#9: Phương phương tiểu điếm siêu cấp khôi lỗi trợ thủ


Không sai! Bộ Phương quả thật lòng dạ hẹp hòi !

Bởi vì bản thân hắn không phải cái gì chính nhân quân tử, mặc dù hắn có mộng tưởng trở thành trù thần đỉnh phong thế giới này nhưng điều đó cũng không thể thay đổi tính cách trừng mắt tất báo của bản thân hắn khi còn ở Địa cầu.

“ Thỉnh chậm dùng ! “. Bộ Phương mặt không đổi nhìn Tôn Khải Tường đang nhìn chằm chằm vào cơm chiên trứng nói.

“ Cút mau ! Đừng quấy rầy ta ăn “. Tôn Khải Tường không nhịn được phẩy phẩy tay, ý bảo Bộ Phương biến đi.

Bộ Phương bĩu môi, thầm nghĩ trong lòng, ngươi ngưu, chờ ngươi ăn đầy miệng cơm chiên trứng đệ nhất cay, ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi còn ngưu được hay không.

Tôn Khải Tường không để ý đến Bộ Phương nữa, chuẩn bị ăn, bỗng nhiên tựa hồ nhớ đến cái gì đó, quay đầu, nhìn Tiếu Yên Vũ đoan trang uyển nhã lại một lần nữa đeo lên cái khăn che mặt, nói: “ Yên Vũ đại mỹ nhân, ta đây bàn này còn rất nhiều, có không muốn cùng nhau ăn ? “.

Tiếu Yên Vũ nhíu mày, trong lòng có chút do dự, nhớ tới mỹ vị cơm chiên trứng, nàng thực sự rất muốn ăn thêm một phần, bất quá nàng mang không đủ nguyên Tinh, hơn nữa tiểu điếm có quy định củ chỉ cho phép mỗi thái phẩm điểm một lần.

Hôm nay có người mời ăn, tựa hồ cũng là cái lựa chọn tốt.

Nhưng mà còn không đợi Tiếu Yên Vũ trả lời, Bộ Phương ngồi một bên lại nhàn nhạt mở miệng.

“ Bản điếm quy củ khách hàng gọi thức ăn chỉ có thể tự thân ăn, nếu cho người khác ăn, coi như phá hư quy củ bản điếm, sẽ bị xếp vào sổ đen “.

“ A ! Ta phi ! Ngươi nghĩ rằng Tôn Khải Tường ta sợ sao? Còn xếp vào sổ đen, nếu như ta muốn ăn, thèm vào mà quan tâm quy củ của ngươi , trước hết đem ngươi đánh thành chó chết, lại ép ngươi làm! Chỉ là một cái tiểu điếm, thật đúng là cho mình là trời cao phải không?! “.

Tôn Khải Tường có chút căm tức nhìn Bộ Phương, hắn sắp được cùng mỹ nữ ăn chung mâm cơm, cư nhiên bị tiểu tử này quấy nhiễu, quả thực không thể tha thứ!

“ A, đã quên bổ sung một điểm, không chỉ có ngươi sẽ bị kéo vào sổ đen, nếu như nàng thực sự ăn, nàng kia cũng sẽ bị kéo chung vào sổ đen, các ngươi hiện tại chưa có khái niệm niệm gì khi được ghi vào sổ đen, thế nhưng... Hoan nghênh nếm thử “ . Bộ Phương không nhanh không chậm nói tiếp.

Lời này vừa ra, Tiếu Yên Vũ hoàn toàn bỏ đi ý định cùng ăn cơm chiên trứng của Tôn Khải Tường.

Tôn Khải Tường hừ lạnh một tiếng, đối với uy hiếp của đối phương, hắn không có chút nào lưu ý, đường đường là Đế Đô đệ nhất hoàn khố, há lại sợ một đầu bếp trong cái quán ăn nhỏ này uy hiếp? Còn bị thêm vào sổ đen? Đúng là chuyện tiếu lâm .

Tôn Khải Tường không nói nữa, ăn trước rồi tính sau, cái miệng mở rộng, múc một muỗng cơm chiên trứng, ánh sáng cơm chiên trứng thiếu chút nữa làm mù hai mắt hắn.

Không chút do dự nhét đem cơm chiên trứng nhét vào miệng, hạt gạo như trân cuộn vào đầu lưỡi, đầu lưỡi hắn tựa như được một hồi mát xa xoa bóp, thoải mái cực kỳ.

“ Thực con mẹ nó ăn ngon ! “.

Nhãn tình Tôn Khải Tường sáng lên, tay không ngừng múc cơm, trong miệng nhồi đầy cơm chiên trứng.

Bộ Phương nhìn đối phương vui mừng ăn một cách điên cuồng, khuôn mặt vẫn không đổi, chỉ lộ ra một nụ cười mỉm đầy ý vị.

Tiếu Yên Vũ tuy vẫn luôn quan sát Tôn Khải Tường ăn cơm chiên trứng , thế nhưng nàng đột nhiên có cảm giác rùng mình truyền đến từ người Bộ Phương, có chút hồ nghi quay đầu nhìn lại, đó là bắt được nụ cười của hắn.

Eh? Ừ? Hắn... Hắn cư nhiên đang cười?




“ A! “

Thời điểm Tiếu Yên Vũ đem tinh lực chú ý đến Bộ Phương, Tôn Khải Tường đang điên cuồng ăn động tác chính là bị kìm hãm, đôi mắt nhỏ cư nhiên trừng thật lớn.

Trong một giây đồng hồ, da mặt hắn từ trắng chuyển thành đỏ, rồi thành hồng từ từ .

Hét thảm một tiếng, Tôn Khải Tường há to mồm, hạt cơm là trực tiếp phun ra , cả người tại chỗ là há mồm to ra, hai tay bưng miệng, không ngừng lè lưỡi!

“ Cay... Cay! Cay quá! “

Nước mắt nước mũi đều phun trào, hắn cảm giác thân hình mình bị cay đến vặn vẹo , mang cả nhân sinh chính mình hoài nghi

Thế gian sao có vị cay đáng sợ như thế?

Nước! Tìm nước! Tôn Khải Tường chạy loạn trong quán, muốn tìm nước tới hóa giải một ít vị cay trong miệng, cảm giác hỏa thiêu khiến cả miệng hắn như tê dại, nước mắt ào ào không ngừng chảy xuôi xuống dưới.

Bộ Phương khuôn mặt lạnh bang bất động, nhàn nhạt nhìn Tôn Khải Tường như thằng hề trước mắt chạy tới chạy lui tìm nước.

Đột nhiên, Tôn Khải Tường nghĩ đến nhà bếp, xung quanh đây không có tý nước nào, nếu muốn kiếm được, tựa hồ chỉ có tiến vào nhà bếp.

Ngay thời điểm Tôn Khải Tường muốn xông vào phòng bếp, một cánh tay cơ giới đột nhiên xuất hiện, nắm y phục hắn, ném cả người hắn ra ngoài.

“ Nhà bếp trọng địa , không phận sự miễn vào “.

Ra tay là khôi lỗi trợ thủ của Bộ Phương, đang đứng trước cửa phòng bếp, âm thanh máy móc nói.

Tiếu Yên Vũ cùng Tiếu Tiểu Long trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này.

Tiếu Yên Vũ đột nhiên quay đầu nhìn Bộ Phương, hết thảy cái này đề do hắn bày ra đó chứ? Chẳng lẽ là đang trả thù sao? Có điểm đáng sợ... Trong lúc thưởng thức mỹ thực lại ăn vào một quả bom cay, quả thực rất vô nhân tính!

“ Thiếu gia... nước ! “.

Tên người hầu của Tôn Khải Tường cũng phải nói là rất biết nhìn sắc mặt chủ nhân, từ lúc Tôn Khải Tường kêu là muốn uống nước, hắn đã xông ra ngoài, tìm một túi nước tiến đến.

“Ừng ực, ực!”

Tôn Khải Tường một hơi đem cả túi nước uống hết, mới hóa giải được một chút cảm giác vị cay trong miệng, may là hắn ăn không nhiều lắm, vị cay vẫn chưa thể duy trì lâu.

“ Ngươi muốn chết! Lại dám táy máy tay chân vào cơm chiên trứng! “. Tôn Khải Tường phẫn nộ, chỉ mặt Bộ Phương nói.

Mặt Bộ Phương vẫn không đổi ngồi trên ghế, chỉ vào thức ăn nói: “ Ngươi không ăn hết thức ăn, sẽ bị coi là lãng phí thức ăn, trực tiếp xếp vào sổ đen “.



“ Đập tiểu điếm này cho ta ! “. Hắn ra lệnh cho đám người phía sau.

Mấy tên phía sau nhất thời phấn chấn, phá tiệm gì gì đó là việc bọn hắn thích nhất, Vì vậy, bọn hắn cơ hồ thuần thục giơ cái ghế dưới đất lên, chuẩn bị đập vào cái bàn trước mặt.

Nhưng mà, còn không đợi hắn nện chiếc ghế xuống, hắn cảm thấy mình như bị gãy tay.

Hét thảm một tiếng, lúc này, xuất hiện sau lưng hắn là một khôi lỗi, khôi lỗi này vươn thiết thủ bẻ gãy cánh tay tên người hầu này.

“ Người gây chuyện ! Ghi vào sổ đen, vĩnh viễn không được phép bước vào Phương Phương tiểu điếm “. Thanh âm máy móc cứng ngắc mang theo mấy phần nghiêm túc, mấy phần sắc bén.

Khôi lỗi nắm đối phương lên vứt thẳng ra ngoài quán, dùng tư thế xổ cẩu mà tiếp đất, kêu rên không ngừng.

“ Ngươi còn dám hoàn thủ ? Ngươi có tin ta hay không gọi thêm một trăm người nữa trực tiếp phá hủy cái tiệm nhỏ này của ngươi? “.

Tôn Khải Tường tức giận run người, ở Đế Đô này lại có bình dân dám phản kháng hắn.

“ Tiểu Bạch,đem hắn quẳng ra ngoài , hắn lãng phí đồ ăn , lý nên thu tiền phạt một chút , lột sạch sẽ hắn là được rồi “. Bộ Phương đứng lên, ngáp một cái, nhàn nhạt ra lệnh cho người máy Tiểu Bạch, nói xong, lại ra tiếp một câu: “ Thời gian buôn bán hôm nay đã hết , nên đóng cửa “.

“ Ngươi dám coi nhẹ ta? Ta đường đường là nhị phẩm chiến sư , giết ngươi như bóp chết một con kiến ! “. Tôn Khải Tường nổi giận gầm lên một tiếng, trường bào màu sắc rực rỡ trên người không gió mà bay, một cổ quang mang lưu chuyển trên người hắn.

Phanh !

Khôi lỗi Tiểu Bạch dùng một cái tát vỗ đầu Tôn Khải Tường đang vận công, trực tiếp đem cả người hắn đập trên mặt đất, chân khí thật vất cả tụ tập được trong cơ thể hắn trực tiếp tán loạn...

Về sau, “Xoẹt! Roạt!”

“ Ta xxx ! Con mẹ nó ngươi dám cởi y phục của ta? Ngươi biết ta là ai không?! Ta đường đường ... “

Phanh !! Mắt sắt của Tiểu Bạch chợt lóe một cái, lần thứ hai vỗ vào đầu Tôn Khải Tường khiến hắn choáng váng.

Về sau, y phục toàn thân Tôn Khải Tường bị lấy hết, những vật phàm là đáng giá đều bị cướp đi, cả người bị Tiểu Bạch nhẹ nhàng ném ra ngoài, bay ra ngoài theo một đường cong duyên dáng rơi xuống trước cửa tiệm .

Tôn Khải Tường lúc này dường như bị điên r, trên người lạnh buốt.

Đột nhiên, hắn cảm giác được tiếng bước chân, một đôi ngoa kim sắc xuất hiện trước mặt hắn...

Triệu Như Ca nhìn Tôn Khải Tường trên người chỉ còn lại nội khố, nhất thời không nhịn được cười khà khà lên tiếng.

“ Tôn đại thiếu của chúng ta chỉ đi ăn một bữa cơm thôi mà sao chật vật vậy? “