Loading...

#292: Chương 159: Chương 98


Editor: Norah

Chú ý đến vẻ mặt của An Nhiên, tay đang ôm ở bên hông An Nhiên hơi buộc chặt lại, Phó Quân Hoàng cúi đầu, hơi nhíu chân mày.

An Nhiên ngẩng đầu, sau khi cười cười với Phó Quân Hoàng, cũng chưa từng tiến lên đón, sau khi uống một ngụm sâm banh, nhàm chán ở cùng một chỗ với Phó Quân Hoàng.

An Nhiên không có chuyện gì, nhưng mà vẻ mặt Phó Quân Hoàng lại lạnh xuống.

Tầm mắt làm người khác khiếp sợ dời ra một chút từ cửa, anh cứ nhìn như vậy, trên ngũ quan cứng rắn lạnh lùng không có một chút biểu cảm nào.

Trong lòng An Nhiên hơi thở dài, cô từng điều tra lai lịch của người đàn ông mang mặt nạ, tiếc là chỉ tra được anh là người của EVE, nhưng mà cũng không tra được thân phận chính xác của anh chút nào.

An Nhiên bọn họ không biết sao lại trêu chọc người ta, người ta lại đến trêu chọc mình.

“Tiểu bảo bối, gần đây sống có tốt không?” Trong giọng nói hơi không tập trung chứa nồng đậm ý cười: “Hôm nay mèo con thật là xinh đẹp.” Mặt nạ màu bạc ở dưới ánh đèn khúc xạ ra một mảng ánh sáng.

Vẻ mặt An Nhiên không thay đổi, chính là tựa ở trên người Phó Quân Hoàng, thoạt nhìn cả người đều là biếng nhác, trong đôi mắt màu trà mang theo một chút lành lạnh nhàn nhạt, lúc này cô đang không ngừng kiềm chế lửa giận trong lòng.

Cho dù như thế nào, bây giờ anh cũng là khách quý của Từ Tĩnh Ngưng, không thể sơ suất, nếu không thì đến lúc đó người khác liền nói nhà họ Phó tiếp khách tùy tiện không biết lễ nghi.

An Nhiên kéo Phó Quân Hoàng lại trước khi anh nổi giận, bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay anh.

Tầm mắt của người đàn ông mang mặt nạ dừng ở trên tay An Nhiên, trên khóe môi kéo lên một chút ý cười khó hiểu: “Sao vậy, mèo con em đây là không muốn nhìn thấy anh đến sao?”

“Xin lỗi, ở đây không có mèo con nào của anh. Nhưng mà anh đã có thiệp mời, dĩ nhiên là người nên đến, cùng với việc tôi muốn gặp hay không muốn gặp, đúng là không có một chút liên quan nào.” An Nhiên lạnh lùng nói, toàn bộ quá trình vẻ mặt của cô đều là lạnh nhạt, không nhìn ra không biết lễ nghi chút nào.

Trên khóe môi người đàn ông mang mặt nạ không có cười, không khí xung quanh anh cũng hơi đè nén lại.

Bạn gái được anh đưa đến vẫn luôn bình thản nhìn tất cả, từ đầu đến cuối trên gương mặt tinh xảo kia đều mang theo một nụ cười hơi nhàn nhạt, thoạt nhìn, rất là làm cho người khác vui thích.

“Tiểu thư Phó sinh nhật vui vẻ.” Ngay cả nghe giọng nói cũng cực kỳ êm tai: “Tôi tên là Khang Ni, Khang Ni – Ryton.”

Loading...


Khang Ni – Ryton? Bên môi An Nhiên xẹt qua một nụ cười mỉm, lấy tên này thật đúng là, hay.

Nhìn bàn tay duỗi ra trước mặt, An Nhiên cũng không có đưa tay ra, cô chỉ bình thản gật đầu với Khang Ni, rồi sau đó nói: “Cảm ơn.”

Khang Ni cũng không để tâm An Nhiên thiếu lễ phép, trong mắt cô An Nhiên không muốn gặp mình là không có bất kỳ lý do gì, tiểu thư nhà họ Phó, đúng là thân phận cao quý hơn cô nhiều.

Cô bình tĩnh đưa tay của mình về, chỉ là lúc trở lại bên người, hai tay của cô bất giác nắm thật chặt vào nhau.

“Thiếu tướng Phó, đúng là chúng ta lại gặp mặt nha.” Người đàn ông mang mặt nạ nâng cái ly tự mình mang đến với Phó Quân Hoàng, giọng nói vẫn biếng nhác như cũ, giàu sự từ tính (*).

(*) (Giọng nói) Từ tính: Giọng nói người nam phát ra trầm mạnh, vô cùng hấp dẫn, làm người khác thoải mái, là giọng nói rất thu hút người khác giới. Đặc trưng là nghe êm tai, trầm thấp, hơi khàn khàn.

Phó Quân Hoàng cũng không có động, Die nd da nl e q uu ydo n nhưng mà đôi mắt đông lạnh dừng ở trên người của anh, sau đó chậm rãi nói ra hai chữ: “Caesar.”

Người đàn ông mang mặt nạ hơi ngẩn ra: “Thiếu tướng Phó đúng là không tầm thường, ngay cả tên của dòng họ tôi cũng tra được.”

Philippe Swift Caesar, quyền quý nổi danh châu Âu, chỉ là từ trước đến nay anh làm việc khiêm tốn, ít khi xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, ở trong toàn bộ dòng họ Caesar, chỉ có một mình anh được gọi là thẳng là Caesar, một người tàn nhẫn máu lạnh.

Tư liệu Phó Quân Hoàng lấy được cũng không nhiều, gần như chỉ tra được tên và địa chỉ của anh, gần như anh cũng không tra được sản nghiệp chủ yếu và thủ hạ của anh ta, bản lĩnh chống lại sự điều tra của anh ta, đúng là cao siêu.

Sau khi An Nhiên nghe thấy tên Caesar, vẻ mặt hơi khác thường.

Caesar? Ở trong trí nhớ của cô, người có thể lấy tên gọi là Caesar không phải là người đàn ông trung niên phúc hậu đó sao? Nếu bây giờ dựa theo tính toán, bây giờ người đó cũng đã là một ông già rồi.

Sao lại thành một tên nhóc như thế này chứ?

Cô nhớ rõ cậu bé bên cạnh lão Caesar nhưng là vượt quá độ tuổi này rồi, đứa nhỏ được lão Caesar đào tạo chính là một đứa bé trai tóc vàng, cũng không phải là tóc đen.

Có điều nếu đã biết anh là ai, như vậy chuyện gì cũng dễ giải quyết.

Bên môi An Nhiên gợi lên một chút nhàn nhạt cười, nói với Caesar: “Caesar, anh có biết Phó An Nhiên tôi là một người có thù phải trả.”

“Ồ?” Ánh mắt sâu xa dừng ở trên người An Nhiên, Caesar bình thản lên tiếng: “Cô đây là muốn… trả thù tôi sao?”

“Làm sao sẽ vậy chứ, Phó An Nhiên tôi nhưng là người chưa bao giờ trả thù.” An Nhiên nhàn nhạt cười: “Tôi đây là tuyên chiến… với anh mà.”

Khóe môi Caesar nâng lên, tầm mắt gắt gao dừng ở trên người An Nhiên: “Thật không hổ là người phụ nữ tôi coi trọng.”

“Caesar, không muốn mọi người đều khó chịu thì cút.” Hơi thở quanh thân Phó Quân Hoàng đều rất lạnh, tầm mắt lạnh lẽo không che giấu chút nào dừng ở trên người Caesar.

Tầm mắt những người xung quanh vốn chính là dừng ở trên người Phó Quân Hoàng, mặc dù bọn họ đều đang làm chuyện của riêng mình, nói lời của mình, nhưng mà lỗ tai của bọn họ cũng đều duỗi thẳng hết sức có thể, chỉ sợ bỏ sót một chút tin tức.

Mà lúc nghe thấy Phó Quân Hoàng nói ra lời không nể mặt này, tất cả tầm mắt của mọi người đều bất giác dừng ở trên người đàn ông mang mặt nạ.

Bóng dáng người này ở trong vòng luẩn quẩn rất ít khi xuất hiện, hoặc có thể nói là, căn bản bọn họ cũng không có gặp qua anh, nhưng mà người như vậy lại dám chống lại Phó Quân Hoàng nhà họ Phó, có lẽ cũng là một nhân vật.

Nếu như bọn họ không có nghe lầm, die,n; da.nlze.qu;ydo/nn dường như là người đàn ông mang mặt nạ kia cảm thấy rất hứng thú với tiểu thư nhà họ Phó. Người nào ở trong vòng luẩn quẩn mà không biết không thể đánh chủ ý lên Phó An Nhiên chứ? Phó An Nhiên chính là mạng của Phó Quân Hoàng.

Người đàn ông này lại dám gọi Phó An Nhiên là tiểu bảo bối mèo con gì đấy ngay trước mặt Phó Quân Hoàng, đây không phải là hung hăng đạp vào ranh giới cuối cùng của Phó Quân Hoàng sao?

Người xung quanh đều bất giác lui về phía sau vài bước, khí thế trên người hai người quá lớn, bọn họ thật là không chịu nổi.

“Xin lỗi, lão soái ca nhà tôi chính là nói chuyện có hơi quá trực tiếp, nếu làm cho người khó chịu, như vậy anh có thể trực tiếp đi.” An Nhiên thân thiết lôi kéo tay Phó Quân Hoàng, nhưng mà trên nét mặt mang theo nhàn nhạt cười.

Caesar nở nụ cười, anh nhìn một chút bạn gái bên cạnh mình, biếng nhác nói: “Khang Ni, em nói anh là một người dễ dàng tức giận như vậy hay sao?”

Khang Ni cười cười, chỉ



Loading...