Loading...


Vì vậy họ đến tầm một trăm năm mươi người, còn kẻ địch gần trăm, nhưng đánh mãi vẫn không xong. Thực tế mà nói những người có khả năng chiến đâu chỉ chiếm phân nửa, tầm 70-80 người, còn lại thì chỉ biết hét lên sợ hãi, đợi người khác đến cứu, hoặc tốt hơn cũng chỉ có thể chiến đấu một lúc, sau đó lui xuống cho người khác hỗ trợ.

Nhóm Trần Phong lại tiếp tục di chuyển, căn bản là một đường quét ngang. Dù là Luyện khí hậu kì cấp cũng bị đánh gục, đem đi. Vì vậy mà họ ngày đi sâu, rốt cục đi đến trung tâm của khu này.

Nơi đây có khoảng bốn đội ngũ nữa, số người cũng khá đông, tới 30-40 người.

Ánh Nguyệt biết hắn mới đến, bởi vậy ghe sát tai hắn, thì thầm:

" Mấy đội ngũ này, là các học viên phân chia thành từng nhóm. Chỗ đông người nhất kia, chính là Thanh Hà hội của Triệu Hảo, rất mạnh mẽ. Phía xa xa kia chính là thế lực của Đặng....., còn kia là Phạm....."

"Đặc biệt nhất là đám người kia, họ chỉ có 5-6 người, nhưng thực lực vô cùng mạnh mẽ, bởi vì tất cả đều là Ma pháp sư, so với võ giả cùng giai phải trên 1 tầng. Ví như Trần Lâm ở bên cạnh chúng ta, trông như vậy thôi chứ mạnh lắm, nghe đồn có Nội cương cấp cao thủ từng cố bắt hắn nhưng không thành công, lại còn bị hắn đốt cho lông tóc cháy sạch, trần truồng trốn đi."

Ghê gớm.

Trần Phong chặc lưỡi, nhất thời kính trọng Trần Lâm không ít. Vốn hắn đối với gã không hề có hảo cảm, nhưng nay ít nhiều cũng đã xuất hiện.

Bọn họ không tiến lên bởi nơi đây có ba bốn mươi người, đứng thành hàng, giống như một đội quân vậy. Mà ở giữ lại có ba người đứng cao hơn, quanh thân mơ hồ thấy được Chân khí lơ lửng quanh thân, biểu lộ ít nhất đã đạt đến Tụ khí hậu kì trở lên rồi!

Lê Nghĩa dẫn đầu Thanh hà hội, nhìn sang phía đội ngũ bọn họ, đột nhiên thấy Trần Phong thì cười lạnh, nói:

" Tưởng là ai, ra là thằng nhóc chui ra từ bãi rác."

Nhất thời mọi người đều quay sang nhìn Trần Phong, ít nhiều cũng có chút khinh thường. Nhưng Trần Phong bỏ mặc ngoài tai tất cả, đáp:

" Tưởng gì, bại tướng, lại gặp nhau rồi. Hôm trước ăn đòn chưa đủ sao, hay là ăn qua một lần rồi thèm, muốn ăn tiếp ? Không ngờ thiên tài Lê gia, lại có sở thích bệnh hoạn như vậy, chậc chậc. Đáng buồn thật đấy!"

Giọng điệu hắn tràn đầy bi ai, trông rất não lòng, khiến người xung quanh không nhịn được mà quay sang nhìn Lê Nghĩa với một ánh mắt ái ngại. Cảm nhận được những ánh mắt này Lê Nghĩa cũng nổi gân xanh chẳng chịt, tay phải nắm chặt, thiếu chút nữa đã lao lên đánh Trần Phong một trận.

" Kệ hắn đi, việc này quan trọng hơn."

Một người thanh niên đưa tay ra cản hắn, thái độ trầm ổn hơn Lê Nghĩa rất nhiều. Lê Nghĩa cũng hừ lạnh một tiếng, bỏ qua Trần Phong, chọn một chỗ mà ngồi xuống.

Một lúc sau lại có mấy người nữa đi đến, dáng vẻ khá là chật vật. Bọn họ cơ bản chỉ là Luyện khí sơ, trung kì, tuy tập trung lại một chỗ nhưng thực lực vẫn yếu đến thảm thương, gặp 5-6 người liền bị đánh cho thương tổn thảm trọng.

Rốt cục không còn ai đến nữa, người thanh niên lúc nãy cản Lê Nghĩa cũng bước lên một bước, cao giọng quát:

" Được rồi, tất cả mọi người, đây là nhóm người bị cuồng loạn cuối cùng. Mọi người cùng nhau hợp lực lại, chiến một trận! Vì Minh Dương Thành!"

"Vì Minh Dương thành!"

" Vì Minh Dương thành!"

....

Trăm miệng một lời, tất cả mọi người gào thét lên, cảm thấy huyết khí của mình sôi trào, có cảm giác muốn chiến một trận thật thoải mái.

CHiến!

Lê Nghĩa xung phong đi đầu, hai tay vung ra, phút chốc liền đánh bay ba bốn người. Mà những nhóm còn lại cũng lao lên, quyết chiến. Trận chiến này thảm thiết hơn trước rất nhiều, bởi những người này không ngờ lại biết tổ chức thành từng nhóm, biết vận dụng các loại võ học, võ kỹ,... khiến cho bên Minh Dương học viện gần như không chiếm được chút thắng lợi.

Nhất là ba tên Tụ khí hậu kì kia, bọn chúng như hổ lạc bầy dê, một quyền đánh ra liền chấn cho một học viên đau đớn khôn nguôi, phun máu mà bay khỏi chiến trường, rồi được một giáo viên chạy đến, mang đi.

" Hà My, nhớ đi gần anh nhé." Trần Lâm cười nói, Ma pháp lực hóa thành từng cây cột, bao quanh hắn cùng Hà My. Cô bé nhìn hắn, lại nhìn sang Trần Phong, có chút lúng túng.

Trần Phong chỉ cười nhạt, vẫy vẫy tay cho cô bé, ý muốn nói là hãy tự quyết định. Còn bên cạnh hắn, Thành cũng xắn ống tay lên, chuẩn bị tham chiến.

" Trần Phong, thi xem ai hạ được nhiều người hơn không?"

Thành nói to, tay phải vung ra đấm bay một tên vừa lao đến.

" Cũng được thôi, sợ gì!"

Trần Phong nhất thời chiến ý dâng cao, một tát đánh bay thằng khốn nào đó vừa xuất thủ với hắn.

Thành cùng Trần Phong hét lến, Chân khí chuyển động, nhảy thẳng vào trung tâm chiến trường. Mà bên ngoài, Ánh Nguyệt cùng Thanh Hoa cười khổ, hai miệng một lời:

"Bọn họ quả thực chỉ được cái to xác, tính cách như trẻ con!"

Lúc này quanh thân Trần Phong có bốn năm người, tất cả đều thủ thế, chuẩn bị cho hắn một kích trí mạng.


Vừa trải qua mấy chục phút chiến đấu thì phân nửa học viên của Minh Dương học viện đã bị loại khỏi vòng chiến, còn đám người kia chỉ mất một phần ba, nói rõ khả năng chiến đấu của đám người này cặn bã như thế nào. Bởi vậy mà Trần Phong mới lọt vào vây công, bốn năm tên cùng vây quét hắn. Mà bên kia, Thành cũng đang bị mấy tên vây lại, không dứt ra được.

" Có nên dùng Long Trảo thủ? Uy lực quá mạnh, chỉ sợ sẽ làm những người này trọng thương. Họ cũng chả có tội tình gì, căn bản chỉ bị khống chế mà thôi. Rốt cục phải làm sao đây."

Hắn còn chưa kịp nghĩ xong, một nắm đấm đã bay tới, xẹt ngang qua mặt hắn, lại có một quyền khác đánh tới, thụi vào bụng. Một cước khác lại quét ngang đầu gối, hòng đánh hắn quỵ xuống. Bốn phương tám hướng quyền cước như mưa rơi xuống, khiến Trần Phong nhất thời cũng có chút hoảng hốt.

Việt võ đạo!

Khí huyết hắn đột nhiên tăng lên hai thành, Chân khí cũng tăng lên hai thành, kể cả Ngụy Chân khí. Dưới nách hắn đột nhiên sinh ra hai cánh tay, cánh tay màu trắng đục, là do Chân khí kết tinh mà thành!

Hắn vậy mà trong lúc nguy khốn làm đến bước này! Chân khí có thể ra khỏi cơ thể, ít nhất phải là Nội cương đỉnh cao, Ngoại cương cảnh!

Hai cánh tay do Ngụy Chân khí sinh ra rất khó điều khiến, chỉ có thể chặn hai cái chân đang quét đến đầu gối hắn, hai tay thì chộp lấy hai quả đấm khác, một trong hai chân thì dẫm mạnh, nghiền vào Chân của đám người xung quanh.

Á Á

Tiếng kêu đau đớn truyền đến, sáu người bọn hắn có hai cái lao ra, ngã nhào, còn bốn cái còn lại đã bị Trần Phong bắt được, không rút ra được. Ánh mắt bọn họ có chút sợ hãi, chỉ thấy đỉnh đầu Trần Phong hiện ra một cái cột trụ lớn, do Lôi hệ Ma pháp hóa thành.

Cốp cốp cốp cốp

Cây cột quét ngang, đánh trúng bốn người, nhất thời họ cảm thấy từng luồng điện giật chạy cả người, không nhịn được mà ngất lịm.

Trần Phong hai tay trảo đến, túm hai người còn lại, Lôi hệ Ma pháp chuyển động, giật hai người này cháy đen thui, ngã xuống. Mà Trần Phong cũng thở ra một hơi, hai chân run run, thân thể yếu đi trông thấy. Vì để hóa thành hai cánh tay kia mà Ngụy Chân khí của hắn đã bị hút không còn một mống, Tinh thần hải gần như khô kiệt, cộng với tạo Lôi hệ ma pháp khiến năng lượng thân thể hắn bị rút cạn, không thể không ngồi xuống.

Sáu người này đều là Luyện khí trung kì cấp, hơn nữa đều thành thạo một loại võ học cấp năm, thật sự khiến người ta ríu lưỡi. Dù là Tụ khí sơ kì võ giả, bị vây bắt như vậy cũng chỉ có thể chịu đòn, không làm gì được.

Hắn vừa khôi phục thực lực, vừa nhìn về phía xa xa. Trận chiến ngày càng thảm khốc, thậm chí một số học viên còn bị đánh trọng thương, ngất tại chỗ, vết thương có vẻ như khá là nghiêm trọng.

Nhưng phải kể đến nhất là đám Ma pháp sư kia. Họ chỉ có sáu người, nhưng thực lực cực kì kinh khủng, hơn xa người thường. Hai gã lo nhiệm vụ tấn công, hai tên thì chữa thương, hai tên thì phòng thủ. Luyện khí võ giả hoàn toàn không thể công phá lớp phòng thủ đó, mà nếu bị tấn công thì ngay lập tức sẽ nằm xuống, không nhiều lời. Tụ khí võ giả lao lên cũng phải tốn công sức mới phá nổi, trong lúc đó Phong, Lôi, Hỏa, thủy, Thổ, Mộc các loại Ma pháp bay lên, đủ sắc màu rực rỡ, đem tên đó đánh gục tại chỗ.

" Ghê gớm thật, nhưng họ xong rồi."

Trần Phong nhìn sáu người này, lắc đầu cảm thán.

" Sao em lại nói vậy?"

Thành không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh hắn, bộ dạng khá chật vật, nhiều chỗ còn xuất hiện vết máu tươi cùng vết thâm tím, hiển nhiên cũng ăn không ít quả đắng.

" Bọn họ mới là Ma pháp sư cấp hai mà thôi, tương đương Tụ khí cảnh võ giả. Ma Pháp lực họ lại có bao nhiêu, mà nãy giờ bị tiêu hao nhiều như vậy?"

Nói rồi hắn lại chỉ tay về một hướng, nói:

" Chắc anh cũng có thể lờ mờ cảm nhận, trong đám người tấn công kia, có một tên Chân khí đậm đặc vô cùng đúng không? Hẳn là Tụ khí cấp Hậu kì võ giả. Nếu hắn tấn công bây giờ...."

Trần Phong lắc đầu cảm thán:

" Ba chiêu là phá được phòng ngự. Sau ba chiêu, sáu người kia sẽ tiêu tùng."

Thành nhìn về phía chiến trường, giật mình. Quả thực có một tên như lời Trần Phong nói, hắn đang đi len lén trong dòng người, bộ dạng thật khiến người ta khó quan tâm.

" Tưởng họ đều bị cuồng loạn, sao lại giờ lại có trí tuệ như vậy?' Thành cau mày, cảm giác có chút phiền phức.

" Họ vốn là người bình thường, nhưng bị một cái gì đó kích phát chiến ý, khiến họ muốn chiến đấu, chiến đến chết!"

"Hả?"

Hai người phút chốc ngừng lại, lại quan sát sáu người kia. Bọn họ ở trong màn chắn kia rất an toàn, lại hạ được nhiều người nên khuôn mặt không tránh khỏi kiêu ngạo.

" Nam, thấy chưa, tôi đã nói mà, phương pháp này hiệu quả đúng không?" Một thiếu niên choàng vai một người khác, nhìn những kẻ địch đang lao đến mà cười nói.

Người thiếu niên tên Nam gật đầu, đáp:

" Rất tốt, coi như lần này cậu thắng. tôi sẽ cho cậu mượn cuốn sách đó."

Thiếu niên kia nghe vậy rất khoái chí, cười hắc hắc không thôi.

ĐỘt nhiên một thiếu nữ duy nhất trong đó kêu lên đầy sợ hãi, chỉ tay vào màn sáng, nói:



Quân đang cười vui, nhìn lên màn sáng thì sắc mặt tái nhợt, kinh hô:

" Sao có thể!"

Hắn vừa hét xong, một nắm đấm đã phá vỡ màn sáng, nện lên khuôn mặt đẹp trai của hắn. Máu tươi, răng,.... bay tứ tung, mà một khắc này, vô số người sao vào, quyền cước đánh đến bọn hắn.

Tiếng kêu cứu thảm thiết vang lên, sáu người kia đánh tầm xa và trung cực kì mạnh mẽ, nhưng tầm gần thì hoàn toàn cặn bã, chưa kịp niệm chú liền ăn một tát, phun máu, ngất lịm.

Thành thấy vậy, không nhịn được mà đứng lên, chuẩn bị đi lại cứu giúp.

Hửm

Hắn đột nhiên thấy trên trời hai thanh kiếm bay đến, lao đúng về phía hắn đang đi tới.

Hắn quay lại nhìn Trần Phong, mà Trần Phong cũng kinh ngạc nhìn hắn. Sau đó hai anh em đột nhiên cười ha ha, lại tiếp tục chạy đi.

Không ngờ hai người hướng đến, lại cùng là thiếu nữ Ma pháp sư kia!

Trần Phong dở khóc dở cười, nghĩ thầm:

" Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Không ngờ chúng ta lại có chúng ý nghĩ, cũng phải thôi, cô nàng kia không biết ăn gì mà xinh thế, da trắng nõn, tuy so Hà My kém một đoạn, nhưng cũng là cũng đẹp phết chứ không đùa đâu. Chẳng lẽ Ma pháp sư đều đẹp như vậy à? Phi, ta đang nghĩ cái quái gì đây?"

Thiếu nữ kia cố vận dụng Ma pháp lực tạo thành tấm chắn, nhưng vừa tạo liền bị đám người xung quanh đánh tan vỡ, không nhịn được mà khóe mắt ươn ướt, suýt khóc rồi!

Xoẹt.

Đột nhiên trên trời hạ xuống một thanh kiếm, cản đám người kia. Mà một thanh niên từ đâu không biết chạy tới, tung quyền đánh bay bọn họ.

" Em ổn chứ?"

Người thanh niên đưa một tay ra, kéo cô gái đứng dậy.

Cô gái kia đứng cạnh Thành, cúi đầu ngượng ngùng, giọng nói nhỏ như muỗi:

" Cảm ơn anh nhiều."

Nói rồi cô nàng ngất đi, ngã vào người hắn. Một phần vì sợ, một phần nữa vì mệt. CÒn Thành thì ngơ ngác, chỉ biết ôm lấy cô nàng.

Hắn ta cũng không biết, ở nơi xa xa, người mà hắn xem là anh em tốt đang cười gian xảo, rồi sau đó chuyển thành cười vang, cười lăn lộn, ôm bụng mà cười.

Bởi vì, Thanh Hoa đến rồi!

Trần Phong xuất ra hai kiếm, hai kiếm bay đi hai hướng, một hướng nhắm về phía thiếu nữ kia, mà một kiếm khác thì tìm đến Thanh Hoa, đưa cô gái này đến.

" A di đà phật, thiện tai thiện tai. Thành thí chủ, bần tăng cũng không có ý hại ngươi, đây chỉ là muốn tốt cho ngươi mà thôi."

Trần Phong hai tay chắp lại, ánh mắt trong veo không chút tạp niệm, giả dạng cao tăng, sau đó lại lăn bò ra mà cười.

E hèm!

Thanh Hoa thấy cảnh Thành đang ôm cô nàng, không nhịn được mà ho nhẹ, nhìn hắn đầy khinh bỉ.

Thành lúng túng, mặt đỏ bừng, đáp:

" Không, không phải, mọi chuyện là, là....."

Hắn quay sang nhìn Trần Phong, thấy hắn mắt nhắm nghiền, một bộ cao tăng đắc đạo, không quan tâm sự đời.

Thanh Hoa khóe miệng càng nhấc lên, nhìn hắn tràn đầy nghi ngờ. Thành mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhìn sang Trần Phong ngồi im không nhúc nhích, nghiến răng nghiến lợi, nói:

"Anh em như *!!!" (Từ gì ae tự suy luận, tác giả không muốn nói ra)

Ánh Nguyệt cũng đi với Thanh Hoa, thấy một màn này thì rất nhanh hiểu ra. Nàng nhìn thấy một thanh kiếm chạy về phía bọn họ, trong lòng cảm thấy vô cùng nghi ngờ. Thanh kiếm này phong cách cực kì giống thanh kiếm của Trần Phong, cộng thêm lại tìm hai người, dẫn hai người đến đây, chắc chắn là có chủ ý!

Hết chương 70