Loading...

#141: Chương 141 - Chương 125


edit:nnttrang

Tào thị đến Hưng Long tự dâng hương vào ngày mười lăm mỗi tháng định kì, cũng là ngày duy nhất Cố Thập Bát Nương vào nơi này.

“Thập Bát Nương, ngươi đi phòng khách nghỉ ngơi chút đi.” Tào thị bước từ chánh điện ra nói.

Quy củ của Tào thị mỗi lần đến đây phải đi lạy ở tất cả các phật điện trước sau, cũng vì trong lòng mẫu tử bọn họ đều có lí do không thể nói ra, nên mỗi lần như vậy Cố Thập Bát Nương cũng không phụng bồi.

Đối với Tào thị mà nói, mỗi lần nữ nhi có thể đi cùng, cũng đã rất thỏa mãn.

“Ta đến Trúc Hiên lâu ngồi một chút, cũng có hẹn cùng người khác, nương tự mình đi được phải không?” Cố Thập Bát Nương đáp.

Tào thị gật đầu một cái, dặn dò nàng nhớ chuẩn bị thêm áo kẻo bị cảm lạnh xong liền dẫn vú già đi.

Cố Thập Bát Nương đến trước Trúc Hiên lâu, thấy Tín Triều Lăng mặc miên bào ra đón.

“Thế nào lại làm phiền tân lang ra đón.” Cố Thập Bát Nương cười nói, một mặt khẽ thi lễ.

Tín Triều Lăng tháng trước vừa mới thành thân, cưới Tam tiểu thư ở hiệu thuốc Hòa Hưng tại Hành Châu.

“Chuyện nhỏ chuyện nhỏ thôi.” Tín Triều Lăng nhíu mặt nói.

Cố Thập Bát Nương cười, nghe nói vị Tam tiểu thư ở Hành Châu này hơi có chút nam tính, bất quá, không chỉ tính tình cứng nhắc, mà bộ dáng cũng hơi cao lớn, cho nên kéo dài thành gái lỡ mới xuất giá.

Phải nói dáng dấp Tín Triều Lăng cũng không tệ, hơn nữa luôn tự xưng là công tử hào hoa phong lưu hơn nười, phàm hoa tục thảo không thể lọt vào mắt hắn, cuối cùng Lăng thiếu gia danh tiếng lẫy lừng lại cưới phải nương tử thế này, thật là chuyện buồn cười, cũng là ủy khuất với hắn.

Cố Thập Bát Nương còn nghe mọi người ở hiệu thuốc bàn tán sau lưng nói rằng do Đại Hữu Sinh nhìn trúng một lượng lớn Sơn Sam thượng hạng của Hòa Hưng, tiếc rằng hiệu thuốc Hòa Hưng tuy nhỏ nhưng tính tình lại lớn, không chịu bán, Đại Hữu Sinh không biết tại sao biết được tâm bệnh của lão bản, chính là vị Tam tiểu thư không ai muốn cưới này, cho nên mới dẫn đến cửa hôn sự này.

Nói như vậy, giá trị của Tín Triều Lăng cũng chỉ ngang bằng một đám Sơn Sam, Cố Thập Bát Nương cũng cảm thấy vài phần đồng cảm với hắn.

“Dù sao ở nhà ta cũng chỉ có điểm này có thể dùng..” Tín Triều Lăng nhếch miệng cười một tiếng nói, hiển nhiên cũng biết chuyện Lăng đại thiếu gia bán mình đã trở thành chuyện cười cho mọi người khắp trong thành, dù có đần độn hắn cũng hiểu được ánh mắt Cố Thập Bát Nương.

Cố Thập Bát Nương im lặng, nếu hắn có thể rời đi thì tốt.

“Hữu dụng dù sao vẫn hơn vô dụng mà.” Nàng cười cười nói.


Loading...



Vừa nói vừa nghiêng người tránh qua, ý tứ mình không cùng đi vào.

Là không có tư cách vào mới đúng, người khác ngồi trong phòng ấm, hắn lại phải đứng dưới gió đông lạnh, nói sao cũng là cái thiếu gia, nhưng thật ra một chút địa vị cũng không có, Cố Thập Bát Nương đồng tình nhìn hắn một cái, “Vậy ngươi bận việc gì thì đi đi.”

“Không vội không vội.” Tín Triều Lăng xoa xoa hai tay cười nói, “Tiện nội đi thắp hương, đoán chừng cũng đã xong, ta đón nàng trở về.”

Cố Thập Bát Nương gật đầu một cái, lúc này mới cùng tiểu nha đầu bước lên bậc tam cấp mà đi.

Nhìn tiểu cô nương khoát ngân bào biến mất ở trước mặt, Tín Triều Lăng đứng tại chỗ không biết ngẩn ngơ điều gì.

Gã sai vặt một bên không nhịn được, nhẹ nhàng giậm chân, nhỏ giọng nhắc nhở hắn, “Thiếu gia, chúng ta mau đi thôi.”

“Đi đâu?” Tín Triều Lăng lấy lại tinh thần trợn mắt nhìn gã sai vặt.

Gã sai vặt nhanh miệng đáp, “Người không đi đón thiếu phu nhân à, hương đoán chừng cũng đã thắp xong, người không đi, thiếu phu nhân không chừng lên xe ngựa…”

Hắn còn chưa dứt lời, liền bị Tín Triều Lăng đạp một cước.

“Đi cái đầu ngươi, ta mới ăn no không buồn tìm cái ghê tởm.” Tín Triều Lăng trợn mắt quát lên, chửi bậy hai câu, “Đi chuẩn bị xe, ra cửa hiệu lão kim đặt một bộ trang sức cho tiểu di nương.”

Gã sai vặt ôm cái mông đáp lời vội vàng chạy đi, một mặt oán giận, cái này không phải ngươi nói sao, thế nào lại trách lên đầu ta, ngươi trở mặt cũng nhanh thật.

Tín Triều Lăng hừ một tiếng, quay người bước đi, tà áo làm lay dộng bụi tam hoàng rực rỡ tại khúc quanh.

Trong Trúc Hiên lâu, Cố Thập Bát Nương cùng Tín Triều Dương và ba vị trưởng bổi trong nhà hắn làm lễ ra mắt rồi ngôi xuống, bọn họ chúc mừng Cố Hải đậu cống sĩ, Cố Thập Bát Nương cũng chúc mừng họ song hỷ lâm môn.

Tin tức Đại Hữu Sinh trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, cơ hồ chiếm đoạt hơn một nửa thị trường dược giới tại Kiến Khang, loại tốc độ này quả là trước nay chưa từng có.

Mấy vị trưởng bối Tín gia nhìn nhau cười, rồi lại hướng Cố Thập Bát Nương chấp tay, “Đây đều nhờ có Cố nương tử chiếu cố.”

Cố Thập Bát Nương thiếu chút nữa cười thành tiếng, cũng nhanh chóng đứng dậy hoàn lễ.

Đám người kia cho rằng nàng là đứa trẻ ba tuổi, khen mấy câu liền tin là thật, một giới dược lớn như thế, chẳng lẽ chỉ bằng một dược sư liền có thể đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi?

Loading...



Lời chúc tụng người nào lại không thích nghe, mấy vị thúc thúc của Tín gia làm như thế, cũng phù hợp với lẽ thường khiến cho người trò chuyện trong lòng gũng vui vẻ.

“Tên tiểu Lăng không nên thân nhà ta rốt cục thành thân, đa tạ quà tặng của Cố nương tử, thật khách khí rồi.” Một lão giả vuốt râu nói, trên mặt đầy vẻ cảm thán vui mừng.

“Không biết khi nào nhà Cố nương tử song hỷ lâm môn đây?” Một lão giả khác cười tiếp lời.

Có người liền ho khan một tiếng, nào lại hỏi chuyện hôn sự trước mặt một nương tử gia, quá đường đột.

Cố Thập Bát Nương cũng không thèm để ý, cười nói lại, “Hết thảy tự có gia mẫu làm chủ ạ.”

Lời này cũng đồng thời né đi đề tài, uống trà ba lần, tán gẫu vài câu, mọi người đều là người làm ăn, thời gian là vàng bạc, vì vậy mấy người liếc mắt nhìn nhau, bắt đầu đi thẳng vào vấn đề.

“Đây là tiền công của Cố nương tử.” Một lão giả đem một phong thư mỏng đẩy qua.

Tiền thuốc là tiền thuốc, tiền công là tiền công, hai cái không liên hệ lẫn nhau.

Cố Thập Bát Nương không từ chối, nhận lấy cũng không xem qua, nàng tin tưởng ở vấn đề tiền bạc này bọn họ cũng không phải là nông cạn.

“Khiến cho các vị tốn kém rồi.” Nàng cười nói.

Mọi người khách khí cười.

“Cố nương tử, có một chuyện..” Một lão giả nói, trên mặt mang mấy phần chần chừ.

Lời vừa nói, liền nghe bên ngoài có tiếng bước chân, một nam tử trẻ tuổi mặt một bộ áo vải màu xanh ôm một xấp giấy kích động đến.

Hắn đứng ở bên ngoài, ánh mắt quét qua bên trong, hiển nhiên sửng sốt.

“Xuân Phương, có chuyện gì?”



Loading...