#20: Chương 20


Lúc bước ra khỏi noãn các, mồ hôi trên người Niếp Thanh Lân vẫn còn chưa tan. Thái phó nổi giận đùng đùng sớm đã mang theo đại đội nhân mã chạy mất hút.

Niếp Thanh Lân bị hơi nóng hun đến chân cẳng bủn rủn, lúc đi tới cửa thì bị cánh cửa lặc lìa kia ngáng chân khiến nàng lảo đảo.

An Xảo Nhi dìu nàng đứng dậy, Niếp Thanh Lân vừa ngẩng đầu thì thoáng trông thấy trong bụi hoa cách đó không xa hình như có bóng người nhoáng lên.

Nhưng chỉ trong thời gian một cái chớp mắt, bóng đen ấy đã chui vào con đường nhỏ cạnh bụi hoa. không biết là nô tài của cung nào nữa, thực đúng là tay dò la tin tức lành nghề. Niếp Thanh Lân âm thầm cảnh giác trong lòng, nhưng cũng không phái ai đi tìm hiểu bóng đen kia đi đâu.

An Xảo Nhi cũng liếc mắt nhìn thấy, bèn khẩn trương hỏi: “Kia là kẻ nào mà có thể dọ thám tại ngự hoa viên này chứ?”

Niếp Thanh Lân phất phất tay, ý bảo nàng ấy không nên nói nhiều. đã có bản lãnh tiến vào ngự hoa viên, thì hẳn phải có chút đạo hạnh, quan tâm làm chi kẻ đó muốn thăm dò chuyện gì, tự nhiên sẽ có người đối phó với y, bản thân nàng là con khỉ bị đè dưới ngũ chỉ sơn chỉ cần thành thành thực thực ăn uống ngủ nghỉ là được.

Sang hôm sau, Niếp Thanh Lân liền bị cảm lạnh sốt cao, thứ nhất là do bị lạnh, thứ hai là tinh thần bị căng thẳng trong một thời gian dài.

Người ngoài đều nói nàng là người không tim không phổi, nhưng lại không biết, nếu một người từ nhỏ đã đi trên núi đao nơi những lưỡi dao nhọn hoắt cứ liên tục xuất hiện, mỗi ngày đều qua lại trên biển lửa hừng hực, tự nhiên sẽ không còn biết cái gì là sợ.

Từ rất lâu rồi, Niếp Thanh Lân đã xem sinh mạng của bản thân mình chỉ như thứ đồ nhặt được, dù tình cảnh của nó có gian nan hơn nữa thì cũng sẽổn thôi. Vì thế nàng dần trở nên thông suốt tận hưởng mỗi một ngày mà nàng trộm được.

Thế nhưng dạo gần đây tiếp xúc cùng Thái phó, thực sự là đã xốc toàn bộ tinh thần, mỗi sợi dây thần kinh đều bị kéo căng ra, không dám để lộ chút sơ sót nào.

Giờ đây chuông báo động đột nhiên được gỡ bỏ, lúc được buông lỏng thì bệnh lại kéo tới như núi đổ.

Trương thái y vội vàng tiến cung chẩn trị, sau khi kê thuốc, xuất ra một thân mồ hôi, đẩy lùi hàn khí, cơn sốt hạ thì chính là toàn thân bủn rủn vô lực.

Ngay cả quà vặt ngày thường thích ăn cũng không làm dậy nổi tinh thần.

Trương ngự y nhìn thấy mà tim đau nhức nhối, vừa vì cơ thể ngày càng tiều tụy mà lo lắng, lại vụng trộm vui mừng vì mỗi ngày đều có thể tiến cung trị bệnh cho Hoàng thượng, thường xuyên bầu bạn với giai nhân, trong nội tâm của người thanh niên luôn giao đấu không ngừng.

Theo lý thuyết, Hoàng thượng xảy ra chuyện, làm phụ chính trọng thần hẳn phải theo hình thức mà đến thăm một lần, ấy vậy mà Thái phó hình như là đang bận rộn xử lý chuyện bình Tây, không có thời gian rỗi liếc mắt nhìn Hoàng thượng bệnh nặng.

Thái phó lạnh nhạt với chủ nhân hoàng cung, ngược lại lại khiến Niếp Thanh Lân thở phào một hơi dài đầy nhẹ nhõm.

Thái phó đại nhân quả nhiên ngạo cốt bừng bừng! Xem ra nàng đã không đi sai nước cờ hiểm này, quả nhiên sau khi xé tan lớp màn ái muội khiến Thái phó đại nhân mất đi hứng thú, hắn cũng lãnh đạm hẳn với nàng.

Niếp Thanh Lân cũng tự biết thân biết phận, nàng lấy cớ bị bệnh, dứt khoát không lâm triều làm vật trang trí vô dụng, trốn trong tẩm cung thong dong nhàn tản.

Vốn nghĩ bản thân khiến Thái phó đại nhân không hài lòng như thế, thủ đoạn lôi đình nhất định là không thể thiếu được, nàng cũng đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý thắt lưng buộc bụng chịu khổ rồi.

Thế nhưng gần nửa tháng trôi qua, cung ứng của nội thị giám vẫn đúng lúc đúng hạn như cũ, thậm chí thấy Hoàng đế cứ luôn nói mình mệt mỏi vô lực, không thể lâm triều, nên mấy ngày trước đã đưa tới ba hộp nhân sâm thượng hạng.

Những cái rễ to đùng chắc nịch giống như đã thành tinh của đám nhân sâm được dây tơ hồng tinh tế thắt lại, dường như là sợ bọn chúng đêm hôm khuya khoắt chạy về rừng sâu núi thẳm, hơi sơ sảy chút khẳng định là có thể trở thành trân phẩm do Bắc quốc tiến cống.

Nội thị giám thực rộng rãi, không tiếc của dâng lên dược liệu quý báu ngay cả hoàng cung cũng hiếm có này để Hoàng đế bù nhìn là nàng tẩm bổ.


Chỉ có điều cây nhân sâm già này quả nhiên là đồ tốt, ăn vài miếng cơ thể suy nhược đã tốt hơn rất nhiều, khẩu vị cũng dần dần trở lại.

không cần phải nhìn thấy ôn thần Thái phó, không cần lên triều nghe những tấu chương đại loại An Tây Vương đại nghịch bất đạo, thỉnh cầu chém chết hết cả phủ y, cuộc sống quả thực nhàn nhã rãnh rỗi hơn rất nhiều. Ăn nhiều cháo gà ác An Xảo Nhi đích thân ninh, Niếp Thanh Lân phát hiện cơ thể nàng tăng thêm không ít thịt, ngay cả chiếc áo khoác mà mình phải cột chặt lại cũng chật cả rồi.

Tiểu Hoàng đế thư thái tăng thêm không ít thịt, lại không hay biết các lão tiền triều đang khổ sở.

Theo lý thuyết bình Tây đại thắng, Thái phó đã trừ đi đại họa trong đầu, hẳn là tâm tình phải vui vẻ.

Sau chiến dịch An Tây, triều đình tuyên đọc thánh chỉ của Hoàng đế chiêu cáo thiên hạ đủ mọi tội trạng tố cáo An Tây Vương ngỗ nghịch phạm thượng, kết bè kết phái có ý đồ mưu phản. Trong lúc nhất thời thật có khí thế tội lỗi chồng chất, phải tra rõ đầu đuôi nhổ cỏ tận gốc đám tặc tử cùng An Tây Vương.

Mấy ngày nay đám Phiên vương các nơi nghe tin lập tức hành động, tranh nhau vạch rõ quan hệ với tặc phủ An Tây Vương, ai nấy đều chủ động bổ sung vào phần tiến cống bị thiếu hụt, thậm chí có kẻ thông minh hiểu chuyện còn bổ sung gấp đôi, trong lúc nhất thời quốc khố tràn đầy, tiếng gõ bàn tính trong hộ bộ phủ cũng vang dội hơn rất nhiều.

Thế nhưng từ sau yến tiệc chúc mừng, gương mặt tuấn tú của Thái phó đại nhân chưa từng thả lỏng, ngược lại sắc mặt u ám giống như là bị nếm mùi thất bại vậy. Thường xuyên sau khi hạ triều, hắn nhốt mình trong thư phòng không nói câu nào, khiến cho đám đại thần có chuyện muốn dâng tấu tiến thoái lưỡng nan, trông thấy phong vân biến hóa trên mặt Thái phó, chỉ hận bản thân chưa từng đặt chân vào thư phòng.

Có kẻ muốn luồn cúi, dùng bạc muốn nghe ngóng người bên cạnh Thái phó, nghe xem hướng gió yêu phong của Thái phó nghiêng về bên nào. Thế nhưng những kẻ hầu hạ bên cạnh không biết phép tắc miệng đều kín như bưng, dù hỏi gì cũng đều trả lời không biết, không rõ Thái phó đến tột cùng là không hài lòng ở chỗ nào.

Nguyễn công công đứng ở một bên, cả ngày cũng đều lên dây cót tinh thần gấp mười hai lần, phập phồng lo sợ hầu hạ bên cạnh.

Thực ra nguyên nhân Thái phó không thoải mái, ông có thể đoán được một ít.

Ngày đó Thái phó đạp tung cửa noãn các mà đi, ông đích thân ở một bên trông thấy. không biết có phải là tiểu Hoàng đế không biết trời cao đất dầy kia ở trong noãn các cầu tình thay cho tên An Tây Vương nghịch tặc đó hay không, mà chọc Thái phó đại nhân tức giận như thế.

Nếu thực sự là như vậy, thì tiểu Hoàng đế thật đúng là không có mắt rồi. Tuy nói Thái phó đối với Hoàng đế luôn không nóng không lạnh, nhưng lần này lại nổi trận lôi đình hơn hẳn các lần trước, cho dù nghe nói Hoàng thượng sốt cao không hạ, cũng không chịu bỏ mặt mũi thực hiện nghĩa vụ nhân thần, đến thăm một lần.

Nếu như nói Thái phó nổi giận thực sự, muốn khiến Hoàng đế nếm chút mùi đau khổ, thì lại không giống.

Mấy ngày trước, Thái phó nghe nói Hoàng đế ăn uống không tốt, gầy mất một vòng, đột nhiên lại nổi lên ý định tản bộ, đi vòng quanh tẩm cung Hoàng đế nửa ngày, lại mây đen giăng đầy mặt xuất cung.

Hôm sau trở về, liền phái người từ trong phủ đưa tới hậu lễ mấy cây tuyết sâm trăm năm mà Bắc quốc cố ý hiến tặng Thái phó, bảo ông lấy danh nghĩa nội thị giám đưa vào trong cung Hoàng đế, cũng không cho phép lắm lời nói ra tâm ý này vốn là của Thái phó.

Nguyễn công công thở dài một hơi: Aiz, Thái phó đi nước cờ lung tung này, thứ cho ông tài sơ học thiển nhìn không thấu mà!

Chỉ có điều chuyện phải quan tâm còn quá nhiều. Này nhé, quốc khố đầy tràn rồi, đám lão thần trung tâm kia cũng bắt đầu rục rịch như cây cối đâm chồi nảy lộc sau cơn mưa.

Tiểu Hoàng đế đã sắp mười sáu, đến tuổi tuyển phi đại hôn rồi, thế nhưng thí sinh cho vị trí chánh cung vẫn còn chưa thấy manh mối, đến khi xác định được thí sinh cho vị trí Hoàng hậu ấy thì phải để ma ma giáo dưỡng trong cung chỉ dạy tối thiểu một năm mới có thể nhập cung thành hôn với Hoàng đế.

Hôn sự của Hoàng đế, thực đúng là hơi gấp nhỉ!

Thực ra không phải là chủ quản hộ bộ thuộc bộ phận tuyển chọn bại hoại không làm tròn trách nhiệm, mà là trong hoàng cung vốn dĩ thiếu một thái hậu, không có trưởng bối hoàng gia chủ quản. Vả lại chư vị đại thần đều biết rõ trong lòng, Hoàng đế chẳng những là một thiên tàn, mà sẽ còn là mộtphế đế trốn không thoát, có thiên kim của vị đại thần nào nghĩ quẩn đến nỗi muốn tiến cung bồi tên thái giám Hoàng đế tự tìm đường chết đây?

Cái vị đề nghị Hoàng đế đại hôn, cam đoan sẽ bị nước miếng của văn võ bá quan toàn triều dìm chết.



Cái loại tấu chương ăn no rửng mỡ này, Thái phó vẫn lười xem, luôn ném thẳng vào sọt tre được chờ mang ra ngoài nhóm lửa đặt dưới chân bàn. Thế nhưng ngày hôm ấy, vừa mới ném vào, lại dùng ngón tay dài nhón lấy ra từ trong sọt tre, nhìn lại lần nữa, sau đó gọi hộ bộ thị lang tới, bảo ông ta kiểm tra những tiểu thư vừa đủ tuổi của các phủ, chuẩn bị thay Hoàng thượng tuyển chọn tam cung lục viện.

Hộ bộ nhận được ý chỉ của Thái phó, tự nhiên trong lòng thông suốt, phấn chấn tinh thần thu thập sinh thần bát tự của tiểu thư các phủ, lại còn mang cả họa sư đến các phủ để vẽ chân dung.

Khi ấy Thái phó dặn dò rất tỉ mỉ: Những cái khác không tính, chỉ riêng bức họa chân dung thì nhất định phải vẽ ra đúng dung mạo vóc dáng, nếu họa sư nào dám tham tiền không muốn kéo dài tuổi thọ, vẽ một mỹ nhân như Chiêu Quân mà lại thành xấu xí không ai dám nhìn, vậy thì cả nhà tự đóng gói đi pháp trường tiễn đầu là vừa!

Đám họa sư sau khi được ân cần chỉ bảo, cũng biết Thái phó là nhân vật như thế nào, đều bị dọa sợ, đến nỗi, mặc cho túi thưởng của quan lớn các phủ có nhiều bạc hơn nữa, cầu xin vẽ nữ nhi nhà mình xấu đi một chút, thì mọi người cũng đều xem tiền tài như rác rưởi.

Trong lúc nhất thời, trong phủ nha nhà ai có thiên kim mỹ mạo thì đều khóc than không ngừng, mắng đến miệng khô lưỡi đắng gia phả ba đời của kẻ gây chuyện Ngô các lão.

Vài ngày sau, bức họa chân dung được trình đến chỗ Thái phó.

Thái phó là người đã quen nạp thiếp thất, ánh mắt chọn nữ nhân cũng có nét độc đáo riêng. Nguyễn công công cầm đèn đứng ở một bên, nhìn những bức họa Thái phó chọn ra, thế nhưng càng nhìn thì lại càng thấy không bình thường, mí mắt giật liên hồi.

Ai ya! Đây là những thiên kim trong phủ nào thế, không phải trên mặt có nốt ruồi đen lớn như vết mực thì chính là vòng eo thô to như cổ thụ trăm năm.

Mỹ nhân thiên tiên cũng có rất nhiều, nhưng Vệ Lãnh Hầu đại nhân lại làm như không thấy, chẳng chút thương hương tiếc ngọc, thô lỗ vứt qua mộtbên.

Cuối cùng, sau một hồi cân nhắc, rốt cuộc lựa ra bốn bức họa tiểu thư xấu đến kinh thiên động địa, lại triệu đến mấy vị họa sư đã vẽ ra hỏi: “Mấy bức họa này là thật?”

Đám họa sư vội vàng quỳ xuống đất thành khẩn thưa, mấy bức này thực ra đã châm chước lắm rồi, chứ mấy vị thiên kim kia thực sự còn xấu hơn cả trong tranh nữa. Các họa sư tuyệt đối cẩn tuân lời dạy bảo của Thái phó, tuyệt không dám vẽ mỹ nhân xấu đi nửa phần.

Thái phó hài lòng, sau khi bảo các họa sư lui ra liền nói với Nguyễn công công: “Ngày mai ngươi trình những bức họa này cho hoàng thượng xem. Thánh thượng cũng đã đến tuổi nên có giai nhân làm bạn, hợp tấu cầm sắt chi minh rồi. Xem xem ai hợp ý hắn, nhìn trúng người nào thì người đó sẽlà chính cung nương nương.”

Nguyễn công công cẩn thận nhận lấy mấy bức họa kia, than khổ trong bụng: Lúc trước chọn phi tử, đều là đẹp đến mỗi người một vẻ, nay chọn cho Hoàng thượng thì lại bị hoa mắt.

Ngược lại vị đại huyền tôn đệ tứ đáng thương của Hoàng tộc Đại Ngụy cũng có thể tiết kiệm không ít suy nghĩ, bốn bức họa nồng mùi mực này vừa nhìn thấy đã có thể chọc mù đôi mắt rồng.

Quả nhiên, khi những bức họa kia được trình đến trước mặt Hoàng đế, thánh thượng luôn mỉm cười hờ hững trừng to đôi mắt nhìn bức họa, nửa ngày cũng không khép lại được cái miệng nhỏ.

Niếp Thanh Lân cảm thấy, bản thân mình vẫn có chút thiếu suy xét, đã đánh giá thấp ngạo khí ngút trời trong lòng Thái phó. Vốn tưởng rằng lần nóichuyện trong noãn các khi đó, đã nhiều ngày yên ả không nổi phong ba trôi qua, hẳn là trót lọt.

không nghĩ tới Thái phó đại nhân lại ghi hận như thế, “Trung tâm như một” khắc ghi câu nói “Cùng ý trung nhân hợp tấu cầm sắt chi minh” của nàng, thoáng cái đã tìm ra nhiều muội muội để giải hận như thế.

Nếu như nàng thực sự là nam tử mà nói, cưới vợ phải cưới vợ hiền, dù dung mạo có hơi xấu thì thế nào? Vô Diệm chẳng phải là một hiền Hậu khó cầu, là một giai thoại cử án tề mi đó sao?

Nhưng trớ trêu thay nàng lại là thân nữ nhi nha, những tam cung lục viện chuẩn bị tiến cung này há chẳng phải là góa phụ sống thủ tiết sao?

Nhìn những bức họa “mỗi người một vẻ” kia, Niếp Thanh Lân không khỏi cảm thán trong lòng: Các muội muội à, trẫm biết các muội nóng lòng muốn gả, nhưng trẫm thực sự là lực bất tòng tâm! Sao có thể làm chậm trễ chuyện chung thân của các muội được?