#10: Chương 10

00:00
/
00:00


-Mệt chết đi được!

Gui ngồi tựa vào cái ghế sofa ở một căn phòng vắng không có ai, cởi đôi giầy cao gót và cô xoa đôi chân của mình. Vốn đi giầy cao gót không có vấn đề gì với cô nhưng mà phải đi lại mấy tiếng khiến chân của cô muốn rụng rời.

-Kể ra tên đó cũng thật tội nghiệp.

Gui dựa đầu vào ghế và nghỉ ngơi, lại nghĩ đến Aaron đôi khi phải dự những buổi tiệc như vậy. Lúc nào cũng phải cười nói vui vẻ, hết tiếp chuyện người này đến tiếp chuyện người khác vì kinh doanh thì phải xã giao. Chẳng trách, có nhiều khi cậu về nhà muộn không kịp thay quần áo đã lăn đùng ra nằm bên cạnh của Gui mà ngủ.

-Em mệt lắm rồi đúng không?

Một giọng nói dịu dàng vang lên ở phía sau Gui, cậu dịu dàng ngồi xuống bên cạnh cô.

-Anh nghĩ xem, có mệt không?_Gui nói với giọng lẫy.

-Nếu em không vui chúng ta ra về_Aaron cười dịu dàng nhìn đôi giầy bỏ ra phía dưới ghế. Cậu biết chân Gui đang bị đau nên cô mới chốn ở chỗ này mà ngồi nghỉ.

-Thôi đi, không sao. Anh cứ tiếp tục xã giao với họ đi_Gui thở dài và cúi nhẹ xuống nhặt đôi giầy mang vào chân của mình.

-Chúng ta về thôi, anh không muốn vợ mình phải khổ_Aaron bế nhẹ Gui lên sau khi cô đã mang giầy xong.

-Bỏ tôi xuống, để người khác thấy ngại lắm_Gui nhíu mày nhìn Aaron mặt thì hơi ửng đỏ.

-Em là vợ anh, có gì mà phải ngại chứ?

-Tùy anh thôi!_Gui tỉnh bơ đáp, cô choàng tay lên cổ Aaron, gương mặt cuối nhẹ xuống hai má đỏ bừng lên vì hạnh phúc.

Aaron khẽ mỉm cười bế Gui đi ra khỏi phòng, họ nhanh chóng rời khỏi bữa tiệc và quay về nhà.

.

.

.

-Đau chết đi_Gui đang đứng lau khô tóc và lẩm bẩm nhìn đôi chân của mình đang đỏ lên vì mang giầy cao gót do đứng quá lâu.

-Bà xã, lát nữa em sẽ thấy thoải mái thôi.

Aaron bước ra từ nhà tắm đặt nhẹ chậu nước dưới giường. Cậu bước lại nhanh về phía Gui khi cô chưa kịp hiểu chuyện gì thì Aaron đã bế cô lên và đi nhanh đến giường đặt nhẹ cô xuống.

-Ngâm chân một lát sáng mai em sẽ có thể đi lại bình thường_Aaron cười dịu dàng đặt đôi chân của Gui vào chậu nước ấm với lá trà tươi.

-Sao biết cách này?À…chắc là cũng làm với nhiều phụ nữ lắm đây mà_ Gui nhìn Aaron nói giọng mai mỉa.

-Anh chỉ làm điều này cho vợ của mình thôi_Aaron vẫn mỉm cười dịu dàng, cậu ngồi xuống bên cạnh Gui.

-Anh đối xử tốt với tôi cũng chỉ muốn tôi tha thứ cho anh để lòng anh nhẹ nhõm thôi_Gui lạnh lùng đáp.

-Sao em không thử suy nghĩ theo một chiều hướng khác nhỉ?Anh tốt với em là do anh yêu em_Dù Gui bắt bẻ trong từng lời nói nhưng Aaron rất vui vẻ giải thích theo một nghĩa khác. Cậu luôn muốn cô hiểu cậu yêu cô nhiều đến thế nào.

-Nghĩ không nỗi_Gui nhíu mày đưa tay quơ lấy tờ tạp chí giả vờ lật lật để không cần nói chuyện tiếp với Aaron.

-Bà xã, em..hãy suy nghĩ lại chuyện chúng ta sinh em bé có được không?_Aaron khẽ nhỏ nhẹ hỏi Gui, ánh mắt nhìn cô có chút lo lắng. Cứ như một đứa trẻ đang làm điều gì đó sai trái và đang thú tội nhưng lại sợ bị mắng.

-Bảo người phụ nữ khác sinh cho anh_Gui quăng một câu lãnh đạm và vẫn tiếp tục giả vờ đọc báo. Aaron khẽ mỉm cười vì cậu biết nhất định Gui sẽ trả lời như vậy, cậu đứng dậy đi đến bàn làm việc mở máy tính lên và làm công việc của mình. Gui liếc nhẹ nhìn về phía Aaron, tim cô khẽ đập mạnh khi suy nghĩ đến chuyện nếu như cô mang thai mọi chuyện sẽ như thế nào?Tình trạng bây giờ của cô và Aaron đã không thể giải quyết tốt nếu có thêm một thành viên…mọi thứ chắc là sẽ rối tung lên thôi.

-Anh thích có con sao?_Gui đột nhiên lên tiếng hỏi

Bàn tay của Aaron ngừng lại trên phím vi tính, cậu khẽ mỉm cười xoay lại nhìn cô .

-Nếu anh nói anh rất muốn có con muốn có một gia đình với tiếng trẻ thơ…em có tin anh không?

-Để suy nghĩ lại đã.

Gui lại quăng một câu chẳng ra đâu, giơ tờ báo lên tiếp tục đọc tiếp nhưng thật sự là đang che đi gương mặt ngượng ngập của mình. Ánh mắt chân thành và dịu dàng của Aaron đang khiến con tim của cô giao động. Nếu như khi nãy cô không kiềm lòng chắc là cô sẽ nói ra câu “em tin anh” mất thôi.

-Anh cần gì phải đối xử tốt với tôi chứ?Tội tình gì phải hầu hạ một người phụ nữ luôn chống đối lại anh, nói những lời đả kích anh_Giọng Gui hơi trầm nó không cáu gắt như mọi khi vì Aaron lúc này đang dùng khăn lau chân cho cô.

-Bởi vì anh yêu em_Aaron mỉm cười dịu dàng, vẫn là câu nói đó vì cậu yêu cô cho nên dù cô có làm điều gì, cậu vẫn không oán trách vẫn cứ là yêu cô nên thích như vậy.

-Được rồi không cần lau nữa, tôi thấy hơi mệt _Gui rút chân lại và lùi vào giường nằm nhanh xuống đắp chăn lại giả vờ như muốn ngủ.

Aaron cười nhẹ đem khăn vào nhà tắm, cậu bước ra nhưng không đi đến giường của Gui mà đi đến túi áo của mình lấy cái gì đó.

-Tôi mệt lắm..

Gui lấy cái chăn che trùm đầu lại khi Aaron đã lên giường và hôn nhẹ lên tóc của cô, tay cậu ôm nhẹ lấy cô nụ hôn của cậu di chuyển xa hơn xuống cổ của Gui. Cứ mỗi lần như vậy Gui điều biết Aaron đang muốn điều gì.

-Anh định làm gì?_Gui đột nhiên ngồi bật dậy khi tay của Aaron nắm lấy chân của cô kéo ra khỏi chăn.

-Tôi mệt lắm…tôi muốn ngủ..

Aaron vẫn không nói gì vẫn nắm chặt chân Gui và làm điều gì đó, cô khó chịu la lên. Lát sau, Aaron bỏ chân của Gui xuống và mỉm cười dịu dàng nhìn cô.

-Đây là ý gì?_Gui nhìn thấy chiếc lắc chân được đeo vào chân của cô, tay chỉ chiếc lắc với vẻ mặt khó chịu.

-Em không thích trói anh nhưng anh lại thích trói em…xem như khóa chân lại để em đừng đi lung tung_Aaron cười tinh ranh và tiến sát lại gần Gui.

-Anh xem tôi là cún con sao?_Gui nhíu mày khó chịu với cách cư xử kì lạ của Aaron _Anh đúng là kẻ biến thái_Gui quát lên

-Anh biến thái vì anh yêu em_Aaron cười dí dỏm, cậu xé toạt cái chăn ra khỏi người Gui và đè lên người của cô.

-Anh…lại…như vậy..

Cái nụ cười dịu dàng đáng ghét thêm một chút ma mãnh và một chút dục vọng của Aaron luôn gợi ý cho Gui biết cậu muốn làm điều gì. Mặc cho cô có nói không thì cũng vô ích bởi vì cậu nói có…và cậu muốn điều đó cô không thể nào thoát khỏi được.

-Mmm…t..ôi…ghét…cái..cảm giác…này..

-Em …lại…dối lòng nữa rồi…

Gui cố đẩy Aaron ra khi mà cơ thể của cô nhanh chóng bị cậu chiếm giữ, nhanh chóng thôi thì lý trí của cô cũng bị đánh bật đi. Cơ thể của cô lúc nào cũng nói khác với lý trí của cô chính bởi vì điều này nên cô luôn là kẻ thuộc cuộc của Aaron.

Bãi chiến trường trên sàn nhà lại bắt đầu tiếp diễn, quần áo, nội y lại bắt đầu bị vứt lung tung. Ánh đèn sáng lóa nhường lại cho ánh đèn vàng mờ ảo, mang âm vị của tình yêu lãng mạn. Những tiếng rên rỉ như một bản tình cả tuyệt diệu khi cả hai lại bắt đầu phối hợp ăn ý trong cuộc mây mưa của họ.

Buổi sáng bắt đầu với những tia nắng sớm nhảy nhót trên chiếc giường rộng lớn, chiếc chăn không gọn gàng vào nếp của nó. Sau trận chiến đêm qua những thứ trên sàn nhà vẫn y nguyên không xê dịch. Đâu đó, trong căn phòng tắm có tiếng nước chảy nhẹ, mùi hương thơm thoang thoảng của bọt xà phòng và cả tiếng nói chuyện nho nhỏ vang lên.

-Còn giận anh sao?Nãy giờ vẫn không nói gì.

Trong cái bồng tắm lớn dưới làn nước ấm, Aaron ôm lấy eo của Gui kéo cô sát vào cậu hơn để lưng cô áp chặt vào ngực của cậu. Cằm của Aaron để lên vai của Gui, cái miệng đáng ghét thì lại cắn nhẹ vành tai của cô để mà trêu đùa.

-Anh là kẻ độc tài_Gui quăng một câu nói theo ý nguyện của Aaron coi như cô đã lên tiếng.

Aaron khẽ bật cười nhẹ _ Em biết anh yêu em mà_Aaron thỏ thẻ nói bên tai của Gui làm cô hơi rùn mình phản ứng lại với hơi thở ấm áp và đầy kích thích đang lan tỏa trên cô của cô.

-Sau đêm qua, tôi vẫn còn mệt.._Gui đỏ mặt lên tiếng

-Anh làm em đau sao?_Tuy không nhìn Aaron nhưng Gui cảm nhận được một chất giọng đầy quan tâm của cậu giành cho cô.

-Không phải chỉ là…_Gui nói được phân nửa thì lại không nói tiếp

-Sao hả?_Aaron khẽ hỏi tiếp khi Gui không nói hết câu.


-Không có gì.

Gui thật sự không biết nói cái cảm giác đêm qua ra sao?Cô chỉ cảm thấy đêm qua có chút gì đó hơi khác khác. Nó không giống cảm giác như mọi khi mà cô vẫn có. Nếu nói thẳng ra thì cô thích cảm giác đêm qua.

-Lát anh đưa em đi ăn sáng, sau đó sẽ đến công ty. Trưa nay, chúng ta vẫn sẽ ăn cơm cùng nhau em nhớ chứ bà xã?_Aaron đang nhắc nhở Gui để tránh cô lại giả vờ nói là quên vì cậu không nhắc cô.

-Biết rồi!

Aaron cười dịu dàng vì vẻ mặt của Gui vẫn còn chút giận dỗi, cậu hôn nhẹ lên má của Gui cười khút khít. Tuy là giận nhưng mà vẻ mặt của Gui vẫn rất đáng yêu, cậu thích nó vô cùng.

.

.

.

-Gui chiếc lắc trên chân của cậu đẹp thật đó_Selina nhìn Gui và đang đề cặp đến chiếc lắc chân của cô, vừa bước vào quán nước thì hai cô bạn thân đã để ý ngay đến chiếc lắc chân của Gui vì nó lấp lánh và rất đẹp.

-Nếu gắn thêm mấy cái chuông nhỏ thì mình sẽ giống một con cún con_Gui khó chịu nói khi nghĩ đến chiếc lắc trên chân của mình. Cái tên quỷ đó thật sự đang xem cô như là thú nuôi vậy, còn mua cả lắc chân để trói cô..chẳng khác nào xem cô là cún con của hắn.

-Của Aaron mua đúng không?_Hebe cười đầy ẩn vì chỉ có Aaron mua cho cô nên cô mới có bộ mặt khó chịu đó thôi.

-Anh ta xem mình như cún con vậy_Gui khó chịu nói

-Đâu phải mua lắc cho người yêu là cún con đâu, không phải rất đặc biệt sao?Bình thường người ta sẽ tặng dây chuyền, lắc tay, bông tai, nhẫn…nhưng Aaron lại tặng lắc chân cho cậu…xem như cậu rất đặc biệt đó_Selina đang phân tích cho cô bạn của mình hiểu qua cái nhìn đầy lãng mạn của cô.

-Chỉ có cậu mới nghĩ như vậy_Gui khẽ mỉm cười sau khi nghe Selina phân tích.

-Bọn mình cứ tưởng sau khi từ Hawai về thì tình trạng vợ chồng của cậu Aaron sẽ được cải tiến một chút chứ?_Hebe lấy làm lạ vì mọi thứ vẫn dậm chân tại chỗ, cô cứ tưởng Gui và Aaron có gì đó đặc biệt nên mới quyết định quay về sớm hơn dự định.

-Chẳng có gì mới cả, có mới chính là…_Gui nói đến đây thì không nói tiếp, vẻ mặt cô bắt đầu có chút lo lắng và nghi hoặc.

Dạo gần đây, cái cảm giác chăn gối của cô và Aaron đã hoàn toàn khác đi rất nhiều nhưng cô không biết đó là gì?Chỉ biết là dạo gần đây Aaron lại muốn giở trò với cô, muốn cô mang thai cho nên luôn bỏ hết những viên thuốc tránh thai của cô vào sọt rác. Nhưng cô cũng rất thông minh đã lén giấu lại để mà dùng. Dù sao, cô vẫn không muốn có con trong lúc này.

-Sao vậy, cậu thật lạ đó Gui…nói chuyện ấp úng?_Hebe khó hiểu nhìn Gui đang ngây người suy nghĩ gì đó.

-Không có gì, mình chỉ nói là có mới là mình và anh ta gần đây cãi nhau nhiều hơn thôi_Gui khẽ mỉm cười không nhìn Hebe mà cầm cái ống hút khuấy khuấy ly trà chanh để lảng sang chủ đề khác.

-Gui!Cậu có nghĩ đến việc có con với Aaron không?

-Hụ…hụ…

Gui đang hút ly nước trà chanh và suy nghĩ về vấn đề đó thì Selina lại đột nhiên hỏi làm cô giật mình và sặc luôn.

-Cậu ổn không?_Hebe lo lắng lấy khăn giấy đưa cho Gui.

-Mình…không…sao…_Gui quơ tay ra hiệu cho họ yên tâm

-Gui à..

-Mình chợt nhớ là phải đem canh đến cho tên quỷ nhỏ đó mình đi trước đây_Gui lấy túi xách và đứng dậy luống cuống rời khỏi quán nước để tránh câu hỏi của Selina.

-Cậu ấy làm sao vậy?_Selina nhìn theo khó hiểu với thái độ kì lạ của Gui

-Ai mà biết, hình như những người có chồng lâu lâu quái quái vậy á_Hebe quăng một câu tỉnh bơ.

.

.

.

-Bà xã, canh của em nấu càng lúc càng ngon_Vẻ mặt hạnh phúc đến mãn nguyện của Aaron khi ăn canh do đem đến làm cho Gui ngồi bên cạnh cũng phải quay đi vì ngượng.

-Đừng giả vờ nịnh, anh chỉ biết hành xác tôi thôi_Gui lầm bầm oán trách Aaron vì ngày nào cũng bắt cô nấu canh, nấu cơm cho cậu.

-Phụ nữ luôn cảm thấy hạnh phúc khi chồng ăn những món ăn do mình nấu mà_Aaron cười dịu dàng quấn tay qua eo của Gui.

-Tôi thì lại thấy như cực hình_Gui vẫn ngoan ngoãn ngồi đó nói lời móc méo Aaron.

-Bà xã, hình như mặt em không ổn_Aaron nhìn chăm chằm vào mặt của Gui, áp nhẹ hai tay vào mặt của cô. Rồi lại lo lắng sờ trán xem cô có bị sốt hay không.

-Tôi không sao_Gui lấy tay của Aaron ra khỏi trán của mình khó chịu nói_ Nếu anh bớt đì tôi chút tôi sẽ không mệt_Gui trừng mắt nhìn Aaron.

-Aaron khẽ bật cười lớn _ 80% cuộc sống vợ chồng là chuyện chăn gối, anh cũng có tẩm bổ cho em mà bà xã_Aaron tinh ranh nói

-Anh thật sự nói mà không cảm thấy xấu hổ, cứ như suốt ngày anh chỉ muốn làm chuyện đó với tôi_ Gui làu bàu với giọng điệu cáu gắt

-Chính là như vậy, anh ước ôm em cả tháng trên giường..không là cả đời cũng được_Aaron không hề ngượng ngùng mà nói tỉnh bơ

Tuy là câu nói này hơi trơ trẽn nhưng mà Gui lại cảm thấy có chút vui vui. Do phụ nữ luôn thù dai nên Gui khó lòng mà tha thứ cho Aaron nhưng trong lòng cô cũng có chút cảm nhận Aaron rất yêu cô. Cậu thật sự đã thay đổi rất nhiều để ở bên cạnh cô.

-Tối nay muốn ăn gì nói đi?_Gui lấy giấy viết ra

-Cơm tối em quyết định đi, anh thì muốn ăn chè hạt sen cùng tuyết nhỉ do em nấu_Aaron cười ngây ngô như một đứa trẻ ôm nhẹ lấy Gui mà vòi vĩnh.

-Biết rồi, lại phải nấu thêm chè…anh thật sự biết cách đì tôi.

Gui khó chịu đứng dậy xách túi rời khỏi văn phòng của Aaron để mà đi siêu thị mua thức ăn. Aaron khẽ tủm tỉm nhìn theo mỉm cười, tuy miệng thì cứng nhưng lòng Gui đã bắt đầu dần chấp nhận cậu.

———————————-

-Bây giờ là mấy giờ rồi mà vẫn chưa về?

Gui nhìn đồng hồ đi tới đi lui rồi nhìn về phía bàn cơm nóng bây giờ cũng biết thành lạnh tanh. Hôm nay, Aaron về trễ hơn mọi ngày lại không thèm gọi điện báo cho cô biết.

Thời gian lại cứ trôi qua, cây kim ngắn và cả cây kim dài trên đồng hồ treo tường cũng đã chỉ gần 11h giờ khuya. Gui nằm trên giường cứ lăn qua lăn lại rồi đưa mắt nhìn điện thoại. Cô muốn gọi cho Aaron nhưng lại thôi, mắc công anh ta sẽ nghĩ cô đang lo lắng cho anh.

-Chắc là lại đi ra ngoài lăng nhăng rồi…đàn ông đúng là …vẫn tính đó thôi_Gui cười mỉa mai bản thân mình khi cứ ngốc nghếch cho rằng Aaron sẽ thay đổi vẫn cứ ngoan ngoãn về nhà dùm cơm với cô. Dù có về trễ cũng sẽ báo lại nhưng hôm nay thì hoàn toàn không hề gọi điện thoại về thông báo cho cô biết. Làm cô phải loay hoay chuẩn bị cơm tối và đã vậy không ăn mà ngồi đợi cậu.

Tiếng kim đồng hồ tích tách lại bắt đầu chỉ đúng nửa đêm, lòng Gui bỗng chốc trĩu nặng. Chưa bao giờ cô nghĩ chiếc giường này lại rộng lớn và lạnh lẽo đến như vậy, cô phát hiện thì ra bản thân rất thích nằm trong vòng tay của Aaron để ngủ. Đêm nào cũng vậy, cô cũng nằm trên tay của Aaron mà ngủ ngon lành một giấc đến sáng. Chưa bao giờ cô lại cảm thấy trơ trọi và lạnh lẽo như bây giờ, nhìn sang chiếc gối bên cạnh lòng cô lại ngậm ngùi.

-Đáng ghét!Mình không được khóc…bảy năm trước khóc chưa đủ sao?_Gui ngồi bật dậy và ngước mặt lên không để nước mắt rơi xuống. Cô ghét cái cảm giác này quay lại, cô sợ bản thân sẽ lại yếu đuối như bảy năm trước đây.

“Cạch” Tiếng cửa phòng mở ra Gui cố nén nước mắt vào trong vì cô biết Aaron đã trở về.

-Em vẫn chưa ngủ sao?_Aaron với vẻ mặt mệt mỏi nhìn Gui với sự xót xa.

-Anh về rồi sao?_Gui lạnh lùng nói

-Aaron khẽ mỉm cười bước đến gần Gui _Anh đánh thức em sao?Xin lỗi…điện thoại của anh hết pin…công ty có chuyện nên anh phải đột xuất ở lại họp và cùng Jiro xử lý một số chuyện nên anh quên mất gọi cho em…

Aaron dịu dàng nói và vén nhẹ mái tóc của Gui, dù mỉm cười nhưng Gui lại cảm nhận thấy được sự mệt mỏi trên gương mặt của Aaron. Khi chồng đi làm mệt mỏi về chỉ mong đổi lại nụ cười của vợ nhưng cô khi nãy còn lạnh lùng và có chút giận dỗi muốn cáu gắt với Aaron.

-Lần sau anh sẽ cố gắng thu xếp không về trễ nữa_Aaron cởi áo khoác ra và mỉm cười nhìn sang bên giường phía Gui đang ngồi.

Gui không đáp lại, cô lẳng lặng đi về phía của Aaron đưa tay giúp cậu cởi cavat và áo ra. Aaron hơi bất ngờ với hành động dịu dàng của Gui nhưng cũng nhanh chóng mỉm cười hạnh phúc.

-Anh ngồi nghỉ một lát đi, tôi đi vào pha nước ấm cho anh tắm..

-Không cần đâu_Aaron nắm lấy tay của Gui lại _Anh sẽ tự làm, em đi ngủ đi.

-Không sao, đây vốn là bổn phận của người vợ mà_Gui đẩy nhẹ tai của Aaron ra và lấy khăn tắm và quần áo ngủ máng sẵn trong nhà tắm. Cô còn pha sẵn nước ấm và chuẩn bị mọi thứ cho Aaron.

-Cám ơn em bà xã_Aaron bước vào nhà tắm ôm nhẹ lấy Gui từ phía sau.

-Mau tắm đi, tôi đi hâm nóng lại đồ ăn chắc là anh chưa ăn gì_Gui gỡ nhẹ tay của Aaron ra và nhanh chóng rời khỏi phòng tắm.

Aaron mỉm cười nhìn theo bóng dáng của Gui, không có nụ cười dịu dàng của một người vợ nhưng những gì cô đang làm cho cậu chứng tỏ rằng trong trái tim cô ít nhiều gì cũng có tình cảm với cậu.

-Aaron!Thức ăn hâm nóng rồi anh…

Gui mở cửa phòng bước vào thì thấy Aaron đang nằm ngủ trên giường ngon lành, tóc vẫn còn ướt mà cậu vẫn chưa kịp lau khô.

-Tên này muốn bị cảm sao?

Gui khẽ mỉm cười đi lấy cái khăn và nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Aaron lau tóc cho Aaron thật nhẹ để tránh làm cậu thức giấc. Cô mỉm cười nhìn gương mặt của Aaron khi ngủ, thật sự rất đáng yêu. Đưa tay Gui dịu dàng vuốt nhẹ lấy gương mặt của Aaron..

-Nếu như bảy năm trước anh không làm những điều đó thì hay quá..

Gui khẽ nói với giọng đượm buồn, nhìn một lát mắt cô cũng mỏi và cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến. Gui nằm xuống dụi vào lòng của Aaron mà ngủ thiếp đi.

.

.

.

-Hơ ~ Hơ ~

Một cái ngáp dài cùng với một cái vươn vai để lấy lại tinh thần chào một ngày mới. Gui từ từ bước xuống giường và đi về phía nhà tắm, Aaron không có ở trong đó. Sáng nay mở mắt nhìn bên cạnh cũng không thấy Aaron hiếm khi thấy cậu lại chịu ngoan ngoãn rời khỏi giường sớm mà không làm cái gì đó với cô.

Gui choàng chiếc khăn mỏng vào và đi ra ngoài phòng khách, cô nghe thấy tiếng gì đó đang phát lên ở trong bếp.

-Em thức rồi sao bà xã_Aaron với chiếc tạp dề mỉm cười nhìn cô dịu dàng.

-Anh đang làm gì vậy?_Gui tròn mắt nhìn Aaron.

-Xin lỗi, tối qua anh về trễ không dùm cơm với em…sáng nay định ăn những món này không ngờ lại bị ôi hết…_Aaron nhìn mớ thức ăn mà tiếc nuối _Anh đang giúp em dọn dẹp .

-Không cần đâu, anh mau đi làm đi…cứ để đó cho tôi_ Gui giành lấy cái chén trong tay của Aaron

-Nhưng mà…

-Chỉ có mấy cái tôi sẽ rửa nhanh thôi_Gui đưa khăn cho Aaron lau tay

-Cám ơn em bà xã_Aaron nhìn Gui cười dịu dàng.

-Mau vào thay quần áo đi_Gui nhìn Aaron mà giục vì nhìn đồng hồ cũng sắp đến giờ cậu phải đến công ty.

-Anh muốn ăn chè_Aaron mỉm cười níu tay Gui lại

-Sáng mà ăn chè sao?_Gui tròn mắt nhìn Aaron đầy ngạc nhiên.

-Anh muốn ăn món do bà xã nấu, sẽ có lại năng lượng để làm việc_Aaron vẫn nụ cười rạng rỡ trên môi của một đứa trẻ đang chờ được ăn kẹo.

-Đợi một lát tôi sẽ đi hâm nóng lại, tối qua cũng may là bỏ vào tủ lạnh_Gui đi đến tủ lạnh và lấy nồi chè ra đặt lên bếp mà hâm nóng lại.

Aaron mỉm cười ngoan ngoãn ngồi đợi Gui múc chén chè ra đặt ngay trước mặt mình. Mùi hương thơm phức của chè hạt sen lan tỏa trong căn nhà ấm áp của họ.

-Ăn mau đi rồi còn đi làm_Gui đặt chén chè xuống bàn cho Aaron

-Cám ơn em

Aaron hí hửng cầm muỗng và múc một muỗng chè đầu tiên bỏ vào miệng..

-Hmm!

-Anh làm sao vậy?

Gui ngạc nhiên khi Aaron bỏ chè vào miệng thì lập tức nhăn nhó mặt và đứng bật dậy đi rót nhanh một ly nước và tua một hơi.

-Chè này có gì sao?_Gui khó hiểu nhìn Aaron.

-Bà xã, quá ngọt đó…ngọt đến anh không thể nuốt được_Aaron nhăn mặt nhìn Gui

-Ngọt quá sao?_Gui khó hiểu đi đến bàn và múc muỗng chè bỏ vào miệng và ăn rất ư là bình thường trước sự trố mắt đầy ngạc nhiên của Aaron _ Có gì đâu, rất vừa ăn mà.

-Không phải chứ, ngọt đến khô cả cổ họng mà em bảo là vừa ăn_Aaron thật sự lấy làm lạ.

-Gui bỗng khó chịu và nhíu mày nhìn Aaron cầm lấy chén chè đổ lại vào nồi _Chè tôi nấu không ngon bằng bên ngoài đâu, nếu ngọt quá thì anh tự mà đi mua ăn đi_Gui giận dỗi bỏ vào bên trong.

-Bà xã!Nghe anh giải thích đi_Aaron gãi gãi đầu khó hiểu và chạy theo Gui vào phòng.

.

.

.

-Làm gì mà vẻ mặt mới sáng sớm đã hầm hầm vậy?_Hebe mỉm cười nhẹ nhìn Gui mới sáng sớm đã hẹn họ ra ăn sáng lại còn với vẻ mặt đằng đằng sát khí.

-Các cậu nghĩ xem, có phải đàn ông là loại có được chút xíu thì sẽ bắt đầu giở trò không?_Gui bực tức đáng ám chỉ Aaron.

-Thấy anh ta đi làm mệt, mình đã pha nước, hâm cơm cho anh ta. Sáng ra, muốn ăn chè mình cũng đem ra hâm nóng, xong múc ra chén đưa đến tận bàn vậy mà còn chê chè của mình nấu quá ngọt làm cổ họng anh ta bị gắt .._Gui tức giận nói

-Chuyện đâu có gì đâu sao cậu lại giận chứ?Aaron đã nói gì?_Hebe nhìn Gui tò mò muốn nghe Aaron giải thích ra sao.

-Anh ta năn nỉ mình suốt buổi nói là thật sự chè rất là ngọt, anh ta không có ý chê bai. Ai mà tin cho được chắc là ở bên ngoài có kẻ nào nấu chè ngon hơn nên mới về chê bai chè của mình_Gui nói lời với giọng ghen tuông.

-Cậu đang ghen kìa_Hebe bụm miệng cười khút khít khi thấy cái vẻ mặt đỏ bừng tức giận vì ghen tuông của Gui chứng tỏ cô đã yêu Aaron.

-Mình không có_Gui lại còn cứng họng mà phủ nhận.

-Gui à.._Selina chợt lên tiếng

-Có chuyện gì vậy?

Gui ngạc nhiên khi Selina cứ nhìn chăm chăm vào tách coffee của mình với vẻ mặt đầy ngạc nhiên, miệng thì lắp bắp nói không nên lời..

-Cậu sao vậy?_Gui khó hiểu nhìn Selina.

-Gui! Nãy giờ cậu bỏ đường gần hết hủ vào tách coffee của cậu rồi đó_Selina đưa mắt nhìn Gui đành ngạc nhiên.

-Vậy sao?Nhưng tại sao mình vẫn cảm thấy chưa đủ ngọt?_Gui nếm nhẹ muỗng coffee. Dù bỏ rất nhiều đường nhưng cô vẫn không cảm thấy nó đủ ngọt.

Hebe và Selina đưa mắt nhìn Gui đầy ngạc nhiên, khẩu vị của cô đang thay đổi sao?Bây giờ trong vụ án nồi chè ở nhà Gui thì họ biết được đáp án ai mới là người đúng.