#25: Chương 25


Cũng khó trách người đến nổi giận. hắn vốn đặt trước trà lâu này từ ba ngày trước, nhưng chưởng quầy mắt nhỏ, nhìn mấy vị khách đều là y phục bình thường, nhưng bên hông người phu xe treo biển hiệu phủ Thái phó, trong lòng liền biết rõ đây là khách quý mà ngày bình thường muốn nịnh bợ đều nịnh bợ không được, lại ham bạc mà Thái phó trả gấp ba lần liền nhận lời, suy nghĩ lát nữa sẽ đem tiền đặt cọc của khách trả lại một chút là được.

Nghĩ đến liền đau đầu, đã nói là gian lầu này do người khác bao, lại không chịu buông tha, cứ thế đi lên.

Sau khi Hưu Đồ Liệt sững sờ nhìn Niếp Thanh Lân, mặt sáng ngời, ôm quyền thi lễ với Niếp Thanh Lân: “Tại hạ không biết trên lầu có nữ quyến, có chỗ lỗ mãng, kính xin cô nương thứ lỗi!”

Thị vệ bên cạnh Niếp Thanh Lân đã sẵn sàng bày trận địa đón quân địch nghe vậy không chịu được hét lớn: “Mắt các ngươi bị mù sao? Đừng nhục nhã công tử nhà ta!”

Hưu Đồ Liệt lại không cho là đúng, chỉ cho là thiên kim quý phủ nhà ai ham chơi, cải trang nam đi du ngoạn không muốn bị người khác nhìn thấu, liền không xoay quanh đề tài này nữa, tiến lên vài bước chuẩn bị ngồi xuống đối diện Niếp Thanh Lân.

Thị vệ bên cạnh làm sao để người không có thân phận rõ ràng này lỗ mãng tiếp cận, lập tức rút đao tập kích, không nghĩ tới mấy tráng hán sau lưng cũng không phải loại ăn chay. một lát liền bắt hết thị vệ trói rất chắc, dẫm nát dưới chân.

Trong lòng Niếp Thanh Lân cũng có chút bối rối, nhưng cảm xúc của nàng cũng không lộ ra ngoài, biết rõ hiện tại bọn đạo tặc này đến không có ý đồ gì tốt. Đầu lĩnh kia nói chuyện coi như khách khí, nếu cùng hắn đánh nhau, không biết chưởng quầy dưới lầu có thông minh nhìn tình cảnh này mà báo quan hay không.

Lần này không có trở ngại, thân thể cao lớn của Hưu Đồ Liệt ngồi xuống đối diện tiểu Hoàng đế, cười nói với Niếp Thanh Lân: “không biết cô nương ở quý phủ nào, có hôn phối chưa?”

Niếp Thanh Lân nhìn người mày rậm, mắt sâu, mũi cao, nếu không kể đến lời nói và hành động càn rỡ thô lỗ của hắn thì đây cũng là một người dị tộc anh tuấn. Dù có thể nói được tiếng Hán nhưng hơi cứng. Xem xét đến việc hắn không cùng tộc, nhưng phương thức nói chuyện lớn mật trực tiếp như vậy cũng không chống đỡ được, trì hoãn chậm rãi hỏi: “không biết tại hạ đắc tội công tử ở đâu, khiến cho công tử làm khó dễ hạ nhân?”

trên thảo nguyên nữ nhi đều lớn mật và trực tiếp, đến giờ Hưu Đồ Liệt vẫn thấy dáng vẻ không kiêu ngạo không siểm nịnh của tiểu nữ tử này, cùng với dáng vẻ nữ tử Trung Nguyên nhăn nhó chế nhạo mà bình thường hắn vẫn thấy, thì khác nhau một trời một vực, trong lòng không khỏi ưa thích thêm vài phần, lập tức hạ quyết tâm: Cho dù cô gái này có hôn phối rồi cũng phải băm nát phu quân của nàng, đem giai nhân đoạt đến doanh trướng của mình, giúp mình sinh con dưỡng cái!

Nghĩ vậy, liền bắt lấy bàn tay mềm mại của giai nhân: “Tiểu thư nếu trả lời trung thực, tất nhiên ta sẽ thả bọn chúng, dùng lễ đối đãi, đến quý phủ cầu hôn. Nếu như nàng không trả lời, tại hạ đành phải đường đột, mang nàng đi trước, ngày sau chịu tội với nhạc phụ nhạc mẫu vậy…”

Mấy thị vệ bị bắt nghe được đều muốn hộc máu. Hoàng đế Đại Ngụy bị người ta xem là đàn bà để đùa giỡn. Cho dù chỉ là Hoàng đế bù nhìn cũng là ném đi thể diện của cả nước Đại Ngụy. Nếu tiểu Hoàng đế thật sự bị mấy người dị tộc lỗ mãng này bắt đi, nhà mấy người bọn hắn không thoát khỏi bị tịch thu tài sản truy sát cả nhà.

Nghĩ vậy, một trong những thị vệ bị áp lên mặt bàn hung ác cắn đầu lưỡi, mạnh mẽ xô vào người đàn ông đang giữ mình, chạy thẳng va mạnh vào cửa sổ, từ lầu hai ngã xuống.

Dưới lầu là phố xá phồn hoa, tiếp đến là một người từ trên không phi xuống, đám người bắt đầu ầm ĩ, rất nhanh liền truyền đến cửa Quốc Tử Giám.

một trong những thị vệ thiếp thân của Thái phó đang chờ ở cửa, thấy được trà lâu ở xa xa đang rối loạn, lập tức biến sắc, vội vàng chạy đi thông báo cho Thái phó.

Vệ Lãnh Hầu nghe xong, sắc mặt biến đổi, chạy như mũi tên ra ngoài. Thị vệ của hắn đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, không cần Thái phó phân phó, lập tức móc khẩu tiếu thổi vang báo hiệu.

Khẩu tiếu là do sắt tinh luyện tạo thành, lớn bằng nắm tay của người trưởng thành, một khi thổi, âm thanh sắc nhọn chói tai, vài dặm chung quanh đều có thể nghe thấy, tiết tấu khác nhau là những địa điểm khác nhau trong kinh thành.

Chỉ chốc lát liền nghe được tiếng khẩu tiếu ở những khu vực lân cận nhao nhao vang lên, như là lửa tín hiệu đem tin tức truyền khắp kinh thành. mộtnhóm quân tinh nhuệ do đích thân Thái phó bồi dưỡng chạy về hướng Quốc Tử Giám.

Lúc đội nhân mã tập trung tại trà lâu thì Vệ Lãnh Hầu đã tiến vào trà lâu được vài bước, nhìn chưởng quỹ té xỉu bên quầy như nhìn thứ bẩn thỉu, tiểu nhị bị dọa lạnh run người trốn dưới mặt bàn.


Hai nam tử dị tộc đang giữ cửa nhìn thấy có người đến liền ra tay chặn lại. Thái phó không muốn dây dưa lâu với bọn họ, ra tay cực kỳ hung ác, đánh vào chỗ tuyệt tử tuyệt tôn giữa hai chân, đau đến mức hai người đàn ông cao lớn thô kệch nằm thẳng ra đất lăn qua lăn lại, một tiếng cũng không kêu được.

Đến khi Thái phó lên lầu, nhìn thấy bàn tay nhỏ bé của Long Châu bị một người nam nhân cưỡng ép lôi kéo, mưa gió cuồn cuộn tụ ở trong mắt, lực đạo trong tay càng thêm thâm độc, sau khi nhào lên gỡ cánh tay hai người, nam tử cưỡng ép lôi kéo tay Hoàng đế cuối cùng cũng buông ra, nhưng lại nhìn chằm chằm vào người mới đến, ánh mắt sáng ngời.

Hưu Đồ Liệt biết người nam tử anh tuấn vừa lên lầu này, hơn nữa có thể nói là khắc cốt ghi tâm!

Năm đó, một quan văn Đốc Quân Đại Ngụy dẫn đầu một đội quân nhỏ, ngàn dặm tập kích, giết đại soái của Hung Nô, lấy thủ cấp như đang ở chỗ không người.

Năm đó Hưu Đồ Liệt đang ở trong quân rèn luyện kinh nghiệm, ngoài phẫn nộ ra thì còn có hiếu kỳ, thường xuyên trà trộn vào thành trấn biên thùy của Đại Ngụy, cách một đám người thấy được Vệ Đốc Quân đang cưỡi ngựa.

Lúc ấy Hưu Đồ Liệt liền hạ quyết tâm, sẽ có một ngày hắn san bằng Đại Ngụy, đem nam tử đang ở trên lưng ngựa kia đè xuống chém thủ cấp mới có thể quên đi chuyện nhục nhã ngày đó.

không nghĩ tới, hôm nay trong trà lâu này giáo huấn chưởng quầy không giữ chữ tín lại kinh động đến Vệ Thái phó hiện giờ quyền khuynh cả vương triều Đại Ngụy. Nữ tử vô song này chẳng lẽ là… Xem ra việc băm phu quân của nàng chắc sẽ gặp trắc trở một chút!

Nhớ đến mục đích mình đến kinh thành, Hưu Đồ Liệt biết rõ không nên trở mặt cùng Vệ Lãnh Hầu, lập tức ôm quyền nói: “Tại hạ là sứ giả được vua Hung Nô Hồ Luân Thiên Vu được cử đến để nghị hòa. không biết các hạ là…”

không nghĩ tới hắn còn chưa nói dứt lời, Vệ Lãnh Hầu đột nhiên chuyển động đánh đến, chiêu chiêu hiểm độc làm người ta không thể chống đỡ được.

Hưu Đồ Liệt cũng không phải dạng ngồi không, vội vàng tránh né, lại bị quyền phong xoẹt qua má làm cho đau đớn, lửa giận cũng bốc lên, không hề yếu thế mà phản kích lại.

Thoáng qua chiêu này, Hưu Đồ Liệt mới phát hiện, đừng nhìn biểu hiện bên ngoài Vệ Lãnh Hầu có vẻ nhã nhặn, cách đánh không tầm thường, mỗi một chiêu đánh đến, ngươi không chết thì cũng tàn phế. Cách đánh này hắn cũng rất quen thuộc, đó là những loại chiêu thức của nam nhân đã từng trải qua chiến trường đẫm máu, giẫm lên xác người mới có thể tôi luyện ra. Đó chính là không có chiêu thức, kết quả chỉ có một, không phải ngươi chết thì là ta mất mạng!

Hưu Đồ Liệt đánh tàn nhẫn cũng đã trúng mấy quyền, bị đánh một lúc cũng tức, nhưng hắn cũng chưa quên sứ mạng của mình, ra tay hơi do dự, lần này rơi vào thế yếu, hắn cắn răng chống lại quyền phong, móc ra tấm thẻ trong ngực: “Ta chính là sứ giả Hung Nô, Thái phó đại nhân muốn châm ngòi chiến tranh ở biên cảnh hay sao?”

Thái phó làm như không nghe thấy, đợi đến khi vẻ mặt anh tuấn của Hưu Đồ Liệt đã trúng mấy quyền Thái phó mới dừng lại, nhìn thẻ trên tay hắn, liền ôm quyền: “thì ra các hạ biết bản Hầu, sao không nói sớm? Nếu là khách quý từ Hung Nô, bản Hầu thật sự đã mạo phạm rồi, chỉ là hiểu lầm mong được tha thứ!”

Hưu Đồ Liệt tức giận, trong lòng thầm mắng: Còn biết giả vờ! Mình không nói sớm lúc nào? rõ ràng hắn cố ý giả bộ không nghe thấy!

Đúng lúc này, đám nhân mã dưới lầu ồn ào. Lữ Văn Bá mang theo phần đông quan binh chạy nhanh tới, nhìn mấy tên thủ hạ bị trói chặt trên lầu, sợ hãi trong lòng liền biến mất, vội vàng quỳ xuống nói: “Thuộc hạ hộ giá chậm trễ, xin Hoàng thượng thứ tội! Thỉnh Thái phó thứ tội!”

Niếp Thanh Lân đang trốn ở một bên, bị trận đánh nhau này làm cho kinh hãi, nhất là Thái phó, ra tay thật sự là quá độc ác, mỗi lần đấm là có thể nghe thấy âm thanh nứt xương của đối phương. Nghĩ đến đôi bàn tay lớn đánh người kia gần đây nhiều lần ôm mình, lực đạo kia giống như muốn nghiền nát người khác, không khỏi có chút sợ hãi.

hiện tại thật tốt, nàng bây giờ chỉ muốn thu binh, nhanh chóng hồi cung cho bớt hoảng sợ, cũng không muốn nói chuyện nhiều, lách qua Thái phó yêuma đi xuống lầu lên xe ngựa.

Nhìn thấy bé con kia rõ ràng còn muốn trốn tránh mình, đôi mắt Thái phó nhắm lại, lạnh lùng hừ một tiếng.

Ngược lại Hưu Đồ Liệt nghe vậy cả kinh: Hoàng thượng? Ai là Hoàng đế Đại Ngụy? Chẳng lẽ lại là… Cái này thật sự là còn đau hơn việc trúng vài quyền! Giai nhân xinh đẹp như vậy, thật sự là nam tử hay sao?

Vệ Lãnh Hầu nhìn thấy vẻ mặt Hưu Đồ Liệt, nhàn nhạt nói: “Người không biết không trách, chắc hẳn các hạ cũng không biết thân phận Hoàng thượng, bằng không thì cũng không lỗ mãng như thế, Hoàng thượng sẽ tha thứ, không đem việc nhỏ ấy ở trong lòng. Chốc nữa các ngươi lén lút trở lại dịch quán của sứ giả, đừng để lộ ra, nếu không thì cho dù ta và ngươi muốn kết tình hữu hảo hai nước thì dân chúng Đại Ngụy biết được Hoàng đế chịu nhục thì lòng dân sẽ không chịu để yên đâu!”

Những lời này mặc dù nói cực kỳ uyển chuyển nhưng Hưu Đồ Liệt lại hiểu rõ ràng ý tứ trong đó đại khái là: Tuy ngươi biểu lộ thân phận trước, nhưng trận đòn hôm nay ngươi nhận cũng là đáng đời, việc hợp đàm chúng ta vẫn tiếp tục, nếu ngươi bám vào chuyện này không buông thì dù cả nước chúng ta có phải dốc hết lực cũng muốn huyết chiến với các ngươi đến cùng!

thật đúng là bị đánh rớt hàm răng mà vẫn phải đem máu nuốt xuống, Hưu Đồ Liệt lau vết máu ở khóe miệng, bên ngoài cười trong lòng không cười nói: “Lời Thái phó nói, ta sẽ nhớ kỹ trong lòng, còn nhiều thời gian, ta cáo từ trước”

Vệ Lãnh Hầu đã diễn xong, “cung kính” tiễn sứ giả Hung Nô, liền ngồi xuống hỏi mấy thuộc hạ bị trói: “Người Hung Nô kia vừa nói với Hoàng thượng cái gì?”

Mấy người không may được nới lỏng dây trói, nhưng sắc mặt cũng như tro tàn, không dám giấu giếm Thái phó, do dự thấp giọng nói: “Tên… tên Hung Nô mắt chó, hắn… hắn nói muốn kết hôn với Hoàng thượng…”

Mắt phượng của Thái phó híp lại, nói: “Mấy người các ngươi hộ giá không được, vốn là đáng chết, niệm tình các ngươi liều mạng dốc toàn lực, tự mình đến Hình bộ lĩnh phạt đi, nếu không bị đánh chết thì đi biên cương làm người hầu ở Tật Phong doanh, đổ chút ít mồ hôi và máu mới không bị chịu nhục với lũ thủ hạ man di như vậy!”

Mấy thị vệ biết rõ tội mình ngày hôm nay, vốn là tội chết, nghe Thái phó nói vậy tất cả đều cảm kích vô cùng, trong lòng cũng xấu hổ vạn phần với sựbất lực của mình, liền tạ ơn lui ra.

Lữ Văn Bá đứng bên cạnh nhỏ giọng nói: “Mấy nô tài không thể bảo vệ được chủ tử, sao Thái phó lại trách phạt nhẹ vậy?”

Vệ Lãnh Hầu nhận lấy khăn mặt lau vết máu trên tay, bình thản nói: “Ngươi nghĩ đối thủ của bọn hắn là người Hung Nô lỗ mãng tầm thường sao? Người dẫn đầu kia là con nhỏ nhất của Hồ Luân Thiền Vu Hung Nô, Hưu Đồ Liệt.”

Lữ Văn Bá theo Thái phó đánh giặc tại biên quan, tất nhiên biết rõ tin tức bên kia, nghe vậy hơi chấn động: “Hưu Đồ Liệt? Chính là vương tử Hung Nô một mình giết chết trăm người, tiêu diệt ba vạn quân tinh nhuệ của Đại Ngụy ta ở biên thành?”

Vệ Lãnh Hầu nhẹ gật đầu, mới đầu hắn có chiếm được chút ưu thế, nhưng cũng có hơi vất vả, nếu đối phương không có điều cố kỵ, thật đúng là không biết hươu chết sẽ về tay ai, dũng sĩ đệ nhất Hung Nô quả nhiên danh bất hư truyền.

Thái phó không nói gì thêm, quay người xuống lầu chuẩn bị tiến cung thăm Long Châu bị kinh hãi.

Tiểu tử này bản lãnh khác thì không có, ngược lại công phu trêu hoa ghẹo nguyệt lại là số một, tự dưng lại đưa tới một mãnh hổ trong rừng đến.

Tuy đã đánh một trận, nhưng trong lòng Thái phó vẫn cảm thấy phiền muộn, loại cảm xúc không đè nén được này từ trước đến giờ hắn chưa từng có.

Hồi cung, Niếp Thanh Lân nằm ở trên giường ngủ một giấc, thu lại sự kinh hãi, hơi buồn ngủ thì chợt nghe bên ngoài hô Thái phó yết kiến, chỉ có thể bất đắc dĩ mở mắt ra, cuốn theo cả chăn bông đi ra bên ngoài.

Lúc Thái phó tiến đến liền nhìn thấy tóc Hoàng thượng rối tung, mắt to mê ly, đầu thò ra khỏi chăn bông.

Bộ dáng kia… Cũng khó trách vương tử Hung Nô nhận nhầm, thật sự giống thiếu nữ như hoa đang chờ sủng ái…