sẽ chờ em..

Aaron vuốt nhẹ mái tóc của Gui, tuy là nhắm mắt nhưng Gui có thể nghe rõ những gì mà Aaron nói.

.

.

.

-Jiro!Bao lâu rồi?_Aaron ngồi ở băng ghế chờ khi Gui lúc này đang ở trong phòng mổ.

-Được 15 phút rồi!

Jiro khẽ đáp và nhìn vẻ mặt tái nhạt của Aaron, nãy giờ cậu liên tục hỏi giờ Jiro. Và cậu cũng sẵn lòng trả lời…cậu hiểu Aaron đang rất lo lắng.

Nửa tiếng trôi qua, trong phòng mổ vẫn không chút động tĩnh gì…Aaron bắt đầu thiếu đi sự kiên nhẫn. Cậu đứng dậy đi đứng ngay bên ngoài cửa và thấp thỏm nhìn vào…

Sheng Ri Kuai Le

Sheng Ri Kuai Le

Sheng Ri Kuai Le

Sheng Ri Kuai Le

Đột nhiên bản nhạc vang lên làm cho Aaron giật mình ngẩn đầu ngước nhìn ngơ ngác, Jiro lúc đầu cũng có thái độ đó sau đó Jiro khẽ mỉm cười vì cậu cũng từng nghe được bản nhạc này…Aaron sau một lúc ngẩn ra vì bài hát thì bật cười nhìn Jiro…vài phát sau từ trong phòng y tá đẩy một cái nôi nhỏ bước ra..

-Ông Yan, chúc mừng ông là một bé trai.

Aaron nhanh bước đến nhìn đứa bé đang mở mắt nhìn ngơ ngác, sau đó nó lại bật khóc thật lớn làm Aaron cũng bật cười, cậu đưa tay vuốt nhẹ cái má của nó thật nhẹ…nhẹ đến nỗi sợ sẽ làm cho nó đau..

-Vợ tôi thế nào rồi?

-Bà nhà cũng rất ổn, một lát sau sẽ được đẩy sang phòng hồi sức…giờ tôi phải đưa cậu nhỏ này đi sưởi ấm.

-Cám ơn cô.

Aaron mỉm cười nhìn đứa bé thêm một chút trước khi y tá đẩy cậu bé sang phòng sưởi ấm. Vì nó mới ra đời vẫn chưa thích nghi với không khí bên ngoài nên cần phải sưởi ấm cho nó ngay.

-Chủ tịch chúc mừng ngài_Jiro nhanh chóng bước đến chúc mừng Aaron.

-Cám ơn cậu.

.

.

.

-Woa, Gui cậu xem đi đứa bé dễ thương quá…đôi mắt rất giống cậu đó_ Hebe nhìn đứa bé đang nằm nút bình sữa trong tay của Aaron.

-Đâu có, mình thấy mắt…mũi, miệng cái nào cũng giống Aaron_ Selina thì là kẻ thành thật nhất cô khẽ lên tiếng.

Hebe nghe xong thì nháy mắt liên tục ra hiệu cho Selina bởi vì cô thấy cái vẻ mặt của Gui không mấy vui.

-Mắt cậu bị gì hả Hebe?_Selina ngạc nhiên hỏi

-Cậu…haizz…thật là.._Hebe cũng không biết nói sao với Selina

-Cũng đúng, giống ba nó thì tốt chứ sao?_Gui khẽ mỉm cười nhẹ đặt chén cháo xuống cái bàn bên cạnh lấy khăn giấy lau miệng _ Giống ba nó đẹp trai, miệng lúc nào cũng ngọt ngào…thì cô gái nào cũng tình nguyện tìm đến..tốt mà.

Aaron nghe xong thì chỉ biết cười trừ với Hebe và Selina khi họ đang nghe những lời đầy mùi thuốc súng của Gui. Tuy là sinh xong nhìn thấy Aaron rất yêu đứa bé nhưng Gui vẫn còn nhớ đến chuyện của cậu và Jade nên cái miệng không thể không nói móc Aaron…

-Selina!Cậu giúp mình đứng dậy…mình muốn đi tiểu tiện_Gui nhìn Selina đứng bên cạnh.

-Uhm!_Selina cố gắng đỡ Gui vì cô mới mổ nên cử động là cả một vấn đề..

-Để anh giúp em!_Aaron nhanh chóng đặt đứa bé vào nôi _Hebe, nhờ em trông nó dùm anh.._Aaron nhìn sang Hebe nhờ giúp đỡ

Hebe khẽ gật đầu còn Aaron thì bước nhanh đến bế nhẹ Gui lên thật gọn, còn hơn là Gui cứ cắn răng chịu cơn đau để từ từ đứng dậy.

-Bác sĩ bảo em không được cử động, nếu không vết mổ sẽ khó lành…có gì cứ bảo anh_Aaron bế Gui vào nhà vệ sinh mà khẽ nói, còn Gui thì không thèm nhìn đến mặt của Aaron..

-Bảo bối à, tội con quá…cứ tưởng ba mẹ con đã làm lành không ngờ chiến tranh lại đến_Hebe thở dài nhìn đứa bé bú xong đang nằm ngủ ngon lành như một thiên thần mà không hay biết điều gì đang xảy ra giữa ba mẹ nó.

Trong nhà vệ sinh, Aaron đang đứng nhìn Gui còn cô đang giải quyết vấn đề của mình. Họ đã là vợ chồng đương nhiên Gui cũng không lấy làm ngại nhưng cô lại cứ nhớ đến chuyện của Aaron và Jade nên luôn thấy chướng mắt và muốn nói móc Aaron..

-Nhìn gì?Không cần nhìn tôi như vậy…phụ nữ sau khi sinh điều xấu cả.

-Aaron bật cười nhẹ nhìn Gui dịu dàng _ Đối với anh thì em lúc nào cũng đẹp cả, anh nhìn em không phải vì em xấu hay đẹp…anh chỉ đang nhìn nét mặt đau đớn của em…rõ ràng là đau nhưng lại cắn răng chịu đựng…xin lỗi…cực khổ cho em quá…

Aaron khom nhẹ người xuống hôn nhẹ lên trán của Gui và mỉm cười dịu dàng với Gui, đối với Gui dù bị vết thương mổ hành hạ nhưng cô vẫn cảm thấy hạnh phúc ….cho dù lòng cô vẫn còn để tâm đến chuyện của Aaron và Jade.

-Xong rồi, mau giúp tôi đi..

-Uhm.

Aaron nhanh chóng giúp Gui mặc lại chiếc váy, cậu làm cẩn thận để tránh vết mổ ngay bụng của Gui. Ngay cả khi Gui choàng tay qua cổ Aaron cậu chuẩn bị bế Gui lên cũng làm thật nhẹ vì sợ sốc mạnh sẽ làm cô đau..

-Không biết có sẹo không nữa?_Gui làu bàu nói khi Aaron đang bế cô ra

-Không đâu, anh đã nói bác sĩ ông ấy nói là may thẩm mỹ sẽ không để lại sẹo_Aaron mỉm cười trấn an Gui cậu biết cô vợ của mình thích nhất là đẹp.

-Nếu có sẹo sao này khỏi đi bơi_Gui lại bắt đầu lằn nhằn khó chịu với Aaron.

-Không có đâu, em yên tâm đi…anh bảo đảm với em_Aaron đặt Gui nhẹ nhẹ từ từ xuống.

-Có ma mới tin anh_Gui nhíu mày quay mặt đi và kéo chăn nhắm mắt lại ngủ

-Em ngủ đi, anh sẽ trông con cho_Aaron vuốt nhẹ mái tóc của Gui.

-Tất nhiên, tôi sinh ra anh phải trông nó _Gui trước khi ngủ còn quăng một câu giận dỗi.

Aaron khẽ mỉm cười nhìn Gui tuy là cô lại bắt đầu giống như trước đây nhưng mà ít ra như vậy cậu sẽ cảm thấy nhẹ lòng hơn. Bởi vì, cô chọn cách ở lại bên cạnh cậu …hành hạ cậu cũng được miễn đừng rời xa cậu lần nữa.