Niếp Thanh Lân nghe nói thế, ngẩng đầu liếc nhìn gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng của Vệ Lãnh Hầu, nhất thời không hiểu được ẩn ý trong câu nóicủa hắn, liền cẩn thận mở miệng: “Thuở nhỏ thân thể Trẫm ốm yếu, đến thư phòng đọc sách cũng chậm hơn các hoàng huynh khác. Khi còn sống mẫu phi cũng từng trách cứ lễ nghi của Trẫm với người khác có phần thiếu sót, nếu có chỗ nào thất lễ, kính mong Vệ hầu đừng kiêng kỵ lễ nghĩa quân thần, hãy cứ chỉ ra, sau này Trẫm tất sẽ chú ý hơn.”

Chẳng biết tại sao giọng của thiếu niên này lại có chút khàn khàn, kèm theo chút ngọt ngào của trẻ con. Lời nói có chút kiên cường phun ra từ miệng của đứa trẻ này, không ngờ lại có nét mềm mại của người đất Ngô vùng Giang Nam, thổi vào tai khiến người ta tê dại.

Vệ Lãnh Hầu thoáng nhíu mày, trước nay nam tử hoàng tộc Niếp thị đều có vóc dáng cao lớn cường tráng. Ví như tiên hoàng, mày rậm râu đen, lưng hùm vai gấu, nhưng riêng vị Thất hoàng tử này, tướng mạo và điệu bộ lại giống Lệ phi đến từ Giang Nam kia, hơn nữa còn là gã “Thiên tàn”, bẩm sinh đã khiếm khuyết, hầu kết cũng chưa lộ ra, nếu chỉ nghe giọng nói độc đáo này, thực không phân biệt được là trai hay gái.

Vốn nghĩ thiếu niên này hẳn có chút thông minh, lập làm Đế e rằng sẽ để tồn tai họa, sát ý vừa bốc lên trong đầu Vệ Thái phó, liền bị giọng nói mềm mại dịu dàng như tơ dập tắt.

Loại mặt hàng mềm mại không rõ trai gái này, dù có đưa lên vị trí cửu ngũ chí tôn cũng khó mà phục chúng.

Nghĩ như vậy, Vệ Lãnh Hầu cũng lười nói nhiều với đứa trẻ vô dụng sớm muộn gì cũng chết này, ngồi sừng sững trên loan giá rộng rãi, hơi híp mắt, chẳng biết đang nghĩ chuyện sâu hiểm khó dò gì.

Niếp Thanh Lân co rụt ở một góc loan giá, sau khi kiểm điểm thấy vẻ hồi hộp của mình còn chưa đủ, bèn nhích cơ thể lại gần hơn chút, bày ra dáng vẻ chờ nghe dạy.

Quả nhiên sau khi cẩn thận mười phần, tế tổ tiến hành vô cùng trót lọt.

Thông thường sau khi tế tự xong, đám quần thần sẽ thân thiết phân chia thịt cúng tế, đóng gói mang về nhà.

Nhận thịt là hưởng được phúc của hoàng gia, xưa nay sau tế tổ, việc này đều bị tranh giành sống chết.

Ai có vận may trở thành sủng thần, chức quan của ai sắp tuột không phanh, chỉ cần nhìn độ lớn nhỏ của tảng thịt và đĩa điểm tâm trong hộp là hiểu ngay.

Thế nhưng hôm nay, sau khi hoàn tất lễ tiết cúng tế, đám quần thần tán gẫu vài câu rồi tứ tán như chim bay thú chạy.

Bức tranh tiên hoàng chết thảm còn chưa khô mực đâu đấy! Tế phẩm bày trước mặt ông ta oán khí quá nhiều, phỏng chừng ăn cũng chả được chút phúc nào, mà xui xẻo nửa đời sau là không thể thiếu.

Song tân hoàng lại chẳng thèm để ý đến quỷ thần, sớm đã nhìn chòng chọc vào miếng thịt nướng to tướng đỏ hồng phát sáng kia. Chủ tế vừa dứt lời, liền căn dặn tiểu thái giám bên người nhặt thịt tươi nóng hổi mang về cung.

Phải biết rằng, nhiều ngày nay trong bụng tân hoàng đều là chay lạt.

không biết đám đầu bếp ngự thiện phòng có đang thương tiếc tiên hoàng hay không mà mùi vị cũng thê thảm theo, độ lửa cũng không chính xác, liên tục mấy ngày, ngự thiện gì mà miếng thịt hiếm hoi lẫn trong đám rau xanh mỏng không dính nổi lên đầu đũa, cho dù kiên trì nhai nuốt, cũng chỉ vài ngụm là sạch sẽ, Niếp Thanh Lân thở dài một tiếng, cái chức hoàng thượng này còn không dễ chịu bằng gã hoàng tử bị vứt bỏ trước kia nữa.

Những năm mẫu phi bệnh tật triền miên, tâm tư tranh sủng cũng nhạt dần. Cuộc sống của mình cũng dễ chịu hơn nhiều, thậm chí trong xó xỉnh tại tiểu viện sâu trong Thiên cư mình cũng có được một cái bếp nho nhỏ, thứ nhất là để đung chén thuốc cho mẫu phi, không phải chịu ánh mắt của bọn nô tài chuyên đội trên đạp dưới; thứ hai là làm được chút thức ăn ngon miệng cho mình.

An Xảo Nhi là thị nữ được Lệ phi mang từ nhà mẹ đẻ tới, tay nghề không tệ.

Lệ phi có xuất thân từ thương nhân, nhà mẹ đẻ có vài tửu lâu rất nổi danh tại Giang Nam, lúc bấy giờ được hoàng thượng thịnh sủng, ăn uống đều rất ngon lành tinh xảo.

Sau này không còn ân sủng nữa, cái khác có thể nhịn nhưng riêng việc ăn uống lại không thể nhịn được.


Niếp Thanh Lân không thừa hưởng tính tình của Lệ phi, nhưng giọng nói mềm mại lại giống hệt mẫu phi. Hơn nữa phải giả thành nam tử, Lệ phi sợ nàng ăn nhiều sẽ trưởng thành quá nhanh, lộ ra đường cong của nữ nhi, cho nên vẫn chỉ cho ăn năm phần no.

Nếu số lượng đã không đủ, vậy phải dùng độ ngon miệng bù vào.

Mặc dù bản tính trời sinh của Niếp Thanh Lân là luôn tích cực, nhưng trong lòng tự biết lúc này tính mạng của mình sẽ không kéo dài. Sinh mệnh ngắn ngủi nếu so với một ngày ba bữa, thời gian một năm cũng giống như sợi mì non mềm, càng kéo càng dài.

Thiếu niên Thiên tử tự nhận là mình không có thủ đoạn lật gió gây mưa như Vệ Thái phó, chỉ có thể thật thà ăn một ngày ba bữa, mới giữ vững tinh thần làm tốt vai trò con rối.

Nguyên liệu dụng cụ nấu ăn trong tẩm cung Hoàng đế không bằng trong Quang Ân cung lúc xưa, quan trọng nhất là cũng không có cái bếp nhỏ nào.

May mà sắp vào đông, nội thị giám đã đưa chậu than tới. Chỉ cải tạo một chút, hâm nóng thức ăn cũng không khó khăn gì.

Sau ngày tế tổ, trận tuyết đầu đông phủ xuống.

Niếp Thanh Lân vốn đã sớm rời giường rửa mặt chải đầu sửa sang quần áo, tóc cũng đã buộc xong, đang vén tay áo chờ lên loan giá đi lâm triều. Nhưng giày vò một trận xong, lại không chờ được loan giá của Thái phó.

Sau khi An Xảo Nhi bảo tiểu thái giám đi thúc giục, một đại thái giám chạy vặt mới lười biếng đi đến truyền khẩu dụ của Thái phó, nói là trời lạnh đường trơn, không tốt cho thân thể hoàng thượng, không cần phải tự mình lâm triều.

Đây rõ ràng là không để tân hoàng vào mắt! Nếu là con trai ngoan của tiên hoàng, nhất định sẽ vô cùng buồn bực đau thương, mắng Thái phó là kẻ lòng muông dạ thú.

Nhưng Niếp Thanh Lân chỉ thản nhiên, thay áo mũ, khoác chiếc áo đã cũ, ngồi trước chậu than đọc sách giải trí.

Khi đọc tới đoạn tài tử giai nhân uống rượu hoa quế, ăn bánh trung thu dưới trăng sau đó chui vào màn che trên giường, ván giường rung kẽo kẹt, nàng chợt ngẩng đầu, phát hiện ngoài phòng mặt trời đã ngả về Tây, bỗng cảm thấy bụng có chút trống rỗng.

Vì thế bèn gọi An Xảo Nhi đem miếng thịt cúng tế đêm trước xắt ra vài miếng thật mỏng, sau khi ướp chút mỹ tửu lâu năm trên tế tự, nhét vào cái bánh bao cũng xắt thành những miếng thật mỏng, nướng một lúc trên chậu than, đợi đến khi hai mặt đều vàng óng, vỏ bánh ngoài cháy trong mềm, hương rượu đậm đà lẫn cùng nước thịt – không lãng phí mà thấm vào bánh bao, cắn nhẹ một miếng, chẳng những không có mùi hôi của thịt để qua đêm, trái lại còn có mùi vị thơm ngon tươi sống hòa vào trong miệng lưỡi.

đang vui vẻ cắn hai miếng thịt ngon, tiểu thái giám canh cửa bỗng run rẩy hô to, “Vệ Thái phó yết kiến.”

Lời còn chưa dứt, nam nhân cao lớn đã vén rèm cửa bước vào trong điện.

Bên ngoài tuyết rơi dày đặc, nam nhân vận một chiếc áo lông màu đen rộng rãi, bông tuyết còn đọng cả lớp trên vai, toàn thân toát ra hàn khí bức người, khuôn mặt tuấn tú mê người tràn đầy buốt giá.

Thái phó đại nhân vừa nhịn đầy một bụng tức trên triều, sau khi hạ triều liền đi tìm tiểu Hoàng đế xui xẻo. Vốn nghĩ hôm nay không cho đứa trẻ lên triều, chắc hẳn đang thấp thỏm trong điện, không ngờ vừa vào điện lại bắt gặp cảnh tượng khác hẳn.

Những món trang trí quý giá trong điện sớm đã bị nội thị giám có mắt nhìn lấy đi, nội điện trống rỗng không còn chút khí thế xa hoa lãng phí nào như khi còn tiên hoàng, ngay cả chậu than dùng để sưởi ấm cũng không phải là than trắng tinh xảo trong đại nội mà là than đen bốc khói, thế nhưng con rối nhỏ kia lại còn vui mừng sung sướng. Nằm bên mép giường ôm chăn bông, chậu than đặt bên chân, trên chậu than đặt mấy thanh trụ bằng đồng đã được cải tạo, dẫn làn khói đen đặc ra ngoài cửa sổ.

trên cái bàn nhỏ cạnh giường bày một đĩa hoa quả và nước trà vơ vét trên bàn thờ hôm qua.

Hôm nay, đứa trẻ gầy gò này mặc một chiếc áo choàng ngắn bằng vải bông mặt trên đã cũ, bên dưới mặc một cái quần màu xanh xám, chân mang giày vải màu trắng lông thỏ lỏng lẻo, lộ ra mắt cá chân như được tạc từ ngọc, trắng đến có chút chói mắt.

Thấp thỏm chỗ nào, là rất nhàn hạ rảnh rỗi ấy chứ!

Tế phẩm này quả nhiên dính toàn xui xẻo! Vừa mới vào miệng, liền gọi được Diêm vương đòi mạng tới. Niếp Thanh Lân không ngờ Vệ Thái phó lại đột nhiên xông vào, vội vàng kéo chăn bông, che lại bộ ngực của mình, tiếp đó hơi điều chỉnh hô hấp, cười nói với Vệ hầu: “Vệ Hầu gia, ngài ăn chưa?”

Vệ Lãnh Hầu cởi áo khoác lớn, không thèm quan tâm đến câu hỏi ân cần của tân hoàng, thong thả bước tới trước giường, lạnh lùng nhìn tiểu Hoàng đế nửa nằm nửa dựa, không nhẹ không nặng nói: “Hoàng thượng thật quá an nhàn, quả nên để đường huynh An Tây Vương của ngài nhìn một chút, xem vi thần đã bạc đãi hoàng thượng chỗ nào?”

nói xong vứt một quyển sớ vào mặt Niếp Thanh Lân.

Gương mặt bị đập trúng có hơi đau, Niếp Thanh Lân từ từ ngồi thẳng dậy, bước khỏi giường, kéo chặt áo khoác, cầm quyển sớ lên liếc mắt nhìn, lập tức đã hiểu được đại khái.

An Tây Vương Niếp Phác này là con trưởng của Ngũ đệ hoàng thượng, thừa kế tước vị của phụ thân, là vương gia được phân đất phong lớn nhất, có quân đội mạnh nhất trong đám chư hầu.

Trước kia trong mấy dịp tụ họp hoàng tộc, Niếp Thanh Lân có gặp thằng nhãi này vài lần, chắc hẳn vị An Tây Vương này căn bản cũng chẳng nhớ rõnàng dài méo ra sao.

Nhưng rõ ràng trong tấu chương này, lại như vô cùng thân thiết với tân hoàng, đại khái có ý là tân hoàng lén viết thư cho vị đường huynh là hắn ta, lên án Thái phó bạo ngược đủ kiểu, hôm nay hắn ta vì Thiên tử ra lệnh chư hầu, ngóng trông các vị Vương huynh sớm ngày diệt kẻ phản phúc, cứu tân hoàng trong cơn nước sôi lửa bỏng.

Niếp Thanh Lân chỉ liếc vài dòng, mí mắt đã bắt đầu giựt giựt. Đường huynh à, chúng ta đều họ Niếp, hà tất đâm nhau nhanh thế?

Cái cớ sứt sẹo thế này, cho dù nàng có lòng muốn tìm viện trợ từ bên ngoài phụ tá chính tông Niếp thị, nhưng hôm nay hoàng cung này đã đổi thành họ Vệ, đừng nói thư từ, cho dù là thổi một ngụm long khí cũng không ra tới ngoài điện được.

Tên Niếp Phác này, ỷ mình có binh hùng tướng mạnh, mà lúc này Vệ Lãnh Hầu cũng không tiện động vào phiên Vương các nơi, liền tùy tiện tìm mộtcái cớ đường đệ đau lòng Hoàng đế, cự tuyệt không tiến cống, đánh triều thần do triều đình phái xuống thu cống thuế đến gần chết, ném ra ngoài thành.

Đây là ra oai phủ đầu với Vệ Lãnh Hầu, muốn dùng danh nghĩa để chiếm đoạt tài sản của Niếp Phác này ư, không có cửa đâu!

Vệ Lãnh Hầu cũng biết tâm tư bẩn thỉu của Niếp Phác, hiển nhiên cũng hiểu rõ hắn ta sẽ không quản chuyện Hoàng đế phế vật này.

Nhưng có Niếp Phác này khơi mào, Phiên Vương các nơi nhất định sẽ hùa theo như cỏ dại sau mưa, cống nạp hôm nay không lấy được, các tướng sĩ đóng ở biên ải kinh thành sẽ đói bụng.

Giang sơn vạn dặm này sớm đã bị Ngụy đế ngu ngốc vô năng giày vò mài mòn tổn thương quá nửa, ván cờ tàn này nên đi thế nào, nếu gian thần không có chút bản lĩnh, e rằng đã thành ván cờ chết rồi.

Nghĩ đến đây lại hận trước kia khi giết tên hôn quân đó thực sự nên đâm thêm vài đao, không nên để ông ta chết dễ dàng dứt khoát như thế.

Vệ Lãnh Hầu vừa hạ triều, cũng không lên xe ngựa, cứ như vậy thong thả dạo bước trong cung gần nửa ngày, đã sớm nghĩ ra kế sách đối phó, đúng lúc đi tới tẩm cung của Hoàng đế, lửa giận đè nén vì lão tiên đế kia, vừa vặn đổ lên đầu đứa con trai xui xẻo của ông ta cũng không tính là phí phạm.

Sau khi biết rõ ngọn nguồn, Niếp Thanh Lân nhìn nhìn sắc mặt của Vệ Lãnh Hầu, nhủ thầm trong bụng cửa ải hôm nay thật không tốt lành gì! Đợi đến khi Vệ Lãnh Hầu ngồi xuống giường nơi nàng đã nằm trước đó, liền dè dặt hỏi, “Thái phó đói bụng không? Có muốn nếm thử bánh bao thịt vừa mới nướng xong không ạ?”