#29: Chương 29

Đến doanh trướng, Thái phó xoay người xuống ngựa trước rồi đưa tay kéo Hoàng thượng đang ở trên lưng ngựa xuống, ra lệnh cho thị vệ canh gác: “Thân thể Hoàng thượng không khỏe, muốn vào doanh trướng nghỉ ngơi. Người không liên quan thì không được vào.”

Lúc đi vào doanh trướng, Thái phó liền đem Hoàng đế ở trong ngực ném xuống giường trải nệm lông cừu, Niếp Thanh Lân lăn một vòng mới ngừng lại.

Quay đầu nhìn tư thế đằng đằng sát khí của Thái phó, Niếp Thanh Lân bị dọa co rụt người lại, nhỏ giọng nói: “Thái phó, trẫm không phải không thoải mái…”

Thái phó cởi thắt lưng, hung hăng vứt qua một bên, nói: “Thần đáng chết, nói dối trước thánh giá, thật ra là chính thần không thoải mái, mong Hoàng thượng rủ lòng thương, giúp vi thần trị bệnh.”

nói xong liền không khách khí mà cởi quần áo, đi lên giường, muốn cởi quần áo của Niếp Thanh Lân.

Tiểu Hoàng đế bị thần hạ ép buộc không có đường trốn, chỉ có thể đem vùi mặt xuống đệm, tay cầm lấy lông cừu, chết cũng không chịu xoay đầu: “Nếu Thái phó làm ẩu, trẫm sẽ hô to cho cả nơi này biết Thái phó đang làm gì với trẫm!”

Niếp Thanh Lân không nói dối, lều này tuy làm từ ba tầng da trâu thuộc, nhưng hiệu quả cách âm không thể bằng tường gỗ. Nếu có âm thanh, thị vệ bên ngoài hoàn toàn có thể nghe được một chút động tĩnh.

Nhưng Thái phó sao có thể đem mấy lời uy hiếp của nàng để ở trong lòng, nhìn bé con đang vùi đầu, mông hơi vểnh lên, đưa tay sờ nơi vẫn va vào mình ở trên lưng ngựa, cảm xúc quả thật rất tốt, rất mềm mại.

Trong lòng hắn biết bé con không thích mình, nếu thật sự ép buộc thì cũng không ổn. Nhưng bây giờ hắn thật sự là không nhịn nổi nữa rồi, giả vờ làm quân tử cũng không được.

Dứt khoát đè lên người Hoàng đế, nắm lấy bàn tay nhỏ bé như không có xương, ngậm lấy vành tai xinh xắn nói: “Hoàng thượng không muốn thần hầu hạ Hoàng thượng, vậy thì mời Hoàng thượng đến khinh bạc thần là được rồi”

“…”

Ngoài lều, thị vệ đứng cách trướng ba trượng, lúc mới bắt đầu còn nghe thấy vài tiếng kêu sợ hãi của Hoàng đế xuyên qua trướng truyền ra ngoài, về sau thì im lặng hơn một canh giờ.

Nguyễn công công cùng tùy tùng đến đây, tính toán thời gian thấy đã đến lúc Hoàng thượng và Thái phó dùng bữa rồi. Trùng hợp là hôm qua tướng sĩ săn được con hươu sao liền dâng lên Thái phó.

Chỗ thịt tốt nhất được đầu bếp cắt mỏng như cánh ve, xếp chồng lên chiếc mâm bằng vàng, chỉ chờ đến lúc dùng bữa thì nhúng vào nồi canh gà nóng hổi, trở qua lại vài cái, tươi ngon mười phần, là món ăn thích hợp nhất khi dã ngoại cắm trại.

Thái phó không gọi, hắn cũng không dám đi vào, chỉ có thể đứng ở bên ngoài chờ.

Qua gần nửa canh giờ, Thái phó mới lười biếng để cho Nguyễn công công tiến vào hầu hạ.

Nguyễn công công nâng một khay trà nhỏ tiến vào doanh trướng, đụng vào màn cửa, mùi vị quen thuộc của việc kia trong cung đình làm lão hoạn quan run lên.

Tiểu Hoàng đế mệt mỏi, đang đắp chăn mỏng trùm qua đầu, ngủ không nhúc nhích.

Thái phó đại nhân ngồi bên giường, vạt áo nửa mở lộ ra cơ ngực rắn chắc, tấm đệm đắp bên hông, nhận lấy chén trà nhẹ nhàng uống một ngụm nói: “Lấy quần áo cho bản Hầu thay”

Bởi vì đi du ngoạn ở vùng ngoại ô, các quản sự đều mang quần áo dự bị trong rương đặt ở trong doanh trướng, chuẩn bị cho bất kì tình huống nào.

Nguyễn công công khom người cúi đầu đi qua, bên giường có cái quần ướt, còn có mấy cái khăn bẩn, đi đến trước rương, mở ra tìm áo lót và quần áo ngoài của Thái phó, bày trên giường liền lui ra ngoài.

một lúc lâu sau, cuối cùng Hoàng thượng cũng tỉnh ngủ, miễn cưỡng đứng lên, ngoại trừ cổ áo có hơi mở ra thì quần áo vẫn còn chỉnh tề, nhưng khi rửa tay thì lấy dầu hoa hồng lề mà lề mề chà xát tay cả buổi.

Chờ đến lúc truyền thiện, Nguyễn công công đột nhiên phát hiện, bàn tay cầm đũa ngọc của Hoàng đế liên tục run rẩy, mãi mới gắp được thịt trong đĩa, lại trơ mắt bất lực nhìn nó rơi xuống dưới chân.

Cuối cùng vẫn là Thái phó không nhìn được, tự mình gắp thịt nửa dỗ dành nửa khích lệ cho Hoàng đế ăn.

Lúc trở lại tẩm cũng đã là giờ đốt đèn. Tay mềm của Niếp Thanh Lân vẫn còn ê ẩm, vẫn không hoạt động bình thường nổi. Hôm nay An Xảo Nhi khôngđược đi cùng, ra ngoài nhỏ giọng hỏi tiểu thái giám: “Hoàng đế cưỡi ngựa bao lâu? Lại trở nên mệt mỏi như thế?”

Hôm nay bọn thái giám trong nội cung đều bị Nguyễn công công tỉ mỉ nói qua, hỏi một hồi lâu cũng không biết lý do.

Cuối cùng cũng không có cách nào, lúc tiểu chủ nhân vừa nằm trên giường êm vừa uống trà nhịn không được lải nhải: “Hôm nay sao lại như vậy? Sao Thái phó lại để cho thánh thượng mệt mỏi như vậy? Rốt cuộc là cưỡi ngựa nắm dây cương bao lâu để cho tay run như thế này?”

Niếp Thanh Lân cười khổ, nhìn chằm chằm vào khói hương đang bay lượn lờ ở cạnh bàn, ngồi ngốc một lát, thở dài: “Ai, dây cương vừa to vừa dài…”

thật ra, sở dĩ Thái phó đưa ngựa cho Hoàng thượng, ngoài lý do mình đập nát cái bàn trước mặt Hoàng đế, muốn dốc sức nịnh nọt hàn gắn quan hệ thì quan trọng nhất là lần đua ngựa mỗi năm một lần vào đầu xuân sắp tới rồi.

trên triều đình, quan to trên nhị phẩm có thể mang theo nữ quyến cùng các vị tần phi trong nội cung của Hoàng đế mở tiệc bên hồ, giơ roi thúc ngựa, cùng vui đùa phẩm rượu, đây cũng là cuộc sống tung tăng như chim sẻ sau một mùa đông bị đè nén của các nữ quyến quý tộc.

Mấy ngày nay lúc Thái phó đến tìm Hoàng đế đều bị ăn bế môn canh không mềm không cứng. Lần này ngay cả cười tiểu Hoàng đế cũng không cho Thái phó.

Nếu là bình thường, Thái phó đã giận từ lâu, bàn trà lại nát thêm vài cái. Nhưng lần này Thái phó lại rất hòa ái, dù tiểu Hoàng đế có trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn như thế nào thì khuôn mặt tuấn tú của lão nhân gia chưa từng trở mặt.

Vào ngày đua ngựa, đường đến Yến Tử Hồ đã sớm được niêm phong. Trong phạm vi trăm dặm đều có treo lụa vàng.

Đài xem đua ngựa đã sớm được dựng trên Yến Tử Hồ. Ngoại trừ Hoàng đế, quan nhất phẩm triều đình cũng có thể mang theo người nhà đến xem toàn bộ tình huống trận đua ngựa.

Vì Hoàng đế không có phi tần nên gọi mấy phi tử không vào lãnh cung của tiên hoàng ra tiếp khách, hậu cung xem như có đủ.

Trong cung Vân phi đã im lặng từ lâu, lần này cuối cùng cũng lộ mặt, chỉ là vẻ mặt không còn sự tươi đẹp của ngày xưa, quần áo trên người nàng ta cũng lộ ra vẻ già nua.

Niếp thanh Lân kín đáo liếc nàng ta một cái, trong lòng thoáng than thở. Cho dù không bị đày vào lãnh cũng thì thế nào, hôm nay các phi tử của tiên hoàng ngay cả phong hào thái phi cũng không có, dù các đại thần có dâng tấu lên Thái phó thì cũng bị bác bỏ ngay.

Thái phó hạ một quân cờ tốt, hắn dốc hết sức làm tiên đế trở nên nhạt nhòa.

Hôm nay Vệ Lãnh Hầu làm chủ việc nước, triều đình phải biến đổi, lại miễn giảm năm năm lao dịch cho dân chúng, so sánh với hôn quân trước kia quả thật là khác nhau một trời một vực. Dân chúng Đại Ngụy chỉ biết Vệ Lãnh Hầu mà khắp nơi lại đều không biết có tân đế.

Lúc nói chuyện phiếm với Trương thái y, nghe nói dân gian nam bắc còn lưu truyền một phiên bản: Minh đế nước Ngụy là sát tinh hạ phàm loạn thế, con cái tất nhiên là bạo quân, thời điểm hoàng tử trộm sửa lại thánh chỉ, ép chết thái tử tiền triều mới giành được thiên hạ. Mà Thái phó là Võ Khúc tinh hạ phàm, lập lại trật tự, cứu dân chúng Đại Ngụy khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Lúc ấy Niếp Thanh Lân nghe được rất vui, liền hỏi Trương ngự y, nếu tính toán như vậy thì mình là ngôi sao nào?

Thái y chất phác trung thực, ngây ngốc nhìn khuôn mặt thanh lệ của tiểu Hoàng đế, thành thực đáp, căn bản là không có chuyện gì về tân đế. Có lẽ trong mắt Thái phó, mình chỉ là hạt bụi vướng trên long ỷ, chỉ cần thổi một hơi là đủ, còn bàn đến chuyện sao trăng trên trời làm gì?

Quét mắt một vòng nhìn phi tần của phụ hoàng sát tinh để lại, Niếp Thanh Lân lại chuyển qua nhìn Võ Khúc tinh đang hớn hở như gió xuân.

Hôm nay Thái phó đại nhân mang theo rất nhiều gia quyến. Ngoại trừ Tứ phu nhân, Vân Hương thì còn có một vị tiểu nương tử xinh đẹp.

Nghe nói, đó là thiên kim Đổng Diệu âm của chủ quan hộ bộ Đổng đại nhân, chẳng những đôi má mềm mại, mà tuổi còn rất trẻ, không đầy mười sáu. Nghe nói mới đến phủ Thái phó, rất được sủng ái, rất có thể cho nàng làm chính thất.

Thái phó nhìn những con ngựa đang chiến đấu trên mã trường, tân thiếp Diệu âm ở bên cạnh cũng săn sóc, dùng chén bạch ngọc đổ rượu bồ đào do Tây Vực tiến cống, bàn tay nhỏ bé duỗi ra, nhẹ nhàng đưa tới miệng Thái phó đại nhân.

Thái phó đại nhân nhìn chăm chú, bắt lấy tay ngọc thon thon uống một hơi cạn sạch chén rượu, thuận tay nắm vai Diệu âm, thoải mái cười to cùng các đồng liêu bên cạnh.

Vệ Lãnh Hầu ôm nhẹ Ngũ phu nhân trong ngực, vẻ mặt được sủng ái lại ngượng ngùng, nhìn sang Tứ phu nhân đang cắn chặt hàm răng trắng ngà, vặn khăn trong tay đang ngồi lẻ loi một mình, sắc mặt tối tăm lại giống như tỷ tỷ thứ xuất của nàng.

Lúc này còn chưa được bao lâu, dung nhan kiều mỵ vẫn còn, gối còn chưa lạnh đã thất sủng như vậy. Nếu có một ngày Võ Khúc tinh kia chính thức ngồi lên điện Kim Loan, xây dựng hậu cung. Có thể tưởng tượng được cảnh hồng nhan đấu tranh trong đó ghê gớm đến mức nào!

Đợi đến khi trận đấu kết thúc, Thái phó đại nhân buông giai nhân trong ngực ra, dặn dò nàng nên giao thiệp cùng gia quyến của các vị quan viên khác, sau đó đứng dậy đến gần Hoàng thượng, hạ giọng nói: “Chiều rồi, thần và Hoàng thượng vào doanh trướngnghỉ một lát”

Niếp Thanh Lân tự mình làm theo yêu cầu của Thái phó, hiểu ra rất nhiều chuyện, tối thiểu những tiếng kì quặc phía sau rèm cửa, tiếng ván gỗ kẽo kẹt trong mấy cuốn sách đọc để tiêu khiển cũng đã hiểu biết một hai.

Chả trách phụ hoàng lại mê muội vì cái này, thì ra là rất đa dạng!

Mà Thái phó trước mắt này là sắc tinh đầu thai, cô nương nào rơi vào trong tay hắn, dù quần chưa cởi, áo chưa kịp thoát thì trinh tiết cũng đã bị phá hủy hơn nửa rồi.

Nghĩ vậy, tiểu Hoàng đế mỉm cười nói: “Ngày đầu xuân trẫm muốn phơi nắng một lúc, nếu Thái phó mang theo gia quyến thì nên mang các nàng đivào doanh trướng nghỉ ngơi một chút”.

Thái phó nghe những lời ấy, hơi cau mày, sau đó lại giãn ra, trở về từ lần cưỡi ngựa ngày đó, Long Châu vẫn khó chịu với mình.

Cũng trách chính mình lần đấy quá gấp gáp, từ khi gặp bé con liền đi vào ma đạo, vẫn không thân cận với thiếp thất trong phủ, dù Ngũ phu nhân mới nạp vào cửa cũng không có hứng sủng hạnh. Dục vọng tích tụ thì sẽ tràn, lớp sóng sau cao hơn lớp sóng trước, dọa tiểu Long Châu không hiểu sự đời. Cho nên tất nhiên sẽ tha thứ việc khó chịu với hắn mấy ngày nay.

Nhưng hôm nay chư vị đại thần đều ở đây, dù mình vô lý cũng đâu thể lừa gạt thánh thượng vào doanh trướng làm chuyện gì! Bé con có cần dùng kế ấy để tránh mình như rắn rết không?

Ngay lập tức, Thái phó vốn không được coi là người có tính tình khoan dung bắt đầu không thoải mái.

Nhưng nghe Hoàng đế nói xong đoạn sau, Thái phó lại cảm thấy có chút giật mình, trong lòng buồn cười nói: Bảo bối Long Châu của mình cũng mảnh mai giống phụ nhân bình thường, cũng học tranh giành ăn giấm chua, không lẽ muốn biến thành nữ nhi như người ta sao?

Liền nhắm mắt phượng, âm thanh lạnh đi vài phần: “Thần vẫn cảm thấy Hoàng thượng không nên phơi nắng, thỉnh thánh thượng theo thần vào doanh trướng”

Niếp Thanh Lân thấy Thái phó thực sự tức giận, lập tức buông bánh ngọt táo đậu xanh đã ăn hết một nửa trong tay ra, bột bánh trên miệng cũng không lau, ngoan ngoãn đi theo Thái phó vào doanh trướng.

Lúc đi vào, cũng không đợi nàng ngồi vững, Thái phó lạnh lùng hỏi thăm: “Hoàng thượng đang muốn dằn mặt thần sao?”

Niếp Thanh Lân rất muốn khóc: “Ái khanh có cho hoàng tộc Niếp thị chút mặt mũi nào sao, trẫm thật sự là không có mặt mũi để trưng lên đâu!” Thế nhưng bên ngoài lại cung kính nói: “Vừa nãy ăn bánh ngọt quá ngon, trẫm không bỏ được, trẫm biết sai rồi, Thái phó đừng tức giận.”

Thái phó biết rõ bé con nói là biết sai, nhiều lắm là ở trên khóe miệng, không bao giờ để tâm. Tuy trong lòng vẫn còn buồn bực nhưng nhìn bé con vẫn còn lè lưỡi liếm bột ở khóe miệng, vừa bực vừa buồn cười, khuôn mặt sa sầm vừa nãy liền trở lại bình thường, híp mắt phượng nói: “Thân là vua một nước, nhưng hết một nửa tâm tư đã nghĩ đến chuyện ăn, đã vậy ăn nhiều như thế nào cũng không mập được, nhìn ngài xem có giống quân vương của một nước không?”

Lần này Niếp Thanh Lân thật sự cảm thấy Thái phó nói rất đúng, nói không chừng mình là sao đói hạ phàm, ăn luôn nửa giang san mục nát còn sót lại của sát tinh phụ hoàng nhà mình để lại, giúp Võ khúc tinh một tay. Cũng không biết tương lai khi mấy người ấy quay về Thiên Cung, người có tài ăn nhiều như mình có được một phong bao lì xì của Võ Khúc tinh hay không?

“Trẫm mất lễ nghi trước mặt các quan lại mà không biết, may mắn có Thái phó nhắc nhở, Thái phó đại nhân thật sự là hi vọng của trẫm, là rường cột của quốc gia…”

Đáng tiếc, lần này còn chưa tâng bốc xong đã bị Thái phó thô lỗ kéo vào ngực: “Tâm ý của vi thần đối với Hoàng thượng, có nhật nguyệt chứng giám, nhưng Hoàng thượng nên biết nam nữ hữu biệt, cho dù trong lòng thần coi Hoàng thượng là báu vật quý giá nhất, nhưng chủ mẫu trong phủ phải là nữ tử. Hoàng thượng không cần phải học nữ tắc như người ta, theo nữ tử hẹp hòi ăn giấm chua ghen ghét, lại là hạ thấp thân phận của mình.”

Tiểu hoàng để chớp chớp mắt, mãi mới hiểu được ý của Thái phó. không hổ là người muốn làm việc lớn, có khí phách!

Nàng muốn giải thích với Thái phó, mình không có sa đọa đến mức ăn giấm chua cùng một đám thiếp thất trong phủ của hắn, nhưng nghĩ lại lời này cũng hơi làm mất mặt Thái phó, giống như nghi ngờ mị lực nam nữ đều yêu của Thái phó, tranh thủ sửa lời nói:

“Trẫm nhớ kỹ, về sau Thái phó ôm vợ nạp thiếp, trẫm tuyệt đối không can thiệp và chuyện trong nhà của Thái phó đại nhân. Nhưng nếu Thái phó dám nắm tay của mỹ thiếu niên nào đó ở trước mặt trẫm, trẫm… nhất định sẽ cào mặt thằng kỹ nữ phóng đãng kia!”

Từ “kỹ nữ phóng đãng” này là vốn là Hoàng thượng mới học được ở trong một cuốn sách về chuyện tình yêu. Bốn chữ đơn giản, nói năng có khí phách, lúc ấy nàng học ngữ điệu của người đàn bà chanh chua nhiều lần, luyện tập nhiều lần, không nghĩ là sẽ được dùng nhanh như vậy.

Quả nhiên là học thì sẽ có chỗ dùng!

Học thức “uyên bác” này lập tức làm Thái phó đại nhân thay đổi nét mặt, khuôn mặt lạnh lùng, mặt phượng hơi trừng, môi mỏng khẽ mở, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi học được loại từ ngữ bẩn thỉu này ở đâu?”