#744: Chương 745: Nhiếp ảnh gia (22)


Người đại diện của Ôn Hạ Thanh đề xuất vấn đề đưa Ôn Hạ Thanh vào giới nghệ sĩ, kết quả cũng không ngoại lệ chính là bị từ chối.

Người đại diện buồn bực tìm Minh Thù, nhờ cô giúp đỡ khuyên bảo.

Ôn Hạ Thanh còn trẻ, hắn còn con đường rất dài phải đi.

Trong giới người mẫu này đối với hắn mà nói, thực sự quá nhỏ.

Có một người quản lý như vậy, Ôn Hạ Thanh cũng thật sự là rất may mắn.

Vì là bạn với Ôn Hạ Thanh, người quản lý nhiều lần nhờ cậy, cô cũng chỉ có thể hẹn Ôn Hạ Thanh ra ngoài gặp mặt.

"Thật hiếm thấy chủ động hẹn tôi." Ôn Hạ Thanh từ bên ngoài đi vào vỗ đầu Minh Thù, xoay người ngồi đối diện: "Có việc nhờ tôi?"

"Người quản lý của anh bảo tôi đến khuyên anh về chuyện giới nghệ sĩ." Minh Thù cũng không phải người vòng vo.

"Tôi biết hắn sẽ tới tìm cô." Ôn Hạ Thanh cũng không ngạc nhiên.

Minh Thù đưa thực đơn cho hắn, cô đã gọi món xong rồi.

Ôn Hạ Thanh vừa mở thực đơn ra, vừa nói: "Tôi không muốn vào giới nghệ sĩ, quá mệt mỏi."

Bên cạnh hắn cũng không phải không có bạn bè trong giới nghệ sĩ, nhưng hãy nhìn những người đó đi không có người nào là không mệt mỏi cả.

Ra ngoài một chút liền bị đám đông vây quanh.

Cuộc sống như thế, không phải thứ hắn mong muốn.

"Thanh niên phải biết liều mạng."

"Hả?" Ôn Hạ Thanh nheo mắt: "Thanh niên, sao không thấy cô liều mạng lần nào?"

Minh Thù cười đầy tự tin: "Tôi có liều mạng hay không, đều giống nhau cả."

Ôn Hạ Thanh nghe ra ý tứ của Minh Thù, nghẹn lời: "Kiều Kiều, sao trước đây tôi không phát hiện cô còn có thể tự luyến như vậy?"

"Bây giờ phát hiện cũng không muộn."

Ôn Hạ Thanh cười nhẹ, gọi người phục vụ tới chọn món.

Sau khi gọi xong, hắn uống một ngụm nước, mới nói: "Kiều Kiều, sau này tôi làm gì đã nghĩ xong rồi, tôi không muốn vào giới đó."

"Tôi sẽ không khuyên cậu, tôi chỉ muốn nói chuyện người quản lý của cậu nhờ tôi, cậu lựa chọn thế nào là chuyện của cậu."

Ôn Hạ Thanh cười sang sảng: "Hắn mà nghe được những lời này, chắc sẽ tức chết."

Minh Thù nhún nhún vai: "Cho nên không nên để cho hắn nghe được là ổn mà."

Chuyện này cứ như vậy bỏ qua.

"Đúng rồi, chủ đề của cuộc thi cô đã nghĩ kỹ muốn chụp cái gì chưa?"

"Tháng này thu nhập được ít tiền, để tháng sau xem thử." Nhiếp ảnh gia muốn đạt được tác phẩm tốt, nhất định phải đi.

Mà đi thì phải có tiền.

Trẫm rất nghèo.

"Có cái gì hay ho giới thiệu cho tôi với, minh tinh chỉ cần nói một lời là được."

Ôn Hạ Thanh có tiền, nhưng hắn không nói muốn tài trợ cho Minh Thù.

Chỉ cười đối phó, ám chỉ sẽ giúp cô giới thiệu một mối làm ăn tốt một chút.

Ôn Hạ Thanh rất đáng tin tưởng, Minh Thù vừa trở về thì nhận được một đơn hàng, hơn nữa còn là từ một thiên vương gạo cội.


Vị thiên vương này rất hiền hoà hài hước, chính là lúc chụp ảnh nhiều ý tưởng, hèn gì những nhiếp ảnh gia chụp hình cho hắn cũng hơi đau đầu.

Nhiếp ảnh gia có thẩm mỹ của riêng mình, hắn cứ muốn nhúng tay vào thành ra chẳng ra làm sao.

Mặc cho nhiếp ảnh gia nào cũng đều không chịu nổi.

"Tiểu Kiều, qua đây… cô cảm thấy tôi thêm một cái khăn quàng cổ, có phải càng đẹp trai hơn không?" Thiên vương cầm khăn quàng cổ vẫy gọi Minh Thù.

"Cổ ông ngắn, không hợp."

Nhóm trợ lý vây quanh: "…" May mà thiên vương của bọn họ tính khí tốt.

Thiên vương quay đầu nhìn vào gương, dường như cảm thấy Minh Thù nói rất có lý, ném khăn quàng cổ đi.

Bỏ qua khăn quàng cổ, hắn lại thêm mũ, tiếp theo là kính râm đạo cụ ở hiện trường hắn đều thử qua.

Minh Thù thở dài, loại người mẫu này nên bị đánh chết!

Thật vất vả mới chụp xong, thiên vương đột nhiên nhìn Minh Thù: "Tiểu Kiều, tôi nghe nói cô quen biết Kỷ Cẩm?"

"Ai nói?"

"Haiz, cô gái à, những điểm mấu chốt tôi vẫn phải nắm bắt." Khuôn mặt thiên vương đột nhiên nghiêm túc lại, nhưng không duy trì đến hai giây: "Cô và Kỷ Cẩm quan hệ thế nào hả?"

Lần trước Kỷ Cẩm kể chuyện làm ông cười chết ngất.

"Không nên nói là có quan hệ gì, nói chung là kẻ thù."

"À."

Kẻ thù xinh đẹp thế này?

Kỷ Cẩm đã đối xử thế nào với người ta?

Thiên vương nhiều chuyện đến lửa cháy hừng hực, thế nhưng Minh Thù không để ý hắn.

Minh Thù chụp xong là có thể đi, nhưng thiên vương sợ bỏ sót nhiều nên nhờ Minh Thù gửi một phần ảnh chưa qua chỉnh sửa cho ông.

Trợ lý bên cạnh lắc đầu với Minh Thù, không được không được!

Hắn sẽ thay đổi hoàn toàn hình ảnh!

Nhưng thiên vương rất gian manh, thấy đồ ăn vặt của Minh Thù chưa hết là sai người đi mua bổ sung ngay.

-

Ngày thứ hai Minh Thù vừa tỉnh dậy đã thấy trên weibo của Thiên vương.

Hình ảnh nhìn qua rất bình thường.

Nội dung: Nhiếp ảnh gia quá giỏi, công sức chỉnh sửa của ta đều bất lực, thật tổn thương.

[Ôi, dĩ nhiên tôi nhìn thấy một bức ảnh chụp bình thường, những năm tháng còn lại ơi! Yêu tinh! Nam thần ông làm sao vậy, bị kích thích sao?]

[Nam thần nhà chúng ta vẫn rất đẹp trai, về sau xin nam thần không cần chỉnh sửa bậy bạ đâu.]

[Kỹ thuật nhiếp ảnh gia quả nhiên làm cho cuồng ma chỉnh ảnh cam tâm tình nguyện, cầu an nhiếp ảnh gia, ta muốn đi gọi điện cho anh trai trẻ nhiếp ảnh.]

[Cần weibo anh trai nhiếp ảnh.]

[Bức ảnh này, có phải cùng một nhiếp ảnh gia với Dư Tiểu Hàn, Kỷ Cẩm sao? @Kỷ Cẩm @Dư Tiểu Hàn là nhiếp ảnh gia của các bạn sao? Xin khẳng định.]

"Leng keng."



Là chân dung của một con mèo nhỏ rất đáng yêu, tên là Jim.

Không phải lúc Ôn Hạ Thanh biểu diễn trên sân khấu, dẫn theo một người nước ngoài muốn thưởng thức văn hóa Trung Quốc sao?

Sau chuyện đó, bọn họ cũng chưa hề nói chuyện, lúc này hắn tìm mình làm gì?

Minh Thù mở ra, lại phát hiện bên trong là một trang mạng.

Mở ra chính là quảng cáo trên weibo với tiêu đề "Tìm kiếm nhiếp ảnh gia đẹp nhất".

Bên cạnh còn có một bảng xếp hạng, Ngụy Tự nằm trong bảng, hạng bảy.

Jim: Ta cảm thấy cô rất thích hợp đó, cô rất giống với một thiên sứ.

Giang gia tiểu Kiều: Không có hứng thú.

Jim: Vì sao không hứng thú, cái này tạo ra vì cô mà!

Giang gia tiểu Kiều: Ta sợ xuất hiện sẽ làm cho người ta thích ta điên cuồng.

Jim:...

Minh Thù cũng không để chuyện này trong lòng, cô phải nỗ lực kiếm tiền mua đồ ăn vặt.

Có thiên vương làm chiêu bài, người tìm đến Minh Thù ngày càng nhiều giá cả cũng tăng cao.

Nhưng mà lần thứ hai tìm cô, tất cả đều bị từ chối, nói được thì làm được minh tinh chỉ chụp một lần.

Cuối tháng, đơn hàng cuối cùng.

Minh Thù dựa theo địa chỉ trong bưu kiện, tìm tới nơi là một ông chủ giàu có vì yêu cầu không cao nên chụp rất nhanh.

Minh Thù chụp xong đi ra, để cho trợ lý mang đồ đạc về trước.

Cô vặn eo bẻ cổ đi ra ngoài, còn chưa đi hai bước phía sau chính là một tràn tiếng bước chân nhốn nháo.

Có người chạy tới phía cô.

Tiếp đó, một làn gió thơm từ trước mặt cô thổi qua.

Một cô gái từ bên người cô chạy tới, hướng về đường cái ở xa xa mà chạy.

Minh Thù cảm thấy tấm lưng kia khá quen.

Phía sau lại thêm mấy người đuổi tới, chặn cô gái lại, không nói lời nào lôi lên xe bên cạnh đang chạy tới.

Ban ngày ban mặt, dám bắt cóc con gái nhà lành?

Đóng phim sao?

Minh Thù trong đầu chợt lóe lên.

Dư Tiểu Hàn!

Dư Tiểu Hàn bị lôi đi ném vào trong xe, cô nắm lấy cửa xe nhưng những người đó gở ngón tay cô, móng tay vì dùng sức nên gãy.

Người đâu, mau cứu cô!

Trời cao dường như nghe được lời khẩn cầu của cô, một âm thanh dễ nghe vang lên: "Này, mọi người làm gì vậy?"

Dư Tiểu Hàn đeo khẩu trang, thế nhưng không có mang kính mát lúc này hai mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn qua.