Loading...

#3: Chương 3 : Lướt qua nhau đã là ngàn dặm


Ba năm sau.

Quan Ngưng Lộ hai mươi tuổi ôm cuốn sách dày đi trên con đường mòn thật dài của trường. Vóc người mãnh khảnh mềm mại hợp với khuôn mặt cổ điển ngũ quan thanh tú, một mái tóc dài khoác lên sau lưng, cô đi trên sân trường như vậy thỉnh thoảng có nam sinh đi qua len lén quay đầu lại nhìn cô.

Cô mới vừa lên đại học năm nhất thì bài tập không tính là nhiều, tan học rất sớm nhưng cô không muốn trở về nhà sớm. Gần đây trong nhà không phải thật thái bình, ba dường như rất khuya mới về nhà có lúc thậm chí cả đêm không về, mẹ cũng không giống trước kia bình thường rãnh rỗi cùng một đám quý phu nhân ra ngồi uống trà đánh bài, mà là ngồi trong phòng khách than thở. Ngưng Lộ không dám hỏi ba mẹ đã xảy ra chuyện gì, cho tới nay cô có vấn đề gì đều là chờ ba mẹ hoặc người khác hỏi mới nói.

Hai mươi tuổi, lứa tuổi xinh đẹp rực rỡ như hoa đào, tại sao cô cảm thấy mình không vui vẻ? Ngưng Lộ không hiểu trong lòng mình chợt thương cảm là vì sao.

“Lộ Lộ, không phải nói xong ở cửa khoa trung văn chờ anh sao? Sao lại chạy tới đây?”

Sở Khương hai mươi mốt tuổi, khuôn mặt văn nhã tuấn tú lúc gặp Quan Ngưng Lộ không tự giác lộ ra nụ cười sủng ái. Bọn họ rất may mắn, thi đậu cùng trường đại học, từ cao trung đến nay, tình cảm của hai người vẫn rất ổn định.

“Chỉ là muốn đi một chút mà thôi, thật xin lỗi Sở Khương.” Quan Ngưng Lộ đối hắn cười một tiếng xin lỗi.

“Lộ Lộ, tối nay cùng anh về nhà một chuyến được không? Anh nói với ba mẹ rồi, em sẽ cùng anh về.” Sở Khương nhận lấy nguyên bộ sách nặng trong tay cô.

“Sở Khương, anh không nói trước với em. Em còn chưa có chuẩn bị xong.” Quan Ngưng Lộ cả kinh trong lòng. Mỗi lần Sở Khương nhắc tới chuyện muốn đi gặp ba mẹ anh cô luôn tìm đủ mọi lý do để từ chối, không phải cô không muốn, mà là không dám. Mỗi lần nghĩ tới một chút cảnh tượng như ác mộng của ba năm trước, trong lòng cô đều đang run rẩy. Cô sợ gặp lại người đàn ông giống ác ma đó. Nhưng, tình cảm của mình và Sở Khương càng ngày càng ổn định hơn, một ngày nào đó cũng phải gặp ba mẹ, cô còn có thể trì hoãn bao lâu? Lần trước hẳn là đã sớm gặp ba mẹ nhưng bởi vì xảy ra chuyện như vậy nên trì hoãn tới bây giờ. Sau này cô phải dùng thái độ gì để bước vào cửa Sở gia? Tâm Ngưng Lộ trở nên bất lực. (Ling; Bước vào cửa Sở gia với cảnh tượng nào hả tỷ bảo đảm tỷ hết hồn luôn cho coi.)

“Lộ Lộ, tại sao mỗi lần nói đi gặp ba mẹ anh em đều không muốn đi vậy? Ba mẹ anh là người rất tốt, sẽ không làm khó em. Hơn nữa bọn họ từ lâu đã biết anh có bạn gái, hy vọng anh có thể dẫn về nhà cho bọn họ gặp.” Sở Khương chính là sợ cô lại cự tuyệt cho nên tiền trảm hậu tấu, lần này chắc là cô sẽ không lại cự tuyệt chứ?

“Sở Khương, em cái gì cũng chưa chuẩn bị hết.” Ngưng Lộ chột dạ không dám nhìn thẳng mắt hắn, lại không tự chủ nắm lấy góc váy của mình.




“Có nhiều người không?” Thật ra thì cô muốn hỏi là có thể nào người kia cũng ở đó hay không, cái người trên danh nghĩa là anh hai của Sở khương. Nếu như anh ta cũng ở đó, cô không xác định là mình có gan đi. Ba năm trước đây anh ta lái xe đưa cô về tới cửa nhà sau khi ném cô xuống không nói một câu liền rời đi. Nhưng, vừa nghĩ đến đôi mắt sắc bén kia cô đã không dám tiếp tục nhớ lại. Nếu như đến lúc đó anh ta cũng có mặt vậy cô nên làm sao đây? Vẫn luôn muốn đối mặt nhưng cô thật không dám.

“Không sao, anh hai đã xuất ngoại rồi vẫn chưa về, chỉ có ba mẹ mà thôi.” Sở Khương cười khẽ, cho là cô chỉ là mắc cỡ mà khẩn trương.

“Vậy được!” Nghe được người kia không ở Ngưng Lộ treo tâm rốt cục vẫn là buông xuống. Trước hết như vậy đi!.

Chạng vạng, hai người nắm tay về Sở gia.

Sở gia đối với Quan Ngưng Lộ xinh đẹp khéo léo rất hài lòng, trong bữa cơm đã nói chuyện với nhau rất vui vẻ.

Sau bữa cơm chiều Ngưng Lộ cùng Sở phụ Sở mẫu còn có Sở Khương ở phòng khách tán gẫu, người giúp việc đưa nước trái cây lên liền lui xuống.

“Lộ Lộ.” Sở mẫu theo con trai gọi cô là Lộ Lộ.

“A di.” Ngưng Lộ buông xuống nước trái cây trong tay.

“Ba mẹ cháu biết chuyện cháu cùng Sở Khương qua lại không?” Sở mẫu muốn biết thái độ của Quan gia. Quan gia mặc dù chỉ là gia đình tiểu phú gia so ra kém Sở gia, bất quá nếu con trai thích bọn họ cũng không phản đối. Dù sao về sau người nối nghiệp Sở gia nhất định là con trưởng kiên cường, con út đối với kinh doanh căn bản không có chút hứng thú thuận theo nó đi! Một cô gái khéo léo như vậy hợp với Sở Khương. Tương lai con trưởng nhất định sẽ cưới một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối.

“Vẫn chưa nói.” Ngưng Lộ vẫn luôn không dám nói với ba mẹ chuyện mình cùng Sở Khương lui tới, sợ ba mẹ cho rằng cô không chuyên tâm đi học.

“Sở Khương đã đề cập với hai bác rồi, muốn trước cùng cháu đính hôn chờ sau khi tốt nghiệp đại học liền kết hôn. Ý của cháu như thế nào? Bất quá chuyện trọng đại như vậy trước phải nói với ba mẹ một chút.” Sở mẫu nói chuyện cũng coi là nhỏ nhẹ, bất quá trong khẩu khí vẫn có cảm giác tự ình hơn người không cần nói cũng biết. Bà không tin Quan gia sẽ không đồng ý, dù nói thế nào cuộc hôn nhân này là bọn họ Quan gia trèo cao lên Sở gia.

(Ling: Ta ghét bà này vô cùng ác còn hơn dạ xoa nữa, cứ tối ngày làm ra vẻ ta đây là người nhân đức lắm vậy)

“Cháu sẽ về nhà nói với ba mẹ.” Ngưng Lộ trong lòng có kinh ngạc bởi vì Sở Khương chưa từng đề cập với cô chuyện đính hôn. Nhưng trước mặt ba mẹ hắn, cô không dám lộ ra quá nhiều tâm tình. Thật ra thì cô vẫn rất khẩn trương.

“Lộ Lộ, em đang giận anh sao?” Lúc trên đường đưa Ngưng Lộ về nhà Sở Khương rõ ràng cảm thấy Ngưng Lộ không vui. Nhưng cô vẫn luôn như vậy có gì đều giữ trong lòng. Hắn không hỏi cô sẽ không nói.

“Không có, chỉ là có chút ngạc nhiên.” Ngưng Lộ cuối đầu nói chuyện vừa đi vừa thỉnh thoảng đá những hòn đá nhỏ nằm trên đường.

“Thật xin lỗi. Anh chỉ là muốn một lần nói rõ với ba mẹ.” Sở Khương kéo tay Ngưng Lộ nâng càm cô lên. Trong mắt cô không có bất kỳ dấu hiệu tức giận nào, trước sau vẫn như một đáy hồ trong suốt.

“Sở Khương, không có vấn đề gì. Em trước về nói với ba mẹ một chút, tìm thời gian mọi người thương lượng chuyện này, được không?” Trong mắt Ngưng Lộ đều là nhu tình, một người đàn ông ôn nhu nho nhã như vậy tương lai sẽ là chồng cô, sẽ là cha của con cô, hắn sẽ luôn yêu cô luôn dịu dàng với cô. Cuộc sống yên tĩnh và ổn định dường như có thể thấy được kết cục. (Ling: Yên tâm đi tỷ chồng tỷ “cực kỳ” yêu thương tỷ á)

“ Lộ Lộ, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở chung một chỗ tin tưởng anh.” Đôi môi đỏ mọng béo mập đến gần trước mắt hương thơm đặc biệt của thiếu nữ dẫn dụ tâm của nam tử trẻ tuổi, Sở Khương không nhịn được động tình nhẹ nhàng hôn cô.

Dưới ánh đèn đường bóng dáng hai thiếu niên quấn quít chung một chỗ bóng kéo rất dài rất dài.

Chiếc Lamborghini Estoque không dừng lại một giây bay như tên bắn chớp mắt liền biến mất ở cuối ngã tư đường. Nam nhân lái xe với một cặp kính không nhìn ra bất kỳ nhãn hiệu nào, cặp mắt lợi hại giấu trong tròng kính làm cho người ta không nhìn ra nó thâm trầm. Chẳng qua là nhìn thoáng qua cái bóng dáng đó có mái tóc đến eo đã in sâu vào trong trí nhớ làm thế nào cũng lái không đi. Nhưng, cô không phải của hắn, vừa nghĩ đến đây trong lòng không hiểu sao tức giận, dẫm nhẹ dưới chân chân ga một chút đã là ngoài ngàn dặm.