#15: Chương 15


Lúc nghe Nguyễn công công bẩm tấu tin tức này, Vệ Lãnh Hầu rất bình tĩnh, bút cầm trong tay cũng không dừng lại, không chút dao động hỏi: “Nô tài gây ra chuyện xử phạt chưa?”

Nguyễn công công đứng trước thượng thư phòng thấp giọng nói: “Nô tài giẫm trúng mèo là thị nữ Bình Nhi của Tứ phu nhân Thái phó, đám thị vệ làm sao dám... mạo phạm phu nhân?”

Vệ Lãnh Diêu nhíu mi, lại hỏi: “Súc sinh gây ra họa đã xử lý chưa?”

Nguyễn công công cúi đầu, nói tiếp: “...Vân phi đã ngay lập tức bảo thủ hạ của mình đánh chết con mèo kia, nhưng...”

“Nhưng cái gì?”

“Nhưng Hoàng thượng nói con mèo đó rất đáng yêu, cho nên thánh thượng ôm về tẩm cung rồi ạ...”

“...”

Mặc dù không muốn gặp đứa trẻ kia, nhưng suy cho cùng vẫn là thị nữ của thiếp thất mình dưới con mắt nhìn trừng trừng của mọi người gây ra họa, mắt quần thần đều mở to nha!

Vệ Lãnh Hầu biết bản thân phải đi xem thương thế của Hoàng thượng. Tính toán một hồi, thì ra đã lâu rồi hắn không gặp đứa trẻ kia. Mấy ngày nay, hắn thấy mình đã không còn nghĩ tới phế vật kia nữa, mỗi ngày vẫn như thường lệ, xử lý chính sự, hồi phủ nghỉ ngơi, cứ tuần tự mà tiến hành.

Quả nhiên, tâm tình hơi lệch khỏi quỹ đạo kia chỉ là một thoáng mà thôi, nhất định là chung đụng với tên tiểu Hoàng đế đó lâu ngày, bất tri bất giác tà tính trỗi dậy mà thôi. Tránh không gặp mặt, không nghe thấy giọng nói mềm mại kia, nhìn không thấy đôi mắt phẳng lặng kia, quả nhiên thanh tĩnh rất nhiều.

hắn vẫn là hắn, vẫn là Vệ Lãnh Hầu sát phạt quyết đoán, quả cảm nhanh nhẹn!

Nghĩ như thế, Vệ Thái phó buông lỏng tâm tư trong lòng, đứng dậy bước ra khỏi thư phòng, chuẩn bị đi tẩm cung để làm tròn đạo nghĩa nhân thần.

một tiếng “Vệ Thái phó yết kiến!” vang lên thì Vệ Lãnh Hầu đã sải đôi chân dài tiến vào trong phòng.

Trong tẩm cung rất ấm áp, lư hương đang đốt là hương hoa nhài thượng hạng, mùi hương thanh đạm quả thật rất dễ chịu, trong không khí còn pha lẫn một mùi thuốc nhàn nhạt.

Tương khảm trong bầu không khí ấm cúng ấy, là một bức tranh vô cùng xinh đẹp.

Kẻ mấy ngày không gặp kia vận tiện bào rộng rãi, ngồi trên ghế mềm, trên cái trán trắng noãn là vài vết đỏ dữ tợn, thật là không vừa mắt, càng thêm không vừa mắt... chính là gã nam tử phía sau tiểu nhân nhi.

Xem cách ăn mặc của gã nam tử trẻ tuổi này thì hẳn là thái y của ngự y viện rồi. Đôi tay nắm lấy cái cổ trắng đến gần như trong suốt của đứa trẻ kia đang ra sức xoa bóp.

Lại nhìn vẻ mặt của đứa trẻ, được thái y trẻ tuổi cường tráng này sờ nắn hẳn là rất thoải mái. Cái miệng nhỏ hơi nhếch lên, phát ra những tiếng rên khe khẽ nhỏ vụn, như tiếng chuông ngọc va vào nhau trong gió, từng tiếng chui vào trong tai...

Thái y kia thấy Thái phó đại nhân đi vào cũng không dừng tay thi lễ, mà chỉ nhìn không chớp mắt, nghiêm túc xoa bóp cái cổ bị thương của hoàng thượng.

Ngược lại Niếp Thanh Lân trông thấy gương mặt âm trầm đã lâu không gặp của Thái phó xuất hiện trước mắt thì nhịn đau, run giọng bảo: “Trương... Thái y... A... dừng lại...”

Trương thái y lại là kẻ không có tâm nhãn. Hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn, cho dù ngươi là Thái phó hay thái gia, vào trong tẩm cung thì phải chờ thánh thượng xoa bóp xong đã.

Lúc này nghe hoàng thượng nói “dừng tay”, cho là hoàng thượng sợ đau, không chịu nổi lực tay của mình, bèn ôn nhu trấn an: “Hoàng thượng xin nhịn một lát đi, sẽ đỡ ngay thôi. Bây giờ mà dừng tay, lát nữa lại phải xoa bóp lại...”

Dứt lời lại giảm lực, bàn tay tiếp tục thân mật xoa bóp trên cần cổ mềm mịn.

Ngự y viện phái tới cái thứ gì thế này!

Thái phó đại nhân vốn bình tĩnh lạnh lùng nay đã bốc hỏa rồi! Quát to một tiếng: “Người đâu! Lôi tên thái y không có mắt này ra ngoài!”

Hai tên thị vệ lập tức tiến vào tẩm cung, nhấc Trương thái y đang hoang mang lên lôi ra ngoài.

Thái phó vừa đến đã phát tà phong, dọa đám cung nữ thái giám trong tẩm cung sợ đến quỳ đầy đất.


Niếp Thanh Lân thấy Vệ Lãnh Hầu đến chẳng có ý tốt gì, có chút không chắc hắn là thay hồng nhan nào trong hai tỷ muội Thượng thị trút giận. Thế nhưng nghiêm túc suy nghĩ một phen, ban nãy sau khi mình bị sái cổ, cũng không có ý trách tội nhị vị quý nhân mà?

Chẳng lẽ là lúc mình bị tập kích kêu lớn quá, khiến hai vị giai nhân kinh sợ?

Nghĩ trái nghĩ phải cũng không nghĩ ra, nàng bèn lấy tay đỡ cần cổ vẫn còn đau, nhỏ giọng giải vây cho Trương ngự y: “Ngự y kia vừa mới vào ngự y viện, đích thật là không có mắt, không biết cấp bậc lễ nghĩa, chỉ có điều y thuật lại rất giỏi. Mấy hôm trước cổ của Thái phó ngài đau nhức phải không, có thể tìm hắn xoa bóp một phen...”

Chuyện này, cũng là từ trong miệng Nguyễn công công nghe được, ban nãy lúc ông đến xem thương thế của nàng, thuận miệng thốt lên: “Sao lại bị sái cổ giống Thái phó thế này!”

Vốn trong lòng Thái phó đang buồn bực tiểu Hoàng đế mở miệng cầu tình cho ngự y trẻ tuổi kia, ngẫm nghĩ có phải là coi trọng sắc đẹp của tên trẻ tuổi cường tráng kia rồi hay không. Nhưng sau khi câu nói quan tâm hắn được thốt ra, cơn tức nhất thời được dập tắt không ít.

Gương mặt hắn từ từ hòa hoãn lại, bước tới gần Hoàng đế hỏi: “Thánh thượng lâu rồi không gặp bản Hầu, làm sao biết chuyện cổ bản Hầu bị đau?”

“Mặc dù Thái phó gần đây sự vụ bộn bề, không thể gặp Trẫm, nhưng Trẫm lại một lòng ngưỡng mộ tấm lòng lo nước lo dân cực khổ ngày đêm của Thái phó, thường xuyên hỏi thăm Nguyễn công công xem Thái phó có khỏe không. Nghe được Thái phó khoẻ mạnh, Trẫm dùng bữa cũng có thể thêm vài chén.”

Được đám nữ quyến tinh anh trên đại điện ban nãy khai sáng, lần vỗ mông ngựa này phải gọi là mây bay nước chảy lưu loát sinh động. Đáng tiếc cái cổ lại lệch qua một bên, khiến hiệu quả nịnh hót giảm đi ít nhiều.

Vệ Lãnh Hầu nhìn đứa trẻ đau đến nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, lại vẫn liều mạng bày tỏ cõi lòng với mình, công phu vỗ mông ngựa chẳng ra gì kia lại sưởi ấm lòng gan dạ sắt của hắn. Tâm tư cố ý không muốn gặp tiểu Hoàng đế trước kia cũng phai nhạt đi rất nhiều.

hắn phất phất tay, lệnh cung nữ thái giám toàn bộ lui ra, sau đó nhích tới cạnh tiểu Hoàng đế, nâng cằm nàng lên, nhìn nhìn thương tích trên trán nàng. May là móng vuốt của con mèo nhỏ kia vẫn còn non nớt, vết cào cũng không sâu, chẳng qua da của đứa trẻ này thật quá mềm mại, dù đã thoa thuốc mỡ nhưng vết đỏ nhàn nhạt kia cũng sưng phồng lên, nhìn mà khiến lòng người xoắn cả lại.

Ban nãy Thái phó vừa mới phát uy xong, Niếp Thanh Lân cũng không dám né tránh bàn tay thô lỗ của Thái phó, chỉ có thể cùng Thái phó trố mắt nhìn nhau.

Đến gần thế này, càng thấy dung mạo Thái phó rõ hơn.

Mắt phượng hơi nhướng lên, đôi mắt tinh tế toát lên vẻ lạnh lùng, sống mũi thẳng cân đối, chỉ là đôi môi hơi mím lại, trông càng thêm mỏng. Mày kiếm đen nhánh khiến cho gương mặt tuấn tú trông đầy anh khí...

Niếp Thanh Lân than thầm trong bụng, có thể đơn thuần thưởng thức gương mặt này mà không bị thương tổn, là chuyện cảnh đẹp ý vui cỡ nào chứ!

Vẻ si ngốc của đứa trẻ kia bị Thái phó trông thấy, nhìn cái miệng đỏ thắm thơm như đàn hương đang nhếch lên, nếu như vết thương trên trán khôngquá mức chướng mắt, thì thật nhịn không được muốn hôn một cái.

hắn lập tức cảnh tỉnh đứng phắt dậy, đi vòng ra sau lưng Hoàng đế, hít một hơi nói: “Bản lĩnh xoa bóp của bản Hầu cũng không tệ, liền thay thánh thượng xoa một lát đi.”

Dứt lời cũng không đợi hoàng thượng ân chuẩn, liền tự xoa nắn.

Đến khi bàn tay đặt lên cổ, mới phát hiện da thịt trên người hoàng thượng thực sự là không chỗ nào không mềm mại trơn bóng, ngay cả cổ cũng như noãn ngọc khiến người ta muốn ngừng mà không được.

Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy mình bị một bàn tay như chiếc kềm ấn xuống, nhưng bàn tay kia lại không dùng lực, mà là sau khi vuốt ve nơi cổ nàng, liền men theo cổ áo trượt xuống dưới. Tiếng chuông cảnh báo trong lòng lập tức vang lên, nàng vội vàng giơ tay che kín cổ áo mình, bất chấp cổ đau, kêu lên: “Thái phó!”

Nhưng âm thanh mềm mại kia lọt vào trong tai Thái phó lại như đang làm nũng. Vệ Lãnh Diêu cũng không kềm chế được nữa, liền duỗi tay ôm nàng vào trong lòng.

Niếp Thanh Lân khẽ kinh hô một tiếng, trợn mắt nhìn Thái phó, phát hiện ánh mắt của Thái phó hệt như lúc ở trong rừng, trong lòng không khỏi khẽ run lên: “Thái phó nhẹ chút, cổ Trẫm đau quá...”

Vệ Lãnh Diêu ôm tiểu nhân nhi vào trong ngực, trong nháy mắt tâm tư vụt qua tia sáng.

Vốn tưởng rằng lạnh nhạt một thời gian, bản thân đối với tiểu Hoàng đế sẽ nhạt đi, nhưng chưa từng nghĩ, khi gặp lại tiểu nhân nhi phấn điêu ngọc thể này, toàn bộ tà hỏa đều tuôn ra!

Chỉ là lần này, hắn không muốn kiềm nén bản thân nữa.

Vệ Lãnh Hầu từ trước đến nay đã quen tùy tiện rồi! Tung hoành sa trường, lật đổ triều cương, có ai không nghe theo lời hắn, thuận theo hắn?

yêu chiều một đứa bé trai thì thế nào? Chẳng lẽ hắn phải khuất phục lễ giáo ủy khuất bản thân sao?



Long Châu tử mặc dù đã định là một phế đế, nhưng tiểu nhân nhi ngoan ngoãn khéo léo như thế này, sau này giữ lại mạng cho hắn ta cũng khôngkhó gì, chỉ cần thông báo rằng Hoàng thượng đã thấu hiểu hồng trần, tiến vào phật đường. Vừa có thể nắm giang sơn, lại có thể chiều chuộng đứa trẻ này...

Nghĩ đến đây, Vệ Thái phó vốn đã đấu tranh tư tưởng rất lâu bỗng thư thái hẳn ra.

“Nếu hoàng thượng đã nói ngự y thủ pháp cao minh, vậy thì lát nữa gọi hắn ta tới chẩn trị cho người đi. Nhưng hoàng thượng người là thân thể ngàn vàng, sao có thể để một kẻ tục nhân hạ tiện tùy ý xoa nắn như thế. Chốc nữa bảo cung nữ mang khăn tới che cổ lại, rồi mới cho phép tay nô tài kia đặt lên trên.”

Niếp Thanh Lân không dám nhắc nhở bàn tay phàm tục của Thái phó đại nhân vẫn còn đang sờ mó thân thể ngàn vàng của mình, chỉ có thể đáp ứng từng cái một.

Đúng vào lúc này, tiếng mèo kêu truyền vào trong điện. một con mèo con trắng như tuyết đang sợ sệt thò đầu vào nhìn, trên cái đuôi nhỏ vừa mới được bôi thuốc là miếng băng vải được thắt thành nơ bướm.

Vệ Lãnh Hầu lập tức đoán ra được cái giống lông lá xồm xoàm này chính là kẻ gây ra họa, ánh mắt lạnh xuống liền muốn sai người đánh chết. Nhưng Niếp Thanh Lân đã sớm nhìn ra vẻ mặt bất thường của Vệ hầu, lập tức giành nói trước: “Con mèo này tuy đã gây họa, nhưng cũng không phải cố ý. một tiểu súc sinh thì biết gì chứ, nếu vì nó mà khai sát giới, có phải đã làm nhục sự anh minh của Trẫm và ái khanh hay không?”

Vệ Lãnh Hầu cười nhìn Niếp Thanh Lân hơi lộ ra bộ dạng gấp gáp. Vật nhỏ này, người khác cầm đao muốn giết hắn thì hắn bày ra bộ dạng thanh lãnh, hôm nay chỉ là một con súc sinh lông dài, lại khiến hắn gấp đến độ như muốn mạng hắn vậy.

“Ngươi thích?”

Niếp Thanh Lân đắn đo không biết nên nói thế nào mới làm vừa lòng Thái phó đại nhân, để hắn lưu lại cho con lông mềm này một mạng. Nàng bèn do dự gật đầu.

Thái phó đại nhân lần này lại dễ nói chuyện, không làm khó nàng mà sảng khoái nói: “Vậy thì ở lại trong cung để người giải sầu, nhưng sau này nếu nó còn đả thương đến da thịt hoàng thượng dù chỉ một chút, thì đừng trách bản Hầu không nể mặt!”

Thái phó bỗng dưng nể mặt mũi Hoàng thượng nàng như thế, Niếp Thanh Lân thật có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng chớp đôi mắt to cảm ơn Thái phó.

Vệ Lãnh Diêu là xử lý chính sự chưa xong mà chạy tới, bây giờ nhìn Long châ tử đích xác không có gì đáng ngại, nên mới yên tâm quay về tiếp tục xử lý chính sự. Vì vậy lại ôm Long Châu tử mềm mại thơm tho một hồi, nỗ lực đè nén ý muốn hôn Long Châu, sau đó xoay người rời đi.

Đợi Thái phó đi rồi, Niếp Thanh Lân không vội vã gọi Trương ngự y, mà là đi tới ôm con mèo lông dài vào trong lòng, vuốt ve đám lông trắng mềm mượt của nó nhỏ giọng nói: “Tao với mày thật có chút người cùng cảnh ngộ, đều là không nơi nương tựa, mặc cho người ta bài bố lợi dụng, ở trong cung làm một con cờ đáng thương. Hôm nay giữ lại cho mày một mạng, nhưng tạo hóa sau này thì phải dựa vào bản thân mày rồi.”

Dứt lời, hiếm hoi thở dài một hơi.

Còn Thái phó ở bên ngoài thì lại là thần thanh khí sảng đã lâu không có, trong lòng tính toán: Hôm nay An Tây Vương chưa trừ, khu bình Tây đã bày binh bố trận, chỉ đợi hiệu lệnh. Bây giờ hắn vẫn chưa rảnh hưởng thụ nhu tình mật ý, hơn nữa trong cung nhiều người lắm miệng, phóng túng quá mức khó tránh khỏi sẽ bại lộ, bị người có lòng dâng tấu.

Đợi đến khi trừ được tên phiên vương này, hắn sẽ dẫn tiểu Hoàng đế đi biệt uyển ở ngoại thành săn bắn ở một thời gian. Đến lúc đó, liền đè tiểu Long Châu lên giường, bừa bãi tận tình một phen...

Nghỉ đến đây, Thái phó đại nhân đã cấm dục nhiều ngày không khỏi nóng lên, nhiệt huyết ở bên dưới tuôn trào, bước chân thì lại càng nhanh hơn, chỉ khổ cho Nguyễn công công ở phía sau mệt đến thở không ra hơi.

Đợi đến khi ra khỏi tẩm cung, Thái phó liếc mắt liền trông thấy Thượng Vân Hương mang theo thị nữ Bình Nhi dưới sự hướng dẫn của thị vệ, đangchầm chậm đi về phía mình.

Mới vừa rồi nàng ta không nhẹ không nặng quở trách Bình Nhi một phen, nhưng trong lòng lại rất thoả mãn. Dù sao cũng là nô tài nóng lòng muốn bảo vệ chủ, nghĩ tới sắc mặt đại biến của Vân phi tỷ tỷ khi nhìn thấy con mèo của mình nhào ra gây họa, thật là hả giận. Sau khi hồi phủ, định bụng sẽban thưởng cho Bình Nhi một phen.

Suy cho cùng, tiểu Hoàng đế kia sở dĩ ngồi lên long ỷ, là phu quân của nàng ta cho phép. Chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi, cái gì mà là thân thể ngàn vàng chứ? Sinh tử của hắn ta không phải là do Thái phó định đoạt sao? Thái phó sao lại vì chút chuyện vặt này mà làm mất mặt thiếp thất của hắn được?

Mặc dù gây họa là con mèo của tỷ tỷ, nhưng mình chủ động tới nhận lỗi, mới có thể thể hiện ra mình là người biết đạo lý tiến thoái.

“Thiếp thân tham kiến Thái phó đại nhân, mới vừa rồi thị nữ Bình Nhi vô ý gây ra đại họa tổn thương long thể, nay đặc biệt hướng Thái phó thỉnh tội.” Thượng Vân Hương tuy là thỉnh tội, nhưng trên mặt lại bày ra vẻ ung dung.

Lúc này, Bình Nhi lập tức tiếp lời: “Đều là Bình Nhi chân tay vụng về, không cẩn thận giẫm trúng mèo của Vân phi nương nương, gây ra đại họa. Thỉnh Thái phó trách phạt, chỉ là... đáng thương cho Tứ phu nhân nhà chúng ta, từ nhỏ đã bị dị ứng với lông mèo, còn Vân phi nương nương dính đầy lông mèo vào điện, phu nhân đáng thương mới vừa ngừng hắt hơi, thì mẩn đỏ đã nổi đầy tay, còn bị Bình Nhi liên lụy đứng ở đây chờ Thái phó, Bình Nhi thực sự là tội đáng chết vạn lần!” nói xong mắt liền ngấn lệ dập đầu xuống đất.

Lời kịch này, Tứ phu nhân nghe thấy lại thỏa mãn một phen. Thái phó anh minh, nghe xong Bình Nhi nói, hẳn là đã rõ tỷ tỷ ôm mèo tới che đậy âmmưu gì rồi. Chỉ mong bộ dạng thê thảm đáng thương hiện giờ của mình khiến phu quân thương xót, lại tiếp tục nhu tình đêm đó...

Nụ cười trên mặt Thượng Vân Hương còn chưa tan, đã nghe thấy giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Thái phó: “Vốn nghĩ hạ nhân Thượng phủ hẳn là đều giống nhau, không nghĩ tới, diện mạo miệng nhọn răng sắc thế này thì là một nô tài xảo quyệt, trong đầu toàn nghĩ chuyện luồn cúi. Chớ làm hư chủ tử nhà ngươi, ngươi đã nói mình tội đáng chết vạn lần, vậy bản Hầu sẽ thành toàn cho ngươi. Người đâu, lôi ra ngoài đánh chết.”