Loading...

#28: Chương 28 : Cô Là Vợ Của Tôi


Người đàn ông ở phía sau ôm thật chặt thân thể cô, giữa bọn họ dán chặt đến không có khoảng cách. Hơi thở đàn ông mãnh liệt không ngừng truyền đến, Ngưng Lộ muốn đẩy anh ra nhưng làm sao có thể địch nổi sức của anh? Hơi thở của anh càng ngày càng nặng, tay ôm cô cũng càng ngày càng xiết chặt khiến Ngưng Lộ sắp không thể thở được, thật khó chịu.

“Xoay mặt qua đây!” Sở Mạnh ở lúc Ngưng Lộ cho là anh sẽ xiết chết cô buông tay ra làm cho nhịp tim của cô khôi phục lại bình thường. Dưới ánh đèn lờ mờ mặt của cô bởi vì vừa rồi hơi thở không ổn định mà ửng hồng, trong mắt lại có sự bướng bỉnh không muốn thỏa hiệp. Anh ta không phải muốn ghìm chết cô sao vậy còn muốn cô xoay qua làm gì?

“Cô không quay qua tôi sẽ như vậy muốn cô!” Sở Mạnh đem thân thể đã hưng phấn của mình lần nữa dán chặt cô khiến Ngưng Lộ giật mình , không tới một giây đã xoay mặt về phía anh, đôi tay nắm thành quyền thật chặt chống đỡ ngực của anh.

“Tại sao không dám nhìn tôi? Sợ tôi như vậy sao?” Sở Mạnh buông ra sự kềm chế đối với cô, một tay chống đỡ đầu mình một tay nâng lên khuôn mặt đang rủ xuống của cô làm cho cô cùng anh mặt đối mặt, mắt đối mắt.

“Tôi không có.” Trong giọng nói hoàn toàn không có khí thế, trong đôi con ngươi to sáng ngời rõ ràng có bài xích. Đúng vậy, là bài xích. Sở Mạnh tung hoành trong thường trường nhiều năm nếu như nhìn không ra lúc này cô nhìn như thuận theo, nhưng cảm giác thân thể cứng ngắc cùng trong mắt biểu hiện ra sự bài xích mãnh liệt, vậy anh hắn là đã sống uổng phí ba mươi năm. Cũng đã là vợ hợp pháp, chuyện nên làm không nên làm cũng đã làm xong, quỷ tha ma bắt cô vẫn bài xích anh, bài xích tất cả hành động cử chỉ của anh. Ngoài mặt khuất phục bất quá do có nhược điểm bị anh nắm trong tay thôi. Nói nhược điểm chính là công ty của ba mẹ cô, có lẽ còn có bí mật của anh. Nếu như ngay cả cái này cũng không có vậy hẳn là cô sẽ không chút lưu tình rời khỏi anh đi?

Nằm mơ, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa cũng đừng nghĩ! Anh có xuống địa ngục thì cô cũng đừng nghĩ lên thiên đường, đời này kiếp này anh muốn cô cùng anh trầm luân.

“Hôn tôi!” Âm thanh khàn đục truyền vào trong tai Ngưng Lộ cho là mình nghe lầm. Anh ta đang nói cái gì bảo cô hôn anh ta? Sao có thể? Sao cô có thể chủ động hôn anh ta! Trong đôi mắt to tràn đầy không tin và không muốn, cái miệng nhỏ nhắn cũng khép thật chặt lại.




“Anh đã lấy được tôi còn muốn như thế nào nữa?” Trong lòng Ngưng Lộ đau đớn giống như là bị kim đâm, cô đã như anh ta mong muốn ở chung một chỗ với anh ta, anh ta cũng đã lấy được thân thể của cô rồi, còn muốn cô phải làm như thế nào anh ta mới chịu dừng tay? Muốn cô chủ động cầu hoan với anh ta sao? Cô không làm được không làm được. Cô không thương anh ta, không thương anh ta …… Có thể nhắm hai mắt mặc cho anh ta muốn chiếm đoạt thân thể cô đã là cực hạn, anh ta sao còn lại ra yêu cầu như vậy với cô?

“Lấy được cô? Quan Ngưng Lộ, đêm hôm đó xa xa chưa đủ! Tôi không muốn vợ của tôi ở trên giường là một người phụ nữ giống như cái tượng gỗ cứng ngắc không có chút phản ứng, cô hiểu được ý tôi không? Nếu như không hiểu thì bắt đầu từ bây giờ phải học, trước tiên bắt đầu từ hôn tôi như thế nào đi!” Nếu như cô không biết anh không ngại dạy cô. Nỗi lòng của đàn ông người đơn thuần như cô sẽ không hiểu, thứ càng không có được càng muốn lấy được. Chuyện cô không thích làm anh càng muốn cô làm.

Anh đủ hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, hạ tiện, bẩn thỉu, xấu xa….. Trong đầu Ngưng Lộ thoáng hiện lên hàng ngàn hàng vạn từ ngữ mắng anh, nhưng lại không mở miệng mắng ra, anh thật sự rất quá đáng.

“Tôi không muốn làm.” Thật sâu thở ra một hơi nói ra những lời này, giống như là đang bực mình đang giận lẫy vậy, Ngưng Lộ không muốn nhìn thẳng vào mắt anh, dứt khoát nghiêng đầu đi hai mắt nhắm nghiền, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có sự quật cường cùng không cam lòng. Anh muốn thế nào thì cứ thế đó đi!

Nha đầu này thật sự đủ bướng bỉnh. Trên mặt Sở Mạnh lại có nụ cười giống như cưng chìu, đúng vậy, anh đang cưng chìu cô. Đáng tiếc người đó lại nhắm nghiền hai mắt không thấy được. Sở Mạnh, mày thật là sống uổng bao nhiêu phụ nữ xếp hàng chờ mày tới cửa, thế nhưng mày lại cam nguyện bỏ lại cuộc họp quan trọng ngày mai mà ngồi máy bay cả đêm về chỉ vì liếc mắt nhìn người phụ nữ nghe nói bị thương nhẹ lại ghét mày, ghét tới cực điểm.

Sở Mạnh không chần chờ hôn lên đôi môi đỏ tươi của cô, đầu lưỡi vội vàng thăm dò vào trong miệng cô, mút lấy mùi vị thơm ngọt của cô. Thì ra là trắng đêm không cách nào yên giấc hẳn là tưởng niệm cô, nhớ đến toàn thân đau cũng không cho phép mình trở về nhìn cô, chỉ vì sau khi triền miên cô đúng là gọi tên người đàn ông khác ngủ. Điều này làm cho anh không cách nào không để ý. Anh không dám xác định sau khi mình nhìn thấy cô có thể không khống chế được muốn bóp chết cô hay không. Cũng may, cũng may có cú điện thoại của thím Trương làm cho anh buông tha mình quay về. Lúc này, cô đang ở bên cạnh anh, đang dưới thân anh. Cái miệng nhỏ nhắn ngọt ngào không thể lừa được người, thân thể ấm áp mềm mại không thể lừa được người……

Quần áo từng cái từng cái ném trên mặt đất, đêm nhiệt tình như lửa mới vừa bắt đầu……..

Cô không có phản ứng không sao, anh có thời gian, có cách làm cho cô khuất phục, một ngày hai ngày, một năm hai năm, anh không tin cô có thể kiên trì được bao lâu…….. Anh nhất định phải đem trái tim cô mở ra, sau đó chỉ có thể chứa một mình anh.

Nhiệt tình vẫn kéo dài đến trời hừng sáng. Ngưng Lộ cắn miệng không dám lên tiếng mặc anh muốn làm gì thì làm. Tâm dù có không muốn như thế nào đi nữa nhưng thân xác vẫn khuất phục, khuất phục dưới kỷ thuật cao siêu của anh. Thì ra là người ta vẫn thường nói không yêu vẫn có thể làm tình là như vậy, cô không thương anh, thân xác lại phối hợp với anh ăn ý như vậy. Quan Ngưng Lộ, cô rơi xuống rồi! Cũng không thể quay lại được rồi.

Khi anh một kích cuối cùng Ngưng Lộ cắn môi của mình sợ mình sẽ khạc ra những âm thanh không nên có. Một loại cảm giác không biết tên chợt xông vào tim cô làm cho chóp mũi cô ê ẩm, mắt phát trướng, đó là loại cảm giác gì a làm cho cô cơ hồ không còn là mình nữa……….

Vẻ mặt hoảng hốt, “Ngưng Lộ, con có thể gả cho Sở Mạnh là phúc phận tu luyện ba đời của con, nhất định phải biết quý trọng.” Những lời nói tựa như vô hạn an ủi của mẹ vang lên bên tai cô. Đúng vậy a, cô phải biết quý trọng, cho dù chỉ là vì ba mẹ mà thôi. Nhưng một khuôn mặt thống khổ khác cũng đồng thời hiện lên trong đầu cô, Sở Khương a Sở Khương, tại sao em vẫn không quên được anh? Đang cùng người đàn ông khác điên cuồng triền miên lại nhớ đến anh! Nhưng em đã không thể quay lại được rồi!

Tim đau quá a! Nước mắt rốt cuộc vẫn chảy ra! Là sầu não hay là thống khổ đã sớm không thể phân rõ di! Nguyệt lão đã sớm trói cô vào ngón tay của một người khác, cùng anh ta dây dưa phân không rõ.