Loading...

#12: Chương 12 : Hợp Đồng


"Ngồi."

Sở mạnh đứng bên cửa sổ ở đằng sau bàn sách, đưa lưng về phía cửa. Nghe được tiếng cô bước vào, cũng không quay đầu nhìn cô, chỉ lạnh lùng nói một chữ "Ngồi".

Ngưng lộ theo lời ngồi xuống, sau đó vẫn tiếp tục yên lặng, yên tĩnh làm cho tim cô bắt đầu đập loạn. Không phải là anh ta nói muốn với cô sao? Tại sao sau khi bảo cô ngồi xuống lại không nói lời nào?

Sở Mạnh quay người lại, gõ gõ trên tay khói, ánh mắt lợi hại đã giấu ở bên trong tròng kính. Anh đang đợi, đợi cô chủ động mở miệng nói điều kiện. Cô mặc chiếc váy này cực kỳ hợp, tựa như nàng tiên nhỏ nhảy múa dưới ánh trăng nhiều năm qua vẫn luôn khắc sâu trong đầu anh không lái đi không được. Mà nàng tiên nhỏ này từ nay về sau chỉ thuộc về một mình anh là được rồi.

Anh không vội, người nên vội là cô mới đúng, là cô có chuyện muốn cầu cạnh anh. Sở Mạnh nhìn cô cắn chặt môi dưới, khóe miệng không tự chủ được cong lên. Mới như vậy đã ngồi không yên rồi sao? Không có kiên nhẫn như vậy làm sao nói chuyện với anh. Dù sao cũng còn nhỏ mới hai mươi tuổi.

"Sở. . . . . . Anh không phải muốn nói chuyện với tôi sao?"

Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của anh, Ngưng Lộ rốt cuộc không yên nhẹ giọng mở miệng. Hai chữ Sở Mạnh vẫn gọi không ra miệng thì dứt khoát không gọi.

“Cô muốn nói với tôi ra sao?” Sở Mạnh đi tới, gạt tàn thuốc ngồi xuống đối diện cô, khí định thần nhàn.

“Hôm qua tôi đã đáp ứng anh, công ty ba tôi khi nào có thể bắt đầu làm việc trở lại?” Ngưng Lộ nghĩ đến công ty của ba đã đóng cửa ngừng sản xuất mấy ngày còn không nhanh mở cửa thì công nhân đều đi hết. Mà cô cũng còn rất nhiều chuyện cần phải làm, phía mẹ và luật sư Bạch vẫn còn ở bệnh viện chờ tin tức của cô, từ chiều hôm qua đến giờ cô đã mất tích hơn hai mươi tiếng mẹ nhất định rất lo lắng? Còn Sở Khương bên đó có phải cũng đang tìm cô không? Trong lòng nặng nề giống như đeo quả tạ ngàn cân sắp thở không nổi.

“Chúng ta đăng ký xong tôi sẽ gọi thư ký lập tức mang hợp đồng mới chuyển qua công ty ba cô.” Cô không phải muốn gả cho anh sao? Vậy anh sẽ làm như cô mong muốn, cưới cô. Anh chẳng những muốn kết hôn với cô mà còn phải cử hành hôn lễ long trọng, để ọi người đều biết cô chính là người vợ Sở Mạnh anh danh chính ngôn thuận cưới về. Nhưng trước khi có được danh phận chính thức anh chỉ có thể làm chuyện nắm chắc.

“Trước không đi có được không?” Tâm Ngưng Lộ cả kinh, nhanh như vậy cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.

“Có thể, chỉ có điều. Chờ khi nào cô đáp ứng thì công ty ba cô khi đó sẽ mở lại." Sở Mạnh cười lạnh. Muốn cùng anh chơi? Cô bé, cô còn quá non a.




"Yêu cầu của tôi ở trên bảng hợp đồng này. Cô xem nếu đồng ý thì ký tên. Chúng ta lập tức đi đăng ký. Sau đó buổi chiều công ty ba cô có thể bắt đầu làm việc." Sở Mạnh đem bản sao văn kiện hợp đống kết hôn mà buổi sáng gọi thư ký nghĩ tốt ném cho cô.

Ngưng Lộ nhận lấy tờ giấy thật mỏng, điều kiện không nhiều lắm chỉ có điều mỗi điều đều làm cho người ta kinh tâm.

Điều thứ nhất chính là phải đi đăng ký trước, công ty của ba có thể bắt đầu làm việc. Điều thứ hai muốn cô phân rõ giới tuyến với Sở Khương, không được tiếp tục lui tới. Điểm này không cần anh ta nói cô cũng sẽ làm được đi? Ngưng Lộ cười khổ, cô đã không có tư cách nói thêm gì nữa rồi. Sau đó mà nói là nghĩa vụ của vợ chồng sau khi kết hôn phải thức hiện, cũng đặc biệt chú thích không có tình huống đặc biệt cô không thể cự tuyệt anh ta. Điều đáng sợ nhất hẳn là khi không có sự cho phép của anh ta cô không được phép tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào? Đây là điều kiện gì, hạn chế tự do thân thể? Còn buồn cười hơn nữa là người của cô tim của cô chỉ có thể nhớ một người đàn ông là anh? Thân thể cô cô không thể làm chủ rồi, nhưng còn tim? Anh ta muốn nổi sao? Khi cô đáp ứng gả cho anh, tim của cô cũng đã không còn. Nhưng điều kế tiếp là tiền nuôi dưỡng đối cô Ngưng Lộ không muốn xem rồi.

Anh ta nói sao thì cứ vậy đi. Ngưng Lộ không dị nghị cầm bút trên bàn lên muốn ký tên, mới nhớ tới có một điều dường như anh ta đã quên thêm vào rồi, chính là việc học của cô còn chưa hoàn thành, cô không muốn bởi vì kết hôn mà bỏ dỡ. Nhưng anh ta sẽ đồng ý cho cô tiếp tục đi học sao? Bất kể như thế nào hay là hỏi thử một chút xem sao.

"Sao lại không ký?" Sở Mạnh không bỏ sót mảy may biểu tình trên mặt cô. Mà anh không tin cô sẽ không đề cập tới yêu cầu, nhưng anh chính là muốn cô chính miệng nói ra.

"Tôi có thể nói yêu cầu của tôi chứ?" Ngưng Lộ giương mắt nhìn thẳng anh, phát hiện thật ra vẻ mặt anh cũng không đáng sợ như ngày hôm qua ở phòng làm việc thời thời khắc khắc muốn đem cô một ngụm ăn sạch, ngay cả có thể nói anh ta lúc này rất dịu dàng. Vậy có phải đại biểu cô có thể nêu ra nhiều vấn đề? Người đàn ông này thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn làm ảo thuật, cô tốt hơn hết là đừng tiếp tục đi suy đoán tâm tình của anh ta.

"Cô nói!" Sở Mạnh toàn thân lui về phía sau hai tay ôm ngực nhìn chằm chằm cô. Anh cho cô nói, nhưng không có nghĩa là anh sẽ đồng ý, phải xem tâm tình của anh như thế nào.

"Tôi muốn sau khi kết hôn vẫn có thể tiếp tục đi học. Được không?" Ngưng Lộ nhìn anh không trả lời cũng không phản đối, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm cô một khắc cũng không rời, lòng khẩn trương. Cái yêu cầu này rất quá đáng sao? So với những điều kiện người thần đều phẫn nộ thì điều kiện của cô chẳng qua chỉ là một hạt cát đi?

"Còn nữa không?" Sở Mạnh không đáp hỏi ngược lại, có gì muốn nói tốt nhất một lần nói rõ ràng, tránh cho về sau anh phải từng cái trả lời cô.

Ngưng Lộ bị dáng vẻ dễ bàn của anh hù sợ, cái này có phải sẽ có cạm bẫy không đây? Người đàn ông trước mắt này căn bản không phải là Sở Mạnh mà cô quen biết sao!

"Tôi cho cô cơ hội nói, cô một lần đem toàn bộ yêu cầu nói ra. Mười phút sau tôi chở cô về lấy chứng minh thư sau đó chúng ta phải đi dân chính cục đăng ký. Nếu như cô không muốn nói, vậy chúng ta lập tức lên đường." Sở Mạnh thấy cô còn ngẩn người, làm bộ muốn đi.

"Chờ một chút." Ngưng Lộ ngồi không yên, đứng lên, đôi tay nắm chặt góc váy, đây là động tác khi cô khẩn trương sẽ có. Sở Mạnh nhìn cô không nói lời nào.

"Trừ muốn đi học, tôi không muốn sau khi kết hôn phải sinh con quá sớm, còn có tôi muốn hôn lễ của chúng ta đơn giản một chút được chứ? Nếu như có thể tốt nhất là đừng để cho ba mẹ tôi biết." Bây giờ không nói thì đợi tới bao giờ? Ngưng Lộ không nhận ra còn có cơ hội nào tốt hơn cho cô.

"Cô có thể nói điều kiện nhưng có đồng ý hay không là do tôi." Sở Mạnh tới trước mặt cô nửa ngồi chồm hổm đôi tay đặt lên bả vai mảnh khảnh của cô, Ngưng Lộ thậm chí có thể cảm giác được mỗi nhịp hô hấp của anh.

"Anh..............." Ngưng Lộ nổi đóa, tên này sao có thể như vậy? Vậy chẳng thà đừng để cô nói? Cho cô một tia hy vọng rồi lại tự tay hủy diệt. Đang đùa với cô sao? Nhưng cô chẳng còn cách nào khác.

"Quan Ngưng Lộ, cô phải biết, bây giờ là tôi quyết định. Chuyện đi học có thể thương lượng sau khi kết hôn. Về phần sinh con, quyền quyết định cũng ở tôi không phải ở cô, tôi muốn cô sinh thì cô phải sinh, tôi không để cô sinh thì cô nghĩ cũng không cần nghĩ. Về phần hôn lễ, tôi là con trai trưởng của Sở gia cũng là người phụ trách của Sở Thành không thể lén lúc kết hôn. Tôi muốn tất cả mọi người đều biết rõ, cô là vợ của tôi! cô cứ chờ làm cô dâu xinh đẹp của cô là được rồi."

Càng nghe sắc mặt Ngưng Lộ càng trắng, cô cũng biết, anh sẽ không cho cô được như ý nguyện. Vốn còn đang nghĩ người đàn ông như anh ta đối với một cô bé cái gì cũng không biết như cô sẽ không thật sự có tình cảm, chẳng qua là cảm thấy mới lạ mà thôi. Có lẽ sau khi kết hôn vài năm anh ta sẽ cảm thấy mệt mỏi, mình còn có cơ hội rời đi. Cô nhất đinh có cách làm cho anh ta chán cô, nhất định sẽ. Cô không cần đem cả cuộc đời của mình bán cho ác ma. Dù đã không còn duyên phận với Sở Khương, cô vẫn muốn rời khỏi anh ta bắt đầu lại cuộc sống mới của cô.

Sở Mạnh nghiền ngẫm nhìn vẻ mặt của cô. Hừ! Muốn lén lúc kết hôn, không muốn có con? Là còn muốn nối lại duyên phận với Sở Khương sao? Để cho cô xuống địa ngục mà chờ đợi đi! Dù anh chết không không cho cô được như ý nguyện, Quan Ngưng Lộ, đời này cô cũng đừng nghĩ thoát khỏi tôi. Dùng sức đè xuống bàn tay đặt trên vai cô.

"Không cần, đau." Ngưng Lộ cau mày.

"Nếu như không còn chuyện gì khác chúng ta phải lên đường. Không cần lộ ra bộ dạng bất mãn. Sở Mạnh tôi cưới không phải là một cô gái không biết cười. cười........." Đôi tay Sở Mạnh thay đổi đặt hai bên gò má cô kéo tới cô cho là da mặt mình sắp nứt ra. Dưới tình huống như thế, người phụ nữ nào còn có thể cười được.

Rốt cuộc, Ngưng Lộ kéo ra một nụ cười miễn cưỡng cũng được cho là vui vẻ.

Ác ma tạm thời buông tha cho khuôn mặt cô, xoay người đi thẳng ra ngoài. Ngưng Lộ lại không dám ngừng lại một phút theo sát phía sau anh.