*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trên trời tối thăm thẳm dưới đất chỉ có chút le lói, song cửa dường như chưa khép, gió lạnh lùa vào u u, Tiểu Xuân cựa mình tỉnh lại.

Hắn ngáp một cái, vén chăn bông nhấc mình dậy, toàn thân tê cứng chịu hết muốn nổi, sống lưng nhức mỏi cứ như không phải của hắn vậy. Thông thường gặp tình huống này hắn chắc chắn sẽ lại lăn ra ngủ tiếp, chỉ là lần này, không biết đã ngủ qua bao lâu, một ngày, hai ngày, hay là còn nhiều hơn nữa chăng?

Gần đây thân thể hắn có dấu hiệu càng lúc càng yếu đi, từ sau khi gặp Vân Khuynh cùng với đại sư huynh, đại thương tiểu thương cứ không ngừng hứng đủ, mặc dù mạng của dược nhân so với người thường có dai hơn chút đỉnh, nhưng cái chút đỉnh ấy cũng không nên quá lạm dụng. Xem chừng cũng cần bỏ ra một ngày, nấu chút thuốc bổ bù cho lượng máu bị chảy ra nôn ra mới được.

Dụi dụi đôi mắt tèm nhèm, ngáp thêm cái nữa, vươn vai duỗi người, lắc qua lắc lại giật cho dãn cái thân thể cứng ngắc này.

Thế nhưng ngay lúc hắn đang vặn người qua lại thì phát hiện, bức tường lẽ ra nên ở trong sương phòng giờ đâu mất tiêu rồi?

Phóng mắt nhìn ra xa, càng nhìn lại càng thấy mênh mông, gió thổi vù vù vù không dứt trên mặt hắn, nhìn ra trước nữa còn có thể thấy dãy núi xanh rì xa xăm bị bao phủ trong sương trắng.

Tiểu Xuân há hốc mồm, không dám tin mà bước lên trước thêm vài bước.

Cả tòa Thiên Hương lâu cứ như đã bị gọt mất một nửa vậy, từ sương phòng của hắn tới trước, một nửa đó hoàn toàn vỡ vụn cong queo. Chỉ còn lại một đống xà bần không phân biệt nổi đâu là xà đâu là cột.

[Con bà nó!] Tiểu Xuân sợ đến mức nhảy thối lui một bước.

Rốt cuộc là trong lúc hắn say rượu ngủ như chết đã xảy ra chuyện gì, sao Thiên Hương lâu lại trở thành thế này?

Có là bị sét đánh cũng không để lại dấu vết chỉnh tề như thế này đi? Thì ai làm? Sư huynh nhà hắn?

Nguyên là chỗ đang đứng đã đang lung lay không chịu nổi lực đạo quá mạnh, hắn chỉ bước nhè nhẹ mà thôi, đã kịch liệt chấn động rồi.

Tiểu Xuân thấy vậy vội vàng vơ lấy bao hành lý nhảy ra bên ngoài, bóng người trong không trung vẽ ra một hình vòng cung, sau một cú trở mình hoàn hảo, hai cẳng chân xinh đẹp đã đáp xuống mặt đất.

Mà sau đó một nửa toà Thiên Hương lâu còn lại đồng thời cũng phát ra tiếng nổ lớn rắc rắc rầm rầm, đổ sụp hết xuống, tức thì chấn động rung trời, cát bụi văng tới, Tiểu Xuân nhất thời né không kịp, mặt mũi dính đầy bụi đất.

Ho khù khụ một lúc, Tiểu Xuân nheo mắt, trong đống tro tàn quan sát Thiên Hương lâu lúc này đã biến thành một đống hoang tàn đổ nát. Là ai mà lợi hại như vậy, cư nhiên san bằng cả Thiên Hương lâu.

Trên đường phố, sáng sớm tinh mơ, chẳng có nửa bóng người. Nhìn ra chỉ thấy mùa đông rét mướt, gió lạnh cuồn cuộn cuốn đám lá rụng trên mặt đất, bay về nơi xa. Thành trấn đã từng náo nhiệt phi phàm, hiện tại chỉ còn một mảnh tịch mịch. Mà không chỉ Thiên Hương lâu, nhà cửa bốn phía xung quanh cũng hoang tàn y như vậy, thật sự cứ như là còn lại sau khi hai đội đại quân giao chiến, khói lửa ỳ xèo. Bách tính không còn, cả chim cả chó cũng vậy, không khác nào tử thành.

Nơi này rốt cuộc là dã xảy ra chuyện gì? Nghĩ thông, thật khiến người ta không rét mà run!

[Sư huynh?] Tiểu Xuân nhỏ giọng gọi.

Trong gió vang lên giọng của hắn, sau mấy tiếng vẫn không có phản hồi, Tiểu Xuân thu can đảm, khí tụ đan điền, lên tiếng gào to [Sư huynh ngươi ở đâu?]

Vẫn lại không ai trả lời, Tiểu Xuân sửa lại, gào [Thạch Đầu, huynh ở đâu? Mau ra đâu, ngươi còn không ra, ta đi một mình, không đợi ngươi nữa!]

Góc đường phía trước có động??? Tiếng ma sát của quần áo truyền tới, Tiểu Xuân liền chạy tới trước. Đột nhiên Lan Khánh không biết là trốn ở đó từ lúc nào giờ mới ló đầu ra xem thử, hung hăng trừng mắt với hắn.

Tiểu Xuân sau khi nhìn thấy gương mặt Lan Khánh một cách rõ ràng, hai mắt cũng trợn tròn.

[Oa ha ha… ngươi sao lại thành thế này?] Tiểu Xuân cười rất to [Người nào lại to gan thế này, dám đánh cả ngươi?]

Trên gương mặt khóe miệng Lan Khánh đều tím xanh, hai mắt cũng đen bầm. Vốn là gương mặt tuyệt mỹ minh diễm chiếu nhân, giờ lại thành ra thê thảm hết biết.

Lan Khánh thấy Tiểu Xuân cười đến mức phát ghét, rống lên [Ngươi…], sau đó nhảy bổ đến, cắn mạnh vào bả vai Tiểu Xuân.

[U oa!] Tiểu Xuân kêu thảm thiết, cuống quýt giãy giụa vặn mình ra khỏi bộ hàm sắc bén còn hơn ác thú của Lan Khánh. Hắn rưng rưng nước mắt, xoa xoa bả vai của mình [Sao có thể là ta, ta rõ ràng ngủ tới lúc nãy mới dậy, oan uổng người ta.]

[Chính là ngươi.] Lan Khánh căm hận trừng mắt nhìn [Ngươi lần nào cũng lén lút hạ dược, ta phát hiện ra liền không uống, vậy là ngươi xông vào đánh nhau với ta, sau đó hai tiểu tử kia còn giúp ngươi, lấy ba đánh một. Xú tiểu tử đáng ghét, khiến ta hai ngày mắt không mở nổi.]

[Cái gì mà hai tên tiểu tử?] Đầu hắn mờ mịt một mảng lớn, căn bản không hề biết Lan Khánh đang nói gì.

[Đồ sâu rượu, uống xong liền phát cuồng!] Lan Khánh lại xông vào cắn hắn.

[Đợi đợi đợi đợi!] Tiểu Xuân vội vàng nhảy về sau mấy bước, khẩn trương thanh minh [Chắc chắn là do ngươi lại đổ rượu ép ta uống đúng không? Ta mà say thì cái gì cũng không biết, vậy không thể tính là lỗi tại ta, không công bằng!]

Nhất định là như vậy, lần trước uống rượu vào cũng chạy khỏi Thần Tiên cốc, rồi đi ra như thế nào chính mình cũng không nhớ nổi một chút. Chỉ bất quá hắn cũng không biết được hóa ra không chỉ là tửu lượng kém cỏi, mà cả tửu phẩm cũng thật không ra gì, uống say lại còn đánh người!

[Vậy phải tính cho ai đây?] Lan Khánh gằn giọng bức tới, hỏi.

[Đương nhiên tính cho ngươi!] Tiểu Xuân kêu lên.

[Ta?] Lan Khánh cau mày.

[Bởi vì ngươi khiến ta uống rượu!] Tiểu Xuân già mồm cãi lý.

Lan Khánh vốn đang ép người tới, nghe thấy như vậy bèn dừng lại, nghi hoặc hỏi lại [Sao lại là ta? Ta chỉ cho ngươi uống rượu, còn kẻ đánh người là ngươi, chứ đâu phải ta.]

[Thì vốn là như vậy a!] Tiểu Xuân cứng đầu xảo biện [Ta vì đâu lại hồ đồ đến mức đánh cả ngươi, là vì ngươi cố ý đổ rượu vào miệng bắt ta uống mới thành ra như vậy. Hơn nữa cho dù đệ đệ thật sự có điều gì không đúng, bất luận thế nào, thân là anh lớn cũng không nên trách đệ đệ, cần phải biết rộng lượng mới tốt! Ngươi xem ta nói như vậy có đúng không, Thạch Đầu ca ca?]

Tiểu Xuân liền bày ra cái mặt cười a dua cao độ, cộng thêm ánh mắt trẻ thơ vô tội hướng về đại sư huynh của hắn mà công kích.

Lan Khánh nhấc miệng, định phản bác lại một hai câu, nhưng mà miệng mồm không láu táu bằng Tiểu Xuân, lại cảm thấy đúng là làm ca ca không nên so đo với đệ đệ, ngừng chút xíu, hừ một tiếng, liền xoay lưng lại, không thèm quan tâm.

[Được không? Được không? Ca ca bỏ qua cho đệ đệ?] Tiểu Xuân lơn tơn nhảy tới trước, kéo Lan Khánh cùng đi.

[Nơi này thật là kinh khủng đi! Chúng ta cũng đừng nấn ná nữa, mau mau đi thôi!] Tiểu Xuân ngừng chút lại nói [Đúng rồi, Thạch Đầu ca ca, ngươi có biết là ai đã ra tay khiến nơi này bị như vậy không? Thiên Hương lâu sập rồi, người cũng chạy mất mặt, thế mà ta còn lo ngủ không kịp chứng kiến. Lúc đó chắc chắn là vui lắm hả?]

Lan Khánh lườm Tiểu Xuân một cái, cũng không muốn nói chuyện.

[Được được được, ngươi không nói, ta không bức.] Tiểu Xuân hiểu ra liền vỗ vỗ lưng Lan Khánh, sư huynh nhà hắn đang lên cơn giận hờn đây.

Lan Khánh chỉ chỉ Tiểu Xuân, lại chỉ lại mình.

[Ẩy?] Tiểu Xuân không hiểu lắm.

Lan Khánh lại chỉ thêm lần nữa. Dù sao thì lúc này hắn không muốn nói chuyện.

Tiểu Thường thấy ghét quá, ép hắn uống thuốc, hắn mới đánh tới. Sau đó hai tên tiểu tử sát vách chạy tới, định lấy thịt đè người, mà hắn cũng chẳng phải sợ cái đám đó.

Đánh tới rồi đánh lui, quan sai kéo tới cũng bị đánh lây, rồi hai tiểu tử kia chống cự không xong, Tiểu Thường liền bảo chúng nó chạy trước đi. Tiểu Thường thật sự đáng ghét, nói cái gì cần phải dùng tuyệt chiêu đối phó với hắn, kết quả cư nhiên dám vẩy mê dược!

Thứ đệ đệ thế này thật chẳng đáng để thương! Cho nên sau khi mê dược qua đi, hắn tỉnh dậy phát hiện Tiểu Thường ngủ như chết, lập tức phát vào mông Tiểu Thường một trận, sau đó mới chạy đi tìm thứ gì bỏ bụng.

Tiểu Thường muốn biết mấy chuyện này, thiết nghĩ, hắn làm sao phải có lòng nói cho nó nghe?

[Đúng rồi, chờ đã!] Tiểu Xuân nhớ ra mình còn chưa trả tiền phòng, chạy ngược trở lại đặt một đĩnh đại nguyên bảo lên đống đổ nát của Thiên Hương lâu, sau đó lại tiếp tục lên đường.

Trong lúc lấy ra ngân lượng thì nhìn thấy trong gói hành lý có hai tấm nhân bì diện cụ, cảm thấy kỳ quái không biết sao lại có thứ này, nghĩ bụng cho rằng lúc uống rượu xong thì đi mua về vậy! Hắn lại nhìn Lan Khánh, đảo mắt, thầm nghĩ đến chuyện tiếp theo nên làm là gì đây.

Hai người vốn đang thẳng hướng đến cửa thành mà tẩu, dọc đường hoàn toàn không thấy bóng người, Tiểu Xuân đột nhiên dừng bước quay lưng lại với Lan Khánh, lấy ra nhân bì diện cụ nghịch ngợm một hồi, cố ý dụ dỗ sự chú ý của Lan Khánh, sau lại chậm chậm mang nhân bì diện cụ lên, đem ép dính vào mặt.

[A!] Tiểu Xuân sờ sờ lên mặt mình, lại tấm tắc khen ngợi [Tấm da này vừa mỏng vừa mềm, vừa trong vừa thấu, mang lên một chút cũng không thấy vướng!]

Lan Khánh thấy vậy cũng sờ sờ thử lên mặt Tiểu Xuân, ánh mắt có chút hiếu kỳ [Thật sự vừa mềm vừa thấu!]

[Đi thôi đi thôi!] Tiểu Xuân chỉnh lại túi nang, cố ý để Lan Khánh nhìn thấy tấm nhân bì diện cụ còn lại kia, sau đó đem túi nang đeo lên lưng, cố ý lờ đi ánh mắt tha thiết của Lan Khánh, nói [Ta ngủ quá lâu rồi, kế đến chúng ta nên đi mau hơn mới được, nếu không chẳng biết tới lúc nào mới quay về được Thần Tiên cốc!]

[Tiểu Thường!] Lan Khánh đột nhiên kéo tay áo Tiểu Xuân.

[Sao vậy?] Tiểu Xuân cũng đoán trước, quay đầu lại, chuẩn bị sẵn sàng một nụ cười toe toét nghênh đón Lan Khánh.

[Cái này cho ta.] Lan Khánh trở tay, mảnh nhân bì diện cụ trong túi nang không biết từ lúc nào nằm gọn trong tay.

Tiểu Xuân giật mình, nói [Ngươi làm thế nào lấy được?]

[Thì cứ lấy thế thôi.] Lan Khánh cảm thấy chuyện Tiểu Xuân hỏi hắn thật kỳ quái, cũng nhanh chóng mang nhân bì diện cụ phủ lên mặt, rạng rỡ nhìn Tiểu Xuân, đưa tay sờ sờ gương mặt Tiểu Xuân, lại sờ lên mặt mình [Thật mỏng.] Lan Khánh cười nói [Cái nhân bì diện cụ cực phẩm này khó có lắm.]

[Sư huynh, Tiểu Xuân không biết ngươi ngoại trừ thuật dịch dung cao minh kia ra, năng lực móc túi cũng không thể khinh thường vậy đấy…] Tiểu Xuân líu lưỡi. Bị hớt mà thần không biết quỷ không hay, diện cụ mất lúc nào còn không nhận ra.

Đi suốt mấy ngày, người cũng mệt, Tiểu Xuân cùng với Lan Khánh dừng lại tại một trà quán hẻo lánh, nghỉ ngơi chốc lát.

Trong trà quán lại có rất nhiều người, tiếng thối lời nát bay qua bay lại, Tiểu Xuân vểnh tai lên nghe, kiểu tin tức vỉa hè này là cách khá dễ dàng để thăm dò xem tình hình hiện tại của giang hồ đang tập trung vào đâu.

[Nghe nói Bình thành chỉ trong một đêm bị Ô y giáo diệt sạch.]

[Nghe nói là hai thiếu hiệp của Hàn sơn phái cùng Tả ý sơn trang ra tay cứu giúp một ca nữ bị dâm tặc Ô y giáo lăng nhục, kết quả hai vị kia động đến phân đà của Ô y giáo tại Bình thành, hai bên xông vào đánh nhau.]

[Lăng nhục cô nương xướng ca? Cả lão nhân gia cũng không tha, dâm tặc, thật là dâm tặc!] Tiểu Xuân cầm đũa gõ vào cạnh bàn, lắc lư đầu nói. Những nơi thăm dò tin tức kiểu này, có lúc cũng tồn tại mấy thứ chẳng qua kiểm duyệt mà cứ lan truyền tầm bậy, cũng có những người mới nghe loáng thoáng đã nhảy vào buôn khí thế.

Người đang nói chuyện liếc mắt nhìn Tiểu Xuân một cái, thấy hắn diện mạo bình thường lại mặc đồ rách, cũng không thèm quan tâm đồ ăn mày, nói tiếp [Hai vị thiếu hiệp kia tuy ra mặt đối đầu Ô y giáo, nhưng không ngờ Ô y giáo cao thủ như vâm, kết quả không những hai người trọng thương, mà cả Bình thành gần như bị hủy mất một nửa, thật sự um sùm gà bay chó chạy, chúng nhân cũng không thể an ổn.]

Tiểu Xuân nghe vậy, thấy có điểm bực mình. Thì ra Bình thành bị biến thành như vậy, là do chính mình cùng với đại sư huynh lại thêm hai thiếu hiệp rởm của Hàn Sơn phái, Tả Ý sơn trang làm ra sao?

Thật là rượu say đi phá làng phá xóm, khó trách lại ngủ lâu như vậy, từ lúc trăng non cho tới ngày mười lăm trăng tròn, thì ra ẩu đả một trận mất cả nửa phần khí lực, mới lăn ra ngủ.

Chỉ là hắn lại sờ lên nhân bì diện cụ trên mặt mình, nở nụ cười. May mắn có thứ này, người trong trà quán không nhận ra hắn. Nếu không đã gây sự ở Bình thanh lại thêm dính dáng vào Ô y giáo, khó chơi nghe!

Kỳ thật đối với lúc trước, hắn chỉ cảm thấy hứng thú vì nhân bì diện cụ có khả năng thay đổi dung mạo con người, nhưng cho tới lúc này mới nhận ra, thứ này được sử dụng không phải do chuyện tùy hứng.

Thiếu niên hành tẩu giang hồ, người trẻ tuổi khí thịnh, khó tránh mất lòng người, để khỏi bị kẻ thù truy sát, phương pháp tiện lợi mà đơn giản nhất cứ là mua nhân bì diện cụ về mà đeo. Hắn nhớ là nhân bì diện cụ còn phải kết hợp với Súc cốt công cùng lúc, như vậy khung xương có thể biến lớn biến nhỏ, hình dạng cũng biến nam biến nữ, cho dù kết oán với bao nhiêu người đi chăng nữa cũng không sợ!

[Nói tới dâm tặc, dạo này cũng không yên ổn, chỉ Ô y giáo thôi cũng đủ vô thiên vô pháp rồi, giờ còn xuất hiện đạo tặc hái hoa “Phi thiên biên bức”, gian dâm vô số khuê nữ. Nghe nói tên này trước đây mấy ngày mới ở chung quanh đây làm càn, quan phủ cũng bó tay chịu thua, không biết các vị có nghĩ ra cách nào có thể…]

[Ha!] Tiểu Xuân đang uống trà, cười có hơi lớn tiếng. Người trong trà quán cư nhiên cũng không nhận ra hắn cùng với đại sư huynh, hắn cảm thấy phi thường đắc ý.

Nhưng hắn cũng không biết dùng Súc cốt công! Không sợ, xem sư huynh ngày đó dịch dung thành Trân Châu không lệch một ly, sau này nếu sư huynh tỉnh lại cứ thử xin thỉnh giáo hắn, chắc chắn không tồi.

Cho rằng ý kiến đó thật không còn gì bằng, Tiểu Xuân gật gù, đồng thời cũng ăn no uống đủ, liền bỏ bạc vụn xuống bàn tính chuyện rời đi, không ngờ vừa mới đứng dậy, phát hiện mấy tên đười ươi nãy giờ đang nói nhảm ở cách bàn bên kia đang cau có trừng mắt nhìn mình.

[Tiểu tử thúi, cười cái gì, muốn ý kiến ý cò với mấy lời anh em bọn ta vừa nói?] Hán tử lỗ mãng tay cầm đại đao ném thẳng sang, cắm vào chính giữa chiếc bàn cũ của trà quán, cái bàn đáng thương nghiêng xuống, âm thanh khẽ vang lên tưởng chừng như muốn nứt toác.

Hán tử lại nói [Chẳng lẽ ngươi cũng là đồng bọn của Ô y giáo?]

Thanh đao vừa mới cắm trước mắt Lan Khánh, chỉ thấy Lan Khánh cười nhạt một tiếng, phút chốc vụt đứng lên, đôi đũa bắn lên người hán tử.

Tiểu Xuân méo miệng, may mắn vừa nãy lại lén hạ Hóa công tán vào vịt quay lừa cho hắn ăn, nếu không đôi đũa đó giờ này nhất định là cắm xuyên qua lồng ngực tên kia.

[Lấy đao của ngươi đi, chướng mắt!] Lan Khánh nói.

[Ngươi nói cái gì, nói lại thử coi?] Hán tử bị cách nói chuyện khinh người của Lan Khánh chọc giận.

Lan Khánh cũng chưa từng biết sợ cha con thằng nào, lập tức quát thêm mấy tiếng [Chướng mắt chướng mắt chướng mắt!]

[Thật là nhịn ếu nổi mà!]

Hán tử lửa giận bốc ngùn ngụt, rút đao chém tới Lan Khánh, Lan Khánh cũng vung tay định đánh trả, thế nhưng mới ngưng khí xuất chiêu, phát hiện ra chính mình thế nào mà chưởng lực xuất ra lại hư nhuyễn vô lực?

Tiểu Xuân vội vàng kéo Lan Khánh lui ra sau lưng [Ngươi bây giờ đã mất nội lực, đừng làm ẩu!]

[Vì cái gì lại mất?] Lan Khánh hỏi.

[Ây… Thì… Bởi vì… Dù sao thì vẫn là mất thôi!] Tiểu Xuân ấp a ấp úng không thể giải thích, cuối cùng phát ngôn lung tung lộn xộn.

[Tiểu Thường, không có nội lực không thể đánh người!] Lan Khánh dùng đôi mắt ‘anh chả biết giờ phải làm sao với chú’ nhìn Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân bị nhìn như vậy, chợt thấy một thoáng bối rối…

[Sư huynh đừng nhìn ta như vậy!] Tiểu Xuân né mắt đi.

Ngay lúc đó đại đao chém xuống vào giữa hai người, Tiểu Xuân liền kéo Lan Khánh ra xa, tránh đi một đao.

[Uei!] Tiểu Xuân bực bội nói [Không thấy sư huynh đệ bọn ta đang nói chuyện sao? Cái thứ nhà ngươi có hay không một chút tu sỉ, còn đánh lén sau lưng người khác, há lại là hành vi của người quân tử?]

[Chẳng có cái gì phải quân tử với lũ yêu nhân ma giáo!] Hán tử cứng đầu múa môi quả quyết cho rằng bọn họ có liên quan đến ma giáo.

[Không sai, yêu nhân ma giáo chết không hết tội!] Những người chung quanh cũng chấp đao chấp kiếm xông lên vây họ.

Tiểu Xuân cũng chỉ là lười phản bác lại mà thôi, ai ngờ đối phương lại thích tự biên tự diễn đến thế. Chẳng lẽ Ô y giáo thật sự khiến người trong giang hồ sợ hãi thế kia, bất luận chỉ là cỏ lay gió thổi cũng lại lên cơn kinh hãi, thà giết nhầm chứ không bỏ sót?

Trên trời đột nhiên một chú chim bồ câu trắng tung cánh bay qua (peace on you =)), Lan Khánh thấy được, tia sáng trong mắt bắn loạn xạ, bay khỏi trà quán đuổi theo con chim.

Tiểu Xuân thấy vậy cũng co cẳng định chuồn theo, hắn có rỗi hơi mới nhảy vào đánh đấm với bọn họ, mà lúc nảy chuyện ưu tiên nhất vẫn là đuổi theo Lan Khánh hộ tống về Thần tiên cốc cho yên chuyện, còn lại quan tâm chi cho mất mỡ.

[Tiểu tử, muốn chạy!]

Mấy vị đại hán tử cùng nhau xông tới, Tiểu Xuân thấy vậy trở tay rút Long Ngâm kiếm, xoay người một cái bật lên không trung lộn vài vòng, Long Ngâm kiếm rung lên, chấn xung truyền đến nhĩ mô, khiến bọn họ đồng loạt bịt tai.

[Long Ngâm kiếm! Hàn Trai là thế nào với ngươi?] Có người gào lên.

[Liên quan gì đến nhau!] Tiểu Xuân tiêu sái buông mình xuống đất, cười lên sảng khoái.

[Hỗn tiểu tử!] Đám người kia nói xong lại đồng loạt xông lên, không cần nhiều lời vây chặt lấy Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân múa kiếm đánh trả, Long ngâm kiếm cũng đã dùng qua một thời gian, ít nhiều đã có chút thành thục, âm thanh theo gió cộng hưởng mạnh mẽ vang lên, mấy hán tử nội lực thô thiển trụ không lại, đầu choáng não căng lăn quay ra đất.

Tám chín gã đại hán tử mà đánh không lại một tên nhóc còn hôi sữa, người nào người nấy gương mặt trợn lên phát đỏ rực, lại càng luân phiên nhau ép tới gần, muốn dọa tên nhóc hỗn xược kia cầm kiếm nhảy qua nhảy lại sợ hãi thối lui.

Đột nhiên có tiếng người hô lên [Tránh ra!]

Tiểu Xuân nhìn theo hướng đó, chỉ thấy một nắm cát vụn nương theo sức gió ném về phía mình, bất ngờ không kịp nhắm mắt, [Ai da!] Kêu thảm một tiếng, hai mắt vô cùng đau xót, cư nhiên dùng cát đánh lén hắn.

[Tiểu nhân!] Tiểu Xuân gào lên, hắn dụi dụi mắt cố gắng muốn mở ra, thế nhưng cơn đau khiến cho nước mắt cứ đầm đìa, có cố mấy cũng chỉ he hé hai mắt, nhìn thấy tia sáng mỏng như sợi chiếu qua cùng với những bóng người mông lung mờ mịt.

[Đối phó với dư nghiệt của Ô y giáo như ngươi, đâu cần phải khách khí!] Đối phương liền cãi lại.

[Tiểu nhân thì vẫn là tiểu nhân, ném cát vào mắt người khác, truyền ra ngoài không sợ người khác cười sái hàm sao? Kẻ xuất thủ là ai mau báo tính danh, chỉ cần nói ra, không đem chuyện của ngươi rêu rao khắp đầu đường xó chợ ba ngày ba đêm, ta đây sẽ không phải Triệu Tiểu Xuân!] Tiểu Xuân tức giận, dùng sức rống to.

[Triệu Tiểu Xuân, ngươi là Triệu Tiểu Xuân!] Trong số các đại hán đột nhiên trở nên nhiễu loạn.

[Sư đệ của ma đầu Lan Khánh Triệu Tiểu Xuân!]

[Dược nhân Thần tiên cốc!]

[Chí bảo luyện công ăn vào có thể gia tăng một giáp công lực!]

Cả một đám người tựa như phát cuồng, lồng lộn lên đồng loạt xông vào Tiểu Xuân.

Tiểu Xuân nhìn không rõ rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy bản thân không ngừng bị lôi kéo, mấy thanh đao mấy thanh kiếm cứ ở chung quanh mình huơ vùn vụt tới lui. Mấy tên đại hán kia cư nhiên lại tự mình đánh người phe mình.

[Dược nhân là của ta!]

[Cút ra, ta phát hiện hắn trước, dược nhân là của ta!]


Tình cảnh không ngừng hỗn loạn khiến Tiểu Xuân rất bực bội. Hắn liều mạng muốn vùng ra khỏi bọn họ, Long Ngâm kiếm trên tay bắt đầu vung loạn, cũng không còn biết là ai đả thương ai, chỉ thấy máu tươi nóng bỏng bắn lên mặt mình.

Hắn nhìn không ra gì, mắt vừa đau vừa không ngừng rơi lệ, càng không hiểu kết quả đã là như thế nào. Triệu Tiểu Xuân, ba chữ này đâu phải đến ngày hôm nay mới xưng lên, trước đây đều vô sự, tại sao đến nay lại khiến người khác phản ứng thành như vậy?

[Bỏ bàn tay bẩn thỉu của các ngươi ra, không được đụng vào hắn!]

Âm thanh quen thuộc dửng dưng vang lên, không lạnh cũng không nồng, cũng lại là âm thanh bình đạm bao hàm tất cả những tình cảm cường liệt, khiến Tiểu Xuân toàn thân chấn động, không có cách nào khống chế bản thân run lên.

Hắn… Giọng nói này… Hắn làm sao lại xuất hiện tại đây…

Một trận kiếm khí mạnh mẽ vụt qua, thanh âm khó lẫn lộn phát xuất bởi Ngân sương kiếm băng qua huyết nhục truyền vào tai Tiểu Xuân.

Hắn run rẩy càng thêm kịch liệt.

Sau đó hắn bị một cánh tay kéo về phía trước, kéo vào trong bờ ngực băng lãnh còn có chút ngại ngùng. Chủ nhân của cánh tay đó vẫn như trước kia lực đạo chẳng biết kiêng dè, gắt gao xiết vào lòng, chặt đến mức thân thể hắn đau đớn khó chịu được.

Hắn liều mạng lần này lấn khác cố gắng mở to mắt, cho dù chỉ là một khe hở nho nhỏ cũng quá tốt rồi, chỉ hy vọng có thể lại được nhìn thấy gương mặt của người kia, nhìn thấy dung nhan đã khiến hắn ngày đêm mong nhớ.

[Vân Khuynh…] Hắn trong ánh mắt mông lung, cổ họng cũng nghẹn ngào.

Hắn thấy người kia cúi đầu, hai mắt trong veo không thay đổi, nhìn hắn. Chỉ nhìn mà thôi.

Hoang sơn dã lĩnh, trà quán đơn sơ, giữa nơi chốn cỏ dại um tùm chim không đẻ trứng thế này, vốn không phải chỗ có thể nhìn thấy Vân Khuynh. Tiểu Xuân ngạc nhiên, lại càng thêm kinh động.

Sao có thể, sao có thể, sao có thể ngay tại chỗ này gặp lại Vân Khuynh, rõ ràng tháng trước mới cùng nhau nói lời ly biệt, tại sao hôm nay Vân Khuynh lại xuất hiện tại đây, còn đang chặt chẽ ôm lấy hắn?

[Ngươi là ai, mau báo tên họ!]

Đám hán tử chướng mắt ở chung quanh thụ thương vừa rên lại vừa rống, ầm ĩ đến mức Tiểu Xuân vô cùng bực bội.

Hắn vung tay, bụi phấn theo gió tản xa, không qua một lúc sau đã nghe thấy tiếng binh binh bang bang vang lên, cả đám người bất tỉnh không sót lại một, cả tiểu nhị bưng trà trong trà quán cũng chịu chung kết cuộc.

[Ngươi.. Thật tình cờ… Lại gặp ngươi ở đây…] Hai tay Tiểu Xuân nhè nhẹ đặt lên vạt áo trên ngực Vân Khuynh, chầm chậm đẩy người ra khỏi lồng ngực của hắn.

Vân Khuynh nhíu mày, vòng tay lại xiết chặt thêm, nhưng Tiểu Xuân cứ cố tình muốn đẩy người ra, chẳng hề có chút ý định thỏa hiệp.

Vân Khuynh cũng không muốn buông tay, lại nghe Tiểu Xuân nói [Người ta rất bẩn, làm cho y phục của ngươi đen mất lại không tốt.]

Vân Khuynh hiểu rõ kia chỉ là cái cớ, mắt nhìn thấy bộ dạng kia của Tiểu Xuân không muốn kề cận với mình, lòng đã cảm thấy phiền muộn.

Vậy ra Tiểu Xuân đã không còn muốn ở cạnh hắn nữa rồi sao? Vân Khuynh cứng nhắc thu hồi lực đạo, cũng phải đấu tranh một lúc sau mới có thể bắt chính mình buông tay.

[Không phải tình cờ.] Vân Khuynh chậm nói.

[Ây?] Tiểu Xuân dụi dụi mắt.

[Tay ngươi rất bẩn, mặt sẽ càng thêm bẩn.] Thấy Tiểu Xuân dùng tay dụi mắt, Vân Khuynh liền đưa tay nắm chặt cổ tay hắn, kéo tay ra khỏi mắt.

[Ai, ta biết. Ngươi sợ bẩn như vậy, đừng chạm vào ta.] Tiểu Xuân rút tay hai lần cũng không rút về được, không rõ là Vân Khuynh đang muốn làm gì, cho nên vẫn cố giãy giụa muốn thoát ra.

Hắn còn chưa nghĩ cho xong nên làm thế nào để đối diện với Vân Khuynh, cũng chưa có nghĩ xong phải làm thế nào để nói với Vân Khuynh, cha hắn chết là do đại sư huynh sắp đặt, Vân Khuynh lại xuất hiện đột ngột như vậy, làm hắn lúng túng, cũng làm kế hoạch của hắn rối loạn. Lúc này, hắn đã hoảng lên mất rồi.

[Triệu Tiểu Xuân!] Vân Khuynh gầm nhẹ. Hắn không thích hành động né tránh đó của Tiểu Xuân, Tiểu Xuân không nên như vậy, Tiểu Xuân lẽ ra phải là lúc nào lúc nào cũng dùng gương mặt tươi cười đối với hắn, luôn miệng Vân Khuynh Vân Khuynh, tung tăng áp tới bên cạnh hắn mới đúng.

Ngữ điệu phẫn hận bi thương đó khiến Tiểu Xuân ngỡ ngàng, hắn khẽ run lên, lập tức ngừng giãy.

Thế nhưng mắt còn đau quá, mở không ra. Tiểu Xuân thử mở mắt, sau lại vì đau đớn phải nhắm lại.

Vân Khuynh nắm tay hắn, dắt hắn ngồi xuống trà quán, tiếp đó mang nước sạch ra, xé bỏ nhân bì diện cụ trên mặt Tiểu Xuân, sau đó lấy khăn nhúng nước, cẩn thận giúp Tiểu Xuân rửa sạch cát.

[Ngươi sau khi làm loạn ở Bình thành, ta thăm dò được tin tức, nên đuổi theo ngươi dọc đường xuống phía nam…] Vân Khuynh nói, động tác trên tay nhẹ nhàng [Không dễ gì… đuổi được tới chỗ ngươi…]

Chương 10 (hạ)

Qua một lúc sau, Vân Khuynh lên tiếng [Được rồi!], Tiểu Xuân từ từ mở mắt ra, hình ảnh đập vào trước mắt, chình là gương mặt không lấm bụi trần của Vân Khuynh.

Ngũ quan tinh tế, mi mắt khóe miệng không một chỗ nào không thuộc về đường nét mà hắn nhớ nhung quyến luyến. Tiểu Xuân nhìn vào đó, thất thần trong giây lát, đột nhiên tỉnh lại, mới chậm rãi dời mắt sang chỗ khác.

[Tại sao không nhìn ta?] Vân Khuynh hỏi.

[……] tâm hư. Tiểu Xuân thầm trả lời trong bụng.

[Lan Khánh đâu? Ngươi vẫn cùng hắn đi chung đường?] Vân Khuynh lại hỏi.

[……] gã chạy đi bắt chim rồi còn đâu. Lúc này hắn cảm thất thật may mắn sư huynh không ở đây, nếu không sư huynh mà gặp Vân Khuynh, hẳn lại thêm một trận hỗn loạn nữa.

[Tại sao không nói lời nào?] Vân Khuynh hỏi đến mấy lần rồi Tiểu Xuân vẫn không đáp, hắn liền thầy hoảng, không biết phải làm sao.

[……] tại vì không biết phải nói gì.

Vân Khuynh thấy Tiểu Xuân không chịu để ý đến mình, lồng ngực giống như bị chặn lại. Một lúc, hắn chịu không nổi bầu không khí nặng nề này, nóng vội nói [Ta làm mất giải dược rồi!]

[Cái gì, ngươi làm mất giải dược?] Tiểu Xuân vừa nghe xong, cả người bật thẳng dậy từ băng ghế đang ngồi, sắc mặt trắng bệch, hoảng hốt nhìn Vân Khuynh, không dám tin là thật [Đánh mất ở chỗ nào lúc nào, làm sao lại mất, có phái người đi tìm chưa? Không có thuốc ngươi sẽ chết có biết không, sao lại để xảy ra như vậy?]

Vân Khuynh thấy bộ dạng luống cuống của Tiểu Xuân, nhịn không được đưa tay vuốt ve hai má, trong lòng chua xót không thôi, sau lại cảm thấy vui sướng khó hiểu [Coi, ngươi vẫn còn quan tâm đến ta mà. Nếu như ta chết, ngươi chắc chắn cũng sẽ đau khổ đúng không?]

[Còn nói mấy chuyện như vậy, làm mất ở đâu rồi, bỏ nhà đi bụi thì làm mất chứ gì? Không có chuyện gì bỏ đi lung tung làm chi, đợi yên một chỗ không được hả, sư huynh ta cũng đã mang đi rồi, ngươi cũng có thể yên tâm làm cái gì Đoan vương, việc gì phải chạy ra ngoài, bên ngoài thế đạo hung hiểm có biết không vậy?]

Tiểu Xuân cứ thế thao thao bất tuyệt, gấp đến loạn xạ như con nhặng không đầu, chế lại dược xem ra không khả thi, cứ đơn giản cầm kiếm, trực tiếp đâm thẳng vào ngực, lấy máu dược nhân đem cho Vân Khuynh uống còn có thể cứu.

[Ta nhớ ngươi.] Vân Khuynh nói.

[Hả?] Tiểu Xuân hoài nghi, không rõ điều mình mới nghe.

[Không có ngươi, ta sống rốt khổ sở.]

Ngữ khí của Vân Khuynh tuy là vẫn thản nhiên như cũ, nhưng Tiểu Xuân nghe được liền cảm thấy lồng ngực se thắt.

Tiểu Xuân ấp úng nói không nên lời, trong đầu chỉ vòng vo một câu nói của Vân Khuynh ‘Không có ngươi, ta sống rốt khổ sở’. Hắn muốn nói, hắn cũng vậy! Thế nhưng, lời tới cửa miệng, không hiểu sao cứ như bị kẹt lại!

Sư huynh thì còn bên cạnh, hai người này gặp nhau tuyệt đối không yên ổn. Hiện tại quan trọng nhất là phải để Vân Khuynh rời đi, không thể để Vân Khuynh cùng sư huynh chạm mặt, sau đó chờ cho hắn mang sư huynh về Thần tiên cốc, rồi đi kiếm Vân Khuynh mới đúng. Không nên để mọi chuyện thêm rối rắm, tuyệt đối không nên!

Nhưng mà Vân Khuynh lúc này còn phải lo đến tính mệnh, hắn làm sao có thể bỏ mặc không quản?

Con bà nó, làm thế nào mới được?

Trong lúc Tiểu Xuân đang đấu tranh tư tưởng rất dữ dội, đột nhiên một bình sứ màu thiên thanh xuất hiện ngay trước mắt.

[Di?] Tiểu Xuân há miệng, đưa tay sờ lên thân bình, nhận ra đây đúng là chiếc bình mà hắn đã đưa cho Vân Khuynh. Lại vội vàng đoạt lấy mở ra xem, thuốc trong bình vẫn nguyên vẹn, thế nào lại nói là không thấy?

[Tiểu Xuân, ta đối với ngươi như vậy, ngươi còn quan tâm đến ta sao?] Vân Khuynh thấp giọng hỏi.

[Đương nhiên a…] Tiểu Xuân lúc này mới phát hiện chính mình vừa mới bị lừa, cảm giác hốt hoảng liền biến mất, thở ra một hơi, thấy nhẹ người hẳn. Thì ra thuốc vẫn chưa có mất, chỉ là tên nhóc này thử người ta.

May mắn, may mắn vẫn không xảy ra chuyện gì!

[May mắn… May mắn ngươi vẫn còn quan tâm đến ta…] Vân Khuynh mạnh mẽ kéo cả người Tiểu Xuân vào trong lòng, ôm thật chặt.

Tiểu Xuân giật mình, lại định vùng ra, nhưng lại nhận ra được kẻ đang ôm hắn đang khe khẽ run lên, không biết chỉ một câu nói thăm dò kia đã phải dùng hết bao nhiêu dũng khí, nếu như nhận lại phản ứng hoàn toàn trái ngược với ban nãy, có lẽ người này cũng sụp đổ ngay tại chỗ mất.

[Vân Khuynh, ngươi đừng như vậy.] Bộ dạng này của Vân Khuynh, Tiểu Xuân thấy rồi cũng khổ sở.

Vân Khuynh mỹ nhân của hắn, là từ lúc nào biết quan tâm đến những chuyện khác, nhân vật tựa thần tiên như hắn, thì nên giống như thần tiên vô khiên vô quải, thản nhiên vô ưu mới đúng. Tại sao đến lúc này, lại để hắn hại thành phàm nhân, cũng biết đến thất tình lục dục, ái hận tình si sân?

[Sau này không cho ngươi dùng dược với ta!] Vân Khuynh đột nhiên rống lên [Ta vừa tỉnh lại bên cạnh là một đống người, thế nhưng không có ai là ngươi, ta đã tìm ngươi rất lâu… Mới nhớ ra ngươi đã nói…] Thanh âm, đột nhiên yếu ớt […mới nhớ ra ngươi nói… Đời này kiếp này vĩnh viễn không gặp lại…]

Vân Khuynh nói [Ta không muốn vĩnh viễn không gặp lại… Cũng không muốn nghe ngươi nói ra hai chữ ‘hối hận’… Ngươi phải ở lại bên cạnh ta không được rời đi… Triệu Tiểu Xuân… Ta không cho phép ngươi nói ra hai chữ ‘hối hận’!]

Nói đến cuối, Vân Khuynh kích động đến mức toàn thân run rẩy.

Tiểu Xuân cũng biết Vân Khuynh khổ sở, mà Vân Khuynh khổ sở, chính hắn cũng không thấy sung sướng gì.

Không được, khó khăn lắm hai người mới gặp lại nhau, nếu chỉ vì đại sư huynh mà thêm một lần nữa đẩy Vân Khuynh ra, vậy hắn Triệu Tiểu Xuân thật sự mười phần chính là một kẻ phụ tâm bạc tình, thủy tính dương hoa! (*)

(*) thủy tính dương hoa: thủy tính theo thế mà lưu, dương hoa theo gió phiêu lãng –> chỉ bản tính phong lưu trăng gió.

Không đúng, thủy tính dương hoa không dùng trong trường hợp này!

[Vân Khuynh, ta bây giờ cần phải quay về Thần tiên cốc.] Tiểu Xuân cúi đầu chậm chậm nói.

[Ta cùng đi với ngươi.]

[Nhưng bên cạnh ta còn có đại sư huynh.]

[……]

[Sư huynh trên người có bệnh, không phải đối thủ của ngươi. Để ngươi cùng đi theo, quả thực có chút không thỏa đáng. Không bằng… Trước tiên ngươi cứ hồi kinh đi…] Tiểu Xuân càng nói càng khẽ.

[Tại sao ta thì không thể ở bên cạnh ngươi, còn Lan Khánh lại có thể?] Vận khí áp tay vào hai má Tiểu Xuân nâng lên, nhìn thẳng vào mặt hắn, nộ khí ẩn lại trong lòng đã rất muốn bộc phát, nhưng vẫn cố nén xuống [Với ngươi mà nói, phân lượng của hắn lại còn nặng hơn ta?]

Tiểu Xuân dời ánh mắt sang chỗ khác, nói [Cũng không hoàn toàn như vậy.]

[Không hoàn toàn như vậy? Tức là có một phần như vậy?] Câu trả lời cùng với thái độ tránh né của Tiểu Xuân khiến Vân Khuynh suýt chút trào lửa ra hai mắt.

[Sư huynh với ngươi không giống nhau.]

[Không giống nhau? Không giống nhau chỗ nào? Tại sao khi nói ra phải nói đến hắn trước tiên? Từ lúc nào hắn ở trong lòng ngươi còn quan trọng hơn ta?] Vừa nghe thấy bản thân cùng với Lan Khánh không thể quy vào một chỗ, Vân Khuynh lại cảm thấy trong lòng bức bối.

[Được được được, là ngươi với sư huynh không giống nhau.] Tiểu Xuân lập tức sửa lại, tiếp đó cẩn thận nhắc [Nhưng ngươi cùng đừng quên chuyện ở Kim loan điện, còn có cha ta, còn có cắt bào đoạn nghĩa. Ta cũng chưa có nói qua là sẽ tha thứ cho ngươi, ngươi nếu cứ hung hăng bức người như vậy cũng không tốt đâu.]

Tiểu Xuân vừa nói như vậy, Vân Khuynh lập tức như chạm phải bỏng, liền rụt tay lại.

Biểu hiện trên mặt Vân Khuynh lúc này vừa bi lại vừa thống, Tiểu Xuân thấy như vậy quả thực cũng không nỡ, nhưng trước mắt ngoại trừ phương pháp này, xem ra cũng không có cách giải quyết nào khác.

Thế nhưng buộc lòng phải kìm xuống, dùng giọng điệu cứng rắn với Vân Khuynh [Có chút chuyện, cần làm thì vẫn cứ phải làm. Ta đã quyết định sẽ đưa sư huynh về Thần tiên cốc giao cho sư phụ, thì sẽ không thay đổi quyết định. Ngươi…]

Hắn liếc Vân Khuynh một cái, lại cúi đầu nói tiếp [Trừ phi ngươi đáp ứng ta sẽ không hại đến sư huynh, nếu không ta chỉ có thể mời ngươi ly…]

Chữ “khai” cuối cùng còn chưa nói ra, Vân Khuynh đã quát to [Im miệng.]

Tiểu Xuân giật mình. Thảm… Thảm rồi… Nói chuyện quá quắt như vậy, nếu như Vân Khuynh nổi giận mà bỏ đi thật, vậy đời anh cô đơn còn đâu.

Đột nhiên, chiếc bình sứ đang nắm trong tay bị giật lại, Tiểu Xuân trong lòng đã quả quyết là tên kia thật sự muốn lấy giải dược rồi bỏ đi, cho nên nắm tay càng chặt hơn.

Không ngờ Vân Khuynh sau khi lấy lại bình, liền tống vào trong lồng ngực hắn.

Tiểu Xuân ngẩng đầu, ngây ra như phỗng nhìn lại Vân Khuynh. Chỉ thấy thần sắc Vân Khuynh lộ ra có chút gì đó đau đớn, tự hồ như chỉ cần yếu đuối thêm chút nữa thì nước mắt sẽ trào ra từ đôi ngươi trong suốt kia.

[Vân Khuynh…] Tiểu Xuân cảm thấy hai mắt hắn cũng chua xót, thật khó chịu.

[Ngươi nói gì, ta cũng đều nghe. Nhưng đừng bắt ta phải đi.] Giọng nói của Vân Khuynh nghe như khàn đi [Ta chịu không được.]

Tiểu Xuân nắm tay lên ngực, giữ ấy dược bình. Chính là, cũng giống như lúc hai người bên nhau trước đây, Vân Khuynh lúc nào cũng giao giải dược cho hắn giữ, tới giờ, vô luận hai người đang ở đâu, cũng vẫn trở lại bên cạnh đối phương chờ nhau đưa thuốc uống thuốc. Phải, cũng giống như trước đây, giải dược của Vân Khuynh, là do hắn quản.

Mặc dù đã lường trước phản ứng của Vân Khuynh khi nghe những lời vừa rồi, thật sự hắn lại nguyện ý mình chưa từng nói ra.

Thương tổn người này, cũng là thương chính mình. Vân Khuynh đau đớn, hắn cũng rất khổ sở.

[Xin lỗi…] Tiểu Xuân nói thầm.

Ngón tay Vân Khuynh vuốt lên hai cánh môi của hắn, ánh mắt chuyên chú thâm tình [Từ nay về sau, những lời ngươi nói, ta đều nghe. Ta biết ta có thể tin ngươi, cho dù ngươi lừa ta dối ta, ta cũng sẽ không nghi ngờ ngươi một phân một hào nào.]

[Ưm…] Vân Khuynh nói như vậy, khiến hắn không khỏi nghẹn lời.

Là như vậy cùng nhau bày tỏ nỗi lòng, hai người tựa như đã quay trở lại không khí hòa hợp đẹp đẽ lúc trước, Tiểu Xuân lẳng lặng dựa vào trong lòng Vân Khuynh, Vân Khuynh cũng im lặng ôm lấy Tiểu Xuân, đôi ta vô ngữ, thiên địa vạn vật cùng lặng nhìn theo.

Tiểu nhị nằm bên cạnh không động tĩnh, vì trúng mê dược nên ngủ rất say, mấy đại hán nằm chung quanh cũng bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn vô tri giác.

Tiểu Xuân hít một hơi, chỉ cảm thấy trong lòng thật ngọt ngào, mà ngay lúc cho rằng trời cao đối với hắn thật tốt, khóe mắt lại thoáng thấy trên sơn lộ ngoằn ngoèo quanh co hiện ra một thân ảnh màu xám. Người đó càng chạy càng tới gần, hướng về phía hắn, trong tay còn có cái gì không biết là cái gì đó béo trùng trục tròn mum múp lông rậm rạp.

[Tiểu Thường, Tiểu Thường!] Lan Khánh phi như bay, thế nhưng đã mất nội lực mất luôn cả khinh công, chạy thế nào thì trong mắt mấy người có võ cũng là có chút chút chậm hơn.

Tiểu Xuân nheo mắt nhìn, thất kinh phát giác ra thứ trong tay Lan Khánh là một con gấu nhỏ đen tuyền.

Càng khiến cho hắn đại kinh thất sắc, là phía sau Lan Khánh, thân hình cực bựa, điên cuồng gào rống – đấy là gấu mẹ vĩ đại! (è, má má cá hùng! =))

“Con… con bà nó!” Tiểu Xuân cả thanh âm cũng không khỏi run rẩy.

Chỉ thấy Lan Khánh chạy vội đến trước mắt hắn, tống gấu con vào người hắn rồi lại chạy ra phía sau, gấu con gào lên “ngao ngao ngao”, mà gấu mẹ đương lồng lộn nhìn thấy con mình rơi vào tay hắn, liền lập tức chuyển hướng.

Âm thanh kiếm sắc rút khỏi vỏ vang lên bên cạnh, Tiểu Xuân phát hiện Vân Khuynh đã rút kiếm.

Tiểu Xuân lập tức xông lên phía trước vung tay tung ra một nắm dược phấn, gấu mẹ tuôn ra một tràng hắt hơi liên hoàn “chíu chíu chíu”, bước chân càng lúc càng chậm, tới khi đến được trước mặt hắn thì lảo đảo, “bịch” một tiếng lăn đùng ra đất.

Tiểu Xuân vội vàng đem gấu con để lại trong lòng gấu mẹ, nói liền ba tiếng “thật không phải”, một bên nắm tay Vân Khuynh, một bên kéo vạt áo Lan Khánh, chạy khỏi trà quán.

Sau khi vào thành, kiếm một khách điếm, Tiểu Xuân đặt hai gian phòng thượng hạng, mỗi tay kéo một người lôi vào phòng.

Trên mặt Lan Khánh vẫn mang nhân bì diện cụ, nhìn bạch y nam tử đứng bên cạnh Tiểu Xuân, cảm giác rất quen thuộc, thế nhưng không thể nghĩ ra người đó là ai.

Vân Khuynh lạnh lùng dè chừng Lan Khánh, bàn tay đặt trên chuôi kiếm, mặc dù bất động, thế nhưng toàn thân thượng hạ cũng đang bình khí ngưng thần, toàn bộ tinh thần tập trung phòng bị.

Tiểu Xuân đóng cửa sương phòng, quay đầu lại thì là khung cảnh hai bên giương cung rút kiếm đập ngay vào mặt.

Hắn ngồi xuống cái ghế cạnh chiếc bàn tròn, một tay kéo Lan Khánh, một tay kéo Vân Khuynh cùng ngồi xuống, húng hắng lên tiến [Cùng ngồi xuống uống chén trà đã. Đừng kích động, có chuyện gì từ từ nói.]

Tiểu Xuân hướng sang Vân Khuynh, tay chỉ Lan Khánh, làm như giới thiệu bạn bè lần đầu tiên gặp mặt [Vân Khuynh, đây là đại sư huynh Thạch Đầu của ta, sư huynh luyện công quá độ nên tẩu hỏa nhập ma, hiện tại nhớ mặt không được bao nhiêu người. Bây giờ ta mang sư huynh xuống phía nam, về cốc tìm sư phụ, để sư phụ giúp hắn trị bệnh.]

[Ngươi cho ta là “bằng hữu” của ngươi?] Vân Khuynh cao giọng đầy vẻ bất mãn, hắn mắc gì cần phải quan tâm Lan Khánh bị cái gì mà bệnh cái gì mà tẩu hỏa nhập ma, dù sao đã là kẻ thù sinh tử thì cả đời này cũng vẫn là kẻ thù sinh tử, cái hắn không vừa ý lại chính là cách dùng từ của Tiểu Xuân, quan hệ giữa hai người bọn họ sao có thể dùng hai chữ bằng hữu mà diễn tả hết cho được?

[ờ… ờ…] Tiểu Xuân lúng túng nói [Thì là bằng hữu vô cùng quan trọng, sinh tử chi giao, như vậy được không?]

Vân Khuynh hừ lạnh một tiếng, có giải thích hay không giải thích cũng vậy thôi.

Tiếp đó Tiểu Xuân hướng sang Lan Khánh, đá mắt qua Vân Khuynh nói [Thạch Đầu sư huynh, vị đây là một bằng hữu… Vô cùng thân, thân không thể thân hơn, thân đến mức khăng khít không rời, tên là Vân Khuynh, ta không biết ngươi còn nhớ hắn hay không, ngươi trước kia thường cùng hắn ẩu đả tới lui, không cẩn thận còn hại người ta mấy lần. Nếu như không nhớ xem ra lại là tốt nhất, tỉnh lại có khi sẽ tiếp tục đánh nữa…]

[Vân Khuynh? Đông Phương Vân Khuynh?] Nghe thấy cái tên này, Lan Khánh phút chốc liền đứng bật dậy, nhãn thần vốn đang bình yên lại dậy sóng, phi thường hỗn loạn [Ta nhớ được cái tên này, Đông Phương Vân Khuynh, không thể tha thứ hắn Đông Phương Vân Khuynh!]



Vẫn là như trước đây, với đối phương, danh tự của bọn họ chính là thứ cấm kỵ. Tiểu Xuân hiểu được, liền phải trấn an Lan Khánh.

Lan Khánh cho dù đã tẩu hỏa nhập ma, một khi nhắc đến, chuyện đã qua dù ít dù nhiều đều sẽ nhớ lại. Thời gian đi cùng Lan Khánh vừa rồi, Tiểu Xuân vẫn cố gắng tránh nhắc đến sự việc của nhà Đông Phương, mà nay nhắc đến, phản ứng của Lan Khánh xem cũng là đã đoán được.

Còn Vân Khuynh đối với những lời nói buột miệng không suy nghĩ của Lan Khánh cũng không hài lòng, cảm xúc lộ hết ra trên mặt.

[Họ Vân tên Khuynh?] Lan Khánh hồ nghi hỏi lại.

[Đúng đúng đúng!] Tiểu Xuân cuống quýt đáp lại.

Lúc này, Vân Khuynh lạnh lùng lườm hắn, lườm đến mức vã mồ hôi lạnh.

Tiểu Xuân liền quay sang cười xấu hổ. Dám thay Vân Khuynh sửa tên như vậy, nếu không phải do chuyện lúc trước khiến Vân Khuynh đồng ý nhẫn nhịn, thì nay theo như tính tình của Vân Khuynh, kết cục duy nhất của hắn chỉ có là toàn thân cắm đầy mai hoa châm không sót một tấc.

Còn may, còn may Vân Khuynh nhịn được xuống. Tiểu Xuân thở phào nhẹ nhõm.

Lan Khánh một đôi ngươi âm lãnh trừng lên nhìn Vân Khuynh, nói [Ta không thích tên này. Tiểu Thường, kêu hắn cút!]

[Ngươi không thích ta, ta càng không muốn nhìn thấy ngươi. Hắn gọi là Tiểu Xuân, không gọi là Tiểu Thường. Kẻ phải cút là ngươi mới đúng, dựa vào cái gì mà ta phải đi, còn ngươi được ở lại?] Vân Khuynh lạnh lùng đáp lại.

[Hắn là Tiểu Thường, không gọi là Tiểu Xuân. Tiểu Thường là đệ đệ của ta, còn ngươi lại là ai, ngươi mới là kẻ nên cút, còn không mau đi, đừng bức ta phải động thủ!] Trong lúc đấu khẩu, luồng khí tà mị vốn đã rời khỏi nay lại trở về bên người Lan Khánh.

Tiểu Xuân trông Lan Khánh nói tới nói tiếp, khóe miệng lại lần nữa cong lên lộ ra tiếu dung lãnh liệt khiến người đời kinh tâm động phách, trong lòng lại từng trận từng trận phát run. Hắn vội vàng bưng lấy bình trà trên bàn rót ra mấy chén, đẩy mỗi chén đến trước mặt mỗi người, mà ở phần của Lan Khánh, đã táy máy cho thêm Bách ưu giải vào trong nước trà.

[Uống trà uống trà! Bình tâm tĩnh khí nói chuyện là được, không cần nổi giận!] Tiểu Xuân vội vàng nói [Ta gọi Tiểu Xuân cũng được, mà gọi Tiểu Thường cũng có sao, chẳng phải đều là cùng một tính tình, cùng một con người, có gì khác đâu!]

Lan Khánh liếc xéo Tiểu Xuân một cái, nói [Ta muốn chén của ngươi.]

[Được được được, chén này của ta cho sư huynh.] Trong lúc đổi qua, Tiểu Xuân lại lần nữa hạ bách ưu giải.

Lan Khánh hồ nghi nâng chén lên ngửi ngửi, cảm thấy dường như có vị gì là lạ, ngẩng đầu lên nhìn rồi chỉ trước mặt Vân Khuynh [Ta muốn chén của hắn.]

[Không vấn đề.] Tiểu Xuân lại thay Lan Khánh đổi chén trà, vẫn tiếp tục hạ dược.

Vân Khuynh thấy Tiểu Xuân thật sự là lớn mật, dám ở ngay trước mặt hắn, lấy đồ vốn thuộc về hắn đem giao cho Lan Khánh, lửa giận bùng lên, cơ hồ muốn lập tức phát tác.

Ngay lúc đó Tiểu Xuân âm thầm kéo tay Vân Khuynh, nhét giải dược vào giữa lòng bàn tay, dùng môi mấp máy không ra tiếng, nói [Giúp ta chuyện này, đừng giận.]

Vân Khuynh cũng không thèm đón lấy giải dược, thế nhưng trở tay nắm lấy Tiểu Xuân, mười ngón tay đan vào nhau, xiết chặt, mặc Tiểu Xuân giãy giụa mấy lần vẫn quyết không buông.

Khóe miệng Tiểu Xuân vì thế co giật, thầm nghĩ Lan Khánh còn ngay chỗ này, Vân Khuynh lại cứ như cũ muốn làm cái gì liền làm cái nấy, không chịu để ý tình hình gì cả.

Lan Khánh bưng trà lên nốc cạn một hơi, cảm thấy buồn bực, tiện tay liền xé nhân bì diện cụ xuống, lộ ra gương mặt lãnh diễm yêu dã vốn có.

Hai mày Vân Khuynh nheo lại, nhìn thấy khuôn mặt đáng căm hận vốn đã vô cùng quen mắt, nhẫn cũng không còn nhẫn nổi lập tức muốn rút kiếm.

[Sư huynh ngươi đói bụng không?] Tiểu Xuân nhận ra Vân Khuynh có vọng động, vội vàng lên tiếng.

[Không.] Lan Khánh trả lời.

[Ta gọi sườn heo bạt ti(**) cho ngươi ăn được không?] Vẫn tiếp tục hỏi.

[Anh muốn ăn lỗ tai heo cơ.] Lan Khánh nói [Còn phải có Trúc diệp thanh.] Vừa nói, nhân bì diện cụ trong tay run lên, lại mang lên mặt, dính dính hoàn hảo như cũ.

[Được được được.] Tiểu Xuân một phát bắn ba chữ ‘được’, kéo tay Vân Khuynh chạy ra ngoài.

Đóng cửa phòng xong, Lan Khánh đã đứng phía bên kia bờ nỗi nhớ, Tiểu Xuân vừa đi vừa nói với Vân Khuynh [Đừng có quên ngươi đã đồng ý với ta chuyện gì.]

[…] Vân Khuynh nắm tay Tiểu Xuân càng chặt hơn.

[Sư huynh bị ta hạ dược, hiện tại công lực đều mất hết, cũng không khác một người bình thường là bao, nếu như ngươi nhân lúc hắn gặp nạn mà ra tay, cũng chính là vu cho ta tội danh bất nghĩa.] Tiểu Xuân dùng lợi thế của cơ hàm nhai đi nhai lại.

[Ta giết hắn, là chuyện của ta, há lại có quan hệ đến ngươi?] Vân Khuynh ngoảnh mặt đi [Ngươi lúc nào cũng đem mọi chuyện ôm hết lên người, vốn là không như nhau.]

[Như nhau.] Tiểu Xuân muốn rút tay về, dùng tay giật mạnh mấy cái [Là do ta khiến hắn trở nên như vậy, ngươi mới có cơ hội dễ dàng ra tay, nếu như ngươi thật sự đắc thủ, như vậy chính là đã mượn tay ta giết hắn, ta là trợ ác, đều như nhau.]

Vân Khuynh trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi nói [Hiểu rồi] lại cảm thấy Tiểu Xuân cứ khăng khăng giằng tay ra, liền nói [Đừng có kéo, ta muốn nắm tay ngươi, không muốn buông đâu…]

Tiểu Xuân đỏ mặt, ấp úng mấy tiếng, cũng dừng tay.

[Chúng… Chúng mình đi xuống gọi mấy thứ gì ăn đi… Đói… Đói rồi…] Tiểu Xuân lúng ta lúng túng nói.

[Ừm.] Vân Khuynh nắm chặt tay hắn, kéo hắn đi xuống lầu.

Khách điếm, người tới người đi, mỗi ngày đều như vậy huyên náo, mà hôm nay người tới nói chuyện ầm ĩ có là ai cũng đâu có bắt được Phi thiên biên bức.

Tiểu Xuân gọi một bát dương xuân diện, lại thêm một mâm bánh bao ngập mặt, cùng Vân Khuynh ngồi trong góc phòng lặng lẽ dùng bữa.

Vân Khuynh cầm bánh ăn, Tiểu Xuân ngậm một mồm mì, lại nghĩ, ngón tay người này nõn nà như ngọc, lại trắng muốt như cái bánh trên tay, cầm bánh đó, mà cũng không biết là bánh bao màu trắng, hay ngón tay hắn màu trắng nữa. ( hai cái đều trắng:”|)

[Dính rồi.] Vân Khuynh nói.

[Hửm?] Tiểu Xuân chớp mắt, chưa hiểu ra Vân Khuynh đang muốn nói cái gì.

[Sợi mì dính lên mặt rồi.] Vân Khuynh liền đưa tay gỡ lấy sợi mì trắng trắng kia, nói [Há miệng ra.]

Tiểu Xuân a một tiếng, Vân Khuynh theo đó đem sợi mì nhét vào miệng hắn, sau lại cầm khăn tay lau miệng cho anh chồng.

Tiểu Xuân lại đỏ mặt một hồi nữa, chẳng biết hành vi ái muội vừa rồi có hay không bị người khác nhìn thấy. Bất quá cả hai đang ngồi trong góc, lý ra không ai phát hiện mới đúng.

Nào ngờ mới thoáng nghĩ qua, quay đầu lại, phát hiện không biết từ khi nào Lan Khánh đã ngồi ngay bên cạnh, hai mắt mở to chớp chớp, con ngươi không nhúc nhích mà nhìn thẳng vào hắn.

[Ngươi theo xuống làm cái gì?] Vân Khuynh nhíu mày, thật sự càng thấy Lan Khánh thì càng ngứa mắt, chỉ hận không thể một kiếm lấy đầu hắn, ném đi cho hả giận.

Lại thấy Lan Khánh cũng không nói gì, thò tay vào trong bát của Tiểu Xuân lấy ra một sợi mỳ còn dính nước, đem dán lên mặt mình, sau đó chường mặt ra trước Vân Khuynh, nhìn hắn đầy mong đợi.

Vân Khuynh vỗ nhẹ lên bàn, dùng kình lực đẩy hắn cùng với ghế lùi ra sau một đoạn, kéo giãn cự ly giữa mình với Lan Khánh. Ngoại trừ Tiểu Xuân, hắn thật không có cách nào chấp nhận người khác tiếp cận mình.

Lan Khánh nhăn mày, chống tay lên bàn một cái, bò hẳn lên bàn tiếp tục dí theo Vân Khuynh.

Tiểu Xuân cũng hiểu Lan Khánh nếu không đạt mục đích nhất quyết sẽ không từ bỏ, vội kéo hắn lại. Lan Khánh xoay người sang, Tiểu Xuân liền nói [A…]

Lan Khánh cũng mở to miệng [A…]

Tiểu Xuân lúc này liền lấy sợi mỳ còn dính nước lèo trên mặt Lan Khánh xuống, nhẹ nhàng bỏ vào miệng Lan Khánh. Lan Khánh tới lúc này mới thỏa mãn bò xuống bàn, ngồi im ngoan ngoãn.

Vân Khuynh chứng kiến cảnh tượng này thì hai tay xiết chặt. Tiểu Xuân còn chưa có như vậy đối với hắn, vậy mà tên hỗn trước này lại dám bắt Tiểu Xuân đút cho ăn.

Tiểu Xuân thở dài quay đầu lại, tức thời nhìn ra ánh mắt phẫn nộ rực lửa kia [Ấy…]

Hai kẻ này trời sinh đã là oan gia, như thế này cũng đấu, như thế kia cũng đấu, nhất bên trọng nhất bên khinh có chút xíu cũng đấu! Hắn bây giờ bắt đầu cảm thấy, để cho hai người này đi chung đường, thật sự là một ý kiến ngu ngu ngu tận cùng.

Tiểu nhị mang lỗ tai heo cùng Trúc diệp thanh lên tới nơi, liền cuốn lấy sự chú ý của Lan Khánh.

Tiểu Xuân vội vàng túm lấy tiểu nhị, nghĩ xem nên làm thế nào xua đi chướng khí đang tràn ngập tứ phía như thế này.

[Đúng rồi tiểu nhị ca, có thể hỏi thăm một chút, nơi này còn cách Minh thành và Hàm Dương bao xa?]

[Ờ, theo quan đạo mà đi, thì đại khái bảy tám ngày sau sẽ tới Minh thành, từ Minh thành xuống phía nam thêm ba bốn ngày nữa, thì là tời Hàm Dương.]

[Vậy chung quy còn khoảng nửa tháng lộ trình nữa.] Tiểu Xuân lầm bầm tính xem tới lúc nào thì tới nơi.

Lại nghe mấy bàn chung quanh họ bàn tán về Phi thiên biên bức thế nào thế nào, Tiểu Xuân tiếp tục kéo áo hỏi [Tiểu nhị ca cho hỏi thêm một chút, Phi thiên biên bức kia thật ra từ đâu mà tới, rất lợi hại sao?]

Tiểu nhị trong lúc nói chuyện có chút căng thẳng, rụt cổ lại [Khách quan không biết, án tử Phi thiên biên bức hiện giờ là vấn đề trọng yếu nhất trong thành, nghe nói dâm tặc này cứ cách mười ngày lại phạm án một lần, mỗi lần trước khi phạm án còn lớn gan tại cửa phòng khuê nữ cắm một Biên bức tiêu. Cho dù các khuê nữ có bỏ trốn, trong vòng mươi ngày vẫn bị bắt trở lại. Trong thành đã có rất nhiều thiếu nữ bất hạnh rơi vào tay giặc, thế nhưng quan phủ cũng không có biện pháp nào khác, cho nên hiện giờ nhân tâm rất hoảng loạn!]

Tiểu nhị quan sát Vân khuynh nãy giờ im lặng không nói, hạ giọng thật nhỏ nói [Thứ lỗi nhiều lời, khách quan, bằng hữu này của ngài mặc dù là nữ phẫn nam trang, thế nhưng bộ dạng mi thanh mục tú, chỉ nhìn qua đã nhận ra rồi. Khuyên các vị không nên chần chừ nữa, nhân lúc trời vừa tối mau mau rời thành đi, nếu không để cho dâm tặc chú ý đến lại không xong mất!]

Lan Khánh sớm đã mang nhân bì diện cụ, hiện tại trong mắt người khác, bất quá cũng chỉ là một gương mặt bình thường không đáng chú ý. Người mà tiểu nhị e ngại bị dâm tặc bắt trúng, đương nhiên là Vân Khuynh.

Tiểu Xuân bật cười, vội vàng nói [Bằng hữu này của ta cũng không phải nữ phẫn nam trang, hắn đích đích xác xác là nam tử, tiểu nhị ca cả nghĩ rồi, Phi thiên biên bức cũng không phải đồ mù, thế nào lại không phân biệt được rõ ràng đây!] Mặc dù vậy, Vân Khuynh đúng là mỹ mạo khó có, cho dù bị lẫn lộn cũng có thể cho qua.

[Vậy thật xin lỗi khách quan… tiểu nhân nhầm rồi…] Tiểu nhị ‘cúc’ cả mấy cái ‘cung’ để tạ lỗi, lại nghi hoặc ngó trộm Vân Khuynh thêm mấy cái, rồi mới lui bước [Rõ ràng chính là… rõ ràng bộ dạng mỹ miều như vậy…], vẫn tiếp tục lầm bầm trong họng.

[Đừng để tâm.] Tiểu Xuân nói Vân Khuynh.

[Ngươi có cảm thấy mặt mũi ta khó coi không?] Vân Khuynh đột nhiên hỏi.

[Hử?]

[Trả lời ta.]

[Làm gì có ai đẹp hơn ngươi.] Tiểu Xuân cúi đầu muốn giấu mặt đi, hai hàm như đính chặt vào nhau mà nói.

Vân Khuynh cảm thấy có chút cao hứng, tiếp tục ăn cái bánh trong tay, [Ta thích nghe ngươi nói như vậy.]

Nhìn bộ dạng của Vân Khuynh như vậy, Tiểu Xuân đột nhiên áy náy trong bụng. Vân Khuynh một lòng tin tưởng hắn, mà hắn vẫn cứ che giấu chuyện của cha mình không nói, vậy đối với Vân Khuynh mà nói thật không công bằng.

[Vân Khuynh, ngươi nghe ta nói chuyện này có được không?] Tiểu Xuân thôn tính xong bát mỳ, ợ một tiếng, có chút do dự cầm đũa ngoáy ngoáy nước lèo còn sót lại trong bát.

[Nếu là chuyện muốn ta rời đi, ta không nghe.]

[Không liên quan chuyện đó.] Tiểu Xuân nói [Nhưng ngươi trước tiên phải chấp nhận một chuyện, nghe xong không được tức giận, không được cau có, không được chửi ta, cũng không được lấy châm đâm ta!]

[Được.] Một khi không dính tới chuyện kia, Vân Khuynh lập tức liền đáp ứng.

[Đại sư huynh sau khi cùng ta rời khỏi kinh thành, mới nói ta biết chuyện cha ta cùng với ngươi không hề can hệ. Ra là hắn ngày đó thấy ngươi không thể hạ thủ, liền thay ngươi ra tay.] Tiểu Xuân càng nói giọng càng lí nhí, cúi đầu càng thấp như sắp sửa gục mặt vào bát.

[Ngươi nói cái gì?] Vân Khuynh bóp nát bánh bao, thịt bên trong phòi ra, mà cả lòng đỏ trứng cũng rơi luôn xuống đất.

[Ngươi đã đồng ý với ta sẽ không nổi giận…] Tiểu Xuân tự biết mình vô lý, hạ giọng lí nhí như muỗi kêu, nhỏ tới mức như Vân Khuynh cũng không thể nghe đến.

[Lan Khánh, ta giết ngươi!] Vân Khuynh ném cái bánh đi, vung tay túm lấy Lan Khánh còn đang bận uống Trúc diệp thanh, nắm vạt áo kéo cả người lên [Tên hỗn trướng nhà ngươi! Đã giết người còn giá họa cho ta, khiến ta cùng Tiểu Xuân lâm vào tình cảnh thế này. Ngươi hại ta chút nữa mất luôn Tiểu Xuân! Hỗn trướng, hôm nay ta nhất định phải chặt hết chân tay ngươi, đem ngươi ngâm vào hũ muối, còn phải móc mắt cắt mũi miệng đem ướp rượu!]

Rượu trong tay Lan Khánh toàn bộ văng lên y phục Vân Khuynh, cảm thấy bực bội nhìn Vân Khuynh, rồi hỏi lại [Giết ai? Đã giết ai?]

[Ai…] Tiểu Xuân thở dài, sư huynh sớm đã hồ lý hồ đồ rồi, làm sao nhớ được mấy chuyện kia đây? Bèn nói [Nhớ không ra sao? Ninh vương a, thập tứ vương gia Đông Phương La Khỉ!] Nói đến tên cha mình, Tiểu Xuân lại cảm thấy trong lòng có chút chua xót. Người cha vô duyên vô phận của hắn, lúc này có lẽ đã cùng với mẹ đoàn tụ nước dưới rồi!

[Đông Phương La Khỉ?] Lan Khánh nhớ đến người này, gương mặt nghiêng đi, xoay sang bên ngẫm nghĩ, không nhìn Tiểu Xuân cũng không nhìn Vân Khuynh, nói [Đông Phương La Khỉ không được giết… Hắn là cha của Tiểu Xuân… Không được giết…]

Tiểu Xuân giật mình ngẩng đầu lên.

Vân Khuynh càng thêm kinh ngạc.

Tiểu Xuân không dám tin, hỏi [Ngươi chưa giết hắn?]

Lan Khánh mím chặt môi, hai mắt đảo qua lại, nhất quyết không mở miệng, cũng không nhìn hai người kia.

[Cha ta… Không… Cha của Tiểu Xuân bây giờ đang ở đâu?] Tiểu Xuân căng thẳng hỏi dồn [Sư huynh mau nói cho ta biết!]

[Không biết!] Lan Khánh nói [Không thể nói cho người khác biết!]

[Vậy nói cho Tiểu Thường biết có được không, Tiểu Thường không phải người khác, Tiểu Thường là đệ đệ!] Tiểu Xuân vội vàng ép tới gần, vỗ vỗ lên tay Vân Khuynh muốn Vân Khuynh buông Lan Khánh ra.

Vân Khuynh bất mãn trừng mắt một cái, mới buông tay.

[Ở đâu?] Tiểu Xuân hỏi.

Lan Khánh nhìn Tiểu Xuân, sau đó ghé sát vào tai thì thầm [Ta nói cho ngươi, nhưng ngươi không được nói cho Tiểu Xuân. Cha của Tiểu Xuân cần phải chết, ta không thể mềm lòng.]

[Ta hiểu mà, ta hiểu mà.] Tiểu Xuân gật đầu lia lịa [Ngươi không có mềm lòng.]

[Ta giấu trong nhà, cùng chỗ giấu với Tiểu Liễu.] Lan Khánh thấp giọng nói.

[Chỗ ở cũ của Lan gia?] Tiểu Xuân hỏi.

[Ừ.] Lan Khánh gật đầu [Có người chăm sóc hắn.] Sau lại nói thêm [Hắn là cha của Tiểu Xuân.]

Hai mắt của Tiểu Xuân đều đỏ hồng, hắn lao tới ôm lấy cổ Lan Khánh. Cha còn chưa chết, cha cư nhiên vẫn còn sống, như vậy quá tốt rồi! Sư huynh lại càng tốt hơn, sư huynh vậy là không giết cha hắn, còn để cha hắn được sống bình an!

[Triệu Tiểu Xuân!] Âm thanh nghiến răng nghiến lợi của Vân Khuynh từ phía sau truyền tới.

Tiểu Xuân ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa nhìn về phía Vân Khuynh.

[Vân Khuynh…] Hắn mếu máo [Cha ta còn sống…]

Vân Khuynh đưa tay kéo Tiểu Xuân vào trong lòng, để lại Lan Khánh vốn là còn đang ôm Tiểu Xuân, hiện tại chỉ còn hai tay trống rỗng đứng ngây ra tại trận.

Vân Khuynh ôm hắn thật chặt, chính mình cũng là cảm giác mất đi rồi có lại một người quan trọng, giống như cảm giác của Tiểu Xuân.

Hắn lại lạnh lùng nhìn sang Lan Khánh, Lan Khánh cũng trừng to mắt nhìn lại, sau đó hắn phát hiện, Lan Khánh quay sang chăm chăm nhìn Tiểu Xuân, tựa như muốn đốt thủng hai cái lỗ ngay trên lưng Tiểu Xuân, ánh mắt nóng rực. (anh điên thật hay dỏm dạ?)

Tình này cảnh này, Vân Khuynh chịu không được xoay người đi, không thể để ánh mắt của Lan Khánh bắn lên người Tiểu Xuân được.

Đột nhiên, ngay vào lúc đó, một đạo ám khí phá không truyền tới, cắm xuyên qua chiếc bàn mà bọn họ đang ngồi.

Cũng chính lúc đó, bốn phía vang lên một trận ồn ào.

[Biên… Biên bức phi tiêu…] Từ trong những người từ nãy đến giờ còn náo nhiệt, có người đại kinh thất sắc, thanh âm cũng run rẩy mà hô to lên.

[Di?] Tiểu Xuân từ trong lòng Vân Khuynh ngẩng đầu lên, ngó ngang tứ phía, nhìn thấy trên bàn một phi tiêu màu đen đã cắm vào bàn ba phân.

Hắn tiện tay nhổ lên, kinh ngạc nói [Biên bức tiêu của Phi thiên biên bức? Tên mù nào ném lên bàn của bọn ta vậy, ở đây làm gì có khuê nữ a?]

Tiểu Xuân cầm biên bức tiêu kêu gào, lại thấy ánh mắt của chúng nhấn nhất loạt đều hướng lên Vân Khuynh mỹ nhân bên cạnh hắn.

[Di?] Tiểu Xuân chớp chớp mắt [Không phải đâu…]



(**) bạt ti: đại để là sên đường, bạt ti là chỉ cái tơ đường.

Hình thì nó thế này