#28: Chương 28 - Chương 28


Gần như vào lúc tiểu tặc vén rèm che lên, Tùy Duyên cầm chủy thủ, nhanh chóng đâm về phía tiểu tặc.

Chiêu thức tàn nhẫn, không chút lưu tình.

Cả người lạnh lẽo, con ngươi ở trong bóng tối, đen bóng rực rỡ.

Tiểu tặc kinh ngạc.

Rõ ràng không ngờ Tùy Duyên biết võ, hơn nữa động tác rất nhanh nhẹn, chiêu thức tàn nhẫn.

Hoàn toàn không phải một vai phụ nhân yếu đuối tay không thể khiêng, không thể xách.

Trong lúc tiểu tặc kinh ngạc, chủy thủ trong tay Tùy Duyên không hề yếu kém, mỗi chiêu đều liên tục nhắm vào chỗ hiểm của tiểu tặc, ép tiểu tặc liên tục lùi lại, chủy thủ sắc bén xẹt qua trên người tiểu tặc, nháy mắt trong không khí có mùi máu tươi.

Tiểu tặc bị đau, bỗng nhiên hoàn hồn, vừa lui về phía sau, vừa chạy xuống dưới lầu, cầu thang phát ra âm thanh bịch bịch bịch chói tai, Tùy Duyên đuổi theo, tiểu tặc đã chạy đến hậu viện, leo tường chạy trốn.

Tùy Duyên đứng ở trong sân, cắn môi.

Nếu như có lần sau, nhất định sẽ lấy mạng của tiểu tặc.

Lấy ngọn đèn dầu ở dưới lầu trở lại gác xếp, Bất Hối ngồi ở đầu giường, ngỡ ngàng đến bối rối.

Tùy Duyên đau lòng, Bất Hối. . . . . .


Đặt ngọn đèn dầu lên bàn nhỏ bên giường, ngồi ở mép giường, ôm Bất Hối bị dọa sợ đến ngẩn ra vào trong ngực, Bất Hối mới nức nở một tiếng khóc thành tiếng.

Nương. . . . . .

Vừa rồi nàng nghe thấy tiếng động nên tỉnh lại, liền ngửi thấy trong nhà có mùi máu tươi, bên cạnh cũng không có bóng dáng của nương.

Cho rằng mẫu thân lại bỏ rơi nàng, không cần nàng nữa.

Không sao, không sao rồi Bất Hối, nương không có bỏ con lại, đừng sợ, đừng hoảng hốt, nương chỉ là, chỉ là. . . . . .

Tùy Duyên vừa dụ dỗ Bất Hối, vừa muốn nói, trong nhà có trộm.

Nghĩ đến Bất Hối đã bị dọa sợ, nếu như biết nhà bị trộm, chắc chắn càng không ngủ được.

Đành lặng lẽ giấu đi.

Nương. . . . . . Bất Hối ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ đến mơ hồ, nghẹn ngào nói không thành một câu hoàn chỉnh, cuối cùng chỉ có thể ôm chặt lấy Tùy Duyên, cả người mãnh liệt run rẩy.

Là sợ hãi, là bối rối.

Là mấy năm qua, sợ hãi bị vứt bỏ và không nơi nương tựa.

Đừng sợ, đừng sợ, Bất Hối đừng sợ, nương ở đây, nương chắc chắn không bỏ con lại, chắc chắn mà! Tùy Duyên đau lòng dụ dỗ, lau nước mắt cho Bất Hối.

Thật ra thì, đứa bé mới bảy tuổi, mặc dù sớm trưởng thành hiểu chuyện, nhưng đều là bị hiện thực ép buộc lớn lên.

Ở trong trí nhớ của nàng, sâu trong tiềm thức, vẫn có vài năm không thể nhớ lại như cũ.

Mặc dù hai năm qua, nàng đã rất để tâm rất để tâm, dụ dỗ, thương yêu, cố gắng bảo vệ, nhưng mà, muốn làm mờ vết sẹo kia, sợ là rất khó, rất khó.

Nương. . . . . .

Ừm!

Bất Hối ôm chặt lấy Tùy Duyên, Nương, con không muốn khóc, cũng không muốn sợ hãi, nhưng mà, nhưng. . . . . . , con, nương, con. . . . . .

Tùy Duyên lắc đầu, Không sao đâu Bất Hối, không sao đâu, nương hiểu, con chỉ là một đứa bé, đứa bé nên thể hiện thất tình lục dục ra ngoài, vui mừng liền cười, khó chịu sẽ khóc, Bất Hối ngoan, không cần khó chịu, nương không đi, cả đời này nương đều sẽ không bỏ con lại!

Trước kia, chúng ta khổ cực như vậy, dầm mưa dãi nắng, không có lấy một nơi để che gió che mưa, bây giờ, chúng ta có căn nhà này, thông qua sự nỗ lực của chúng ta, chúng ta có thể kiếm rất nhiều rất nhiều bạc, tương lai mua một đại trạch viện!

Ngoài ra mà nói, làm sao ta có thể bỏ rơi nữ nhi Bất