#18: Chương 18: Tình và tiền, như trái bóng lăn tròn


Ranh giới giữa yêu và hận mong manh như giữa sống và chết.

Đôi khi, chỉ vì một chút sai lầm mà chính bản thân

sẽ đập tan hạnh phúc vốn dĩ thuộc về mình.

.............

Đôi tay đưa lên rồi lại hạ xuống hơn chục lần, lòng Hạ Tuyết ngồn ngang vô vàn khi đứng trước cổng biệt thự họ Trọng. Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô quyết định lấy hết can đảm đến đây tìm gặp Trọng Lâm... Là để nói xin lỗi! Dẫu hiểu rằng giờ đây, hai từ đó đã trở nên vô nghĩa và chẳng còn quan trọng nữa sau những tổn thương to lớn mà cô gây ra cho hắn. Và Hạ Tuyết thật sự sợ khi bước vào ngôi biệt thự này rồi đối mặt với anh chàng thiếu gia...

Sợ phải nhìn thấy gương mặt giận dữ điên cuồng của Trọng Lâm.

Sợ phải nhìn thấy nỗi đau đớn tột cùng từ đáy mắt bần thần của Trọng Lâm.

Sợ phải nhìn thấy nước mắt của Trọng Lâm.

Đặt tay lên ngực, nơi trái tim đang đập mạnh vì những xúc cảm ngổn ngang, Hạ Tuyết nhắm mắt bởi sự đau đớn đang bủa vây khi chính mình lại là người làm tổn thương người đó sâu sắc nhất. Phải... Là cô!

Chợt, cổng biệt thự mở cùng lúc một tên vệ sĩ mặc áo vet đen nhanh chóng tiến đến chỗ Hạ Tuyết còn đứng ngẩn ra, lịch sự hỏi:

“Chào cô Hạ, cô đến đây để mang xe đạp mới về? Xin lỗi cô vì thiếu gia không nói gì...”

“Không, tôi đến vì chuyện khác.” – Hạ Tuyết cắt ngang rồi lại ngập ngừng – “Trọng thiếu gia... đã về nhà chưa? Tôi muốn gặp anh ấy.”

.....

Sau khi được tên vệ sĩ dẫn đến phòng Trọng Lâm, Hạ Tuyết đứng một mình trước cửa với tâm trạng lo sợ lẫn hồi hộp. Chỉ cần bước vào nơi này thì cô sẽ gặp hắn... Hít sâu một hơi dài, tay cô run run đưa lên đẩy nhẹ cánh cửa.

Đó là một căn phòng rộng hoác chỉ toàn màu trắng, ít vật dụng và chính bởi không gian quá trống trải ấy khiến cho nó trở nên chơ vơ, lạc lõng làm sao. Đây là phòng ngủ của một thiếu gia ư? Trông thật khác thường! Căn phòng khiến người ta liên tưởng đến việc có đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ nào đó đang sống ở đây. Đơn độc.

Âm thanh gõ nhịp tay vang khe khẽ... Hạ Tuyết chậm rãi đưa mắt nhìn về phía trước, ngay cửa dẫn ra bên ngoài lang cang, chiếc ghế xoay bằng gỗ hiện diện ngay trước mặt. Cái vật sang trọng ấy cứ lắc lư nhẹ nhàng mỗi khi một ai đó khẽ nhún người. Hạ Tuyết biết rõ, Trọng Lâm đang ngồi trên đấy bởi bàn tay quen thuộc của hắn đang không ngừng gõ nhẹ xuống thành vịn ghế, tạo nên những nhịp điệu êm đềm.

“Trọng Lâm!” – Chưa bao giờ tiếng gọi của Hạ Tuyết lại nhỏ đến thế, tưởng chừng như hai từ này vừa thoát ra là đã rơi tõm vào khoảng trống bị vùi lấp.

Một khoảng lặng kéo đến thật đáng sợ.

Nhưng cô gái họ Hạ chẳng cần đợi quá lâu khi mấy giây sau, Trọng Lâm chậm chạp đứng dậy và xoay lại đối diện với cô. Không giận dữ. Không phát điên. Dĩ nhiên càng không dịu dàng ân cần như những lần trước.

Lạnh. Vô cảm. Có hận. Đó là biểu hiện mà Hạ Tuyết thấy ở anh chàng thiếu gia lúc ấy.

Thật chậm, Trọng Lâm rời khỏi ghế xoay... Mỗi bước chân khẽ khàng của hắn vang lên khi từ từ đi lại gần đểu khiến tim Hạ Tuyết đập liên hồi. Sợ.

“Cô Hạ đến đây làm gì vậy?” – Dừng lại ở một khoảng cách nhất định, Trọng Lâm cất giọng lạnh giá hệt như muốn phủ băng mọi thứ đang tồn tại ngay ở đây.

Hạ Tuyết bất động bởi nghe anh chàng thiếu gia gọi mình bằng hai từ “Cô Hạ” lạ lẫm hời hợt kia. Nó sáo rỗng đến mức cô cảm giác bỗng dưng xuất hiện một khoảng cách quá xa vời giữa mình với hắn, khiến cả hai trở thành kẻ xa lạ.

“Tôi muốn nói xin lỗi anh.” – Dứt lời, Hạ Tuyết mới phát hiện câu nói vừa rồi thật thừa thãi, vô nghĩa.

Đối diện, tất nhiên Trọng Lâm vẫn sẽ làm cái hành động đặc trưng mọi lần: nhếch mép cười khỉnh, kiểu khinh bỉ.

“Về đi! Xin lỗi không thể khiến mọi chuyện thay đổi!”

Thấy tên “đại ma đầu” quay lưng lạnh nhạt, Hạ Tuyết thoáng lặng im. Trong đầu lởn vởn những dòng suy nghĩ vô định và chúng thôi thúc cô hãy nói...

“Anh sinh ra đã là một người giàu có vì thế, anh tuyệt đối không thể hiểu được tận cùng của sự nghèo khổ. Thậm chí đế nỗi, ta phải làm tất cả để có TIỀN mà sống!” – Hạ Tuyết nói trầm hẳn, như đang nhớ lại quá khứ tủi nhục của mình.

“Nghèo, đó không phải tội lỗi. Có thể cô đúng khi bảo rằng, một kẻ sống sung sướng như tôi chẳng hề hiểu được cái nghèo thế nhưng chí ít tôi cũng biết: lợi dụng người khác để có tiền là điều không thể tha thứ!” – Trọng Lâm quay lưng trở lại, cái nhìn bắt đầu toát lên vẻ cuồng giận – “Theo những gì đã nói, cô mồi chài rất nhiều gã đàn ông đi bar lắm tiền... Trong đó có tôi! Ừ nhỉ, một kẻ ngu ngốc như tôi là đối tượng quá tốt hả?”

“Tôi... không phải một cô gái ngây thơ trong sáng. Làm PR khi chỉ mới bước qua cái tuổi vị thành niên, để tồn tại và sống sót ở môi trường đầy rẫy cạm bẫy, ganh ghét, lừa lọc ấy tôi phải thay đổi. Thêm chút mưu mô, thêm chút toan tính, tôi mới đứng vững được. Bar – thế giới phù phiếm biết bao nhiêu. Tình và tiền, bên nào nặng hơn chứ?”

Trông gương mặt không cảm xúc của Trọng Lâm, đôi mắt Hạ Tuyết trở nên sâu thăm thẳm, giống hệt lòng dạ con người trong thế giới bar hư ảo hào nhoáng kia.

“Lần đầu tiên gặp anh ở Gossi, tôi... thật sự có ý định tiếp cận bởi đơn giản, chỉ cần được đứng bàn phục vụ một thiếu gia danh giá như vậy, tôi sẽ có nhiều tiền như mình muốn. Lúc vị khách Tây đó định đập chai rượu vào anh thì một ý nghĩ toan tính mau chóng xuất hiện trong đầu và như sự thật đã diễn ra, tôi mạo hiểm bất chấp cái giá phải trả có thể là tính mạng mình, che chắn cho anh!” – Cô gái họ Hạ ngừng lại, nở nụ cười kỳ quặc với Trọng Lâm – “Ngay cả khi, anh đưa tiền để tôi đi bệnh viện, tôi cũng có mưu tính riêng. Anh vốn cao ngạo nên nhất định sẽ không chịu nổi cảnh bị ai đó BỎ MẶC! Đó là tâm lý chung của tất cả các thiếu gia... Chỉ bằng cách đơn giản ấy thôi, tôi đã khiến anh PHẢI CHÚ Ý ĐẾN TÔI trong khi có rất nhiều những cô gái PR xinh đẹp khác!”

Hoàn toàn bất động khi nghe rõ từng lời kể của Hạ Tuyết, Trọng Lâm không tin nổi những điều đó là sự thật! Cuộc gặp gỡ đầu tiên, dùng thân mình che chắn và cả hành động quay đi không nhận tiền từ tay hắn, tất cả đều nằm trong tính toán của cô. Đôi mắt anh chàng thiếu gia gần như không thể chớp, cái nhìn trân trối đến đờ đẫn.

“Mạnh mẽ, cứng cỏi, thánh thiện và dù có đau đớn cũng không bao giờ khóc... Vậy ra, những thứ ấy tôi đã HIỂU SAI về cô rồi Hạ Tuyết!” – Trọng Lâm cười cười – “Đáng sợ! Tôi thừa nhận mình bắt đầu thấy sợ cô đấy!”

Dẫu chẳng phản ứng gì trước câu nói mang vẻ giễu cợt đó nhưng rõ ràng, cô gái họ Hạ nhận thấy lòng mình đang đau đớn... Người con trai ấy xem thường và sợ hãi cô!

Đáng sợ? Có thể là thế chăng?...

Đơn thuần khi bên cạnh Trọng Lâm, Hạ Tuyết chỉ muốn bản thân sẽ có cơ hội kiếm được nhiều tiền boa. Xấu xa? Lừa lọc ư? Chỉ là một chút mưu tính cho riêng mình.

Còn nữa... Những SỰ THẬT nằm sâu trong góc khuất không bao giờ hé lộ.

Khi biết Trọng Lâm bắt đầu chú ý đến mình, Hạ Tuyết càng cố tỏ ra “cao giá” hơn.

Ngoài mặt, cô giả vờ sợ và muốn tránh xa hắn nhưng kỳ thật, cô đã mỉm cười vì gần như nắm giữ được con người này.

Trọng Lâm càng đến gần, Hạ Tuyết càng tạo một bức ngăn ngang ngạnh.

Nhưng đồng thời, cô lại cho hắn có thể gần mình một chút...

Mỗi ngày, mỗi ngày cô rút ngắn khoảng cách hơn để anh chàng thiếu gia cao ngạo mang một cảm giác “nửa được nửa không”.

Tình và tiền, như trái bóng tròn.

Chỉ cần bạn cho nó một lực đẩy nhẹ thôi, nó sẽ lăn theo ý bạn.

Hạ Tuyết cứ ngỡ bản thân đang làm chủ trái bóng vậy mà tất cả lại khác.

Trái bóng TIỀN, cô có thể làm chủ.

Nhưng thật không may

Trái bóng TÌNH thì đã làm chủ ngược lại cô.

Nó không lăn theo ý cô nữa rồi...

Trọng Lâm, không như vẻ ngoài đang mang.

Con người thật của Trọng Lâm rất khác với những điều Hạ Tuyết nghĩ.

Càng ở bên hắn, gần gũi hắn thì cô càng quên đi mục đích ban đầu mình đặt ra.

Cô thật sự THÍCH và MONG CHỜ những điều Trọng Lâm sẽ mang lại cho mình.

Để rồi đến một lúc, đôi lần đang chìm trong

khói bạc với men cay

choáng ngợp với say đắm

thương nhớ với hờn ghen

người con gái này chợt giật mình sợ hãi bởi không rõ bản thân đang làm gì, là ai!

Nhưng đến lúc Hạ Tuyết hiểu rõ cảm giác thật sự trong lòng thì...

Tất cả vượt khỏi tầm kiểm soát

khi cô thấy Trọng Lâm giận dữ điên cuồng và bị tổn thương.

Thua!...

Hạ Tuyết hoàn toàn trắng tay trong chính trò chơi mà mình đã tạo ra.

Giọng trầm đục của Trọng Lâm lại cất lên, làm cắt ngang những mảng tối vừa lẩn quẩn trong đầu cô gái họ Hạ:

“Cô thấy hả hê sung sướng khi biết tôi cần cô đúng chứ?”

Một lần nữa, Hạ Tuyết nhìn sâu vào đôi mắt đanh sắc của anh chàng thiếu gia nhưng không phải vô cảm hay bình thản... nó phản chiếu sự dịu dàng đầy mơ hồ.

“Ban đầu, tôi có mục đích khi đến bên anh và rồi sau đó khi biết rõ con người thật trong anh thì tôi...”

“Thì không chỉ muốn tiền, mà cô còn muốn cả tình nữa nhỉ? Lừa tình để có tiền, tuyệt vời, vẹn cả đôi đường.”

“Không!... Không phải lừa tình! Tôi chỉ muốn có thể bảo vệ anh!”

“CÂM NGAY!” – Lòng điên tiết vì nghe thế, Trọng Lâm hét – “Đừng có nói những điều nhơ nhuốc, xấu xa ấy nữa! Cô nghĩ tôi sẽ bị lừa lần thứ hai sao???”

Dứt lời, hắn bước nhanh đến cửa phòng, đẩy mạnh nó rồi lớn tiếng ra lệnh:

“ĐI! ĐI RA KHỎI ĐÂY!”

“Trọng Lâm...”

“Nếu còn tuỳ tiện gọi tên tôi như vậy thì tôi sẽ GIẾT cô!”

Bần thần khi trông thái độ phẫn uất và đe doạ từ chàng trai, Hạ Tuyết chỉ biết câm nín. Hiểu rằng giờ đây hắn sẽ không nghe bất kỳ lời giải thích nào của mình nên cô đành mau chóng bước vội ra khỏi phòng...

Khi không còn nghe âm thanh nào ngoài sự tĩnh lặng rợn người thì bấy giờ Trọng Lâm mới gào lên điên tiết. Bao nhiêu đớn đau, căm phẫn, uất hận nãy giờ đến lúc này thì bùng phát dữ dội. Hắn đưa tay hất đổ mọi thứ từ những vật nhỏ nhất đến những vật lớn nhất. Hắn điên cuồng đập phá giống như phá nát chính mình...

XOẢNG! Chiếc bình thuỷ tinh vỡ tan, những mảnh vụn nằm ngổn ngang dưới sàn nhà cùng vài giọt máu đỏ thẫm.

Đứng thở dốc, hai tay Trọng Lâm buông xuôi. Máu. Đặc quánh. Dòng nước màu đỏ chảy qua kẽ tay rồi rơi từng giọt xuống đất. Cảm tưởng thời gian đã ngưng đọng tất cả chỉ còn lại âm thanh TÁCH! TÁCH!

Đôi mắt đỏ ngầu vì giận của Trọng Lâm quét sơ các mảnh sứ khắp sàn rồi bỗng dưng dừng lại ngay tấm hình chụp Trương Hải Luân mà hắn vô tình lấy đi từ Trang Trang. Trong tích tắc, hàng loạt suy nghĩ tồi tệ hiện hình trong não hắn... Lần lượt, vô số những mảnh ghép rời rạc dường như được ghép nối thật hoàn chỉnh theo một cách nào đấy mà chỉ duy nhất bản thân hắn mới biết.

Cúi xuống nhặt lên tấm hình người thanh niên xa lạ với nụ cười tươi, Trọng Lâm nghiến răng!... Chẳng rõ hắn đã nghĩ gì bởi không chỉ có hận thù cùng cực mà giờ đây, lòng hắn còn trỗi dậy sự ghen tuông ghê gớm!... Kẻ đáng sợ ấy đang ghen!

Đảo cái nhìn chất chứa toan tính về phía chiếc giường lạnh lẽo, Trọng Lâm nở nụ cười mà nó mang hàm ý rằng, hắn nhất định sẽ trả thù kẻ nào đó bằng cách tàn khốc nhất.

“Những gì em đã gây ra, tôi phải khiến em sống không bằng chết! HẠ TUYẾT!”


***

Ngồi lặng lẽ trên băng ghế đá ngoài công viên, Hạ Tuyết cứ nhìn đăm đăm khoảng nắng nhàn nhạt phía trước. Nhớ... Những xúc cảm, những ký ức ùa về như một điều bắt buộc. Giờ, chẳng có thứ gì tác động được đến cô cho dù xung quanh, người người vẫn qua lại tấp nập nói chuyện rôm rả.

Cay. Đôi mắt đỏ hoe từ từ ứa nước. Ấm. Nóng. Mặn. Cứ như thế, Hạ Tuyết cảm nhận hết tất cả điều đó khi những giọt lệ trong suốt chảy dài xuống cằm.

Và rồi đau đớn không thể kiềm giữ được nữa, cô nhắm mắt, hai đôi tay run rẩy bấu chặt ngực áo như cố đè nén tiếng khóc tức tưởi sắp vỡ oà…

Màn đêm buông xuống, bar Gossi vẫn lên sàn đúng hai mươi giờ như mọi khi.

Bên ngoài cửa bar, một số PR vừa đứng hút thuốc nói chuyện vừa thi thoảng lôi kéo vài vị khách đi ngang qua. Và trong số đó có Hà Dương. Đêm nay cô muốn đổi vị trí làm việc là vì tránh đụng mặt Tri Đồng. Hiện tại, cô mong mình có thể tránh xa người anh trai củng cha khác mẹ ấy...

“Nè cô em, sao đứng buồn vậy?”

Hà Dương hơi giật mình khi một gã đàn ông ăn mặc bảnh bao đứng bên cạnh tự lúc nào, đã vậy còn buông lời chọc ghẹo bằng cái giọng cười cợt.

“Dạ, nếu quý khách không chê bai thì để em đứng bàn phục vụ cho.” – Sau hơn một tháng làm ở bar, Hà Dương bắt đầu biết kéo khách qua việc nũng nịu.

Tên đàn ông nọ chưa kịp trả lời thì đúng lúc, một cô PR đàn chị bốc lửa khác đi đến kéo mạnh gã về phía mình. Đây được xem như một kiểu giành khách.

“Ôi chà, đi với em sướng hơn anh ơi! Em khuyến mãi cho anh thêm “dịch vụ” qua đêm!”

Khỏi nói, chỉ cần nghe vậy là gã đó đồng ý ngay khi thấy thân hình cực kỳ gợi cảm, quyến rũ của cô PR sắc sảo này.

Dõi theo bóng dáng hai người nọ đi vào bên trong bar, Hà Dương giấu tiếng thở dài. Nhiều PR tự dưng biến trướng nghề mình thành nghề làm gái gọi. Thật chẳng hiểu nổi! Nhưng có nghĩ nhiều cũng thế, trước mắt là cô đã bị mất khách. Dù gì là người mới nên cô nào dám tranh với các đàn chị nên đành để vậy thôi.

Đang đứng suy nghĩ miên man thì đột ngột, cô bé họ Hà nghe ai đó gọi tên mình thật kinh ngạc lẫn sửng sốt:

“Hà Dương?!”

Một luồng điện xẹt ngang qua khiến cơ thể Hà Dương cứng đơ. Lý do là bởi, cô nhận ra chất giọng vô cùng quen thuộc đó. Nếu không nhầm thì hình như là... Trời ơi, có lý nào...

Từ từ ngước mặt lên nhìn để rồi Hà Dương chết lặng vì thấy người đang đứng đối diện mình chẳng ai xa lạ mà chính là cậu bạn lớp trưởng Trần Thế Anh! Không riêng gì đối phương, Thế Anh cũng rất đỗi bàng hoàng khi cô gái ăn mặc hấp dẫn ở ngay trước cửa bar là Hà Dương!

Cả hai cứ nhìn nhau trân trối và không ai nhúc nhích được bởi mỗi người đều cảm giác toàn thân hoá đá, trơ trơ cả ra, còn đôi chân thì như bị chôn chặt dưới nền đất.

“Là cậu sao, Hà Dương?” – Thế Anh, hẳn không muốn tin vào sự thật, hỏi lại lần nữa với dáng vẻ bần thần khôn siết.

Khi ấy cổ họng Hà Dương tự dưng nghẹn ứ, những ngôn từ phát ra cứ đứt quãng:

“Mình... mình...”

Chỉ cần nghe bấy nhiêu thôi là Thế Anh đã biết chắc chắn 100% cô gái này là Hà Dương vì chất giọng đó không thể lẫn với ai được. Chính vì thế mà cậu càng sốc hơn khi chẳng thể tin nổi người con gái trong sáng đáng yêu ấy lại có thể trong bộ dạng như hiện giờ: áo hai dây mỏng tanh, chiếc váy ngắn củn cởn bó sát, gương mặt son phấn và tệ hơn nữa là đứng ngay cửa bar chào gọi những người đàn ông đi qua đường. Thật sự, đầu óc Thế Anh hoàn toàn trống rống. Tim thì ngỡ ngừng đập rồi đấy chứ.

“Vậy... vậy ra... cậu nói cậu đang làm thêm... là làm ở bar???” – Tiếng anh chàng lớp trưởng lắp bắp nghe sửng sốt quá đỗi.

Về phía Hà Dương, chưa bao giờ cô lâm vào tình cảnh tệ hại như lúc này. So ra, việc gặp Hoàng phu nhân vẫn còn đỡ hơn rất nhiều việc gặp Thế Anh ngay trước cửa bar Gossi.

“Khoan... hãy nghe mình...”

“Không, đừng!... Cậu đừng nói gì cả... Mình xin lỗi vì phải đi...!”

Còn chưa dứt lời thì Thế Anh đã quay đi bước vội vã hệt như đang chạy trốn khỏi điều gì rất kinh khủng! Hiển nhiên, Hà Dương lập tức đuổi theo.

“Thế Anh! Thế Anh! Chờ mình! Cậu hãy nghe mình nói đã... Thế Anh!”

Nghe tiếng gọi dồn dập của Hà Dương từ sau lưng, Thế Anh càng chạy hối hả hơn. Cậu hoang mang đến nỗi bất ngờ lao đầu chạy qua phía bên kia đường dẫu khi đó đang là đèn xanh và vô số những chiếc xe còn đang lưu thông đông đúc.

Về phía Hà Dương, vì chậm hơn một chút nên lúc đèn đỏ bật sáng, cô đành dừng lại hướng mắt qua phía bên kia đường và đã không thấy bóng dáng Thế Anh đâu nữa... Đứng đờ đẫn, cô chậm rãi đưa tay lên môi để ngăn tiếng khóc sắp bật ra thành tiếng.

Cuối cùng thì Thế Anh cũng đã biết được một phần sự thật về Hà Dương – cô bạn nắm giữ trái tim cậu suốt ba năm qua.

***

Bên trong bar Gossi, Thục Nghi vẫn bắt gặp dáng vẻ lo lắng lẫn sốt ruột kỳ lạ của Tri Đồng vì mắt cứ nhìn xung quanh mãi như đang tìm kiếm ai.

“Anh muốn tìm ai hả?”

Chẳng chần chừ, Tri Đồng gật đầu trả lời ngay: “Ừ, là Hà Dương!”

Một lần nữa, cô gái họ Lý ngồi bất động trên ghế sofa bởi câu đáp lời chẳng chút lưỡng lự từ anh chàng. Rốt cuộc, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra? Vì sao hai đêm liền Tri Đồng đều muốn gặp Hà Dương? Thục Nghi đảo mắt thoáng chút bối rối, lòng nhủ thầm. Cô không hề biết mối quan hệ của cả hai trở nên thân thiết từ lúc nào nữa.

“Nhưng, vì sao anh lại tìm Hà Dương? Có thể cho tôi biết nguyên do được không?”

Nghe Thục Nghi hỏi vậy, Tri Đồng khựng người lại một chút. Anh nhớ Hà Dương từng căn dặn rằng, tuyệt đối không được cho bất cứ ai ở bar Gossi biết hai người là anh em ruột. Vả lại, trước mắt anh cũng chưa muốn nhiều người biết chuyện này.

“À ừm, chẳng gì hết... Chỉ là vài chuyện lặt vặt.”

“Chuyện lặt vặt? Là chuyện như thế nào?”

Câu dò xét của Thục Nghi vừa kết thúc thì đúng lúc, Tri Đồng chợt thấy bóng dáng Hà Dương đi vào bar với dáng vẻ thất thần. Trông gương mặt buồn bả của em gái là anh đoán ngay cô bé vừa gặp việc gì đó không tốt. Tức thì, Tri Đồng đứng dậy mau chóng và chỉ kịp nói với Thục Nghi thật nhanh:

“Tôi đi đây một lát...”

Sự thắc mắc của Thục Nghi ngay lập tức có lời giải đáp khi cô gái ương bướng đó trông thấy Tri Đồng chạy về phía Hà Dương đang lầm lũi bước xuống phòng locker. Không chần chừ, Thục Nghi cũng rời bàn VIP, đi xem thử tình hình sự việc diễn ra thế nào...

Phải mất gần mười lăm phút, Thục Nghi mới chen ra khỏi đám đông nhảy nhót điên cuồng để tiến về phía cầu thang dẫn lối xuống phòng locker. Lúc gần đến nơi, cô chợt nghe có tiếng khóc thút thít của Hà Dương và giọng nói dịu dàng an ủi từ Tri Đồng:

“Được rồi, em đừng khóc nữa. Đã có anh ở đây.”

Thật sự bối rối trước những lời quá ư nhẹ nhàng ân cần mà Tri Đồng dành cho cô bé họ Hà, Thục Nghi đã dừng chân trong ít phút. Đảo mắt và lưỡng lự chốc lát, cô liền mạnh dạn tiến thêm vài bước nữa... Trong dãy hành lang khá tối nhưng vẫn có ánh đèn neon vàng vọt chiếu sáng, Thục Nghi sững người khi thấy Tri Đồng đang ôm Hà Dương vỗ về. Trông cả hai khá là thân mật! Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chẳng chứa gì cả ngoài một màu trắng xoá. Bần thần. Hoang mang. Sửng sốt. Kinh ngạc. Những cụm từ đó miêu tả hoàn toàn chính xác nét biểu cảm trên gương mặt cô ngay lúc này. Chuyện gì vậy? Thục Nghi tự hỏi và rồi cũng chính cô tự trả lời nó: Lẽ nào, Tri Đồng với Hà Dương yêu nhau??? Thế còn mình? Kẻ thứ ba ư?...

Với vô số những câu hỏi đau đớn ấy, Thục Nghi muốn ngã nguỵ. Hoá ra những lần trước, Tri Đồng đối xử dịu dàng với cô cũng chỉ là kiểu khách khí, xã giao. Tự cô tơ tưởng, tự si tình và ảo mộng, nghĩ mình thật sự quan trọng đối với anh nhưng nào ngờ... Thật chẳng tin nổi, người nắm giữ trái tim chàng trai chính là Hà Dương trong khi bề ngoài mối quan hệ của cả hai không có gì đặc biệt.

Thẫn thờ, Thục Nghi chậm rãi quay lưng đi, lẳng lặng rời khỏi đó. Còn Tri Đồng, chẳng hay biết gì, cứ ôm em gái an ủi. Còn Hà Dương, vẫn khóc mãi vì nỗi buồn đang đè nặng tâm hồn do sự việc ban nãy diễn ra với Thế Anh.

Khi bóng dáng Thục Nghi biến mất thì Phụng “tỷ” từ từ xuất hiện. Dõi theo cô em gái ngang ngạnh đáng ghét xong, cô chị đại đưa mắt nhìn trở lại cảnh anh chàng họ Hoàng ôm Hà Dương trong vòng tay, miệng không ngừng dỗ dành. Vậy là, không chỉ có Thục Nghi mà còn thêm một kẻ nữa đã chứng kiến cảnh “thân mật” của hai người nọ. Và xem ra kẻ này thật sự hứng thú với điều ấy.

.....

Ngay bàn VIP, Hạ Tuyết ngồi một mình lặng lẽ, chốc chốc đưa ly rượu lên môi uống. Y như cô nghĩ, đêm nay Trọng Lâm không đến bar Gossi! Cũng đúng, sự việc đã ra nông nỗi này rồi thì hắn sẽ chẳng bao giờ vào nơi này nữa và càng không bao giờ muốn gặp lại cô. Thở dài chán nản, Hạ Tuyết nhắm mắt ngã đầu ra phía sau thành ghế.

“Sao ngồi một mình buồn thế?”

Mau chóng mở mắt, Hạ Tuyết thấy Lam Mộng nhìn mình cười cười đồng thời ngồi xuống bên cạnh.

“Đêm nay không đứng bàn với ai hả?”

Dựng người thẳng dậy, Hạ Tuyết lắc đầu đáp:

“Em phải phục vụ cho Trọng thiếu gia một tháng nhưng hôm nay anh ta không đến nên ngồi rảnh rang buồn chán vậy nè.”

“Trọng thiếu gia? Cái anh chàng vung tiền như mưa í à? Sướng nhá! Đứng bàn với anh ta thì được boa khối tiền nhỉ?”

Trong khi Lam Mộng cười đùa thì Hạ Tuyết lại im lặng. Giờ nghe nhắc đến chữ tiền là cô thấy buồn kinh khủng nếu không muốn nói rằng tự khinh miệt chính mình. Cô với Trọng Lâm ra thế này cũng bởi cái chữ cay đắng đó.

“Hơi!” – Lam Mộng bỗng thở hắt – “Ngày trước khi còn là con nhà có tiền, chị cũng hay đi bar vũ trường kiểu này lắm. Lúc đó, nhìn mấy cô PR cho đàn ông sờ mó, ôm ấp chị khinh ghê gớm. Thậm chí còn bảo họ chẳng khác nào làm gái! Nhưng rồi, gia đình mắc nợ, chị lại mang chữa hoang nên đành phải làm nghề PR kiếm tiền. Cuộc đời sao ngang trái! Khinh một thứ vậy mà giờ làm đúng ngay nó chứ! Buồn cười quá em nhỉ.”

“Chị chữa hoang ạ?”

“Ừm, chị cặp với một thằng công tử, khi thấy gia đình chị sa cơ lỡ vận và cái bầu bốn tháng của chị thì hắn ta vọt lẹ. Biết sao được em ơi, số nó lận đận, chẳng đành phá thai nên phải sinh con ra. Nhưng được cái con chị đáng yêu lắm, thương ghê luôn. Giờ chị ráng kiếm chút tiền để dành rồi cỡ vài năm xin nghỉ làm PR đi học cái nghề để sống và nuôi con. Thú thật, nghề này phá cơ thể dữ lắm, em còn trẻ cũng nên lo cho mình đi.”

“Chị yên tâm, em mà tốt nghiệp ra trường rồi thì xin nghỉ thôi chứ đâu làm mãi.”

“Ừ, vậy thì tốt. Có cái bằng đại học cũng ngon lành chán.” – Cái nhìn của Lam Mộng trở nên sâu thẳm – “Chị chỉ mong sống đàng hoàng rồi nuôi con chứ chả thiết tha gì việc lấy chồng. Làm PR hơn bốn năm, chị ngán lũ đàn ông dễ sợ! Tuyệt đối không bao giờ tin bất kỳ thằng nào. Tên nào cũng ******** như nhau.”

Hạ Tuyết nhìn Lam Mộng đăm đăm. Trong góc khuất của phòng bar, gương mặt nửa tối nửa sáng của cô chị trở nên mờ ảo nhưng vẫn trông rõ nét trầm ngâm suy tư. Hận đàn ông! Đó đã là thói quen, hay nôm na là tâm lý chung của tất cả các PR chứ chẳng riêng gì Lam Mộng. Đời buồn thay cho những cô gái này đã không còn hy vọng tin vào phép màu cổ tích hoặc kiểu chuyện tình lãng mạn như trong phim truyện.

Bỗng có người gọi, Lam Mộng quay qua mỉm cười vẫy tay. Chắc là vị khách nào đấy gọi cô đứng bàn. Vươn vai uể oải, Lam Mộng nhanh chóng đứng dậy.

“Thôi, chi làm việc đây, lát sau gặp hen.”

Dõi theo bóng dáng Lam Mộng đi đến quầy rượu, Hạ Tuyết thấy vị khách kia bất ngờ tặng cô chị ấy một bó hoa to. Đôi mắt Hạ Tuyết tròn xoe khi thấy Lam Mộng mỉm cười thật tươi và với vẻ vui mừng đón lấy hoa.

“Chị chỉ mong sống đàng hoàng rồi nuôi con chứ chả thiết tha gì việc lấy chồng. Làm PR hơn bốn năm, chị ngán lũ đàn ông dễ sợ! Tuyệt đối không bao giờ tin bất kỳ thằng nào.”

Thế đấy, phụ nữ rốt cuộc cũng là phụ nữ, dù là PR hay ai đi nữa vẫn khao khát được đàn ông yêu thương quan tâm. Họ nói ra những lời miệt thị khinh bỉ vậy thôi chứ tận sâu trong đáy lòng cần lắm một bờ vai, một vòng tay dịu dàng ôm mình... Buồn thay là buồn!

Đang ngồi thừ người thì bỗng, Hạ Tuyết nghe có âm thanh đỗ vỡ vang lớn, đồng thời kèm theo những tiếng chát chát của da thịt. Lập tức đưa mắt nhìn về phía bên trái, ngay góc phòng, cô thấy một nhóm PR đang nhốn nháo. Biết có chuyện chẳng lành, cô liền mau chóng rời bàn VIP, tiến về phía đó.

Khi đến gần thì Hạ Tuyết trông cảnh Thục Nghi, gương mặt lạnh băng giận dữ, đang bị hai ba PR khác cầm tay giữ lại. Đối diện, Phụng “tỷ” cũng trong tư thế y chang như vậy, mặt mày tím tái, môi mím chặt như điên tiết. Chưa hết, bên má phải của cô chị đại ấy còn hằn rõ bốn dấu tay đỏ chót.

“Chuyện gì thế?”

Nghe giọng kinh ngạc của Hạ Tuyết, Bình Mai đang kiềm giữ Thục Nghi một cách khó khăn, mới bảo nhanh:

“Cũng chẳng biết nữa, tự dưng con Nghi đánh Phụng “tỷ” một cái thật đau, bả nổi cả đom đóm mắt rồi lồng lên định lấy chai rượu đập nó nên bọn này phải vào ngăn.”

“Nghi! Sao bồ nóng quá vậy, hễ chút là đánh người thế?” – Hạ Tuyết nhìn cô bạn.

Chẳng hề rời ánh mắt căm ghét khỏi Phụng “tỷ”, Thục Nghi trả lời bằng giọng đanh sắc:

“Tại chị ta kiếm chuyện trước! Mình đã bảo là thôi nhưng chị ta có nghe đâu!”

Cô gái họ Lý vừa dứt lời thì Phụng “tỷ” sửng cồ ngay, vẻ đay nghiến:

“Con khốn này! Tao nói có dăm ba câu mà mày đã phát điên hả? Có ngon thì đi kiếm con Hà Dương với thằng hoàng tử của mày mà tính sổ, chứ sao lại giận cá chém thớt???”

Trong khi những người nọ nhìn nhau ngạc nhiên thì Thục Nghi nghiến răng nghe ken két:

“Chị im cái mồm thúi hoắc lại đi! Đừng có trêu gan tôi!”

“Hà, bị người ta cho chụp ếch rồi nên tinh thần bất ổn sao? Có trách thì trách mày mơ hão, tưởng mình là Lọ Lem chắc, buồn nôn!”

“Chị...”

Thục Nghi chưa kịp sổ một tràng quát tháo vào Phụng “tỷ” thì đúng lúc Tri Đồng xuất hiện. Trông dáng vẻ tức giận của Thục Nghi giữa nhóm PR nhốn nháo là anh biết ngay có chuyện xảy ra. Chẳng nhiều lời, anh sải bước đến đó ngay.

“Cô lại gây chuyện nữa à?”

Nghe tiếng Tri Đồng cất lên ngay bên cạnh, Thục Nghi liền quay qua, thay vì vui vẻ như mọi lần thì cô lại phản ứng gay gắt:

“Không cần anh lo! Mặc kệ tôi!”

“Cô sao thế? Nói chuyện với tôi khó chịu vậy?”

Trông sự im lặng đầy bức bối của Thục Nghi và thấy cái kẻ là nguyên do của sự cãi vã này đã xuất hiện, Phụng “tỷ” cười khỉnh:

“Kìa, cái thằng khiến mày phát điên đến rồi đấy, giỏi thì đập nó một trận ế!”

Những cô PR còn lại và cả Tri Đồng lẫn Hạ Tuyết đều khó hiểu bởi câu nói châm chích ấy từ cô chị đại. Liếc mắt nhìn Phụng “tỷ”, Thục Nghi giật tay ra khỏi sự kiềm giữ của mấy PR khác, sấn tới dằn mặt đối phương:

“Chị liệu mà giữ mồm giữ miệng, nếu còn kiếm chuyện với tôi lần nữa thì tôi không có nương tay như khi nãy đâu! Đến lúc phải vào bệnh viện chỉnh hình thì đừng trách tôi!”

Nói xong câu đe doạ, Thục Nghi đẩy mạnh Tri Đồng sang bên, bỏ đi. Nhưng lúc sắp xuống cầu thang phòng locker, cô vô tình chạm mặt Hà Dương bước ngược trở lên.

“Chị Nghi sao thế? Bộ ai chọc giận chị hả?”

Nhìn chằm chằm vẻ mặt khó hiểu của Hà Dương, Thục Nghi tự nhủ không được nóng giận mà gây ra chuyện không hay. Chính vì vậy, cô đã bỏ mặc câu hỏi đó rồi lạnh lùng bỏ đi ngang qua cô em gái còn đứng ngơ ngác.

Rốt cuộc thì chẳng ai hiểu, Thục Nghi đã gặp phải vấn đề gì.

.....

“Con nhỏ này, thấy mình không làm gì là nó lấn tới! Xấc xược thật! Dám tát thẳng vào mặt mình! Chết tiệt!”

Đang đứng trước cửa bar, vừa hút thuốc vừa lầm rầm **** rủa Thục Nghi bởi cú đánh không nể nang ban nãy thì Phụng “tỷ” chợt nghe giọng trầm đục vì khói thuốc vang lên:

“Chị Phụng sao buồn thế? Ai ức hiếp chị à?”

Xoay mặt qua, Phụng “tỷ” thấy gã đàn ông mặt mày bặm trợn, nhập nhằng sẹo, đang hướng cái nhìn dò xét cùng nụ cười bỡn cợt vào mình. Phía sau gã còn có mấy tên khác cũng lưu manh giang hồ lắm.

“Không nhận ra người quen cũ hả? Tấn Bò nè!”

Nghe gã nói rõ tên thì Phụng “tỷ” nhận ra tên lưu manh từng là khách quen cũ của mình.

“Nhớ rồi! Đến đây có gì không? Phụng “tỷ” này đang bực mình lắm đó!”

“Hề, nhớ nên đến thăm chị chơi. Nào, nói Tấn Bò này nghe ai dám chọ giận chị Phụng xinh đẹp, tôi cho nó nhừ xương!”

Nghe giọng điệu hùng hổ của Tấn Bò, Phụng “tỷ” nhớ đến Thục Nghi và trong tích tắc, một mưu kế trả đũa hình thành mau chóng.

“Ê! Có đúng là sẽ giúp tôi đánh nó không?” – Phụng “tỷ” bắt đầu thay đổi nét mặt, đứng sát vào người tay giang hồ bặm trợn, uốn ** thân hình quyến rũ.

“Tất nhiên! Chị cứ nói, tôi xử đẹp thằng đó ngay!”

“Không phải thằng mà là con nhỏ.”

“Con gái hả?” – Tấn Bò gián mắt vào bộ ngực căng tròn phập phồng của Phụng “tỷ” qua lớp vải mỏng – “Con gái thì càng dễ nữa.”

Nhìn nụ cười hô hố thích thú của Tấn Bò, Phụng “tỷ” khẽ nhếch mép gian trá...

***

Hơn nửa đêm, Hạ Tuyết mới về đến nhà trong tâm trạng mệt mỏi uể oải. Thấy nhà mở đèn sáng, cô tưởng bố mình hôm nay về sớm. Thế nhưng khi vừa đẩy cửa bước vào thì cô giật mình kinh ngạc khi thấy sự có mặt bất ngờ của Trọng Lâm và hắn ngồi trầm tư trên chiếc ghế cạnh chiếc bàn cũ bừa bộn đồ đạc.

“Trọng...” – Hạ Tuyết ngưng bặt bởi nhớ lại lời đe doạ sáng nay từ anh chàng thiếu gia về việc sẽ giết cô nếu tuỳ tiện gọi tên hắn lần nữa.

Trong khi Hạ Tuyết còn đang dùng tay che miệng với dáng vẻ đầy bối rối thì Trọng Lâm từ từ quay qua, nở một nụ cười hết sức ẩn ý:

“Sao vậy? Em sợ tôi sẽ giết em nếu gọi tên tôi à?”

Mắt Hạ Tuyết tròn xoe khi nghe Trọng Lâm gọi mình bằng từ “em” thay vì từ “cô” xa lạ lạnh lùng lúc sáng nay.

“Anh... sao anh lại đến nhà tôi vào giờ này?” – Hạ tay xuống, Hạ Tuyết hỏi khẽ.

“À.” – Trọng Lâm chậm rãi đứng dậy – “Tôi muốn bàn với em một chuyện. Nhưng, trước khi nói rõ vấn đề thì tôi có cái này muốn hỏi?”

Dứt lời, Trọng Lâm đưa tay cầm lấy một cuốn sổ nhỏ nằm trên bàn lên cao rồi nhẹ nhàng mở ra, dán mắt vào những dòng chữ viết cẩn thận tỉ mỉ:

“Trong lúc chờ em, vì buồn chán nên tôi đã lấy cái này ra xem thử... Well ~ Nó khiến tôi rất bất ngờ đấy!”

Chẳng cần xem phản ứng của Hạ Tuyết thế nào, Trọng Lâm đã sửa giọng, miệng đọc lớn:

“Mình phát hiện ra rằng, mình đã thích Trương Hải Luân. Cậu ấy quả nhiên là người con trai mình mong ước. Đẹp trai, giỏi giang, dịu dàng lại rất biết nghĩ... Trái tim mình hoàn toàn bị chinh phục! Ước giá như mình có thể ở bên Hải Luân nhiều hơn chứ không phải chỉ có ở trường và thậm chí, mãi mãi gần cậu ấy không xa rời thì càng tuyệt vời! Làm sao để Hải Luân chú ý đến mình?... Giáng sinh năm nay, mình ước gì được LÀ BẠN GÁI cậu ấy!...”

Ngừng lại chốc lát, Trọng Lâm chậm rãi hướng cái nhìn vô cảm về phía Hạ Tuyết đang đứng bất động với đôi mắt mở to ngạc nhiên.

“Em nhận ra đây là gì không?”

“Nhật ký của tôi! Anh đã xem nó ư?” – Hạ Tuyết vẫn chưa hết sững sờ.

“Ừ, đúng thế. Xin lỗi vì xâm phạm quyền riêng tư của em nhưng nhờ thế mà tôi hiểu rõ hơn một chút...”

“Hiểu cái gì?”

“Về tình cảm em dành cho cái kẻ tên Trương Hải Luân!”

Nói thật rõ ràng câu đó xong, Trọng Lâm tiếp tục lật những trang giấy trong cuốn sổ nhật ký nọ dường như để tìm ra điều thú vị nào đang ẩn nấp.

“OK, đoạn này hay đây... Hải Luân gặp tai nạn và bị mù! Mình đau đớn lắm khi thấy cậu ấy khóc vì từ giờ không thể cầm bút vẽ. Thấy Hải Luân ngồi lặng lẽ, đôi mắt mù loà hướng vào giá vẽ là tim mình như muốn vỡ ra thành từng mảnh. Chưa bao giờ mình đau đến thế. Vẽ là tất cả đối với cậu ấy cũng như cậu ấy là tất cả đối với mình... Giờ mình phải làm gì để giúp Hải Luân có lại niềm vui sống đây? Nếu có thể mình sẵn sàng hiến tặng đôi mắt của mình cho cậu ấy. Dù có phải bị mù suốt đời, mình cũng chịu. Mình yêu Hải Luân và mình nhất định không rời xa cậu ấy. Chắc chắn!...”

Gấp quyển nhật ký lại, Trọng Lâm xoay hẳn người qua đối diện với Hạ Tuyết. Không tức giận, căm phẫn hay hận thù ghê gớm, không gì cả. Vẻ mặt hắn bình thản lạ lùng nếu không muốn nói rằng vô cảm đến đáng sợ!

“Chà, em yêu Trương Hải Luân nhiều vậy sao?” – Giọng Trọng Lâm kéo dài, hiển nhiên mang đậm cái chất giễu cợt – “Thậm chí sẵn sàng cho đi đôi mắt quý giá cũng không tiếc! Hà, ngưỡng mộ thật! Tình yêu của em cao thượng và đẹp đẽ ghê... đến mức tôi cảm thấy ganh tị, rất ganh tị với Trương Hải Luân! Với tên đó, em dành tình cảm chân thành nhất. Còn với tôi, không có gì ngoài lợi dụng và tiền! Tôi hiểu rồi!”

Dẫu dáng vẻ của anh chàng thiếu gia vẫn thản nhiên nhưng Hạ Tuyết hiểu rõ lòng hắn đang điên tiết và căm thù đến độ muốn giết chết cô vì qua lời lẽ đay nghiến ấy cũng đủ biết. Chính vì thế, cô liền giải thích:

“Những dòng đó tôi viết cách đây hơn hai năm trước... và bây giờ chúng chưa hẳn như những gì anh nghĩ.”

“Vậy chúng là gì?”

“Là quá khứ!”

Trông ánh mắt đầy kiên quyết mạnh mẽ của Hạ Tuyết hướng vào mình, Trọng Lâm thoáng lặng thinh. Quá khứ??? Hắn tự nhủ rồi kín đáo cười nhạt nhẽo. Sáng hôm qua, tận mắt thấy cô với Hải Luân hôn nhau đằm thắm như vậy thì thử hỏi hắn có tin rằng, những dòng mùi mẫn trong cuốn nhật ký chỉ còn là quá khứ không chứ? Hắn đâu có ngốc nghếch đến nỗi ngu si mu muội mà không nhận ra sự thật. Chưa kể, vì giờ đã hiểu rõ con người Hạ Tuyết nên Trọng thiếu gia càng không bao giờ tin lời cô nói nữa. Với hắn, giờ đây cô nàng này là một kẻ dối trá, lừa lọc thậm chí cả đáng sợ!

“Quá khứ? Ừm... Vậy cũng tốt. Nếu đã là quá khứ thì chẳng nên giữ làm gì!”

Vừa bảo, Trọng Lâm vừa lấy trong túi quần ra chiếc bật lửa màu xám. Mau chóng, hắn bật nắp, một ngọn lửa nhỏ cháy phừng lên rồi kề nó đến gần cuốn nhật ký. Đốt!

Quan sát cuốn sổ dần dần bị thêu cháy, Hạ Tuyết chẳng phản ứng gì ngoài việc đứng im lặng nhìn nụ cười thích thú của Trọng Lâm. Cô đủ thông minh để hiểu, tốt nhất lúc này không nên tỏ bất kỳ thái độ chống đối nào kẻo lại khiến cho hắn thêm hiểu lầm.

Thả rơi thứ đang bị đốt gần hết xuống cái thau nhôm nằm dưới gầm giường, Trọng Lâm phủi phủi tay, đảo mắt trở lại cô gái vẫn đứng yên:

“Quá khứ thì nên bỏ đi! Quan trọng là hiện tại và tương lai về sau... Vì em sẽ phải ĐỐI MẶT với tôi – Trọng Lâm này!”

“Rốt cuộc, anh muốn gì?” – Hạ Tuyết hỏi với vẻ đã quá mệt mỏi.

Thả phịch người lên ghế, Trọng Lâm đưa mắt nhìn khắp ngôi nhà nhỏ tồi tàn, từ tốn bảo:

“Chẳng phải bố em đang thiếu nợ bọn cho vay nặng lãi à? Một trăm triệu, con số không nhỏ chút nào nhưng đó là với em! Còn đối với tôi, chỉ đủ để đi bar hai đêm!”

“Thế thì sao?”

“Em rất cần tiền mà, đúng chứ? Vậy thì... tôi sẽ giúp em trả số nợ đó!”

“Anh giúp tôi trả nợ?” – Hạ Tuyết hết sức kinh ngạc.

“Phải! Nhưng...” – Trọng Lâm đột ngột lên cao giọng, trầm và rõ hơn như cố nhấn mạnh cụm từ phía sau đây – “Em phải dùng một thứ khác để đổi! Đó là NGỦ VỚI TÔI!”

Đôi mắt Hạ Tuyết mở to trân trối khi nghe xong cái giá mà Trọng Lâm đưa ra để giúp mình trả nợ. Ngủ với hắn ư? Tên “đại ma đầu” đó định dùng số tiền một trăm triệu để mua trinh tiết của cô?... Tự dưng lúc ấy, Hạ Tuyết nghe văng vẳng bên tai câu nói dịu dàng ấm áp của Trọng Lâm ngày nào: “Tôi sẽ chờ. Chờ đến lúc em hoàn toàn tự nguyện thuộc về tôi! Khi ấy, tôi sẽ rất hạnh phúc nếu là người đàn ông đầu tiên và duy nhất của em!” Khi đó, hắn đã trân trọng và gìn giữ cô biết bao! Để rồi ngay bây giờ, cũng chính hắn đang cưỡng ép cô phải qua đêm vì số tiền một trăm triệu.

“Tại sao???” – Tiếng Hạ Tuyết thình lình cất lên, có phần thảng thốt.

Trọng Lâm nhẹ nhàng quay qua, mỉm cười. Nụ cười của cái kẻ xấu xa nhất.

“Vì ngoài tôi ra, không được có bất kỳ thằng đàn ông nào đụng vào em...”

Bất động trong mấy phút, Hạ Tuyết chậm rãi hỏi, nghe trầm hẳn:

“Không phải!... Anh muốn trả thù tôi, đúng không?”

Nụ cười trên môi Trọng Lâm biến mất nhanh chóng. Kiểu như mục đích thật sự của hắn đã hoàn toàn bị phơi bày. Nhìn gương mặt bình thản của Hạ Tuyết, Trọng Lâm khẽ khàng đứng dậy rồi tiến đến ngay phía trước cô, trả lời rõ ràng:

“ĐÚNG ĐẤY! Với những gì em đã gây ra, tôi sẽ bắt em dùng cả cuộc đời còn lại phải sống trong đau đớn khổ sở! Và người làm điều ấy, không ai khác, là TÔI!”

“Tôi sẽ không qua đêm với anh vì một trăm triệu. Tuyệt đối không!”

“Bọn cho vay nặng lãi tàn nhẫn lắm đấy! Nếu không trả hết nợ, chúng sẽ lấy mạng bố em! Còn với em, tôi không rõ chúng sẽ làm gì đâu nhưng chắc chắn là rất khủng khiếp!”

Trông cái nhìn chằm chằm của Hạ Tuyết, Trọng Lâm cười khinh khỉnh:

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó. Chính em là người đã làm cho sự việc ra như ngày hôm nay cơ mà... Hạ Tuyết! Trò chơi của em kết thúc rồi! Bây giờ, trò chơi của tôi chính thức bắt đầu! Tất cả chỉ mới là khúc dạo đầu thôi... Tôi chờ câu trả lời từ em!”

Nhếch mép đầy thú vị, Trọng Lâm chậm rãi rời khỏi nhà để lại Hạ Tuyết đứng đấy một mình với vẻ mặt bần thần khôn tả. Đôi chân không còn vững nữa nên cô ngồi phịch xuống sàn cùng hàng trăm dòng suy nghĩ hỗn độn bủa vây. Vậy là... Trọng Lâm đã và sẽ làm đúng như những gì Hạ Tuyết nghĩ. TRẢ THÙ!

Chợt, vô tình Hạ Tuyết thấy quả cầu pha lê Trọng Lâm tặng lần trước nằm trong sọt rác. Chắc chắn ban nãy, hắn đã vứt nó vào trong ấy! Ngay lập tức, cô trườn người đến gần rồi nhanh chóng lấy quả cầu ra, phủi phủi... Nhìn món quà quý giá trong tay, mắt cô nhoè đi vì dòng nước mặn chát đang ứa ra. Rất nhanh, những giọt lệ trong suốt chảy dài xuống cằm. Ấm nóng. Ôm quả cầu vào lòng, Hạ Tuyết bật khóc. Nghe nghẹn ngào đứt quãng.

Liệu, yêu thương và hồi ức tươi đẹp có còn nữa không hay từ giờ mọi thứ đã hoàn toàn chấm hết?... Đau đớn lẫn sợ hãi khi Hạ Tuyết nghĩ đến điều này: Một Trọng Lâm ngang tàng bá đạo nhưng đôi khi vẫn tinh nghịch, thậm chí cả dịu dàng có lẽ đã chết! Giờ đây sẽ chỉ còn lại một Trọng Lâm độc ác hơn, tàn nhẫn hơn và sống vì thù hận!