#12: Chương 12

00:00
/
00:00


-Jiro, cậu nghĩ xem tôi nên đặt nôi nào thì sẽ tốt hơn?_Aaron nhìn cuốn tạp chí những sản phẩm giành cho trẻ sơ sinh, khẽ lên tiếng hỏi Jiro khi cậu đang loay hoay giúp Aaron xấp xếp hồ sơ.

-Chủ tịch còn quá sớm để mua nôi đó_Jiro khẽ mỉm cười cho Aaron một lời khuyên bởi vì cậu cũng có kinh nghiệm làm ba.

-Không sớm đâu, loại nội này nhập từ Nhật phải đặt mới được. Cậu xem có nhiều chức năng, có thể gắn bánh xe để đẩy, có thể nớ cao lên khi em bé lớn…cái này có thể dùng cho đến khi nhóc đến 3 tuổi_Aaron cười hạnh phúc khi nghĩ đến đứa con của mình, chưa gì cậu đã tính trước mọi chuyện.

-Chủ tịch, tuy là chúng ta là dân làm ăn. Nhưng mà cũng nên mê tính một chút, người ta nói đặt đồ sớm cho trẻ con không phải là điều hay_Jiro nhìn Aaron nhắc nhở

-Cũng đúng, Gui cũng nói như vậy. Cô ấy gọi điện về cho mẹ đẻ thì mẹ cô ấy đã dặn như vậy, tôi cũng gọi điện cho ba mẹ tôi ở nước ngoài hai ông bà cũng bảo là không được mua đồ trẻ sơ sinh trước nhưng mà…

Aaron với vẻ mặt thỉu não nhìn cuốn tạp chí, cậu thật sự rất muốn mua nhiều thứ cho đứa con đầu lòng của mình. Cậu nôn nóng muốn nhìn mặt của nó, muốn được bế nó trong tay, muốn nghe nó gọi cậu là ba.

-Chủ tịch cứ từ từ đi, tôi hiểu cảm giác lần đầu làm ba mà_Jiro khẽ mỉm cười vì cũng đã từng trải qua giai đoạn này. Nhưng cậu không ngờ Aaron còn nóng lòng hơn cả cậu khi đó.

-Thôi vậy, để đến khi bụng Gui gần lớn sẽ mua.

Aaron đặt cuốn tạp chí xuống nhưng vẫn nhìn theo với vẻ tiếc nuối. Cậu lấy áo khoác và nhanh chóng rời khỏi văn phòng, không cần hỏi thì Jiro cũng biết cậu muốn về nhà để đón Gui đi ăn cơm trưa. Jiro nhìn theo Aaron mà mỉm cười và lắc đầu khi thấy vẻ nôn làm ba của chủ tịch mình.

.

.

.

-Anh đang làm trò gì vậy?_Gui đang cắn thỏi socola trên tay và đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn Aaron. Đáng ra giờ này cậu đang ở công ty nhưng tự nhiên lại quay về nhà và đang làm gì đó với cái tủ đồ của cô.

-Em mang thai rồi không nên mặc những kiểu quần hay là váy chặt và bó bụng sẽ không tốt cho em bé và em_Aaron vừa nói vừa gom hết đồ của Gui xếp bỏ vào thùng thay vào đó là những chiếc đầm thoải mái giành cho mấy bà bầu.

-Ê, bụng vẫn chưa lớn mà_Gui tức giận đi ào đến giật mạnh đồ của mình máng lại.

-Bà xã, không được…thoải mái sẽ tốt hơn. Em xem đây toàn là những kiểu thời trang hiện nay không có lạc hậu đâu đừng lo_Aaron mỉm cười và lấy lại đồ trên tay Gui bỏ vào thùng.

-Anh.._Gui biết đó là điều tốt nhưng chưa gì quần áo của cô đã bị xếp vào xó hết.

-Từ này không được mang giầy cao gót nữa _Aaron đến tủ giầy của Gui dẹp hết mấy đôi giầy cao gót của cô thay vào không phải là giầy thể thao thì là giày búp bê đế thấp.

-Thật là phiền phức.

Gui lảm nhảm và đi ra khỏi phòng để mặc Aaron muốn dọn gì thì dọn, cô ra bên ngoài ngồi ăn bánh và xem tivi. Thật ra, lòng của Gui rất vui vì sự quan tâm của Aaron nhưng cũng tại cái miệng thích cứng mà thôi.

-Bà xã, em đói bụng chưa?_Aaron dọn dẹp xong mấy thùng đồ bước về phía ghế sofa.

-Bà xã!

Aaron tròn mắt nhìn Gui đang ngủ, chỉ mới đó mà cô đã ngủ. Mà cũng đúng thôi, mấy bà bầu rất hay là buồn ngủ cũng khó trách Gui. Nhiều đêm bị cái thai hành không ngủ được cứ nôn suốt.

-Ngoài này dễ cảm lạnh lắm!

Aaron đưa tay tắt tivi và bế nhẹ Gui đi vào phòng. Thật nhẹ nhàng cậu đặt cô xuống giường và đắp chăn lại cho Gui. Nhìn vẻ mặt của Gui lúc nào thật sự khiến Aaron không thể kiềm lòng mà phải cuối xuống hôn nhẹ lên môi của cô.

Đột ngột, Gui mở nhẹ đôi mắt ra bàn tay cô đẩy nhẹ Aaron ra ….thì ra Aaron đã làm cho cô thức giấc. -Gui!Anh…

-Anh đi làm đi không cần phải lo lắng cho tôi_Gui khẽ nói trở nhẹ người nằm nghiêng quay lưng về phía Aaron.

-Bác sĩ nói những tháng đầu và tháng cuối cần phải cẩn thận _Aaron lo lắng cho Gui nên cứ theo cô suốt.

-Tôi tự lo được_Gui khẽ đáp lại

-Anh đi nấu chút gì đó lát em ngủ dậy thì ăn_Aaron đổi chủ đề khác, cậu đưa tay vuốt nhẹ tóc của Gui và bước ra khỏi phòng để Gui được nghỉ ngơi.

Cánh cửa khép lại, Gui đưa tay đặt nhẹ lên bụng của mình. Ánh mắt của cô toát lên một sự buồn bã không thể tả. Cô đang bị lay động…không nói đúng hơn đã từ lâu cô đã tha thứ cho Aaron và yêu anh ta như ngày nào nhưng không hiểu sao cô lại không thể chấp nhận được sự thật đó mà cứ muốn chống đối. Hay là vì cô sợ sẽ phải đau đớn thêm lần nữa bởi sự phản bội…??

-Hmm…

Ngủ được một lát thì Gui lại trở mình liên tục bởi vì cái bụng của cô đang réo lên, nói đúng hơn là đứa bé trong bụng đang đòi ăn. Cô lăn qua lăn lại vì cơn buồn ngủ vẫn chưa đi qua. Nhưng không thể nào nằm yên vì cái cảm giác đối bụng cực kì khó chịu..

-Con thật là đứa bé không ngoan, mẹ chỉ muốn ngủ lát thôi.

Gui nhăn mặt xoa nhẹ cái bụng và nói chuyện với nó. Ngồi dậy từ từ tiến lại gần cửa vì cô đã nghe phẩn phất mùi hương thơm của thức ăn. Bước ra khỏi phòng đi về phía nhà bếp Gui thấy Aaron đang loay hoay làm gì đó.

-Anh biết nấu ăn sao?_Gui ngạc nhiên

-Aaron giật mình xoay lại nhìn Gui khẽ mỉm cười ngây thơ, gãi gãi đầu _Đây là thức ăn anh đặt ở nhà hàng bảo họ làm đem đến.

-Gui bĩu môi nhẹ _ Cứ tưởng anh biết nấu ăn thật chứ?_Gui đi đến đứng bên cạnh Aaron đang xem cậu đang hâm nóng thức ăn lên.

-Em đói sao?_Aaron đưa mắt nhìn Gui

-Tôi không đói là con anh đói thôi_Gui lạnh nhạt trả lại và lấy cái chén định lấy ít canh trong nồi ra.

-Để anh làm cho, em ngồi xuống đó đi_Aaron giành lấy cái chén trên tay của Gui.

-Aaron!Ngày mai anh có rảnh không?_Gui đưa mắt nhìn Aaron đang loay hoay múc thức ăn ra chén cho cô.

-Chắc là rảnh _Aaron mỉm cười bưng khai thức ăn đặt xuống trước mặt Gui và kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô.

Gui cầm cái muỗng lên và bắt đầu thưởng thức những món ăn đó, cô không thể nào chậm thêm giây nào nữa. Cái bụng của cô đang khó chịu lên vì đói.

-3h chiều mai có một lớp học chăm sóc em bé anh có muốn đi cùng không?_Gui nói nhưng mắt không nhìn thẳng Aaron.

-Em muốn anh đi cùng sao?_Aaron khẽ mỉm cười hạnh phúc khi nghe Gui đề nghị.

-Anh không đi thì thôi_Gui quăng một câu khó chịu.

-Đi chứ, anh sẽ đi học cùng em.

Aaron thật sự rất hạnh phúc khi nghe Gui muốn cậu cùng đi học lớp chăm sóc trẻ con trước khi đứa bé của họ chào đời.

Gui có thể nghe thấy giọng điệu vui mừng của Aaron qua lời nói điều đó cũng khiến cô vui lây. Có lẽ cô nên bật đèn vàng cho Aaron, xem như cho cả hai một cơ hội. Cô cũng không muốn đứa bé sinh ra lại phải chịu thiệt thòi về mặt tình cảm. Trẻ con rất nhạy cảm chuyện ba mẹ của nó bất hòa. Đứa bé được sinh ra dưới tình yêu thì nó sẽ là một đứa trẻ hạnh phúc, cô mong là như vậy.

-Nhìn vẻ mặt của cậu kìa, hạnh phúc thấy rõ luôn_Selina mỉm cười ghẹo Gui

-Gì chứ?_Gui ngượng ngùng đưa tay sờ lên má của mình.

-Nghe nó Aaron lúc trước cưng chiều cậu bao nhiêu thì bấy giờ còn gấp đôi nữa đúng không?_Hebe chống tay lên má nhìn Gui cười ranh ma.

-Anh ta cũng vì nó thôi.

Gui chỉ tay vào bụng của mình, cái bụng của Gui đã độn áo vì cô mang thai cũng gần 5 tháng chỉ là con so nên cái bụng cũng độn áo nhẹ không thấy quá to.

-Gui! Aaron thay đổi rất nhiều cậu cũng không nên quá cứng đầu. Mới đây cái bụng của cậu đã to ra…không bao lâu cậu sẽ sinh. Không lẽ cậu cứ lạnh nhạt với anh ấy hoài sao?_Selina tò mò nhìn về phía Gui cô thật sự không biết Gui đang nghĩ gì đến bây giờ vẫn chưa chịu mở hết lòng mình tiếp nhận Aaron thật sự.


-Để suy nghĩ đã_Gui giả vờ quăng một câu tỉnh queo cứ như chẳng lấy làm gì quan tâm cả.

-Suy nghĩ ?_Hebe thở dài nhìn Gui _ Cậu định suy nghĩ đến bao giờ, hai người là vợ chồng đã là sự thật còn nữa cậu và anh ấy còn sắp có con. Không lẽ định như vậy đến suốt đời, đứa bé ra đời sẽ ra sao đây?_Hebe lo lắng nhìn cô bạn đang ngây thơ giả vờ của mình.

-Được rồi mà, mình sẽ suy nghĩ lại những gì các cậu nói. Đến giờ rồi mình đi đây?

Gui nhìn đồng hồ và đứng dậy có một chút khó khăn, cô cầm lấy túi xách đứng dậy sau khi chào hai cô bạn thân của mình.

-Cẩn thận đó_Selina nói với theo

Gui đưa tay mỉm cười vẫy với Selina và Hebe ngụ ý cho họ yên tâm cô sẽ cẩn thận mà rời khỏi quán nước. Từ khi có thai Gui không có lái xe cũng không có đón taxi một mình, Aaron đã thuê hẳn một tài xế riêng chuyên chở Gui đi đến những nơi mà cô muốn.

Ngồi trên xe Gui đang suy nghĩ đến những lời của Selina và Hebe nói, cô thật sự để tâm đến nó chỉ là đang cố giả vờ mà thôi. Cô cũng có cái tôi quá lớn nên không biết làm sao thể đối diện với Aaron hay là cô sợ bản thân sẽ lại thất vọng lần nữa??

-Ron!Cậu chở tôi đến tiệm bánh trứng ở gần đây đi_Gui chợt lên tiếng ra lệnh cho tài xế.

.

.

.

Gui cầm hộp bánh trứng trên tay đang đi thẳng về phía văn phòng của Aaron. Vừa đi cô vừa xoa nhẹ cái bụng của mình và nở một nụ cười nhẹ. Cô biết rằng khi thấy cô nhất định Aaron sẽ rất vui vẻ.

-Em ra ngoài đi.

-Aaron!Anh đừng vậy…

Vừa đứng ở ngay trước cửa phòng của Aaron thì cô đã nghe thấy tiếng của cô gái. Cô đưa tay như muốn đẩy cửa bước vào nhưng có cái gì đó đã ngăn tay của cô lại. Gui xoay đi và vô tình chạm phải ai đó..

-Phu nhân!_Jiro đưa tay đỡ lấy Gui ngay khi cô suýt ngã.

-Bà không sao chứ?_Jiro thật sự cuống lên và còn hốt hoảng khi cậu đã va vào Gui.

-Không sa…o…tại tôi thôi

Gui quơ tay và mặt hơi có chút khó chịu vì Jiro va nhẹ vào bụng của cô chỉ làm cô khó chịu một chút thôi cũng không có gì là nghiêm trọng. Aaron đứng ở bên trong nghe tiếng của Jiro gọi “phu nhân” thì lập tức mở cửa bước ra.

-Gui!Em không sao chứ?_Aaron bước đến chỗ cái ghế Gui đang ngồi tạm và đang cố xoa nhẹ cái bụng của mình vẻ mặt có chút khó chịu.

-Không sao?_Gui gạt tay Aaron ra thật mạnh khi cậu đang cố quan tâm cô.

-Xin lỗi, cũng tại tôi. Hay là đến bệnh viện đi phu nhân_Jiro lo lắng cho Gui

-Không sao, cũng tại tôi đi đứng không nhìn_Gui khẽ mỉm cười nhẹ nhìn Jiro cho cậu yên tâm khi thấy cậu đang ăn năn.

-Anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra_Aaron lo lắng níu lấy tay của Gui

-Không cần đâu_Gui lần nữa gạt tay của Aaron ra _Tôi ổn rồi_Gui thở điều đặn lại

Lúc này, từ bên trong Jade đang bước ra và nhìn Gui khẽ mỉm cười đầy ngụ ý. Gui đưa mắt nhìn phía sau của Aaron làm cho cậu phải nhìn theo ánh mắt của cô.

-Em mau về đi_Aaron lạnh lùng nhìn Jade

-Khi khác em sẽ gọi điện cho anh_Jade mỉm cười và đỏng đảnh bước đi.

-Gui!

Jade vừa đi khỏi Aaron đã lập tức nắm lấy tay của Gui và quỳ nhẹ một đầu gối xuống dưới chân của cô.

-Em tuyệt đối đừng hiểu lầm.

Aaron nhìn sâu vào đôi mắt của Gui cậu cảm nhận có gì đó không ổn với Gui. Đó là lý do cậu đang cố muốn giải thích cho cô hiểu.

-Anh không cần giải thích với tôi. Tôi tự hiểu mà _Gui khẽ mỉm cười giật mạnh tay lại và đứng bật dậy.

-Gui!

Aaron nắm lấy cánh tay của Gui lại, cậu cảm nhận cô đang giận cậu vì chuyện của Jade ở trong phòng của cậu.

-Tôi mệt lắm, tôi muốn về nhà nghỉ_Gui đẩy nhẹ bàn tay của Aaron ra khỏi cánh tay của mình thật lạnh lùng.

-Anh đưa em về_Aaron vẫn không bỏ cuộc vẫn nắm lấy cánh tay của Gui

-Không cần!_Gui lại gạt tay của Aaron ra, cô xoay nhẹ lại nắm lấy tay của Aaron và đặt hộp bánh trứng vào tay cậu _ Anh muốn ăn hay bỏ thì tùy anh.

Giao hộp bánh trứng cho Aaron xong, Gui xoay người và cố bước thật nhanh rời khỏi văn phòng của Aaron. Aaron thì thừ người ra nhìn hộp bánh trứng, đây là món bánh cậu thích anh nhất. Hôm nay, Gui bảo không muốn đến công ty nhưng lại nửa chừng đem bánh trứng đến cho cậu chắc là muốn tạo bất ngờ cho cậu nhưng mọi chuyện hình như đã khác đi..

-Jiro!_Aaron khẽ lên tiếng

Jiro nghe giọng điệu của Aaron thì cậu hiểu được ý của Aaron muốn gì. Cậu vội nhanh chóng đuổi theo Gui. Aaron đang lo lắng cho Gui nên muốn Jiro hộ tống cô về nhà, cậu biết bây giờ có làm gì cũng khiến Gui tức giận.

-Phu nhân!Bà thật sự không sao chứ?

Jiro khẽ hỏi khi đang ngồi trên xe cùng Gui, cô thẩn thờ nhìn ra cửa kính như suy nghĩ điều gì đó. Cô đang nhớ đến chuyện ở văn phòng của Aaron thì ra khi nãy cô không đủ dũng cảm để mở cánh cửa đó là vì cô sợ chuyện của 7 năm trước sẽ tái diễn trước mắt cô. Thì ra cô không mạnh mẽ như bản thân mình tưởng.

-Jiro!Bao năm qua Aaron như thế nào?Ý tôi là trước khi gặp tôi …có phải anh ta vẫn sống rất tốt…?Vẫn có nhiều phụ nữ…và.._Gui hỏi rất nhiều câu nhưng cổ họng lại nghẹn lại có chút chua xót, cô đang cố kiềm chế cho nước mắt không rơi xuống.

-Đúng là trước khi gặp phu nhân, chủ tịch sống rất tốt vẫn có nhiều phụ nữ vây quanh nhìn chủ tịch bề ngoài rất vui vẻ nhưng thật sự chủ tịch rất cô đơn_Jiro từ tốn đáp thật bình thản.

Gui tròn mắt khi nghe câu nói cuối của Jiro_ Cô đơn?

-Jiro khẽ gật đầu _ Chủ tịch thỉnh thoảng lại ngẩn người ra nhìn về một hướng và suy nghĩ điều gì đó. Tuy chủ tịch có rất nhiều phụ nữ nhưng cảm nhận trong lòng ngài ấy chỉ có một người con gái. Và ngài ấy vẫn luôn chờ đợi cô gái ấy…

Ở bên cạnh Aaron cũng lâu nên đối với cậu Jiro cũng hiểu ít nhiều. Gui nghe Jiro kể thì có chút tò mò và cũng lấy làm lạ…về người con gái Aaron chờ đợi. Không lẽ người đó là cô sao?Cô đã tự hỏi bản thân mình như vậy đó?Nhưng rồi lý trí của cô lại cười cợt cho cái câu hỏi ngốc nghếch của cô.

-Anh ta cũng có người để chờ đợi sao?_Gui lại ép lòng nói ra những lời mỉa mai với Aaron.

-Phu nhân, chủ tịch từng hỏi tôi “Nếu như đã làm cho một người bị tổn thương liệu người đó có còn yêu mình nữa không?Người đó có đồng ý quay về bên cạnh ngài ấy nếu như ngài ấy quỳ xuống xin lỗi??”

Jiro đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Gui như đang ám chỉ cho cô biết câu nói đầy ngụ ý của cậu có liên quan đến Gui.

Gui lập tức xoay mắt nhìn sang hướng khác, hai tay của cô nắm lấy nhau. Ánh mắt của Jiro như cho cô biết rằng người con gái từ trước đến giờ quan trọng nhất trong tim Aaron chính là cô.

Suốt quãng đường về đến nhà Gui không nói thêm bất cứ lời nào với Jiro nữa, câu chuyện của Jiro đã thật sự khiến cho cô phải suy nghĩ rất nhiều. Cảm xúc vui buồn xen lẫn trong cô…

-Cám ơn cậu Jiro_Gui khẽ mỉm cười nhìn Jiro vì cậu đã tiễn cô về đến tận nhà.

-Phu nhân!Đây là nhiệm vụ của tôi. Chủ tịch rất lo lắng cho bà_Jiro khẽ mỉm cười nhanh nhạy đáp lại.

Gui khẽ mỉm cười vì Jiro thật sự rất biết cách nói chuyện và cũng rất trung thành với Aaron.

-Tôi vào nhà đây_Gui xoay người bước đi

-Phu nhân!Những gì tôi nói khi nãy chắc là bà có thể hiểu. Người phụ nữ quan trọng nhất đối với chủ tịch từ trước cho đến bây giờ cũng chỉ là một người…và tin rằng bà biết người đó là ai?

Giọng Jiro vang lên từ phía sau của Gui khiến tim cô thắt nhẹ lại. Cô hiểu chứ?Hiểu được những lời mà Jiro đang cố ám chỉ. Nhưng…cô vẫn còn đang lo lắng…sợ rằng hy vọng quá nhiều sẽ đổi lại là thất vọng. Gui vẫn cứ bước vào nhà không quay đầu lại …

Vào đến nhà Gui ngồi nhẹ xuống ghế sofa và nhìn cái bụng đội áo của mình. Thứ cô đang mang chính là giọt máu của Aaron. Và nó không phải là thứ ngoài ý muốn giữa cô và Aaron. Nó thật sự có tình yêu của cô và Aaron trong đó…là điều cô biết rõ nhất. Nhưng vì sự bướng bỉnh nên cô đã không chịu thừa nhận rằng mình yêu Aaron.

Mãi suy nghĩ, Gui thiếp đi trên ghế sofa từ lúc nào cũng không hay…

Cho đến khi, cô tỉnh lại thì đã thấy mình đang nằm trên giường và được đắp chăn rất cẩn thận. Gui từ từ ngồi dậy bỏ hai chân xuống mang đôi dép lê mở cửa bước ra bên ngoài. Mùi thơm phưng phức của thức ăn đang sộc vào mũi của cô khiến cho đứa bé trong bụng bắt đầu hoạt động nhẹ có lẽ nó cũng đã thức dậy.

-Bà xã, em thức rồi sao?Đã khỏe hơn chưa?

Aaron nở một nụ cười thật tươi giành cho Gui và bước nhanh đến đỡ cô khi trên trên người vẫn còn mang tạp dề nấu ăn.

-Anh đang làm gì vậy?_Gui nhìn Aaron với vẻ ngạc nhiên

-Anh nấu ăn cho em_Aaron khẽ mỉm cười đáp

Gui liếc nhẹ nhìn đồng hồ trên tường chỉ mới có 4h30 chiều thôi vẫn chưa đến giờ tan sở mà Aaron đã về sớm như vậy. Cô bước lướt qua Aaron đi đến bếp nhìn vào những thứ đang lung tung trên bệ bếp. Hôm nay, Aaron không gọi thức ăn ở nhà hàng mà cậu đang tập nấu ăn, bên cạnh còn có cả cuốn sách dạy nấu. Tuy là cái màu thức ăn không đẹp mắt lắm nhưng mùi thơm thì cũng khá hấp dẫn.

-Không ngờ nấu ăn lại khó đến như vậy_Aaron lè lưỡi cười trừ với vợ khi nhìn những món ăn trên bếp.

Một vị chủ tịch của một công ty lớn lại phải lăn vào bếp nấu ăn. Trán thì lấm tấm mồ hôi mặt mày thì tèm lem. Gui bước đến bàn lấy khăn giấy đưa tay lau nhẹ mồ hôi mà mặt cho Aaron..

-Anh đi ra đi để em làm cho_Gui đẩy nhẹ Aaron ra sau khi cô đã lau mồ hôi cho cậu xong.

Aaron tròn mắt ngạc nhiên nhìn cô phải nó là cậu chưa hết ngạc nhiên vì cử chỉ dịu dàng của cô lại ngạc nhiên đến cách xưng hô của cô giành cho cậu đã thay đổi từ “tôi” chuyển sang “em” nó thật sự ngọt ngào làm sao?Cậu mỉm cười hạnh phúc bước đến lấy tạp dề giống như lần trước khi cậu rửa chén Gui đã mang giúp cho cậu. Còn lần này đến phiên cậu mang giúp vào cho cô.

-Anh phụ em_Aaron cười dịu dàng bước đến gần Gui.

-Uhm_Gui mỉm cười gật đầu đồng ý.

Vậy là họ cùng nhau làm bếp để nấu ra bữa cơm tối ấm úng tuy là thỉnh thoảng Gui mới nói chuyện với Aaron nhưng mà những lời cô nói ra thì đã không còn móc méo hay là mỉa mai Aaron nữa.

-Anh xong rồi, em vào tắm đi…anh đã lau sàn nhà rồi.

Aaron cầm khăn vừa lau tóc vừa bước ra, kể từ sau khi Gui mang thai tắm xong Aaron luôn lau sàn nhà tắm cho thật sạch mới bước ra cậu sợ rằng cô sẽ bị trượt chân mà ngã.

-Aaro…n…em…_Gui ngồi trên giường nhăn mặt nhìn Aaron

-Em làm sao vậy?_Aaron lo lắng chạy đến gần Gui thật nhanh.

-Bụng em hơi ê ẩm…khó chịu.._Gui đặt tay lên vai của Aaron dường như cô thật sự khó chịu.

-Không lẽ sanh sao?_Aaron lo lắng và cuống lên.

-Không phải đâu,…có lẽ do…khi nãy nó đạp mạnh quá_Gui nhăn mặt nói đến giờ cô vẫn còn cảm thấy đau vì đứa bé nghịch ngợm trong bụng.

Aaron thở phào nhẹ nhõm khi nghe Gui nói khi nãy cậu còn sợ đến sốt vó cứ tưởng Gui sẽ sinh sớm thì nguy.

-Em dựa vào anh một lát đi, anh giúp em_Aaron đặt nhẹ Gui dựa vào người của mình cậu đặt tay lên bụng của Gui và giúp cô xoa thật nhẹ.

Gui khẽ mỉm cười và ngoan ngoãn để Aaron làm giúp cô bởi vì khi cậu đặt tay lên xoa một lát thì cô cảm thấy dễ chịu hơn. Xem ra đứa bé tinh nghịch này nó thật sự chỉ thích ba của nó.

-Aaron!Cám ơn anh!

Giọng Gui thỏ thẻ vang lên khi mắt cô đã nhắm lại và ngủ thiếp đi, Aaron cười dịu dàng và vẫn để Gui dựa vào lòng cậu cho đến khi cô ngủ say cậu mới nhẹ nhàng đặt cô xuống. Ngày hôm nay thật sự rất đặc biệt đối với Aaron trong họa mà có phước. Xem ra tình cảm giữa cậu và Gui đã tiến triển rất nhiều đứa bé này thật sự là thiên thần hộ mệnh của cậu.

.

.

.

Trong giấc ngủ của mình Gui đã mơ một giấc mơ rất đẹp, cô thấy bản thân mình cùng với Aaron có một đứa con rất kháu khỉnh và bụ bẫm cả nhà họ cùng nhau sống rất vui vẻ. Điều đó khiến cho cô trong lúc ngủ cũng khẽ mỉm cười hạnh phúc, khi trở mình tỉnh giấc cô cũng chỉ muốn ở mãi trong giấc mơ đó.

Ngước nhìn người đàn ông nằm bên cạnh mình Gui lại càng cảm thấy hạnh phúc hơn. Thật sự, ông trời rất khéo đùa với cô sau 7 năm lại cho cô gặp lại người đàn ông đã làm tổn thương cô và đồng thời cũng cho cô tìm lại thứ tình yêu tưởng đã mất đi.

“Aaron!Anh nhất định không được làm cho em thất vọng”

Gui đưa tay vuốt nhẹ gương mặt của Aaron thật nhẹ để tránh cậu thức giấc. Không phải là kẻ vô tình đương nhiên Gui hiểu phải chăm sóc cô lại vừa lo cho việc công ty rồi phải đi học lớp dạy nuôi trẻ con chắc rằng Aaron cũng rất mệt. Nhưng vì để làm cô vui cậu đã cố gắng hết mình.

“Con ngoan, mẹ sẽ cho con một gia đình hạnh phúc”

Gui hết ngắm nhìn Aaron lại đưa tay sờ nhẹ lên bụng của mình và thầm nói với đứa trẻ trong bụng. Đặt tay lên bụng không bao lâu cô cảm nhận được hình như nó đang đạp nhẹ. Và cũng cảm thấy bắt đầu đói bụng…Gui mỉm cười nhẹ nhàng rời khỏi giường và tự đi pha ly sữa cho mình. Cô không muốn phiền đến Aaron…đây là lần đầu tiên cô không hành hạ Aaron khi cậu ngủ say kể từ khi mang thai.

-Bây giờ no rồi chúng ta vào ngủ thôi!_Gui uống xong ly sữa và xoa nhẹ cái bụng mỉm cười hạnh phúc nói với đứa bé đã ngoan ngoãn không quấy phá làm cô khó chịu.

Như thường lệ, Gui lại đi ngang căn phòng mà Aaron không bao giờ cho cô vào. Và cô cũng luôn tôn trọng điều đó nên không bao giờ tò mò mà muốn vào đó. Bởi vì cô cũng chẳng có hứng thú với cái bí mật của Aaron. Nhưng hôm nay, khi đi ngang căn phòng đó cô lại có một cảm giác rất kì lạ. Chân cô dừng lại và mắt cứ dán vào cánh cửa và suy nghĩ điều gì đó?

Vợ chồng vốn không thể tồn tại bí mật và bây giờ trí tò mò trong Gui đang trỗi dậy. Cô không suy nghĩ mà nhẹ nhàng đi về phòng và lấy chìa khóa trong túi áo của Aaron. Cô biết tất cả chìa khóa điều được Aaron cất giữ không chừng có cả chìa khóa căn phòng đó. Hôm nay, cô phải biết rõ căn phòng đó là gì?Nắm chặt sâu chìa khóa trong tay Gui xoay lại toan bước ra khỏi phòng đi đến nơi cô muốn đến thì…

-A!

Gui la lên và giật mình buông rơi xâu chìa khóa xuống đất khi xoay người lại thì Aaron đứng ngay sau lưng của cô.

-Khuya rồi sao em không ngủ?_Aaron nhìn Gui hỏi sao đó liếc nhìn sâu chìa khóa rơi dướt đất và từ từ cuối xuống nhặt nó lên.

-Em…em…

Gui bỗng dưng ấp úng nói không nên lời, rõ ràng chuyện này là do Aaron giấu cô nên cô mới phải lén lút mà lấy chìa khóa để mở căn phòng. Nhưng sao cô lại có cảm giác như mình đang là kẻ làm việc xấu.

-Anh làm em giật mình sao?_Aaron nắm lấy bàn tay của Gui hỏi han với giọng lo lắng bởi vì phụ nữ mang thai không được giật mình_ Em ổn không? Có cảm thấy khó chịu hay là đau ở đâu?_Aaron lo lắng vì Gui cứ lắp bắp

Gui đưa mắt nhìn Aaron khi cậu lại không hỏi cô lấy chìa khóa để làm gì ?Cậu chỉ quan tâm đến cô và đứa bé mà thôi.

-Hay là chúng ta đến bệnh viện kiểm tra?_Aaron lo lắng hơn khi Gui vẫn im lặng không nói gì mà chỉ cuối mặt xuống. Cậu nắm lấy cánh tay của cô …

-Aaron!_Gui rì tay của Aaron lại ngước nhìn cậu _Căn phòng đó…căn phòng anh không cho em vào…nó…có bí mật gì?

Cuối cùng, Gui cũng đã nói ra điều mà mình muốn hỏi. Aaron nghe xong câu hỏi thì chỉ khẽ mỉm cười khi sâu chìa khóa rơi xuống cậu biết rằng Gui đã bắt đầu tò mò về căn phòng đó.

-Em thật sự muốn biết?

-Phải!_Gui khẽ gật đầu chắc chắn.

-Anh sẽ dẫn em đến đó, cho em biết bí mật của anh_Aaron cười dịu dàng khiến cho Gui cảm thấy rất ngạc nhiên về thái độ đó.