#26: Chương 26


Thoáng bình ổn lại xao động trong lòng, Thái phó ngồi xuống mép giường, cầm lấy tay tiểu Hoàng đế đầu tóc đang hỗn loạn, chợt thấy dưới chăn lộ ra thường phục của Hoàng đế, hỏi:

“Sao hoàng thượng còn chưa thay áo ngủ?”

Nội tâm Hoàng đế thầm oán: Còn không phải vì ái khanh không có việc gì luôn tới đây la cà sao sao?

Nhưng trên mặt cũng chỉ cười nhẹ: “Trẫm lo lắng vừa rồi Thái phó có thể bị thương, đoán chắc một lúc nữa Thái phó sẽ quay lại, nên để nguyên quần áo nghỉ ngơi một lát, không ngờ lại ngủ thiếp đi.”

nói xong lại miễn cưỡng mở ra môi anh đào ra ngáp một cái, lúc nãy ở trong trà lâu chỉ ăn một ít phù dung cao, chưa được ăn uống đầy đủ, trong lúc nhất thời máu không kịp lưu thông, cả người cảm thấy lười biếng.

Vệ Lãnh Hầu nhìn bộ dáng tinh thần Niếp Thanh Lân không thoải mái, nghĩ rằng việc vừa rồi nhất định đã làm hắn sợ, nếu không phải đúng lúc mình quay lại, Hưu Đồ Liệt kia thật sự sẽ cả gan làm loạn cướp người đi.

Nếu tên man di kia cởi quần áo tiểu Long Châu ra lại phát hiện hắn là nam hài, kia... Suy nghĩ một chút chắc chắn Hưu Đồ Liệt sẽ thẹn quá hóa giận, giết người diệt khẩu...

Đột nhiên Niếp Thanh Lân phát hiện sắc mặt Thái phó đại nhân không được tốt lám, sợ hắn lại muốn gây sự với mình, vội vàng nâng cao tinh thần, nói: “Lúc nãy trẫm thấy tên man di kia đánh mấy quyền rất mạnh vào trên người Thái phó, có chỗ nào bị thương không? Đúng rồi, Trương ngự y có cho trẫm một ít thuốc bôi mỡ được tinh luyện từ dầu rái cá Tuyết Liên, tiêu trừ vết bầm rất tốt.”

nói xong, nàng liền sai An Xảo Nhi đang đứng ở bên cạnh đi lấy hòm thuốc, đưa cho Thái phó đại nhân.

Trong mắt phượng của Thái phó có tia sáng vụt qua, chậm rãi nói đầy ẩn ý: “Nếu không phải Thánh Thượng nhắc nhở, vi thần cũng không chú ý trênngười có chút đau...”

nói xong liền cho đám người An Xảo Nhi lui ra ngoài, sau đó liền cởi ngoại bào của mình ra...

Tiểu Hoàng đế cảm thấy Thái phó đại nhân đã hiểu sai ý của mình, vốn là nàng muốn đưa thuốc mỡ để cho Thái phó cầm về quý phủ, tìm một thiếp thất dịu dàng chăm sóc, muốn bôi thuốc thế nào thì bôi như thế.

Nhưng Thái phó đại nhân cởi y phục xong liền tự nhiên chen lên long sàng, vây mình giữa hắn và vách tường...

Tư thế này là muốn nàng “Ngự thủ thân phu*”sao?

*Tự tay hầu hạ, sở dĩ dùng ngự thủ là vì nữ 9 là vua

Đợi cho Vệ hầu cởi hết quần áo, lộ ra một vệt máu đọng lớn trên bụng rắn chắc của hắn, rốt cuộc những oán thầm trong lòng Niếp Thanh Lân đã biến mất.

Lúc này nàng mới phát hiện, nam nhân làm như không có chuyện gì bên cạnh đã trúng không ít trọng quyền của tên man di kia, vậy mà hắn vẫn có thể nhịn được, lúc ấy ngay cả hừ cũng không hừ nửa tiếng.

Mặc dù chuyện hôm nay là chuyện ngoài ý muốn, Vệ Lãnh Hầu hoàn toàn không cần tự mình động thủ, nhưng hắn lại là người chạy tới đầu tiên, Niếp Thanh Lân biết Thái phó có ý đồ khác với mình, cũng đang là thời điểm mới mẻ, nhưng tóm lại hôm nay hắn đã dùng thân giúp mình vượt qua nguy hiểm, đúng là mình đã thiếu hắn một phần nhân tình.

Lập tức yên lặng nhận lấy hộp thuốc mỡ, xoay cái nắp khảm mã não ra, dùng ngón tay lấy một ít thuốc mỡ thảo dược màu xanh nhạt, hít sâu một hơi, đem nó xoa loạn lên trên các bắp thịt rắn chắc kia.

Thuốc mỡ này thật sự là thuốc tốt, bôi lên da thịt ấm áp liền tan chảy thành chất lỏng mát lạnh, không chỉ vậy, chỉ chốc lát liền ngấm vào trong da thịt, ngón tay sờ đến chỗ vừa bôi thuốc, trước đó ẩm ướt một mảng, thoáng cái đã bốc hơi thành một mảng khí lớn.

Niếp Thanh Lân ép bản thân mình bôi xuống cái chỗ nóng như sắt kia, sau khi vội vàng bôi loạn đều đều, liền lấy cớ rửa tay đi xuống khỏi long sàng.

Nhưng khi vừa vượt qua thân thể Thái phó đại nhân đi xuống, bỗng nhiên thấy trời đất chao đảo, lập tức biến thành nằm dưới thân Vệ Lãnh Hầu.

“Thái phó... còn có chuyện gì...” Còn chưa nói hết câu, ngay lập tức bị biến mất phía trong đôi môi.

Trong lúc nhất thời Niếp Thanh Lân bị môi lưỡi cuốn lấy, trong lòng âm thầm kêu khổ, nụ hôn lần này không giống mấy lần trước, bàn tay Thái phó lại đang sờ về hướng bộ ngực của mình.

Tuy rằng bên trong được quấn rất nhiều lớp vải bố, nhưng nếu sờ tay vào ngực, thân phận nữ nhi của mình không phải sẽ bị bại lộ sao?

Vì thế vội vàng cắn vào môi Thái phó một cái.

Vệ Lãnh Hầu cảm thấy môi hơi đau, đứa trẻ kia lại giống như mèo con dám cắn hắn, không khỏi khẽ ngẩng đầu, hơi bất mãn nhìn con mèo nhỏ đangnằm trong ngực kia.

“Thái phó cũng muốn giống như tên man di kia, muốn làm nhục trẫm sao?”


Đây là lần dầu tiên Vệ Lãnh Hầu bị người ta cắn nát đôi môi, lau vết máu và vết nước bọt trên môi, trong lòng giận tái mặt, nhưng nhìn bộ dáng cùng vẻ mặt ủy khuất của đứa trẻ kia, cuối cùng cũng không đành lòng, chẳng qua là lời nói lạnh đi vài phần: “Vi thần luôn đối đãi với Hoàng thượng như trân bảo, không nghĩ rằng Hoàng thượng lại đánh đồng vi thần với tên man di kia...”

Niếp Thanh Lân giãy dụa ngồi dậy, ôm sát chăn trước người nói: “Nếu Thái phó đại nhân đã thay trẫm chọn lựa hiền phi, dĩ nhiên không lâu nữa sẽthành hôn, khanh là trọng thần triều đình, lại ép buộc trẫm cùng ngươi... cùng ngươi...”

Ngược lại Thái phó vô cùng thong dong, nửa nằm ở trên long sàng, y phục trước ngực phanh ra, thân hình cao lớn nghiêng người dựa vào trụ giường, khẽ nhếch khóe miệng hỏi: “nói đi, thần ép Hoàng thượng làm gì?”

Tiểu Hoàng đế cũng là bất chấp ngượng ngùng, hít mạnh một hơi: “Làm hành động trái với luân thường đạo lý! Khanh thật sự là không sợ bị văn võ trong triều biết.”

Thái phó cảm thấy thói quen giả vờ như nhu thuận hàng ngày của bé con hiếm khi bị mình bức đến chân tường, lộ ra móng vuốt mềm mại, khoa chân múa tay phô trương thanh thế với mình, bộ dạng quả thật rất đáng yêu.

Mặc dù muốn kéo đứa trẻ này vào trong ngực ngay lập tức, nhưng câu hỏi của Thánh thượng không thể không trả lời, liền nghiêm trang nói: “Ngô Các lão uổng công cả đời đọc tứ thư ngũ kinh, chẳng lẽ lại không hiểu chuyện đến vậy sao? Quốc tang vừa qua, bệ hạ vẫn còn đang chìm trong bi thương, nào có tâm tình cử hành đại hôn, thần đã thay Hoàng thường khiển trách Ngô Cảnh Lâm, đợi sau khi kết thúc 3 năm chịu tang, đến lúc đó mới suy tính đến chuyện hôn sự của Hoàng thượng...

Tuy nhiên, Thánh Thượng đang lúc tuổi trẻ, khó tránh khỏi những lúc không khống chế được, thần có thể giúp đỡ bệ hạ cai quản thiên hạ, san sẻ công việc với Thánh thượng, thậm chí có thể giải quyết u sầu nơi hạ thân của long thể, không tiếng oán than!”

Niếp Thanh Lân nghẹn họng nhìn trân trối, cái tên Thái phó lãnh huyết kia sao lại có thể dùng bộ mặt nghiêm trang để nói ra những lời hoang đường vô liêm sỉ như vậy? Đúng là đệ nhất vô lại của Đại Ngụy!

Đúng lúc này, bụng Hoàng đế bỗng nhiên kêu to, những tiếng ùng ục vang dội, Thái phó thu hồi ánh mắt trêu cợt, khẽ chau mày: “Hoàng thượng lại không dùng cơm đúng giờ?”

Sau khi hắn nghe lời nói bậy từ miệng thầy bói kia, vẫn lo lắng đến thân thể suy nhược của Long Châu tử, ngay cả đại sư hàng đầu cũng đã mời về, sau khi chỉnh trang lại y phục, liền phân phó cung nhân chuẩn bị đồ ăn.

Bởi vì lúc nãy Long Châu tử ngủ thiếp đi, thân đều trở nên mềm nhũn, hơn nữa ngay cả y phục cũng không cởi, cứ như vậy mà ngủ, Vệ Lãnh Hầu lo lắng hắn xuống giường sẽ bị lạnh. Liền kêu tiểu thái giám mang đến một cái bàn được mạ vàng khéo léo, đặt ở trước long sàng, trên bàn bày bốn cái đĩa nhỏ, đồ ăn này đều là do An Xảo Nhi an bài dựa theo khẩu vị của tiểu chủ nhân. một đĩa rau xanh tươi, rưới lên một ít tương mỡ gạch cua được ngâm từ mùa thu, cùng một thìa canh nóng đậm đặc màu trắng. một đĩa khác là thịt muối phơi khô, được xé ra thành những miếng nhỏ rắc lên ăn cùng với cơm, đĩa còn lại là tôm bóc vỏ trộn với đậu mầm, ngoài ra còn có một chén canh đậu hũ lá sen nhỏ.

Vệ Thái phó không đói bụng, chỉ ngồi một bên nhìn tiểu Hoàng đế ăn, chờ đến khi tất cả các món đã được bê ra hết, nhưng nhìn thấy những món ăn thanh đạm thì chau mày. Lượng đồ ăn ít như vậy, Niếp Thanh Lân kia chỉ vội vàng ăn cái miếng là đã ăn xong.

Thái phó cảm thấy thói quen ăn cơm này của Thánh Thượng thật sự không tốt, liền chỉ chỉ những món còn lại nói: “Ăn hết những món này đi.”

Niếp Thanh Lân vẫn còn sợ chuyện lần trước bị hắn ép ăn đến no căng cả bụng, hiện tại xem Thái phó lại muốn như thế, mím môi nói: “Thái phó muốn trẫm no chết sao?”

Thái phó cũng không cho phép cò kè mặc cả: “Thánh Thượng đừng để thần phải phiền lòng, lúc nào cũng gầy yếu như vậy, thật sự là đè nhẹ một cái là sẽ vỡ...”

“...” Niếp Thanh Lân cảm thấy gò má đều đã nóng bừng, theo ý của nịnh thần tặc tử này, nếu hiện tại không phải bản thân mình nuôi mãi cũng khôngbéo, thì hắn một khắc cũng sẽ không chờ, sẽ tiếp tục làm cái việc càn rỡ không thành kia!

Nguyễn công công ở bên ngoài phòng chờ đợi, thỉnh thoảng có thể nghe thấy đôi câu vài lời từ bên trong.

Lão tự tin rằng mình ở trong cung đã lâu, cho dù là những chuyện không thể tưởng tượng nổi, nhưng trong cái thâm cung kỳ quái này chuyện gì cũng có thể xảy ra?

Gần đây ở trước mặt hoàng thượng Thái phó luôn rất ôn hòa, thập tứ hoàng tử bình thường luôn cẩn thận chặt chẽ kia, hình như khi nói chuyện với Thái phó cũng khá thoáng..., không những vậy ngay cả lúc giơ tay nhấc chân cũng có chút tùy ý.

Nhìn như vậy, ai cũng sẽ cảm thấy có một chút mập mờ...

Nguyễn công công nghĩ vậy, nhìn trộm sắc mặt An Xảo Nhi đang châm trà ở đối diện hình như không tốt lắm, âm thầm xấu hổ chính mình lại có thể suy nghĩ đến mức độ này, vụng trộm dùng ống tay áo lau mồ hôi trên thái dương, chỉ hận mắt mình sao không mờ đi một chút, cái gì cũng không nhìn thấy thì mới có thể sống yên ổn.

Huyền... Huyền Tôn đời thứ tư của Đại Ngụy đã tu luyện ở môn phái nào? Mà ngay cả yêu Giao như Thái phó cũng phải quy hàng...

Trước đây Nguyễn công công có chút thất lễ với hoàng thượng, nhất thời trong lòng cảm thấy sợ hãi.

Thái phó và Hoàng thượng dùng cơm xong, một lát sau, mới từ trong tẩm cung của Hoàng thượng đi ra.

Ra đến cửa, Thái phó thấy trong viện có một gốc mai đã bị khô, chắc là hai ngày nay đã trở thành nơi để chú mèo nhung mài móng vuốt, làm tổn hại vỏ cây, một nửa vườn hoa cũng bị rụng.

Thái phó nhíu mày, lúc trước vườn mai này khá đẹp mắt, nhưng hiện tại xem ra mai và “không còn” đồng âm, đây cũng không phải điều may mắn, mà giống như một lời nguyền rủa.

Vì thế mở miệng nói: “Những đồ vật đoản mệnh thế này sao lại có trong tẩm cung của Hoàng thượng? Mau nhổ sạch đi, chọn những vật có tuổi thọ dài, mới có thể chấn ở trạch viện lớn thế này.”



*chỉ cây dâu mà mắng cây hòe: ý nói mặt ngoài thì mắng người này nhưng thực tế là muốn mắng người kia

Nhưng lúc này cả đầu đầy mồ hôi, mới hiểu ra, thầm mắng mình là đồ hoạn quan già sống uổng phí, hiện tại đã cưng chiều thành dạng gì rồi? Ngay cả trong sân cũng không được có cành lá suy tàn! Trước đây sao mình không nghĩ đến chuyện này?

Vì thế vội vàng cười đáp: “Nô tài đáng chết, đáng ra phải sớm nghĩ đến việc thay đổi, trong Ngự Hoa Viên mới đưa tới một gốc Hải đường, màu sắc thuần hiếm có, đợi qua hai ngày nữa, trời ấm lên một chút, nô tài sẽ sai người mang đến, đến lúc đó hoàng thượng có thể ở dưới bóng cây hóng mát, nhìn thấy những đám hoa cỏ được trồng này, khẩu vị chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều.”

Thái phó gật gật đầu, đi rồi vài bước, bỗng dừng lại, xoay người lạnh lùng nhìn chằm chằm Nguyễn công công.

Nguyễn công công sợ tới mức chân đã mềm nhũn, lập tức quỳ gối xuống: “Thái... Thái phó, có phải tiểu nhân đã làm sai điều gì, xin đại nhân trừng phạt, nhưng xin đừng nhìn nô tài, nô tài vốn yếu đuối, đã sắp tè ra quần...”

Thái phó nhìn Nguyễn công công kia thật ra rất biết thức thời nói sợ hãi, mới rũ nửa mí mắt nói: “Bản Hầu không thể trông coi được đầy đủ những việc trong cung, chuyện lớn chuyện nhỏ trong cung muốn Nguyễn công công quan tâm nhiều hơn, nếu cơm áo của Hoàng thượng bị thiếu hụt, nhanh chóng tìm cách khắc phục. Nhưng nếu kim danh của thánh thượng bị bôi nhọ, không phải là máu đen của đám nô tài là có thể rửa sạch được.

Xem xét chọn lựa lại những người bên cạnh Hoàng thượng, nếu những người kia lắm điều nhiều chuyện, ngươi cũng không cần bẩm báo, trực tiếp dùng gậy đánh chết là được, nếu là những người hiền lành trung thành, thật ra có thể cất nhắc một chút...”

Lần này Nguyễn công công hoàn toàn nghe hiểu được, đầu úp ở phiến đá trên mặt đường, trong lòng hiểu rõ: Những gièm pha trong cung, nếu bị truyền ra ngoài nửa chữ, mạng già của mình coi như chấm hết...

Qua hai ngày sau, là đại điển lâm triều mỗi đầu tháng.

Bởi vì có sứ thần Hung Nô diện thánh, Niếp Thanh Lân không thể không lộ diện.

Đợi đến khi tiểu thiên tử một thân long bào, lưu miện* rườm rà ngồi trên long ỷ*, sứ thần Hung Nô kia rất càn rỡ quan sát tân hoàng Đại Ngụy đangngồi phía trên.

*lưu miện: chuỗi ngọc trên mũ

*long ỷ: ghế của vua

Niếp Thanh Lân biết trong lòng hắn nghi ngờ cái gì, liền bình tĩnh cười với Hưu Đồ Liệt kia, trong nụ cười kia dường như có chút đùa cợt.

Hưu Đồ Liệt nhìn lướt qua những vị đại thần tôn nghiêm bên cạnh, dường như cũng không cảm thấy có điều gì bất ổn đối với vị thiên tử đang ngồi trên kia. Trong lòng vương tử Hung Nô này thật sự có một chút nghi ngờ không chắc chắn lắm, cho là mình không phân rõ trai gái, chỉ nghĩ thầm chẳng lẽ nam tử Trung Nguyên đều có bộ dạng thanh tú như vậy sao?

Các vấn đề tiếp theo đều do Thái phó toàn quyền phụ trách. Cho dù Vương tử Hung Nô nhiều lần bỏ qua Thái phó, muốn nói chuyện với mình, tiểu Hoàng đế cũng làm như không hiểu tiếng Hung Nô, lười biếng nhìn các đường cong của con rồng trên lư hương bên cạnh, vẫn ngẩn người, hoàn toàn không để ý tới Vệ Thái phó và Vương tử Hung Nô đang giương thương múa kiếm*.

*ý chỉ lời nói sắc bén, đối chọi gay gắt

Kỳ thật lần này Hung Nô muốn nghị hòa cũng kế hoãn binh bất đắc dĩ.

Lúc Ngụy Minh đế còn sống, mù quáng tin tưởng Vinh thượng thư, nghe hắn nói, sắp xếp vài vị tướng thân cận để loại bỏ Vệ Lãnh Hầu, làm cho quân Ngụy vốn đáng chiếm thế thượng phong bị tổn hại, kết quả qua mấy trận chiến binh lực bị tổn hại nặng nề, Ngụy minh đế vốn định nghị hòa, nhưng là hổ lang Hung Nô nào chịu từ bỏ miếng thịt béo đã đến miệng, liên tiếp duy trì xu thế áp sát.

Nhưng đợi đến lúc Vệ Lãnh Hầu nắm giữ triều cương, nội bộ Hung Nô đã xảy ra biến động.

Đệ đệ của Lão Đan Vu cấu kết với một vài quý tộc Hung Nô muốn soán quyền, mặc dù mấy người con trai của lão Đan Vu đã binh ổn phản loạn, nhưng đệ đệ hắn là Hưu Đồ Ngột đã bỏ chạy, đi thuyết phục mấy bộ lạc xung quanh đó, có ý muốn Đông Sơn Tái Khởi*.

*thành ngữ: ý nói tạm thời thất thế sau đó lại đắc thế.

Cho nên lão Đan Vu suy đi nghĩ lại, cần phải nhanh chóng kết thân với Đại Ngụy, bình ổn lại phản loạn trong nội bộ sau đó mới mưu đồ tiến về phía nam, vì thế liền phái con trai nhỏ của mình đến nghị hòa, đồng thời thám thính một chút tin tức của nước Đại Ngụy mới.

Vừa nhìn thấy, truyền thuyết về Vệ Lãnh Hầu trước đây đều là sự thật, vậy có chuyện gì đã xảy ra với tiểu Hoàng đế kia? Xem ý tứ của Vệ Lãnh hầu kia, chắc là đang duy trì một con rối!

Đêm hôm đó, người âm thầm giám thị sứ thần Hung Nô báo lại: Đám sứ thần Hung nô vào lúc vừa lên đèn*, nghênh ngang đi dạo kĩ viện lớn nhất kinh thành – Nghênh Xuân viện, gọi không ít tiểu quan đứng đầu đến hầu hạ…