#6: Chương 6: Thủy Chung Thiếu Phụ Chẳng Quay Ðầu


Miêu Nhân Phượng nghĩ thầm :

-Không hiểu tay hảo hán kia là ai và chết trong trường hợp nào ? Chắc năm tên hào khách mưu đồ đoạt đao biết rõ tướng cướp đó là ai và có thanh bảo đao nên mới theo dõi hoài .

Ðến ngày thứ năm , Nam tiểu thư bưng chén thuốc vào cho Miêu Nhân Phượng uống . Y đưa tay toan ra đón lấy bỗng nghe ngoài cửa sổ có tiếng lách tách mà vẫn lờ đi . Y cầm chén thuốc từ từ uống xong đặt xuống . Y biết người đứng ngoài đang dòm trộm nhưng sợ oai danh mình không dám động thủ một cách mạo muội .

Y tính thầm trong bụng :

-Ðây chắc là bọn tiếp viện cho năm người cướp đao . Nếu qua năm sáu ngày nữa thì chẳng sợ gì . Khốn nỗi mấy bữa nay hai chân mềm nhũn bất lực , nếu cường địch tới thì chuyện đối phó không phải dễ dàng .

Bỗng nghe đánh chát một tiếng . Ánh bạch quang lấp loáng . Một lưỡi trủy thủ từ bên ngoài cửa sổ liệng vào cắm phật xuống bàn hãy còn rung .

Chuôi đao truỷ thủ cắm một mảnh giấy trắng .

Nam tiểu thư giật mình kinh hãi " ối " lên một tiếng , chạy lại đứng bên Miêu Nhân Phượng .

Miêu Nhân Phượng đang nằm trên giường , vươn tay ra không tới lưỡi trủy thủ liền đập cườm tay xuống cạnh bàn . Lưỡi trủy thủ cắm sâu xuống mặt bàn mấy tấc liền bật lên bắn lại gần hơn một thước , rớt xuống bên tay y .

Người ngoài cửa sổ lên tiếng :

-Kim Diện Phật giỏi thiệt ! Tiếng đồn quả đã không ngoa .

Tiếng bước chân khẽ vang lên . Hai người đã vượt tường ra ngoài . Tiếp theo là tiếng vó ngựa dồn dập .

Hai người kỵ mã bỏ đi mỗi lúc một xa .

Miêu Nhân Phượng cầm tờ giấy trắng thấy viết một hàng chữ :

" Chung Triệu Văn , Chung Triệu Anh , Chung Triệu Năng ở Ngạc Bắc cúi đầu bái kiến "

Nam tiểu thứ thấy vẻ mặt y vẫn trơ như gỗ chẳng hiểu là y lo lắng hay tức giận , liền hỏi :

-Có phải địch nhân đã tìm đến không ?

Miêu Nhân Phượng gật đầu .

Nam tiểu thư lại hỏi :

-Tướng công đập bàn một cái , bọn chúng sợ đi rồi phải không ?

Miêu Nhân Phượng lắc đầu đáp :

-Không phải . Bọn chúng đến đưa thư .

Nam tiểu thư nói :

-Bản lãnh của tướng công ghê gớm như vậy , nhất định làm cho bọn chúng phải bở vía .

Miêu Nhân Phượng không nói gì , chỉ nghĩ thầm trong bụng :

-Ba anh em họ Chung ở Quỷ Kiến Sầu tại Ngạc Bắc đã kiếm thấy ta rồi là họ không sợ ta .

Nam tiểu thư tuy miệng nói vậy nhưng trong dạ vẫn hồi hộp lo âu . Hồi lâu cô mới nói :

-Ðại ca ! Bây giờ chúng ta lên ngựa bỏ đi thì chúng không tìm thấy nữa .

Ðả Biến Thiên Hạ Vô Ðịch Thủ Kim Diện Phật Miêu Nhân Phượng khi nào lại trốn tránh địch nhân ? Dù y có vì Nam tiểu thư mà tạm thời nhẫn nhục ẩn lánh thì ba anh em họ Chúng ở Quỷ Kiến Sầu cũng chẳng tha . Vụ này Nam tiểu thư không thể hiểu được .

Nhưng Miêu Nhân Phượng vốn ít lời , vả lại câu chuyện này có nói với nàng cũng vô ích .

Ðêm hôm ấy , Nam tiểu thư trằn trọc không sao ngủ được . Nàng rất quan tâm đến con người quê mùa , chân tay to tướng này nhưng Miêu Nhân Phượng lại ngủ rất say . Y đang nằm mơ thấy có một cỗ kiệu hoa và một đội thổi kèn đánh trống . Y lại mơ thấy một vị tân nương tử đầu đội khăn hồng . Ðó là những cảnh tượng y được coi từ hồi còn nhỏ và y đã quên hết , bây giờ mới lại thấy hiện ra trong mộng .

Lúc y tỉnh lại tưởng chừng bên tai còn văng vẳng những tiếng cổ nhạc .

Cây đèn nến ánh sáng ảm đạm chiếu vào bộ mặt hiền hòa mà đẹp như hoa phù dung của Nam tiểu thư nằm trên giường bên cạnh . Mặt cô đẹp thì đẹp thật nhưng bông hoa này không lộ nụ cười . Lúc cô ngủ cũng lo âu sợ hãi .

Cô còn đau khổ nữa .

ánh đèn soi vào khiến mặt cô thêm phẩn ám ảnh .

Sáng sớm hôm sau , Miêu Nhân Phượng sai điếm tiểu nhị làm cho một bát thang miến . Y gượng bò dậy ngồi ghế ở giữa sảnh đường để ăn sáng . Thanh Lãnh Nguyệt Bảo Ðao đặt ở bên mình .

Bình sinh y không thích nghĩ trước kế hoạch mà hành động vì những điều y tiên liệu thường không chuẩn đích nên lúc đến việc mới tuỳ cơ ứng biến .

Nam tiểu thư ngó đến thái độ lầm lỳ của Miêu Nhân Phượng , lòng cô rất sợ hãi .

Cô có hỏi y cũng không trả lời , rồi cô không hỏi nữa .

Vào quãng giờ thìn , tiếng vó ngựa vang lên . Ba người kỵ mã dừng lại trước cửa điếm . Những khách hàng trong điếm ngó thấy cách ăn mặc của ba người đều giật nảy mình . Nguyên ba người này đều mặc áo vài thô màu trắng , đội mũ trắng , đi giầy trắng . Trên mũ còn cài dấu hiệu đại tang chứng tỏ cha mẹ qua đời . Những bộ hiếu phục của họ đã hơi cũ không ra người mới thọ chết .

Miêu Nhân Phượng biết nhà họ Chung ở Quỷ Kiến Sầu nơi Ngạc Bắc hùng cứ đất Man Tương võ công thật có chỗ độc đáo .

Tên thợ hàn là môn đồ của họ Chung , võ nghệ đã vào hạng khá . Bây giờ Chung thị hynh đệ thân hành đến đây tất xẩy chuyện tàn khốc . Y thấy sắc mặt ba người đều lợt lạt . Mũi lớn mà tẹt , lỗ mũi hếch lên . Chỉ căn cứ vào chòm râu để phân biệt tuổi tác . Y đoán người có túp râu đốm bạc là đại ca tức Chung Triệu Văn , người râu đen là nhị ca tức Chung Triệu Anh , còn người không râu là tam đệ tức Chung Triệu Năng .

Lúc ba người tiến vào cước bộ nhẹ nhàng tựa hồ chân không chấm đất . Quả nhiên là những tay kình địch .

Miêu Nhân Phượng bình sinh thấy địch nhân càng mạnh , tinh thần càng phấn khởi . Thân thế ba nhân vật này không phải tầm thường bất giác khiến xương cốt trong toàn thân y bật lên những tiếng lắc rắc .

Ba anh em họ Chung tiến trước mặt Miêu Nhân Phượng xá dài rồi đồng thanh hô :

-Kính chào Miêu đại hiệp .

Miêu Nhân Phượng chắp tay đáp lễ :

-Không dám , tại hạ bị thương ở đùi không thể đứng dậy được . Xin ba vị lượng thứ cho .

Chung Triệu Văn nói :

-Miêu đại hiệp ! Ðại hiệp cử động bất tiện đáng lý bọn tại hạ không nên quấy nhiễu nhưng mối thù giết đồ đệ cần phải trả . Xin đại hiệp thứ tội .

Hắn nói khẩu âm Hồ Bắc .

Miêu Nhân Phượng gật đầu không trả lời .

Chung Triệu Văn nói :

-Miêu đại hiệp oai danh lừng thiên hạ . Nếu bọn tại hạ lấy một chọi một thì không phải là địch thủ của đại hiệp .

Lão nhị ! Lão tam ! Chúng ta xông vào đi .

Chung Triệu Anh và Chung Triệu Năng đồng thanh dạ một tiếng .

Ba anh em nhà này là những nhân vật thành danh trong võ lâm , tuy giọng nói ấm ớ nhưng có địa vị tôn cao trên chốn giang hồ . Chúng bản lãnh cao thâm , hành động thận trọng . Vì vậy mà lập nên đại nghiệp ở Lưỡng Hồ .

Ba người cất giọng ấm ớ rồi những tiếng loang xoang vang lên không ngớt .


Chúng lây phán quan bút của mình ra .

Những khách trọ trong điếm thấy ba người đã biết là có chuyện rắc rối . Bây giờ ba người lại rút binh khí ra khiến ai nấy đều tránh xa . Trong nhà đại sảnh vắng ngắt .

Nam tiểu thư rất quan tâm đến nỗi an nguy của Miêu Nhân Phượng vẫn đứng nép vào trong góc nhà .

Miêu Nhân Phượng thấy nàng là một cô gái khiếp nhược nhưng cũng có đảm lược , trong lòng rất lấy làm an ủi , bất giác một giây nhu tình nổi lên buộc y vào người cô .

Chỉ vì Nam tiểu thư đứng nép trong góc nhà mà từ nay Miêu Nhân Phượng hết lòng thương yêu sống chết với cô .

Y nhìn cô mỉm cười , rút thanh Lãnh Nguyệt Bảo Ðao ra .

Chung thị huynh đệ thấy thanh quang lấp lánh , khí lạnh ghê người , đồng thanh khen ngợi :

-Quả là thanh đao tuyệt hảo !

Ba anh em vừa cất giọng ấm ớ . Chung Triệu Văn đã phóng song bút vào trước ngực Miêu Nhân Phượng . Chung Triệu Anh tấn công mé tả , Chung Triệu Năng tấn công mé hữu .

Miêu Nhân Phượng vẫn ngồi trên ghế , thanh đao không nhúc nhích , chờ cho sáu cây bút phóng tới bên mình , đột nhiên vung đao rít lên những tiếng vù vù nhằm chém tới ba người .

Chung thị huynh đệ quả là những tay mình mang tuyệt nghệ . Chúng thấy thế đao kỳ tuyệt mà vẫn né tránh kịp . Chúng chỉ biết kiếm pháp của Miêu gia độc bộ thiện hạ không ngờ đao pháp của y cũng rất tinh kỳ .

Ðây là Miêu Nhân Phượng đã sử Hồ Gia đao Pháp do Hồ Nhất Ðao truyền thụ cho . Ðao pháp tinh thông tuyệt luân , biến ảo phi thường nhưng người Miêu Nhân Phượng không di động được , phóng đao ra rồi mà chẳng thể liên tục truy kích .

Bốn người khai diễn cuộc tỷ đấu trong nhà đại sảnh , đao quang bút ảnh quần nhau nguy hiểm dị thường .

Ba anh em họ Chung khinh công đều vào hạng trác tuyệt chia ba ngả tấn công .

Sáu cây phán quan bút vung lên bổ xuống tựa hồ như mười hai cây .

Miêu Nhân Phượng thi triển đao pháp , công thủ đâm chém , chẳng chịu kém chút nào , y nghĩ đến cuộc đấu bữa nay cần phải ra tay đột ngột để hạ một người trong bọn chúng . Nếu không thì tính mạng mình cùng Nam tiểu thư khó lòng giữ vững .

Nhưng y thấy đối phương giữ thế thủ rất nghiêm mật , không để chỗ nào sơ hở và y nghĩ tới ba anh em họ Chung vẫn yên phận thủ thường , không làm điều gì tàn ác , từng nổi tiếng tốt trên chốn giang hồ , lại không tiện giết họ .

Lúc này ba anh em họ Chung càng đánh càng gấp , chiêu nào cũng nhằm điểm vào đại huyệt trong người Miêu Nhân Phượng , y chỉ sơ ý một chút là thanh danh một đời trôi theo dòng nước . Cả Nam tiểu thư , con người ôn nhu kiều mỵ cũng lọt vào tay địch thủ . Y liền phóng ra những chiêu rất trần trọng nào đâm , nào chém .

Ba anh em họ Chung sợ y sức mạnh , đao bén , không dám để binh khí đụng vào bảo đao , vòng vây dần dần mở ra .

Chung Triệu Anh nhận thấy khó bề thủ thắng , đột nhiên gầm lên một tiếng quát gỡ , nghiêng mình chếnh chếch nhào tới rồi lăn lộn dưới đất đến mấy vòng sấn vào tấn công hạ bàn Miêu Nhân Phượng .

Cách đánh này thật hiểm độc . Hắn tính rằng Miêu Nhân Phượng ngồi trên ghế không động được mà đánh vào chân ghế , ở đằng sau thì y hết đường bảo vệ .

Chung Triệu Anh cầm bút quét ngang đánh rắc một tiếng . Một chân ghế phía sau bị gãy . Cả cái ghế xiêu đi .

Người Miêu Nhân Phượng nghiêng sang một bên .

Nam tiểu thư " ối " lên một tiếng thất thanh .

Miêu Nhân Phượng đột nhiên thò tay trái chụp vào Chung Triệu Anh .

Chung Triệu Anh sợ quá vội lăn người đi né tránh .

Bỗng nghe hai tiếng choang choang vang lên . Chung Triệu Năng và Chung Triệu Anh mỗi người đều bị gãy một cây phán quan bút .

Chung Triệu Văn bả vai đau nhói vì bị đao chém trúng một vệt .

Miêu Nhân Phượng ra một chiêu đồng thời tấn công ba địch nhân , chiêu này kêu bằng Vân Long Tam Hiện , một chiêu số tuyệt diệu trong Hồ Gia Ðao Pháp .

Ba anh em họ Chung đều thi triển khinh công chạy nhảy lùi ra , đưa mắt nhìn nhau đều lộ vẻ kinh hãi .

Chung Triệu Anh nói :

-Lão Ðại ! Bây giờ chúng ta tính sao đây ?

Chung Triệu Văn đáp :

-Không sao cả .

Hắn thấy Miêu Nhân Phượng ngồi trên ghế ba chân lảo đảo muốn té liền cho đây là một cơ hội tốt nhất , sau này khó lòng gặp được . Hắn chỉ sợ thanh bảo đao sắc bén và đao pháp tinh kỳ của đồi phương , liền chắp tay nói :

-Ba anh em tại hạ không thể tỷ đấu binh khí với đại hiệp được . Bây giờ bọn tại hạ xin lãnh giáo mấy chiêu quyền chưởng .

Hắn nói mấy câu này thật đường hoàng mà dụng ý cay độc khiến cho địch nhân bỏ cái sở trường và đỡ mối nguy hại cho chúng . Ðây là một cuộc liều mạng để báo thù chứ chẳng phải chuyện tỷ võ thông thường . Miêu Nhân Phượng không nghe cũng được nhưng y nghệ cao mật lớn , chỉ cười lạt một tiếng rồi tra đao vào vỏ , gật đầu đáp :

-Thế cũng được .

Ba anh em họ Chung liền liệng phán quan bút đi nhảy lại tấn công . Cả ba người đều nhảy tới chứ không bước chân .

Chưởng pháp của Miêu Nhân Phượng uy mãnh phi thường . Y đã thi triển là địch nhân không đến gần được trong vòng tám thước . Ðây là võ công của nhà họ Chung đã nổi tiếng , nếu không thì chưởng lực của y chấn động cũng đủ làm cho chúng bị thương .

Chung Triệu Anh là người xảo trá , thấy Miêu Nhân Phượng ngồi ghế gẫy chân khó bền vững chãi . Gã tính thầm lại theo kiểu trước đánh gãy thêm một chân ghế nữa là địch nhân phải ngã xuống .

Gã liền sử dụng Ðịa Ðường Quyền Pháp lăn đến phái sau Miêu Nhân Phượng , đột nhiên vung chân quét ngang một cái . Mấy tiếng rắc rắc vang lên . Quả nhiên lại một chân ghế nữa bị gãy rời .

Cái ghế trước đã xiêu đi , bây giờ đã ngửa về phía sau .

Miêu Nhân Phượng đưa tay ra chống vào sau lưng ghế , người y nhảy vọt lên cao . Y căm hận Chung Triệu Anh thâm hiểm liền từ trên không như con chim khổng lồ sà xuống tấn công .

Chung Triệu Anh bở vía lớn tiếng la :

-Lão Ðại ! Lão Tam !

Chung Triệu Văn và Chung Triệu Năng song song chạy lại cứu viện .

Miêu Nhân Phượng vung song chưởng đánh ra . Tay trái đánh vào bả vai Chung Triệu Văn , tay trái đánh trước mặt Chung Triệu Năng . Hai người không chịu nổi đều bị hất ra .

Chung Triệu Anh thừa cơ lộn người đi trốn ra cửa sảnh .

Lúc hắn nhìn lại Miêu Nhân Phượng thấy y cũng té nhào .

Ba anh em họ Chung thấy Miêu Nhân Phượng là tay cao thủ phi thường , khi nào còn dám tiến vào tái đấu ?

Chung Triệu Anh ngó thấy bên cửa điếm có đống cỏ ngựa liền động tâm , quyệt lửa lên châm vào đống cỏ .

Ðống cỏ rơm này khó nổ , gặp lửa bốc cháy liền , thuận chiều gió tràn vào nhà điếm .

Những khách thương trong điếm thấy phát hỏa nhốn nháo cả lên , tới tấp chạy ra ngoài .

Ba anh em họ Chung lượm lấy phán quan bút đứng giám thị ở cửa , lớn tiếng la :

-Ai mà cứu tên què chân thì bọn lão gia đánh bể đầu .

Mọi người trốn chạy thục mạng chưa xong còn ai dám cứu y nữa ?

Miêu Nhân Phượng thấy lửa to gió mạnh lùa vào sảnh đường mà chân mình không cất bước được , địch nhân lại canh giữ ngoài cửa , bất giác tự hỏi :

-Chẳng lẽ ta một đời nổi tiếng anh hùng mà nay bị chết cháy trong đống lửa này ư ?

Y đảo mắt nhìn Nam tiểu thư thấy nàng đã theo mọi người trốn ra ngoài cũng yên tâm được một chút .

Dưới ánh lửa , y nhìn thấy trong góc nhà có bỏ một đống giây thừng , miệng lẩm bẩm :

-Trời còn tựa ta .

Y liền bó lại quấn dây vào tay mười mấy vòng .

Anh em họ Chung thấy khói lửa dầy đặc , bít kín cả cửa điếm thì họ cho là Miêu Nhân Phượng nhất định phải chết cháy , trong lòng khoan thai vô cùng , nhìn nhau mỉm cười .

Nam tiểu thư gặp lúc nguy cấp phải chạy ra cửa . Bây giờ nàng với Miêu Nhân Phượng vì cứu mình mà bị trọng thương và lòng nàng lại se lại . Giòng chảy lã chã khôn cầm .

Ðột nhiên nghe trong nhà có tiếng quát lớn . Một làn giây chuồn qua khói lửa tung lên quấn vào cành cây ngân hạnh ở ngoài cửa . Tiếp theo sợi dây du đi . Miêu Nhân Phượng vừa cao vừa gầy đã bay ra ngoài .

Mọi người thấy y đột nhiên bay tới như một vị tướng quân từ trên trời hạ giáng , đều kinh hãi vô cùng .

Miêu Nhân Phượng tay trái níu sợi giây để người xô thẳng tới chỗ ba anh em họ Chung .

Ba tên này chẳng còn hồn vía nào nữa , mất cả chí phấn đấu , liền lập tức co giò trốn chạy .

Tuy khinh cồng ba người rất cao thâm cũng không thể lẹ bằng địch nhân đu giây lướt tới .

Miêu Nhân Phượng vươn bàn tay lớn bằng cái quạt lá bồ chụp từng tên một liệng vào trong đống lửa .

May ở chỗ võ công ba người rất cao cường . Chúng bị liệng vào đống lửa rồi cũng chạy trốn ra được , có điều râu mày đều bị cháy sém , coi rất tội nghiệp .

Ðã đến nông nỗi này ba anh em họ Chung khi nào còn dám chần chờ , bỏ cả lừa ngựa chạy lấy người . Chúng chạy về phía Nam . Sau lưng còn nghe tiếng cười sằng sặc của Miêu Nhân Phượng vang lên không ngớt .

Miêu Nhân Phượng nghĩ tới đoạn này , bất giác khoé môi hiện ra một nụ cười nhưng nỗi hân hoan chỉ thoáng qua trong chớp mắt .

Y lại nghĩ tới sau khi khỏi thương thế ở đùi rồi cùng Nam tiểu thư kết thành phu phụ . Người vợ mà y đem lòng yêu tha thiết bằng mối thâm tình khắc xương để dạ chính là thiếu phụ xinh đẹp ở trước mắt , ngồi cách y không đầy năm thước . Tuy gần trong gang tấc mà tưởng xa hơn ngoài muôn dặm .

Miêu Nhân Phượng nghĩ tiếp đến những ngày hoan lạc trong buổi tân hôn . Y dẫn Nam Lan ( Nam tiểu thư tên là Nam Lan ) cùng đi tế mộ vợ chồng Hồ Nhất Ðao .

Miêu Nhân Phượng đặt thanh Lãnh Nguyệt Bảo Ðao vào trong phần mộ , tự nhủ :

-Trên cõi đời này , ngoài Hồ Nhất Ðao , không còn ai đáng sử dụng thanh bảo đao này . Y đã không còn sống trên thế gian thì để thanh bảo đao bầu bạn với y ở dưới lòng đất .

Trước mộ Hồ Nhất Ðao , Miêu Nhân Phượng kể lại cho vợ nghe về cuộc tỷ võ ngày trước , y đã làm lỡ tay làm tử thương người bạn độc nhất . Trước nay y vẫn ít nói mà lúc này miệng y thao thao bất tuyệt . Mối u uất trong lòng chứa chất mười năm bây giờ mới phát tiết trước mặt người thân cận .

Miêu Nhân Phượng sắp nhiều rượu thịt tế điện Hồ Nhất Ðao cũng như ngày trước y đã cùng vợ chồng họ Hồ ăn uống trong cuộc tỷ võ .

Miêu Nhân Phượng uống rất nhiều , tưởng chừng người bạn tri kỷ sống lại cùng y chén tạc chén thù . Y càng uống nhều càng đưa ra những lời khâm phục , sùng bái người đại hiệp đất Liêu Ðông .

Lúc Miêu Nhân Phượng nói đến mối tình ái giữa Hồ phu nhân và trượng phu , y bình luận :

-Người vợ như thế thì chồng ở trong đống lửa , nàng cũng dấn thân và đống lửa .

Chồng ở dưới nước , nàng cũng nhẩy xuống nước . . .

Ðột nhiên y ngó thấy tân nương của mình biến sắc , rồi bưng mặt chạy đi . Y rượt theo để giải thích nhưng vì say quá không biết nói gì . Huống chi trong lòng y nhớ lại màn kịch Chung thị tam hùng đánh hỏa công ở nhà khách điếm , y ở trong đống lửa mà Nam tiểu thư chạy trốn ra ngoài trước .

Miêu Nhân Phượng vốn là người khảng khái hào hiệp , chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện nhỏ nhặt nhưng trong đầu óc y , Nam Lan là người yêu sống chết với mình .

Y nhận thấy nàng nên trốn ra là phải . Nàng là cô gái chẳng biết chút võ công nào , thấy lửa cháy tất nhiên hoảng sợ . Khi ấy , nàng lại chưa là vợ y thì chết theo y thì chết theo phỏng được ích gì ?

Nhưng trong tâm lý Miêu Nhân Phượng lại hy vọng lúc mình gặp nguy hiểm có người yêu tha thiết ở bên cạnh mà không muốn người yêu bỏ mình chạy đi thoát thân . Y ca tụng Hồ Nhất Ðao đồng thời nghĩ đến họ Hồ có người thương yêu tha thiết mà y thì không có . Hồ Nhất Ðao tuy chết sớm nhưng so với mình còn khoái lạc hơn .

Nhân còn say rượu , Miêu Nhân Phượng vô tình đã nói lầm lỡ một câu trước mộ Hồ Nhất Ðao , đồng thời lộ chân tâm của mình . Câu này gây nên sự nứt rạn giữa hai vợ chồng , vĩnh viễn không hàn gắn được . Tuy nhiên Miêu Nhân Phượng thủy chung vẫn yêu vợ một cách tha thiết . Vĩnh viễn y không nhắc tới danh tự Hồ Nhất Ðao và dĩ nhiên Nam Lan cũng không nói đến .

Sau Nam Lan sinh con gái cũng xinh đẹp như mẫu thân . Mối tình giữa hai vợ chồng càng sâu đậm . Nhưng y xuất thân là một hào khách bần hàn trên giang hồ , còn vợ y là một vị thiên kim tiểu thư . Bản tính y trầm lặng suốt ngày nét mặt lầm lỳ . Nhưng vợ y cần được lời lẽ ôn nhu mơn trớn , to nhỏ chuyện trò . Nàng muốn người đàn ông phải hào hoa phong nhã , hiểu được tâm ý của nữ nhân .

Miêu Nhân Phượng ngoài môn võ công ra thì nhất thiết không hiểu vợ con mình nói gì .

Giả tỷ Nam tiểu thư cũng là con nhà võ hoặc giả đem lòng khâm phục bản lãnh của trượng phu , hân hạnh có người chồng là kỳ Nam tử đội trời đạp đất . Nhưng nàng lại không hiểu võ công mà trong lòng còn chán ghét nghề võ nữa , vì phụ thân nàng bị võ nhân sát hại , nguyên nhân phát khởi tự thanh bảo đao . Sở dĩ nàng lấy một người đàn ông chẳng hiểu gì đến tâm lý mình chỉ vì người này đã cứu nàng .

Kể ra trong đời nàng cũng có một thời gian ngắn cảm thấy hứng thú về võ công .

Ðó là hồi chồng nàng có người bạn đến chơi . Hắn là một chàng trai anh tuấn vui tươi tên gọi Ðiền Quy Nông .

Ðiền Quy Nông nói toàn giọng ngọt ngào khiến cho người ta hoan hỷ . Cái liếc mắt của hắn cũng đủ làm cho người ta rúng động .

Nhưng lạ ở chỗ trượng phu của nàng đối với vị Ðiền tướng quân này chẳng mặn mà chút nào , vì thế mà việc đãi khách trút lên đầu nàng .

Mỗi đêm nàng ngủ trên giường dương mắt lên nhìn ra bóng tối phía ngoài cửa sổ , bất giác ngấm ngầm nổi mối thương tâm tự hỏi :

-Tại sao người cứu ta ngày ấy lại không phải là Ðiền tướng công , con người phong lưu anh tuấn này ? Khiến cho đời ta phải ngủ bên một ông chồng trơ như khúc gỗ ?

Sau mấy bữa , Ðiền Quy Nông đàm luận võ công với nàng liền phát giác ra nàng chẳng hiểu chi hết . Hắn liền dạy nàng mấy đường quyền cước . Nàng học võ công ham lắm nhưng sự thực nàng không thích võ công , chỉ vì được Ðiền Quy Nông dạy dỗ mà nàng thích học .

Một hôm nàng bảo hắn :

-Giữa tướng công và trượng phu của tiểu muội nên đổi cho nhau mới đúng . Y thì đáng về làng cày ruộng mang tên là Ðiền Quy Nông , còn tướng công chân chính là con phượng hoàng trong loài người sao lại không lấy tên Miêu Nhân Phượng ?

Không hiểu nàng đã để ý từ trước hay vì một câu nói tỷ dụ mà trong một đêm xẩy chuyện tân khách vũ nhục chủ nhân , vợ vũ nhục chồng , mẹ vũ nhục con gái .

Lúc ấy , Miêu Nhân Phượng đang luyện võ dưới ánh đèn , con gái Miêu Nhược Lan đang thiêm thiếp giấc nồng .

Cành hỏa phụng châm cài trên đầu Nam Lan rơi xuống đất trước giường . Ðiền Quy Nông lượm lên cài vào đầu nàng bằng cử chỉ rất ôn nhu . Cành phụng thoa rung rinh trên đầu nàng .

Thế là nàng hạ quyết tâm nào chồng nào con , nào gia đình , nào thanh danh , nàng nhất thiết bỏ lại hết , đi theo mối tình ôn nhu nồng nhiệt .

Nam Lan bỏ nhà trốn đi với Ðiền Quy Nông .

Trượng phu nàng là Miêu Nhân Phượng bồng con gái dội mưa rượt theo .

Ðứa con gái gào khóc , nào là gọi , nhưng nàng quyết tâm đi theo Ðiền Quy Nông . Dù là chỉ với hắn một thời gian ngắn ngủi mấy ngày cũng được . Nàng có bị trượng phu giết chết hay hành hạ cũng cam lòng .

Nàng rất yêu con gái nhưng nó lại là con của Miêu Nhân Phượng chứ không phải con Ðiền Quy Nông .

Nàng nghe con gái khóc nhưng trong khoé mắt lại nhìn thấy nụ cười của Ðiền Quy Nông làm xúc động tâm hồn . Vì thế nàng không quay đầu lại .

Miêu Nhân Phượng tự nhủ :

-Ta chỉ mong nàng theo ta trở về . Vụ này nhất định ta không bao giờ nhắc tới .

Ta sẽ hết sức làm cho nàng hồi tâm chuyển ý . Ta cần nàng . Con ta cũng cần nàng .