#11: Chương 11

00:00
/
00:00


-Đường bây giờ mắc lắm sao á, bánh kem làm mà cũng tiết kiệm đường_Gui bỏ một muỗng bánh kem vào miệng mà cứ lầm bầm chửi rủa tiệm bán bánh.

Aaron đang xem hồ sơ mà cứ liên tục đưa mắt nhìn cô, bởi vì cô đặc biệt khác lạ hơn bình thường. Ăn bánh kem mà để mấy viên đường bên cạnh bỏ vào miệng để ăn kèm với bánh kem.

-Bà xã, em ổn không?_Aaron bỏ xấp hồ sơ xuống tiến lại gần chỗ của Gui, choàng tay qua ôm lấy eo cô.

-Có gì mà không ổn?_Gui vừa ăn vừa nói mắt thì cũng chả thèm nhìn Aaron lấy một cái.

-Trưa nay ăn cơm em cũng không thèm ăn, chỉ toàn ăn những món ăn ngọt. Ăn nhiều đồ ngọt có đường không tốt đâu bà xã_Aaron lo lắng nhìn Gui, vì cô ăn cái gì hay uống gì cũng đòi bỏ đường vào cho thật ngọt mới chịu.

-Nhưng tôi thích như vậy, dù có tiểu đường chết cũng cam tâm_Gui bây giờ cảm thấy cực kì khó chịu khi ai ngăn cấm không cho cô ăn.

-Anh thấy bánh kem đâu có gì đâu..đủ ngọt mà _Aaron lấy cái muỗng múc lấy miếng bánh bỏ vào miệng.

-Ai cho anh ăn_Gui tự nhiên đứng phắt dậy quát lên với vẻ đầy kích động.

-Anh…anh…chỉ ăn có …một muỗng thôi _Aaron trố mắt nhìn cô vợ đầy ngạc nhiên.

-Bánh kem tôi không đủ ăn mà anh dám ăn, thật đáng ghét.

Gui giật lấy cái muỗng trên tay của Aaron nhanh chóng bỏ bánh kem vào hộp thu dọn bãi chiến trường của mình trong tích tắt rời khỏi văn phòng của Aaron, ôm theo hộp bánh kem như là sợ cậu sẽ ăn mất của cô vậy.

-Tối nay sẽ không nấu cơm cho anh ăn_Trước khi ra khỏi cửa Gui còn quăng một câu lạnh lùng.

Aaron thì đứng chưng hửng ở đó không biết đã xảy ra chuyện gì?Cậu chỉ ăn có một muỗng bánh kem thôi mà Gui xem cậu như tội nhân thiên cổ vậy. Và dạo này thì liên tục nổi nóng với cậu dù là việc nhỏ như con kiến.

-Chủ tịch!_Jiro mở cửa bước vào thấy Aaron đang ngồi trên ghế thở dài phiền não.

-Cậu nói xem phụ nữ có phải là quá khó hiểu không?_Aaron làu bàu lên tiếng

-Jiro khẽ mỉm cười vì chủ tịch Yan một thời là sát thủ tình trường vậy mà bây giờ lại hỏi cậu một câu ngốc nghếch đến vậy_ Anh và phu nhân có chuyện gì sao?

-Cô ấy dạo gần đây còn khó hơn lúc trước, đụng một cái là nổi nóng. Tôi chỉ ăn chung có một miếng bánh kem thôi mà xem tôi như tội nhân thiên cổ vậy. Mà cũng lạ..dạo gần đây cô ấy ăn gì cũng phải cực kì ngọt…ngọt gắt luôn.._Aaron cảm thấy là lạ và đưa tay sờ cằm suy nghĩ.

-Chủ tịch, cậu đã đưa phu nhân đi khám sức khỏe chưa?_Jiro khẽ mỉm cười

-Cậu nghĩ cô ấy bệnh sao?_Aaron nhìn Jiro khó hiểu

-Không phải, tôi còn nhớ lúc trước bà xã tôi mang thai đứa con đầu lòng cũng như vậy. Cô ấy ăn gì cũng phải thật ngọt, mà mấy bà bầu rất là ham ăn…đừng hòng giành ăn với họ…với lại rất là khó tính.._Jiro đang truyền đạt kinh nghiệm xương máu của mình lại cho Aaron nghe.

-Có thai, có ấy mang thai sao?

Aaron ngạc nhiên nhìn Jiro, không lẽ thật sự Gui đã mang thai. Aaron chưa kịp suy nghĩ cho thấu đáo thì bên ngoài đã có tiếng gõ cửa phòng gấp gáp.

-Vào đi!

-Chủ tịch, phu nhân bị ngất xỉu ở đại sảnh!

.

.

.

-Bác sĩ, vợ của tôi thế nào rồi?Cô ấy có phải bị bệnh gì không?Tại sao đang khỏe mạnh lại ngất xỉu được chứ?Ông đừng có im lặng hoài có được không mau trả lời đi..

Aaron không ngừng đứng bên cạnh vị bác sĩ mà lảm nhảm khiến cho ông ta cũng lấy làm khó chịu.

-Chủ tịch Yan, ông hỏi nhiều câu như vậy làm sao tôi trả lời hết đây?Ông yên tâm, phu nhân rất khỏe mạnh.

Aaron thở phào nhẹ nhõm khi bác sĩ nói _Vậy thì tốt, nhưng tại sao khi không lại bị ngất chứ?

-Đây là triệu chứng bình thường thôi, đôi khi sản phụ hơi mệt hay là bị chuột rút hoặc là tức giận rất dễ bị ngất.._Bác sĩ đang nói đến các triệu chứng mà phụ nữ mang thai thường gặp.

-Sản phụ?Ông…nói ..là…vợ tôi…mang thai…_Aaron lắp bắp hỏi bác sĩ, một tin đầy bất ngờ khiến cậu hạnh phúc đến không thể bật thành lời. -Cậu không biết vợ mình mang thai sao cũng được gần 1 tháng rồi_Vị bác sĩ mỉm cười nhìn người cha trẻ đang đần cái mặt ra.

-Tôi được làm ba sao?Tôi được làm ba rồi…các cô có nghe không tôi sắp làm ba rồi đó.


Aaron la hét um sùm chạy đến từng cô y tá trong phòng mà khoe khoan khiến họ khẽ bụm miệng cười khút khít vì hành động đáng yêu của cậu. Gui đang nằm nghỉ cũng bị tiếng ồn của Aaron làm cho mở mắt, khi nghe những lời của Aaron. Cô ngỡ ngàng sờ lên bụng của mình.

-Aaron Yan, anh đã giở trò với tôi!_Gui ngồi bật dậy và hét đầy kích động khi biết mình mang thai.

Cô bước xuống giường đằng đằng sát khí đi về phía Aaron túm lấy cổ áo của cậu. Aaron thì quá bất ngờ với hành động bạo lực của vợ, y tá và bác sĩ nhanh chóng rời khỏi phòng để lại cho họ không khí riêng để mà trò chuyện..

-Bà xã, em đang mang thai có gì từ từ nói_Aaron cười ngây ngô đến vô số tội.

-Gui giật mạnh cổ áo của Aaron _Nói…có phải anh đã dở trò…tại sao tôi lại mang thai chứ?

-Em thật lạ, chúng ta là vợ chồng sớm muộn cũng có con là chuyện đương nhiên_Aaron vẫn cười ngây ngô như là kẻ vô tội.

-Không thể nào, tôi đã uống thuốc..và anh cũng…_Gui nói đến đây thì buông tay ra khỏi cổ áo của Aaron, cô xoay người ra sau và như nhớ đến chuyện gì đó. Mặt Gui đỏ bừng lên sau đó thì quay lại trừng mắt nhìn Aaron..

-Anh cố tình…_Gui quát lên khi biết Aaron đã dở trò trong những lúc họ ân ái cùng nhau.

-Bà xã, em bình tĩnh đi đừng kích động…sẽ ảnh hưởng em bé.

Aaron dịu dàng kéo lấy tay Gui đỡ cô ngồi xuống giường. Cậu nhìn Gui cười đến không khép được cái miệng lại vì quá hạnh phúc còn Gui thì khỏi bàn nhìn cái mặt của Aaron khiến cô càng bực bội hơn.

-Anh biết là anh có lỗi, không nên tùy tiện tự quyết định kết hoạch sinh con. Nhưng mà nếu cứ như vậy chúng ta sẽ mãi chẳng có baby.

-Anh đã tráo thuốc của tôi đúng không?Lại còn….còn…_Gui nói đến đây thì ấp úng mặt đỏ lên..

-Bà xã, em thích ăn gì?Tối nay anh sẽ dẫn em đi ăn. Sau này, em không cần nấu ăn cũng chẳng cần phải làm gì chỉ cần tịnh dưỡng tốt sau đó sinh ra một đứa bé bụ bẫm đáng yêu giống hai chúng ta_Aaron đáng trống lảng sang chuyện khác, cười ngây ngô khi nghĩ đến đứa con tương lai của họ.

-Anh….

Gui tức giận anh ách đến không nói nên lời, rõ ràng là tên quỷ nhỏ trước mặt cô giở trò nên cô mới mang thai ngoài ý muốn như vậy. Dù là thật sự giận về cái cách mà hắn đã làm nhưng cô lại có chút vui vui với sinh mạng nhỏ bé đang ở trong bụng mình. Cô chưa từng nghĩ giữa cô và Aaron lại có một thứ gì đó chung với nhau. Nhưng bây giờ, sinh mệnh nhỏ này chính là thứ liên kết giữa cô và cậu nhưng nó có phải được tạo ra từ tình yêu như bao đứa trẻ khác?Cô đã tự hỏi và không thể có đáp án cho câu hỏi của chính mình.

.

.

.

-Được rồi Jiro, khi nào có việc thì cậu cứ gọi cho tôi vậy đi tạm thời tôi sẽ không đến công ty.

-Ọe…ọe…ọe…

Aaron vừa nói chuyện điện thoại mà ánh mắt lo lắng và còn thấp thỏm nhìn vào toilet. Khi nó đang vang lên tiếng Gui ói trong đó, từ khi ở bệnh viện về Gui bắt đầu nôn mửa như đúng với hiện tượng của các bà bầu. Bởi vậy, người ta mới nói không biết thì thôi biết rồi nó sẽ hành..

-Bà xã, em sao rồi.._Aaron đỡ Gui, tay thì vuốt vuốt sau lưng của cô.

Gui chỉ quơ tay và tiếp tục mà nôn không ngừng, đến khi không còn gì để nôn ra. Aaron đỡ cô ra khỏi nhà tắm, gương mặt của Gui xanh đi và đờ vì mệt….khi chưa đến bệnh viện chưa biết mình mang thai cô ít ra vẫn còn ăn được chút gì đó giờ thì ăn gì vào cũng nôn ra hết.

-Bà xã, hay là anh đi nấu ít cháo cho em ăn_Aaron lo lắng nhìn Gui với vẻ mệt mỏi dựa lưng vào gối.

-Không cần đâu_Gui nói với giọng mệt _Ăn gì cũng vậy thôi….ăn vào rồi sẽ nôn ra hết_Gui lắc tay vì cô không muốn ăn gì cả, cổ họng của cô bị khô và khó chịu nó lại cứ lạt lạt. Ăn vào thì nó lại có cái vị tanh tanh muốn ói ra hết.

-Vậy thì uống sữa_Aaron lo lắng nhìn Gui

-Không uống đâu…tôi chỉ muốn ngủ thôi…

Gui kéo gối nằm xuống và nghiêng người qua đối lưng về phía Aaron, cô cố nhắm mắt lại để ngủ. Cái cảm giác khó chịu vì bị cái thai nó hành mong là khi ngủ sẽ bớt đi.

Aaron nhìn Gui mà đau lòng, cậu không ngờ có thai lại cực khổ đến như vậy. Tuy lúc ở bệnh viện Gui không ngừng trách cậu nhưng khi về nhà thì không nói gì với vẻ là không thích đứa bé.

-Con ngoan, đừng làm mẹ khó chịu nữa!

Gui mở nhẹ mắt ra khi Aaron đang nằm ở phía sau cô, một tay làm gối đầu cho cô, bàn tay còn lại đặt nhẹ lên bụng của cô. Cậu nói chuyện cứ như đứa bé trong bụng có thể nghe được vậy. Nghĩ đến đứa bé đó bây giờ chỉ mới là cục máu nhỏ trong bụng thôi làm sao có thể nghe thấy những lời của Aaron thì cô khẽ mỉm cười vì sự ngốc nghếch của cậu. Nhưng Gui cũng nằm yên trong vòng tay của Aaron …

-Nếu biết mang thai khổ như vậy, anh sẽ không để em mang thai_Aaron nói nhỏ bên tai của Gui với giọng dịu dàng và có chút hối hận.

Gui nhắm nhẹ đôi mắt và đôi môi cong nhẹ, có lẽ cô đang cảm thấy hạnh phúc với những lời ngọt ngào đó. Tuy là có chút khó chịu thật nhưng cô thấy nó thật kì diệu, Aaron chỉ đặt tay lên bụng cô một lát thôi mà dường như nó đã ổn đi rất nhiều. Từ từ chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.

Đến lúc khi cô tỉnh lại thì tay của cô không còn gối lên đầu của Aaron nữa, cô đang nằm trên một chiếc gối êm ái hơn nhưng mà cô vẫn thích gối đầu lên tay của Aaron. Gui khẽ vẩu môi có chút không vui.

-Bà xã, em thức rồi sao?_Aaron mở cửa phòng bước vào với nụ cười thật tươi, trên tay còn bưng khai thức ăn. Theo Gui quan sát thì đó là chén cháo nóng còn bốc khối và một ly sữa.

-Tôi nói là không muốn ăn mà…_Gui kéo chăn trùm lại nằm xuống bắt đầu làm nũng.

-Aaron mỉm cười đặt khai thức lên bàn, đi về phía Gui ngồi nhẹ xuống bên cạnh cô _Em ăn chút gì đi, cứ như vậy sao chịu được…chỉ là cháo trắng thôi…anh không bỏ gì vào cả. Nếu em thích đường thì anh bỏ vào cháo cho em…ăn xong uống ly sữa nữa…sẽ ổn thôi_Aaron dịu dàng ngồi bên cạnh kiên trì dỗ dành Gui.

-Ăn xong cũng nôn ra hết_Gui khó chịu nói.

-Vào được cái gì hay cái đó, cứ không ăn như vậy sức khỏe của em sẽ không chịu nổi đâu_Aaron kéo chăn ra và đỡ Gui ngồi lên, cậu kê cái gối cho Gui dựa lưng vào.

Aaron đi đến bàn bưng chén cháo và bỏ ít đường vào trong khuấy cho nó tan, nếm thử cũng vừa ngọt cậu bưng nó đến chỗ của Gui.

-Tôi tự ăn được_Gui đưa tay ra như muốn tự cầm chén cháo.

-Nóng lắm, để anh cầm cho_Aaron mỉm cười dịu dàng, nụ cười khiến người khác không thể từ chối. Thật ân cần Aaron múc cháo lên và thổi cho đến khi nó đủ nguội mới đút cho Gui ăn.

-Anh không đi làm sao?_Gui khẽ hỏi khi nuốt ngụm cháo xuống bụng.

-Em như vậy sao anh có thể yên tâm đi làm chứ?Việc công ty cứ để đó khi nào có việc gì quan trọng Jiro sẽ gọi cho anh. Bây giờ, anh sẽ ở nhà để chăm sóc cho em, đối với anh không có việc gì quan trọng hơn em. Nếu biết như vậy anh sẽ không để em mang thai, vì anh thích có con mà không nghĩ đến cảm giác của em.

Aaron nhìn Gui với ánh mắt ăn năn, đôi mắt chân thành và vô cùng lo lắng cho cô. Gui nhìn chén cháo tuy nó chỉ là chén cháo trắng với đường bình thường thôi. Nhưng mà nó đối với cô thật sự đặc biệt. Một chủ tịch Yan chưa từng vào bếp lại đi nấu cháo, ngồi bên cạnh năn nỉ vợ ăn…nghĩ đến đây thì mắt Gui nhòe đi như sắp khóc.

-Gui!

Aaron giật mình khi Gui đột nhiên ôm chặt lấy cậu không nói gì cả, Aaron bất động như tượng giơ tay ra hai bên cố cầm chặt lấy chén cháo trên tay. Gui vẫn không nói lời nào, cô cảm thấy bản thân mình trong lúc này sau lại yếu đuối như vậy phải chăng khi có thai nên cô mới như vậy. Tự nhiên lại dẹp bỏ tự ti, tôn nghiêm mà ôm kẻ mà mình không muốn ôm chút nào. Hay là do đứa bé nó muốn gần gũi cha của nó?

-Gui …em…

-Đừng nói gì cả, cứ như vậy một lúc đi_Gui khẽ lên tiếng ngăn không cho Aaron nói tiếp.

Aaron vẫn ngồi đó im lặng không nói lời nào cậu biết Gui đang cảm thấy khó xử. Bắt cô phải yêu lại người từng phản bội cô đó là một điều khó khăn. Nhưng cậu tin rằng chỉ cần cố gắng dùng tình yêu chân thành của cậu thì Gui sẽ nhanh chóng chấp nhận cậu hoàn toàn.

-Anh không cần phải chăm sóc tôi như vậy, cứ đi làm đi. Chỉ là ốm nghén thôi…không sao đâu_Gui buông nhẹ Aaron ra và cầm lấy chén cháo trên tay của Aaron và tiếp tục tự mình ăn.

-Không được, anh đã nói phải ở cạnh em. Anh sẽ không thay đổi ý_Aaron giành lấy lại chén cháo trên tay của Gui nói với giọng kiên quyết. Cậu lại múc lấy muỗng cháo và tiếp tục thổi nó đưa đến miệng của Gui…

Giọt nước mắt của Gui bất giác rơi xuống muỗng cháo đặt ở gần miệng, Aaron giật mình khi thấy nước mắt của Gui. Từ khi họ gặp lại nhau đến kết hôn cậu chưa từng thấy Gui như vậy…

-Sao anh lại cứ phải khiến cho tôi phải như vậy chứ?_Gui nhìn Aaron đau đớn nói, nước mắt bắt chợt rơi xuống nhiều hơn _ Bảy năm trước tôi đã tin rằng tình yêu là có thật…nhưng sau đó anh lại nói cho tôi biết trên đời này không có tình yêu chân thật. Bảy năm sau khi tôi cố tin rằng trên đời này không có tình yêu thì anh lại bắt tôi phải tin rằng nó thật sự đang tồn tại…

-Gui…

Những giọt nước mắt của Gui làm cho Aaron đau thót tim gan, cậu nên cảm thấy vui hay là mừng vì câu nói này đây.

-Làm vợ anh tôi nên cảm thấy vui hay là đau khổ đây?_Gui cười khẩy nhìn Aaron đầy đau đớn khi nước mắt lại bắt đầu rơi xuống.

Những giọt nước mắt đó cứ lăn dài trên má của Gui khiến Aaron không thể không chạnh lòng, cậu chỉ muốn nó đừng rơi nữa.

Một nụ hôn ngọt ngào chân thành

Sẽ ngăn được lệ rơi của em chăng?

Giọt nước mắt của Gui thấm ướt cả đôi môi của Aaron khi môi của cậu đang dịu dàng lướt trên đôi môi của cô. Vòng tay ấm áp quấn chặt lấy eo Gui chế ngự tất cả lý trí của cô trong lúc cô yếu đuối nhất và cũng là lúc trái tim cô cần sự ấm áp thì nụ hôn của cậu sẽ dễ dàng đánh bật đi tất cả.

-Bà xã, anh xin lỗi. Anh biết bây giờ không thể khiến cho em tin tưởng anh tuyệt đối nhưng mà có ngày em sẽ tin chắc rằng anh yêu em.

Ngay sau khi bứt khỏi nụ hôn với Gui, Aaron ôm chặt lấy cô vào lòng. Cậu biết bây giờ đối diện thẳng mặt sẽ làm cô thấy ngượng và xấu hổ. Phụ nữ cũng có cái tôi của mình nhất lại là GuiGui một cô gái đang cố gắng vượt qua nỗi ám ảnh về sự phản bội của bảy năm trước mà cậu đã ban cho cô.

-Gui níu nhẹ lấy áo của Aaron, mặt cô đỏ nhẹ lên khi nghe thấy được nhịp tim của Aaron ở trong lồng ngực đang đập rất mạnh _ Tuy là…bây giờ…tôi không thể cho anh biết tôi có còn tin anh nữa hay không?Có còn yêu anh nữa hay không?Nhưng có điều tôi biết được…làm vợ của Aaron Yan sẽ rất hạnh phúc..

Aaron khẽ mỉm cười hạnh phúc khi nghe câu nói đó, cậu cứ như vậy mà ôm chặt lấy Gui không hỏi thêm điều gì nữa. Gui đã có thể nói ra điều đó đối với cậu vậy xem như cũng đủ rồi không cần phải đòi hỏi thêm nữa. Cậu sẽ từ từ đợi cho đến khi cô chính miệng nói lại câu “em yêu anh”.