#13: Chương 13

00:00
/
00:00


Gui ngạc nhiên khi Aaron lại chịu dẫn cô đến căn phòng đó một cách dễ dàng không phải là đó là bí mật mà Aaron luôn muốn giấu cô. Còn thường căn dặn không được vào vậy mà hôm nay lẽ quá dễ dàng. Gui vừa đi vừa suy nghĩ và cứ cảm thấy thật kì lạ..

-Khoan đã!

Gui nắm lấy tay của Aaron lại khi cậu định mở cánh cửa của căn phòng đó ra, lòng cô có chút lo lắng…

-Bên trong không phải là có mìn đó chứ?_Gui tỉnh queo hỏi

Aaron nghe xong thì bật cười _ Làm gì có chứ?Anh tại sao lại phải cài mìn trong đó?

-Muốn tôi nổ chết anh sẽ dễ dàng cưới nhỏ khác_Gui lại bắt đầu cái trò móc họng Aaron.

-Không phải đâu_Aaron cười nhẹ và đánh nhẹ lên trán của Gui _Em yên tâm đi, bên trong không có mìn, cũng không có khói độc và cũng không có phụ nữ trong đó đâu.

Gui vẫn nhìn Aaron với ánh mắt nghi ngờ cho đến khi Aaron mở cánh cửa căn phòng ra, cậu bước vào và đứng nép sang một bên để Gui tự bước vào. Gui bình thản bước vào bên trong cho đến khi đi qua cánh cửa phòng mọi thứ trong phòng đập vào mắt…

- Không phải là…đã..mất sao…

Vẻ mặt của Gui không thể thoát khỏi sự ngạc nhiên, ánh mắt thì đầy bất ngờ xen lẫn cảm động, nước mắt rươm rướm như sắp rơi xuống. Gui đi đến bức tường có những ngôi sao nhỏ được dán trên đó thành hình chữ tên của cô…nó chính là 1000 ngôi sao mà trước đây cô từng xếp tặng cho Aaron. Chúng vẫn còn nguyên, tình yêu năm nào vẫn còn nguyện đó…Aaron đã cất giữ chúng lại thay vì bỏ đi. Cậu còn cẩn thận dán chúng lên tường tạo thành chữ GuiGui thật lớn…bên bức tường bên kia chính là những khung ảnh với những bức ảnh chụp chung của cô và Aaron vào bảy năm trước…

Hết đưa bàn tay run rẩy và ánh mắt tràn đầy xúc động để sờ lên cảm nhận những thứ tưởng chừng như đã mất đi lại hiện hữu ngay trước mắt cô làm Gui không thể không rơi nước mắt…

-Lọ thủy tinh bể rồi…cũng như tình yêu em giành cho anh năm đó…nó đã tan vỡ ra thành mảnh vụng. Anh đã dùng đủ mọi cách để dán lại nhưng không được…chỉ còn cách dán những ngôi sao đó lên trên đây…bởi vì cái tên của em sẽ mãi khắc sâu vào trái tim của anh…

-Khi xếp những ngôi sao này, mỗi ngôi sao là một lời cầu nguyện của em…em mong chúng ta có thể thiên trường địa cửu ….nhưng mà…_Nước mắt của Gui rơi xuống ướt đẫm đôi môi của cô.

-Aaron bước đến ôm lấy Gui, nước mắt của cô rơi xuống vòng tay của cậu _ Nhưng mà anh đã phá hủy đi thiên trường địa cửu trong em…bây giờ chúng ta vẫn có thể thực hiện thiên trường địa cửu mà…

Xoay nhẹ Gui lại Aaron ân cần lau nước mắt trên gương mặt của cô, đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi của Gui để xoa dịu đi tất cả.

-Anh không phải là người tài giỏi trong chuyện tình yêu, cho nên GuiGui hãy ở cạnh anh, hãy bảo vệ anh…hãy cho anh biết thế nào là hạnh phúc…và anh cũng muốn biết thế nào gọi là thiên trường địa cửu…_Aaron cuối nhẹ xuống áp nhẹ trán vào trán của Gui thỏ thẻ nói.

Gui bật cười nhẹ, nụ cười tràn ngập hạnh phúc sau hơn 7 năm đau khổ. Cô choàng tay ôm nhẹ lấy cổ của Aaron nhìn cậu cười thật dịu dàng.

-Được, em sẽ làm cho anh biết tất cả…nhưng anh cũng phải hứa với em…sẽ mãi làm cho em cười…dù cho có khóc cũng là khóc vì hạnh phúc.

-Anh đồng ý, vậy..chúng ta ký giao kèo đi…_Aaron nhìn Gui với ánh mắt say đắm.

-Ký làm sao đây?_Gui thỏ thẻ hỏi

-Ký đến hết cuộc đời này, có được không?_Aaron nói nhỏ bên tai Gui.

-Em đồng ý_Gui khẽ gật đầu

-Vậy phải đóng dấu thôi_Aaron cười ranh ma nhưng ánh mắt lại tràn đầy tình yêu.

Gui cũng bật cười nhẹ, cô hiểu được ý của Aaron nên nhanh chóng nhắm nhẹ đôi mắt của mình lại và bắt đầu tận hưởng cái hưởng vị ngọt ngào từ đôi môi mềm mại. Và cảm giác thế giới này chỉ được tạo nên từ những viên kẹo ngọt lịm..

.

.

.

-Chủ tịch! Hình như hôm nay ngày có chuyện vui?

Aaron ngước nhìn Jiro khi nghe câu hỏi của cậu, có lẽ cái miệng của Aaron từ sáng đến giờ không thể nào khép lại được vì hạnh phúc cho nên mới bị Jiro nhìn ra.

-Jiro, nói cho cậu biết…tôi và Gui đã thật sự làm lành_Aaron cười toe toét khoe với Jiro.

-Vậy chúc mừng ngài chủ tịch_Jiro cũng vui lây với niềm vui của Aaron.

-Trưa nay, tôi sẽ về nhà ăn cơm cùng cô ấy _Aaron cười hạnh phúc lại tiếp tục khoe với Jiro.

-Tôi sẽ cố gắng thu xếp công việc thật tốt để ngài có thể về sớm_Jiro mỉm cười và nhanh chóng rời khỏi phòng của Aaron.

Cánh cửa mở ra thì Jade đột nhiên xuất hiện ở trước cửa, không chỉ có Jiro mà ngay cả Aaron cũng bất ngờ.

-Cô đến đây làm gì?_Aaron lạnh lùng hỏi khi Jade chưa kịp bước vào phòng

-Em cố tình đem điểm tâm trưa đến cho anh_Jade đưa cái túi giấy lên cười dịu dàng với Aaron và đi nhanh vào phòng của cậu.

-Tôi đã nói cô đừng đến đây, tôi đã kết hôn. Chẳng lẽ cô không hiểu những gì tôi nói_ Aaron bỏ một tay vào túi lạnh lùng bước đến gần Jade với cái vẻ mặt không chút cảm xúc.

-Tất nhiên là em hiểu, nhưng không sao đâu. Anh cứ làm tròn bổn phận của người chồng, còn em vẫn muốn tiếp tục ở cạnh anh. Em đã nói là em không cần danh phận mà…chúng ta cứ tiếp tục như trước đây…

Jade bước đến dịu dàng đặt tay lên áo của Aaron ngước nhìn cậu với ánh mắt gợi tình. Aaron nhíu nhẹ chân mày gạt tay của Jade ra khỏi áo của mình và quay lưng đi.


-Mọi thứ chấm dứt rồi…dù cô làm bao nhiêu việc tôi cũng không quay lại đâu. Hiện giờ, tôi sống rất hạnh phúc tôi sẽ không vì bất cứ lý do gì mà phá vỡ đi mọi thứ khó khăn lắm mới tìm lại được.

-Anh yêu cô ta đến như vậy sao?_Jade cười khẩy cứ như không tin vào những gì mà Aaron nói dù rằng cô đã từng bị từ chối nhiều lần _ Em không tin một chủ tịch Yan suốt ngày không thể thiếu phụ nữ lại có thể chịu đựng…yên phận ở cạnh cùng một người phụ nữ đến suốt đời này…??

-Những gì em đang không tin, nó lại chính là sự thật đó Jade à_ Không cần suy nghĩ Aaron đã trả lời hết sức bình thản với ánh mắt lãnh đạm giành cho Jade.

-Vậy em sẽ chúc phúc cho anh. Jade mỉm cười và nhanh chóng đi ra khỏi văn phòng của Aaron. Khi cánh cửa phòng khép lại Jade quay đầu nhẹ lại nhìn và khẽ mỉm cười ..một nụ cười với nhiều ẩn ý.

Jade đi không bao lâu thì Gui bước vào, nghe tiếng đẩy cửa Aaron đột nhiên quay lại với vẻ mặt không mấy vui…

-Cô lại muốn sao nữa?…Sao..lại…_Aaron giật mình khi nhận ra mình đang lớn tiếng không phải là Jade mà là Gui.

-Anh làm sao vậy?_Gui có vẻ hiểu được chút gì đó, cô đi đến gần Aaron tò mò hỏi.

-Không có gì, sao em lại đến đây?_Aaron nhanh chóng mỉm cười ngay với Gui _Anh đã nói sẽ về nhà ăn cơm mà_Aaron bước đến dìu Gui ngồi xuống ghế.

-Jade đến tìm anh sao?_ Gui thử dò hỏi

Aaron khẽ thở dài thay cho câu trả lời của mình, chưa bao giờ cậu lại thấy phụ nữ ở bên ngoài lại phiền phức đến như vậy.

-Aaron Yan, lại có vẻ mặt mệt mỏi khi phụ nữ đến tìm sao?_Gui khẽ mỉm cười tủm tỉm còn trêu trọc.

-Gui!Đừng đùa như vậy nữa em thừa biết ….

Aaron tròn mắt và giật mình bởi câu nói không hoàn chỉnh của cậu đang phát ra từ cửa miệng đã bị một thứ mềm mại, ngọt lịm chặn lại…mùi hương của son môi quen thuộc đang tan chảy trên đôi môi của cậu…

-Gui bứt ra khỏi nụ hôn và khẽ mỉm cười nhẹ dịu dàng _ Em thừa biết Aaron yêu em.

-Em hiểu như vậy là được_Aaron mỉm cười ôm nhẹ lấy Gui vào lòng.

Sau tất cả mọi chuyện xảy ra, dường như Gui đã bắt đầu tin tưởng Aaron nhiều hơn. Nhưng mà, tin tưởng là một chuyện nếu như một ngày nào đó…sự việc trước đây lập lại lần nữa…cô sẽ còn tin tưởng Aaron nữa không?

.

.

.

-Gui à!Con đó sắp sinh rồi mà còn đi lung tung nữa.

Ông Wu chau mày nhìn đứa con gái đang ngồi trên sofa với vẻ mặt hạnh phúc, thời gian gần đây không biết phải làm gì cứ bị nhốt suốt ở ngày cũng buồn. Aaron lại không cho Gui đi ra ngoài đường dạo vì cô sắp đến ngày sinh. Để Aaron yên tâm Gui đành phải đến nhà cha ruột mà chơi cho đỡ chán và cũng để thăm ông.

-Ba, sao ngay cả ba cũng nói chuyện y như Aaron vậy?_Gui thở dài, trên tay đang cầm con dao gọt trái táo _ Lúc trước, đã theo sát con bây giờ còn chặt hơn…thật là phiền…suốt ngày cứ bắt ở nhà..chán làm sao?Đi đâu cũng gọi điện hỏi liên tục..

-Nó chỉ là quan tâm cho con thôi_ Ông Wu lắc đầu với đứa con gái bướng bỉnh.

-Đương nhiên con biết anh ấy quan tâm cho con…nhưng mà sao những người phụ nữ mang thai khác họ cũng đi lại bình thường có sao đâu_Gui đặt con dao xuống bỏ miếng táo vào miệng.

-Con khác..con đang mang quý tử của chủ tịch Yan cho nên…

-Ba, đừng nói như vậy…con không muốn nó sinh ra được chiều chuộng như cha của nó…thành kẻ trăng hoa chỉ biết làm khổ con gái_Gui làu bàu khó chịu.

.

.

.

-Hắc xì!

-Chủ tịch, ngài không sao chứ?_Jiro lo lắng khi Aaron đột nhiên nháy mũi.

-Không biết ai đang nói xấu tôi nữa_Aaron lấy khăn lau nhẹ mũi _ Bây giờ là mấy giờ mà chủ tịch Dương đó vẫn chưa tới_Aaron nhíu mày vì khó chịu khi đối tác đến trễ.

-Chủ tịch vẫn chưa đến giờ hẹn mà_Jiro nhìn đồng hồ và khẽ báo cáo lại.

-Nhưng sao lại lâu như vậy chứ?_Aaron cằn nhằn

-Chủ tịch, bởi vì chúng ta đã đến sớm. Hơn nữa, chắc tại vì người nôn nóng muốn đi đón phu nhân cho nên..

Jiro khẽ mỉm cười hiểu được tâm tư của Aaron, dạo gần đây làm việc thì cứ nhìn đồng hồ.

-Jiro!Cậu giúp tôi đi đoán Gui đi..bảo cô ấy phải đi ngủ sớm…còn phải uống thuốc, sau khi tôi bàn xong công việc sẽ về.

-Tôi đi ngay đây.

Jiro cuối nhẹ người và nhanh chóng rời khỏi nhà hàng để lại Aaron ngồi đó chờ đối tác đến. Để làm cho thời gian trôi nhanh Aaron đành phải đọc báo trong khi chờ đợi..

-Nè, đổi ly nước khác cho vị khách kia đi .

Quản lý của nhà hàng đặt ly nước lọc vào cái khai bưng của của anh bồi và ra lệnh đổi ly nước lọc sắp cạn của Aaron.

Vị quản lý khẽ mỉm cười nhìn anh bồi đã thuận lợi đổi ly nước lọc của Aaron thành công và Aaron cũng không hề nghi ngờ cứ như vậy mà từ từ uống cạn ly nước đó.

-Số tiền còn lại tôi sẽ chuyển vào tài khoản của anh.

Jade từ một góc bước ra đeo cái kính râm đen vào khẽ nói với quản lý nhà hàng và đưa mắt nhìn về phía chỗ của Aaron. Cô từ từ bước về phía chỗ của Aaron với nụ cười nửa miệng trên môi bởi vì thấy được những biểu hiện kì lạ của Aaron đang dần xuất hiện..

-Có phải cảm thấy…hơi qua mắt không?

Aaron giật mình khi nghe tiếng của Jade ở bên lỗ tai của mình, bàn tay cô choàng qua vai cậu và đặt nhẹ lên đó..

-Cô…_Aaron thấy cơ thể đang dần nóng lên, mắt hơi hoa lên nhìn mọi thứ không rõ nữa.

-Jade khẽ mỉm cười bàn tay sờ nhẹ lên gương mặt của Aaron _ Em đã giúp anh chuẩn bị mọi thứ…chút nữa thôi…anh sẽ không thể nói từ không với em…

Aaron đẩy tay của Jade ra khỏi gương mặt của mình và cố đứng dậy. Cậu đưa tay lấy điện thoại trong túi, nhân lúc tỉnh táo gọi cho Jiro nhưng đã bị Jade chụp lại và quăng xuống đất. Mắt Aaron càng lúc càng hoa lên mọi thứ chao đảo, cơ thể vừa nóng lại càng bứt rứt..và cái thứ ham muốn của dục vọng càng lúc càng cao hơn..

-Đừng chối bỏ em…em sẽ giúp anh…chúng ta về nhà đi..

Jade đưa miệng nói nhỏ vào tai của Aaron và đưa tay vào túi áo vest của Aaron để lấy chìa khóa nhà của cậu….

.

.

.

-Phu nhân!Chủ tịch dặn dò bà không cần phải đợi chủ tịch..bà phải uống thuốc sau khi đã uống sữa và…

-Jiro, tôi nhớ mà…những gì anh nói tôi sắp thuộc lòng cả rồi_Gui thở dài và bước nhanh vào nhà..

Jiro mỉm cười và quay lưng ra xe đột nhiên cậu khựng người lại khi thấy một chiếc xe lạ nhưng mà có vẻ rất quen đậu cách đó không xa mấy xe của cậu…

-Sao chiếc xe này nhìn quen vậy?_Jiro tò mò đi về phía chiếc xe và đứng nhìn nó sau đó đi ra phía sau nhìn bảng số xe.._ Đây không phải là xe…nguy rồi…

Jiro giật mình và quay đầu chạy đuổi theo Gui có lẽ cậu biết điều gì sẽ xảy đến nếu như Gui về nhà..

-Tại sao lại kẹt than máy trong lúc này chứ?

Jiro hối hả bấm thang máy liên tục..không chờ đợi được cậu đành phải chạy bộ. Tuy Aaron là chủ nhưng đối với cậu Aaron cũng như một người bạn, cậu cũng rất mến Gui cho nên không muốn bất cứ điều gì xảy đến với cô nhất là trong lúc này cô đang lại mang thai.

-Phu…nhân…

Jiro sau cùng cũng đuổi kịp Gui nhưng tiếc là cánh cửa nhà đã mở ra…Gui đang chưng hửng ngẩn người nhìn đôi giầy phụ nữ…đi vào vài bước lại thấy cavat, áo khoác..của Aaron và một phụ nữ nào đó rơi dưới sàn nhà…

-Phu nhân à…chúng ta ra ngoài đi…tôi cần nói vài chuyện với bà.._Jiro lo lắng nắm lấy cánh tay của Gui.

Nhưng đã đẩy tay của cậu ra, ánh mắt của cô lạnh băng …cô cũng không ngờ mình lại có nhiều can đảm như vậy đi vào tới bên trong căn phòng vợ chồng của cô ngủ theo vết tích quần áo rơi lung tung trên sàn nhà…

Đập vào mắt của cô là hình ảnh của hơn 7 năm về trước…nhưng mà lần này người đó không phải là bạn trai cô mà là chồng cô…nhưng cũng lại là người phụ nữ đó…họ đang làm tình trên chính chiếc giường mà kẻ được gọi làm chồng cô luôn vuốt ve, âu yếm cô trên đó…tay Gui run lên…chân cứng đơ lại…cổ họng đăng đắng và cô đang phải cô nuốt nghẹn..

-Phu nhâ…n_Jiro lo lắng khi thấy mặt Gui không có bất kì cảm giác nào..

-Gui đưa bàn tay hơi run của mình khép chặt cánh cửa lại và hít một hơi thật sâu chấn tĩnh bản thân lại xoay lại nhìn Jiro và khẽ mỉm cười _ Jiro!Không còn việc gì nữa..tôi sẽ uống sữa và uống thuốc đúng giờ…cậu về đi. Đừng để vợ đợi cơm.

-Nhưng phu nhân…_Jiro lo lắng nhìn Gui, cô càng bình tĩnh thì Jiro càng lo cho cô hơn..

-Về đi tôi không sao đâu_Gui cố mỉm cười để cho Jiro ra về, Jiro không thể làm gì khuyên Gui lại bị cô đẩy ra cửa không cho ở lại.

Gui đóng chặt cánh cửa và đưa mắt nhìn về căn phòng phát ra những tiếng rên rỉ đáng ghét của hơn 7 năm về trước…cô biết người phụ nữ đó đang cố tình phát ra những tiếng rên thõa mãn thật lớn để chọc tức cô…nhưng…thật sự cô ta đã thành công…chân Gui như tê cứng lại…bụng cô hơi đau…nhưng cô đã cố giữ thật bình tĩnh…đi vào bếp mặc kệ những điều đang xảy ra…Đôi tay run rẩy cầm ly sữa cố uống vào sau đó lại khó khăn…uống tiếp thuốc an thai…

Nhưng giọt nước mắt cũng không rơi xuống…Gui cũng cảm thấy rất lạ…cô cười nhạt và thầm nghĩ có lẽ do bản thân cô đã từng bị sốc cho nên lần này cũng không có gì ?? Nhưng lần này…nó còn đau hơn lần trước…đau đớn cô không còn cảm nhận được…nỗi đau là thế nào?Và nước mắt tại sao lại không rơi ra..

Đi về phòng khách ngồi xuống sofa như một kẻ mất hồn cứ như vậy mà Gui đã không biết bản thân ngồi đến bao lâu cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra. Jade từ bên trong bước ra nhặt lại quần áo và mặc lại…ả nở một nụ cười nhẹ trên môi nhìn Gui đắt thắng..

-Aaron đúng là lúc nào cũng tuyệt vời cả..dù là bình thường đã rất thu hút nhưng mỗi khi làm tình thì…càng…hơn cả tuyệt vời …cô thật là hạnh phúc đó vì có một người chồng tuyệt vời như vậy.._Jade bật cười thật lớn vì thành quả mà cô đã đạt được.

-Bao nhiêu đây đã đủ chưa?_Gui đột nhiên đứng dậy đưa tờ chi phiếu cho Jade