Loading...

#9: Chương 9 : Vỡ Mộng


"Sở Khương, anh đừng đi, ở lại với em." Ngưng Lộ nằm trên giường nắm tay Sở Khương không muốn buông ra.

"Lộ Lộ, anh sẽ không đi sẽ luôn ở đây cùng em được không?" Sở Khương đau lòng vuốt khuôn mặt tái nhợt cùng hai mắt đã khóc đến sưng đỏ của cô.

Sau khi Ngưng Lộ chạy ra khỏi cao ốc tập đoàn Sở Thành bắt một chiếc taxi chạy thẳng về nhà. Sở Khương vẫn còn đang đi học sau khi nhận được điện thoại cô gọi tới khóc nức nở lập tức chạy đến nhà cô.

Đi tới Quan gia lại bị Ngưng Lộ quần áo xốc xếch nằm trên ghế salon khóc đến toàn thân run rẩy làm cho sợ ngây người. Là có chuyện gì đã xảy ra sao? Tại sao Lộ Lộ lại ở nhà khóc một mình?

Bất kể anh hỏi như thế nào, cô vẫn chỉ vùi đầu trong ngực anh khóc. Không còn cách nào khác anh chỉ có thể lẳng lặng ôm cô để cho cô đem toàn bộ uất ức đều khóc ra.

Cho đến khi anh cho rằng cô đã đem hai mắt khóc đến mù lòa, cô khóc đến toàn thân vô lực mới nghẹn ngào ngừng lại. Dưới sự khuyên bảo của anh cô mới từ từ đem toàn bộ ủy khuất từng chuyện từng chuyện nói ra. Nhưng Ngưng Lộ không có đem chuyện mình đi tìm Sở Mạnh nói ra, cô không dám cũng không thể, nếu Sở Khương biết trong phòng làm việc của anh ta xảy ra chuyện bẩn thỉu như vậy nhất định sẽ không tha thứ cô. Ngưng Lộ cảm giác mình rất vô sỉ, lợi dụng tình cảm Sở Khương dành ình, nhưng cô đã không còn cách nào khác.

"Sở Khương, anh có thể giúp chuyện của ba em phải không?" Ngưng Lộ vừa nghĩ tới chuyện của ba nước mắt lại muốn chảy xuống.

"Lộ Lộ xảy ra chuyện lớn như vậy em nên sớm nói với anh. Yên tâm đi cứ giao cho anh. Công ty ba em nhất định sẽ không có chuyện gì." Sau khi Sở Khương nghe Ngưng Lộ đem toàn bộ đầu đuôi câu chuyện nói xong trong lòng đã có cách. Phía anh hai dường như khó nói, vậy thì từ ba mẹ xuống tay là được rồi. Anh tin tưởng ba mẹ nhất định sẽ đồng ý giúp Ngưng Lộ, dù sao bọn họ cũng sắp đính hôn không phải sao? Hơn nữa lần trước gặp mặt, bọn họ đối Ngưng Lộ ấn tượng không tệ lắm. Dự định xấu nhất là mọi người trong nhà đều không đồng ý, anh có thể sử dụng một ít tài sản ông nội để lại cho anh, mặc dù so với anh hai không nhiều lắm nhưng đủ để ứng phó chuyện công ty ba Ngưng Lộ.

"Sở Khương, em vẫn rất sợ, rất lo lắng." Trên khuôn mặt tái nhợt của Ngưng Lộ hai mắt rõ ràng đã có quầng thâm, cô hiện tại cần phải nghỉ ngơi. Nhưng trong lòng cô làm sao cũng không muốn ngủ.

"Lộ Lộ, nghỉ ngơi thật tốt. Tin tưởng anh, chờ em tỉnh lại mọi chuyện đã được giải quyết xong." Thanh âm ấm áp của Sở Khương khiến Ngưng Lộ từ từ thả lỏng tâm tình, nặng nề mà ngủ. Hôm nay cô thật sự quá mệt mỏi, lại bị kích thích lớn như vậy.

Sau khi Sở Khương xác định cô đã ngủ, cẩn thận từng li từng tí đặt tay cô vào trong chăn, thuận tay đem vài sợi tóc nghịch ngợm bám vào trên trán nhẹ nhàng vén về phía sau.

Cô ngủ chân mày còn nhíu chặt, trên lông mi vừa dài vừa cong vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa khô, cái mũi nhỏ nhắn lẳng lặng hô hấp, chẳng qua là đôi môi tái nhợt sao lại sưng như vậy đây? Là bị đụng trúng sao? Tay Sở Khương bắt đầu từ trên trán di chuyển xuống dừng trên đôi môi sưng đỏ của cô.

Người con gái ở trước mặt là người mà anh đã thề muốn cả đời yêu thương a, nhưng hôm nay anh lại làm cho cô đau lòng, khổ sở cùng bất lực như vậy. Có phải cô còn chưa đủ tin tưởng anh không? Tại sao chuyện xảy ra lâu như vậy cũng không có nói? Nhưng nếu anh đã biết sẽ phải nghĩ biện pháp giúp cô giải quyết. Anh không thể mất đi cô.

"Lộ Lộ, ngủ thật ngon. chờ anh trở lại." Sở Khương nhẹ nhàng đóng cửa lại. Bây giờ anh phải lập tức về nhà nói chuyện với ba mẹ không thể kéo dài thêm một giây nào nữa.


"Mẹ, tại sao không thể? Lộ Lộ là của vợ sắp cưới của con?" Sở khương về đến nhà không quan tâm đến chuyện ăn cơm, lập tức đem chuyện đã xảy ra với Quan gia nói ra, không nghĩ tới mẹ dám nói không thể? Điều này làm cho anh không thể nào tiếp nhận?

"Con trai, hai đứa còn chưa kết hôn cô ta liền lấy đó để chúng ta ra một khoảng tiền lớn như vậy, vậy sau này kết hôn cô ta muốn cả Sở gia có phải con cũng hai tay dâng cho cô ta không?" Sở mẫu trăm ngàn không nghĩ tới con dâu tương lai mình cư nhiên lại là một người đàn bà vu tâm tính kế như vậy. Có trách thì trách bọn họ không có tìm hiểu rõ ràng Quan gia chính là Quan gia vẫn luôn hợp tác với bọn họ, lúc đầu bà chỉ cho rằng chẳng qua là trùng hợp mà thôi. Càng làm cho bọn họ không ngờ chính là con trưởng sau khi vừa tiếp nhận công ty cái xí nghiệp đầu tiên muốn xuống tay cư nhiên lại là Quan gia.

"Mẹ, đây chỉ là ngẫu nhiên mà thôi. Lộ Lộ không phải là người như vậy, ba mẹ không nhìn ra được sao?"Tâm tình Sở Khương đã mất khống chế. Sở phụ chỉ ngồi ở chỗ đó không nói lời nào.

"Mẹ mặc kệ cô ta là hạng người gì, dù sao chuyện này ba mẹ không thể giúp. Cho dù Quan gia thật sự có phá sản cũng không ảnh hưởng đến chuyện con với cô ta kết hôn." Sở mẫu cũng không vì một Quan gia nhỏ xíu kia mà cùng con trưởng đối kháng. Con trưởng của bà luôn là người làm việc nói một không hai không coi trọng tình cảm, cho dù là ba mẹ như bọn họ cũng không cách nào can thiệp vào.

"Mẹ, sao mẹ có thể vô tình như vậy? Ba, ba nói chuyện đi chứ?" Sở khương vượt ngang qua mẹ quỳ gối dưới chân Sở phụ vẫn ngồi ở trên ghế salon đọc báo.

"Sở khương, ý kiến của ba với mẹ con giống nhau. Con đứng lên, không được quỳ." Sở phụ buông tờ báo trong tay, đỡ con trai út đã bắt đầu chảy nước mắt.

"Tại sao ba mẹ có thể máu lạnh như vậy? Ba mẹ không giúp đúng không? Con lấy tiền của mình giúp Lộ Lộ, lần này ba mẹ không còn gì để nói đi?" Sở Khương đem từng tờ báo trên bàn toàn bộ ném xuống đất.

"Con trai, mẹ biết con nóng lòng, nhưng chuyện của công ty không thể đem ra cùng tư tình nhi nữ đánh đồng. Hơn nữa cho dù là con lấy tiền của mình đi giúp cô ta ứng phó nhu cầu cấp bách, con có hỏi qua ý kiến của anh hai chưa? Con có biết bây giờ công ty có quyết sách* (*Quyết định sách lược) gì không? Có còn cùng Quan gia hợp tác hay không?" Sở mẫu không đành lòng nhìn con út khổ sở như vậy. Nhưng quyết định của con trưởng không cách nào thay đổi, điều này làm cho bà bắt đầu có tâm tình bất mãn với Ngưng Lộ.

"Mẹ, vậy Lộ Lộ làm sao bây giờ? Con Không thể bỏ mặc cô ấy." Nghe mẹ nói sở khương bất lực ngồi phịch ở trên đất.

"Con trai, chúng ta đợi anh hai về nói với nó xem được không?" Sở mẫu ngồi chồm hổm xuống ôm lấy con út. Thật ra thì chính bà một chút cũng không nắm chắc, nói như vậy chẳng qua là an ủi nó thôi.

"Mẹ, mẹ nhất định phải giúp Lộ Lộ."

Ở lúc Sở Khương đi không tới nửa tiếng Ngưng Lộ liền tỉnh lại, tiếng sấm ầm ầm đem cô từ trong ác mộng thức tỉnh, trong mộng ba lần nữa leo lên sân thượng cho dù cô và mẹ có nói thế nào ông cũng không chịu xuống. Cô mở mắt ra Sở Khương đã không còn ở đây.

Hoảng hốt cùng luống cuống làm cho cô bất chấp mưa to gió lớn chạy tới Sở gia. Bảo về thấy là bạn gái của nhị thiếu gia không có thông báo đã cho cô tiến vào. Toàn thân Ngưng Lộ ướt sủng đứng ở trước cửa phòng khách Sở gia, đối thoại của bọn họ cô đều nghe được. Lòng cô trở nên lạnh, thì ra hi vọng dễ dàng tan biến như vậy, có phải Quan gia nhất định phải sụp đổ hay không? Ba mẹ phải làm sao? Cô phải làm sao?

Giống như một linh hồn lang thang đi ra Sở gia, trời mưa càng ngày càng lớn.

"Quan tiểu thư, sao lại không mang theo dù? Trời mưa lớn như vậy sẽ sinh bệnh a." Bảo vệ thấy cô vội vã đi vào lại giống như một linh hồn lang thang đi ra rất là kinh ngạc. Chẳng lẽ cải nhau với nhị thiếu gia sao? Không thể a, tính tình nhị thiếu gia tốt như vậy.

"Không cần, cám ơn." Ngưng Lộ đối người bảo vệ nở một nụ cười yếu ớt, thoáng qua cửa chính trạm trổ hoa văn. Sở Khương cũng không thể giúp cô, cô phải làm sao?

Ánh đèn xe hơi chói mắt phá vỡ màn mưa chiếu thẳng vào khuôn trắng bệch như tờ giấy của Ngưng Lộ, cô theo bản năng đưa tay ngăn cản, thấy hoa mắt, cả người cũng chầm chậm ngã xuống trên mặt đất, mưa vẫn không ngừng rơi.

"Quan Ngưng Lộ, mở mắt ra nhìn tôi." Sở Mạnh xuống xe ôm lấy cô bé đã ngồi phịch trên mặt đất. Tại sao cô ấy lại té xỉu ở trước cửa nhà mình?

"Sở đại ca. . . . . ." Ngưng Lộ mệt mỏi mở mắt ra, người đàn ông để cho cô sợ hãi khuôn mặt ở trong mưa xem ra không hề lãnh khốc vô tình, dường như có chút thương hại. Là cô đang nằm mơ sao? Tại sao giờ phút này cô lại không sợ anh ta?

"Lên xe trước rồi hãy nói." Sở Mạnh ôm lấy cô đi về hướng xe. Cô nhẹ quá, ở trong ngực anh tựa như một cộng lông vũ.

"Sở đại ca, xin anh giúp ba tôi." Ngưng Lộ nghĩ thừa dịp mình còn thanh tĩnh đem những lời muốn nói đều nói hết ra.

"Đừng nói nữa." Sở Mạnh mở cửa xe đặt cô vào, cũng không sợ làm dơ xe thể thao đắt giá của mình.

"Sở đại ca, tôi muốn nói." Ở thời điểm Sở Mạnh đang muốn buông cô ra đóng cửa xe lại, Ngưng Lộ dùng hết hơi sức lúc này ôm cổ anh.

"Tôi đồng ý ở chung một chỗ với anh. Nhưng anh phải cưới tôi." Ngưng Lộ nói xong anh kinh ngạc đến không thể tin, cả người cô mềm nhũng ngất đi trong ngực anh.

Lambogini ở trong mưa quay đầu, trong nháy mắt đã biến mất ở trong đêm mưa.