#10: Chương 10 : Ác Ma Dịu Dàng


Gian phòng này là một khu nhà độc lập ở khu vực thành thị gần hai trăm mét vuông là nơi Sở Mạnh thường quay về, trang hoàng lấy màu đen làm chủ đạo, đơn giản mà mà lãnh đạm tựa hồ không có chút nhân khí, giống với tính cách của anh.

Tống Tử Tự đưa tay kéo nhẹ bình nước biển đầu giường, để cho chất lỏng còn sót lại trong bình có thể dễ dàng chảy xuống. Hắn bĩu môi nhìn cô gái có gương mặt tái nhợt trên giường, đó không phải là cô gái lần trước gặp ở bệnh viện sao? Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở trong căn hộ của Mạnh đây? Không sai, anh là trong đêm mưa to gió lớn bị người ta uy hiếp rời giường tới đây, người đàn ông uy hiếp anh chính là Sở Mạnh người bạn vô tình quen biết, thế nhưng lại bắt một thiên tài ngoại khoa như anh phải làm công việc truyền nước biển nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, nói ra thì làm nhục thanh danh của anh. Bất quá nếu Mạnh chịu nói ra quan hệ của anh ta với cô gái nằm trên giường xem ra còn nhỏ này, anh sẽ đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân tạm thời tha thứ cho anh ta.

"Cô ấy sao rồi?" Sở Mạnh từ một cánh cửa khác bước ra trong tay còn cầm hai ly rượu, đưa một ly cho Tống Tử Tự.

Tống Tử Tự nhận lấy vẫn chưa trả lời anh, ngược lại là nghiền ngẫm nhìn vẻ mặt Sở Mạnh không thay đổi, Sở Mạnh trả lại anh ta ánh mắt lạnh như băng. A Tự nghĩ gì sao anh lại không biết? Bất quá khi anh chưa có được đáp án anh muốn sẽ không nói với anh ta cho dù là một câu.

"Được, mình nhận thua. Cô ấy chỉ là mệt nhọc quá độ cộng thêm dầm mưa dẫn đến thể lực không thể chống đỡ nổi mà thôi, nhưng lát nữa cô ấy sẽ phát sốt, thuốc hạ sốt mình đã để ở đầu giường." Tống Tử từng câu từng chữ nói ra, anh nhìn chằm chằm mặt của Sở Mạnh muốn từ đó nhìn ra một chút sơ hở. Nhưng không có, anh ta vẫn là lộ ra vẻ mặt tỉnh táo ngàn năm không đổi.

"Bạn không phải là tự xưng là thiên tài y học sao? Tại sao không làm cho cô ấy không cần phát sốt?" Sở Mạnh ngồi xuống.

"Mình ........" Tống Tử Tự im lặng triệt để. Anh là thiên tài không sai, nhưng anh chỉ có thể dự đoán những bệnh trạng còn chưa xảy ra, hơn nữa sở trường của anh là ngoại khoa được không? Nếu như anh có thể ngăn cản loài người không bị ốm đau bệnh tật vậy anh cũng không chỉ đơn thuần là một bác sĩ mà thôi, mà là thượng đế, là thần tiên, là phật tổ như lai. Bao nhiêu người chờ anh tới cửa cứu mạng.

Sở Mạnh không hề cùng anh ta cải cọ nữa, quay mặt nhìn cô vẫn còn ngủ mê mang. Một mái tóc đen nhánh xõa trên gối đầu trắng noãn làm cho sắc mặt của cô xem ra càng tái nhợt mảnh mai hơn.

"Mạnh, nếu như mình nhớ không lầm thì cô ấy họ Quan." Tống Tử Tự ngồi song song anh, trên mặt như đang nghiền ngẫm điều gì.

Trên mặt Sở Mạnh không còn bình tỉnh không chút gợn sóng nữa, anh nhìn về phía Tống Tử Tự bằng ánh mắt chất vấn không phải nghi ngờ. Tại sao A Tự lại biết cô ấy?

"Ba cô ấy từng nhảy lầu tự sát không thành, ngày đó đúng vào ca trực của mình." Tống Tử Tự chậm rãi nói ra chuyện hôm đó.




"Bạn không phải thừa dịp người ta gặp khó khăn mà ép buộc cô ấy chứ?" Mặt Tống Tử Tự nở một nụ cười quỷ dị.

"A Tự, không có việc gì nữa bạn có thể đi rồi." Sở Mạnh cảm giác mình không cần phải trả lời vấn đề của anh ta, dù sao bệnh cũng đã khám xong vả lại cũng đã không sao anh ta có thể cút.

"Bạn qua cầu rút ván." Tống Tử Tự không thể chê vào đâu được. Mạnh cũng thật quá đáng đi? Lợi dụng xong liền một cước đá văng anh? Tống Tự Tự anh có thể dễ dàng để cho người ta đá văng ra thì không gọi là Tống Tử Tự.

"Tùy bạn nói sao." Sở Mạnh không để ý đến Tống Tử Tự, đi đến trước giường nhìn tiểu tiên nữ vẫn đang ngủ mê, mặc dù sắc mặt có kém một chút nhưng vẫn đẹp đến anh phải động lòng.

"Mạnh, nếu như bạn và cô ấy không có quan hệ gì thì mình đối cô ấy rất có hứng thú." Tống Tử Tự đi đến cửa chợt quay đầu lại cười nói.

"Cút." Sở Mạnh bước một bước dài vọt tới cửa phòng dùng sức đóng lại. Mẹ kiếp, phụ nữ của anh anh ta cũng dám nghĩ.

Có cần phản ứng kích liệt như thế không? Tống Tử Tự sờ sờ lỗ mũi, cũng may nhanh chân nếu không khuôn mặt anh tuấn của anh sẽ phải bị thương rồi.

Tiếng đóng cửa quá lớn làm Ngưng Lộ đang ngủ mê mang giật mình, nhưng chỉ ngiêng đầu qua một bên lại tiếp tục trầm ổn ngủ say.

Sở Mạnh lần nữa ngồi trở lại bên giường, bàn tay vuốt khuôn mặt cô, cảm giác mềm mại đó làm cho anh không buông tay được. Sau khi truyền xong nước biển cái miệng nhỏ nhắn đã khôi phục lại màu môi, sưng lên rất đáng yêu làm cho người ta muốn âu yếm. Mà anh cuối cùng cũng không chống đỡ nổi hấp dẫn mà hôn lên. Rõ ràng thân thể đã kêu gào muốn cô thế nhưng anh lại không dám tiến tới thêm một bước, bởi vì giờ phút này cô ngủ mảnh mai đến làm cho người ta đau lòng

Nặng nề thở gấp, Sở Mạnh nằm xuống ở bên cạnh cô, thân thể mềm mại trong ngực chân thật như vậy, anh không phải là đang nằm mơ, cô thật đang nằm ở trong ngực anh rồi, hai người lần đầu tiên đến gần như thế, gần đến nghe được tiếng tim đập lẫn nhau. Sở Mạnh ở trên mặt Ngưng Lộ hôn rồi lại hôn không đành lòng ngủ.

Ở trong mưa, khi anh nghe được chính miệng cô nói đồng ý cùng anh ở chung một chỗ thì tim anh sôi trào, giống như một ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt làm thế nào cũng không thể dập tắt. Cô nói muốn anh cưới cô vậy anh sẽ cưới cô về nhà.

Nhưng anh biết cô cũng không thương anh. Nhưng cũng không sao, nếu anh đã lấy được người của cô nhất định có biện pháp chiếm được tim của cô.

"Ngưng nhi, quên Sở Khương được không?" Sở Mạnh ở trước khi tiến vào mộng đẹp ở bên tai cô thì thầm.

Nửa đêm, Sở Mạnh bị những lời nói nhảm của cô đánh thức. Đưa tay mở đèn ngủ, phát hiện Ngưng Lộ hô hấp dồn dập, Khuôn mặt hồng thấu một mảnh, đưa tay sờ trán cô nhiệt độ nóng đến dọa người.

Đáng chết, thật phát sốt. Tên khốn Tống Tử Tự kia nhất định là cố ý.

Sở Mạnh vội vàng đứng dậy, lấy ra nhiệt kế đo nhiệt độ, 39 độ 6. Một hồi luống cuống tay chân đổ nước sôi và thuốc, nhưng người trên giường nửa tỉnh nữa mê cũng không phục tùng, làm sao cũng không chịu há miệng uống thuốc, dưới tình thế cấp bách đó Sở Mạnh không thể làm gì khác hơn là đem thuốc ngậm vào trong miệng mình từng chút từng chút đút vào trong miệng cô để cho cô nuốt xuống. Cuối cùng sau khi đem thuốc đút xong người không phát sốt cũng không khỏi ra một thân mồ hôi rồi.

Tắm vội thay xong quần áo trở lại bên giường, Ngưng Lộ đã uống thuốc lại ra một thân mồ hôi, mặc trên người áo sơ mi lớn của anh cũng đã ướt đẫm, bất đắt dĩ không thể làm gì khác hơn là giúp cô thay, người phụ nữ này cố ý cho anh không được sống khá giả, Sở Mạnh vừa thay quần áo vừa hấp khí , thật muốn cứ như vậy nhào tới muốn cô.

Mà cũng chỉ là nghĩ mà thôi, thân thể của cô lúc này căn bản là không thể tiếp nhận nhu cần mãnh liệt của anh.

Sau khi hạ sốt Ngưng Lộ ngủ được sâu hơn, trong mơ mơ màng màng hai cái đùi trắng noãn tự động gác lên bụng Sở Mạnh, mà trên người cô giờ khắc này ngoại trừ chiếc áo sơ mi của anh ra không còn dư thừa một mảnh vải nào, điều này làm cho dục vọng của Sở Mạnh thật vất vả mới có thể đè nén xuống lại cháy bừng lên.

Ngưng Lộ đang ngủ say không biết người đàn ông bên cạnh bởi vì dục vọng khó nhịn mà thức đến trời sáng. Thật là một đêm dày vò.